Chương 0815: Đề xuất của Giáo hoàng
Ryo đúng nghĩa đen là đang xông thẳng xuyên qua khu rừng.
Vài mũi tên và ma pháp bay tới, nhưng đều bị <Tường Băng 10 Lớp> chặn đứng.
Các sát thủ chỉ có thể xuất hiện trước mặt Ryo để cản trở tại lối vào dinh thự.
Thực ra là do Ryo buộc phải đi qua đó nên chúng mới hiện ra.
Ryo: "<Thương Băng 32 (Icicle Lance 32)>"
32 ngọn thương băng đầu tù bắn vào cằm và bụng các sát thủ.
16 sát thủ ngã gục ngay lập tức, chỉ có một người phụ nữ là không sao.
Bởi vì Ryo không tấn công cô ta.
Tại sao không tấn công?
Vì đó là gương mặt quen thuộc.
Ryo: "Xin chào, cô Natalia."
Đúng vậy, cán bộ đã tấn công chí mạng vào cựu thủ lĩnh 'Hasan' ngay trước mặt Ryo, và có lẽ là thân tín của thủ lĩnh hiện tại 'Kuro'.
Cán bộ đã chỉ huy cuộc tấn công vào đoàn sứ thần tại Twilight Land.
Natalia: "Tại sao... ngươi lại ở đây..."
Cuối cùng, từng chữ run rẩy thốt ra từ miệng Natalia.
Cũng phải thôi.
Natalia biết sự khủng khiếp của Ryo.
Một mình hủy diệt ngôi làng của Giáo đoàn tại Vương quốc, đấu ngang ngửa với cựu thủ lĩnh.
Cựu thủ lĩnh là người mạnh nhất mà Natalia từng biết... kẻ đấu ngang ngửa với ông ta không là nỗi kinh hoàng thì là gì.
Nhưng kẻ gieo rắc nỗi kinh hoàng đó đáng lẽ phải ở Vương quốc Knightley tại Trung tâm.
Tuyệt đối không thể ở Phương Tây này.
Ryo: "Cô không biết sao? Từ Trung tâm, tức là Vương quốc cũng cử đoàn sứ thần đến đây mà."
Natalia: "Có nghe nói nhưng..."
Ryo: "Chính là thế đấy."
Ryo nhún vai đáp.
Hiểu ra vấn đề, Natalia nhăn mặt như nuốt phải sâu bọ.
Cô ta nhớ rõ.
Tại Twilight Land, cô đã lập giao ước với người đàn ông đáng sợ trước mặt.
Nếu động đến Vương quốc Knightley, hắn sẽ tiêu diệt 'Kuro' và Giáo đoàn Sát thủ mới.
Hắn đã nói thế.
Nhưng nếu không động đến thì sẽ bỏ qua...
Natalia: "Đúng như giao ước, Giáo đoàn ta không hề động đến Vương quốc Knightley!"
Ryo: "Số quặng đó Vương quốc Knightley chúng tôi định mua đấy."
Natalia: "Vô lý..."
Ryo: "Nên hãy rút lui đi."
Natalia: "K-Không thể được..."
Natalia bối rối.
Cựu thủ lĩnh Giáo đoàn Sát thủ cực kỳ giỏi Giả Kim Thuật.
Những người được ông ta đào tạo cũng có nhiều người xuất sắc.
Họ đã vất vả phân tích vòng tay ẩn giấu và cài áo dung hợp ma pháp cướp được, và thành công tạo ra thứ tương tự.
Cả hai đều là thứ sát thủ khao khát có được.
Nếu có thể, muốn trang bị cho tất cả thành viên...
Ma thạch thì xoay sở được.
Tốn thời gian và công sức nhưng không phải không có.
Nhưng vật liệu quan trọng khác... quặng Mithril thì không.
Nơi sản xuất là Lục địa Bóng tối.
Mà Lục địa Bóng tối hiện nay không còn nằm trong tuyến giao thương nữa.
Có tiền cũng không mua được.
Làm thế nào?
Chỉ còn cách tìm trong Phương Tây.
Nhưng vốn dĩ nó không lưu thông trên thị trường.
Chủ yếu là giao dịch giữa các chính phủ... nhưng mấy năm nay nghe nói cũng không có giao dịch nào.
Trong lúc đó, họ nắm được thông tin Cộng hòa Mafalda đang sở hữu khối Mithril đã tinh luyện.
Mua số lượng lớn từ thời còn lưu thông, tinh luyện và cất giữ.
Cộng hòa là quốc gia dị biệt ở Phương Tây.
Đối đầu lâu năm với Pháp quốc Fandebi, trung tâm của Phương Tây và Tổng hành dinh Giáo hội.
Nên họ ít giao thương công khai với các nước Phương Tây khác.
Vì thế khối Mithril vẫn nằm trong kho Cộng hòa suốt thời gian dài.
Giáo đoàn Sát thủ nhắm vào đó.
Tất nhiên sẽ biến Cộng hòa thành kẻ thù.
Hơn nữa căn cứ mới ở Phương Tây lại nằm trong khu rừng thuộc Cộng hòa...
Nhưng đó là thứ cần thiết cho sự phát triển mới của Giáo đoàn.
Dù cuối cùng có phải bỏ căn cứ cũng phải lấy cho bằng được.
Tân thủ lĩnh 'Kuro' đã quyết định như vậy.
Ryo: "<Squall (Mưa Bão)> <Quan Tài Băng>"
Ryo niệm chú, 16 người kia trừ Natalia bị đóng băng.
Thấy cảnh đó, mặt Natalia co giật.
Nỗi sợ hãi ùa về rõ rệt.
Ryo: "Rút lui đi."
Natalia: "Hư..."
Natalia đang phân vân.
☆☆☆
Cùng lúc đó, tại Thánh Đô Marromar, Pháp quốc Fandebi.
Một vụ náo loạn nhỏ xảy ra ở tầng 1 ký túc xá đoàn sứ thần Vương quốc.
Hugh: "Graham...?"
Graham: "A, Trưởng đoàn McGrath, may quá gặp ông."
Giáo hoàng đột ngột đến thăm.
Không ngạc nhiên mới lạ.
Dù Tòa thánh nằm ngay bên kia đường.
Graham: "Tôi muốn gặp Bệ hạ Abel gấp. Nhờ ông chuyển lời giúp."
Hugh: "Hả, không, nhưng mà..."
Graham: "Tôi biết ngài ấy vừa đi họp với Công quốc Gothron về."
Graham nói thẳng.
Tức là không thể giả vờ vắng nhà.
Hugh: "Hazz... được rồi, chờ chút."
Hugh báo lại rồi đi đến phòng Abel.
Graham: "Tôi biết Công tước Rondo đang ở đâu."
Abel: "Thế à."
Graham: "Tất nhiên tôi không định trách cứ việc đó."
Abel: "Đương nhiên rồi."
Abel gật đầu.
Là quốc gia có chủ quyền, không ai có thể ngăn cản hành động của Vương quốc Knightley.
Graham: "Cử Công tước đứng đầu Rondo đi mua khối Mithril mà Cộng hòa sở hữu cho Vương quốc Knightley."
Abel: "Ta thấy không cần trả lời."
Abel lờ đi lời Graham.
Mấy chuyện này với người làm Vua hơn 3 năm như cậu là chuyện thường ngày.
Graham: "Thú thật, hành động của Vương quốc rất có lợi cho Pháp quốc."
Abel: "Hô."
Phản ứng của Abel thay đổi chút ít.
Sao lại cất công nói thế?
Truyền đạt cho bên này để làm gì?
Gần như ngay lập tức cậu tìm ra câu trả lời.
Abel: "Tức là nhắm mắt làm ngơ vì để khối Mithril ở Cộng hòa sẽ phiền phức về sau chứ gì. Dù một ít tiền chảy vào túi Cộng hòa, nhưng không muốn để vật liệu có thể tạo ra đạo cụ Giả Kim hùng mạnh như khối Mithril ở lại Phương Tây."
Graham: "Tùy ngài giải thích."
Graham không phủ nhận.
Hiện tại Cộng hòa Mafalda chưa dùng quặng Mithril để tạo ra đạo cụ Giả Kim hùng mạnh... ví dụ như vòng tay ẩn giấu hay cài áo dung hợp ma pháp.
Nhưng biết đâu sau này họ có được vòng tay từ đâu đó, nghiên cứu và tạo ra hàng nhái.
Lúc đó mà có lượng lớn khối Mithril thì rắc rối to.
Nên ông muốn khối Mithril được chuyển sang Trung tâm.
Đó là diễn biến nằm trong dự tính.
Nhưng giờ lại đột ngột đến ký túc xá Vương quốc, tức là có chuyện ngoài dự tính xảy ra.
Hoặc có thông tin bất ngờ.
Abel: "Vậy, cho ta biết lý do chuyến thăm đột xuất này."
Graham: "Hiện tại quân đội Cộng hòa đang tấn công căn cứ Giáo đoàn Sát thủ. Trong đó có cả Công tước Rondo... nhóm anh Ryo."
Abel: "Dù thế thì ta cũng không định phạt Ryo. Ta tin đó là kết quả của hành động được cho là tốt nhất cho Vương quốc."
Abel nói dứt khoát.
Graham: "Vâng, tất nhiên Pháp quốc cũng không định bắt bẻ chuyện đó. Chắc là muốn giúp thu hồi số khối Mithril còn lại để có lợi thế đàm phán giá cả. Chuyện đó thì tốt."
Abel: "Hừm, vậy vấn đề ở đâu?"
Graham: "Dù là người của Giáo đoàn Sát thủ, nhưng cướp đi sinh mạng họ thì về mặt nhân đạo..."
Abel: "...Hả?"
Abel không hiểu ý Graham.
Nhân đạo?
Ai cũng biết đó là lý do bề ngoài.
Nhưng sao cần lý do bề ngoài đó?
Abel: "Giải thích tiếp đi."
Graham: "Là Giáo hoàng Giáo hội Phương Tây, tôi nghĩ không nên tàn sát đơn phương."
Abel: "...Tức là thu hồi khối Mithril thì được, nhưng đừng giết bọn Giáo đoàn Sát thủ chứ gì. Vì tiếc kỹ năng đặc biệt... kỹ thuật ám sát của bọn chúng à? À, muốn trực tiếp sở hữu chúng sao? Ra vậy."
Abel vừa nói vừa nắm bắt suy nghĩ của Graham.
Đúng là 'kỹ thuật ám sát' của Giáo đoàn Sát thủ có thể là thứ khiến một số người... đặc biệt là những người nắm quyền lực quốc gia thèm muốn.
Bản thân Abel không nghĩ thế... nhưng hiểu được.
Graham đang dùng lý do nhân đạo để che đậy điều đó.
Graham: "Ngài có thể diễn đạt là 'giúp họ sống an toàn' được không, ta sẽ biết ơn lắm."
Abel: "Đổi cách diễn đạt thì bản chất có đổi đâu."
Abel nhún vai.
Nghĩ đến chuyện thực tế hơn, và nếu xảy ra thì sẽ rất rắc rối.
Abel: "Cứu sống bọn chúng xong mà lại dùng để ám sát thì Ryo sẽ nổi giận đấy? Cậu ấy tốt bụng hơn tôi và ông tưởng tượng nhiều, nhưng khi giận thì đáng sợ lắm. A, thà cả thế giới là kẻ thù còn hơn thấy Ryo nổi giận. Thật đấy."
Graham: "Tôi hiểu. Bệ hạ Abel có chút hiểu lầm rồi, tôi không định dùng họ làm sát thủ."
Abel: "Cái gì?"
Graham: "Ngược lại, không chỉ Pháp quốc chúng tôi mà cả các nước Phương Tây khác... tất nhiên bao gồm cả Cộng hòa, từ nay về sau muốn không sử dụng kỹ thuật ám sát của họ nữa. Đúng, chắc anh Ryo sẽ nói thế này... muốn họ sống cuộc sống lương thiện. Có phương sách cho việc đó."
Graham nhìn thẳng vào mắt Abel nói.
Lý trí Abel phán đoán ánh mắt đó không nói dối.
Nhưng cảm xúc Abel... không tự tin để tin tưởng Graham từ tận đáy lòng.
Tuy nhiên kết luận lại, chấp nhận đề xuất của Graham không làm Vương quốc Knightley thiệt hại...
Để Graham ở phòng bên cạnh, Abel kết nối 'Tiếng Vang Của Linh Hồn'.
Abel (Thần giao cách cảm): <<A, Ryo à. Biết cậu đang bận nhưng nghe tôi chút.>>
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Abel! Chọn đúng lúc ghê nhỉ!>>
Abel biết Ryo đang ngạc nhiên.
Cũng phải thôi.
Ryo đang thuyết phục Natalia mà.
Abel (Thần giao cách cảm): <<Truyền đạt nguyện vọng của Graham. Muốn đưa người của Giáo đoàn Sát thủ về Pháp quốc mà vẫn còn sống, càng nhiều càng tốt.>>
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Dạ?>>
Abel (Thần giao cách cảm): <<Bảo là dù là người Giáo đoàn Sát thủ nhưng giết đi thì không nỡ.>>
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Chắc chắn đang toan tính chuyện xấu gì đó?>>
Abel (Thần giao cách cảm): <<Ừ, chắc chắn rồi.>>
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Thế mà bắt tôi tiếp tay à?>>
Abel (Thần giao cách cảm): <<Bảo là còn đỡ hơn giết sạch bọn chúng.>>
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Thì đúng là mạng người quan trọng nhất...>>
Cả Abel và Ryo đều không phục lắm.
Nhưng... dù là sát thủ cũng là con người.
Nếu có con đường để từ nay về sau sống lương thiện không làm chuyện xấu... thì đúng là muốn họ sống lương thiện thật.
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Shafi đã hoàn lương. Nên tôi nghĩ không phải là không thể. Dù vậy...>>
Abel (Thần giao cách cảm): <<Ừ, không dễ đâu.>>
Ryo và Abel đều là người thực tế.
Lúc đó, một ý tưởng nảy ra trong đầu Ryo.
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Có thể cho những người này di cư đến nước Baudouin không?>>
Abel (Thần giao cách cảm): <<Baudouin? Cái nước đã diệt vong nằm giữa Trung tâm và Phương Tây ấy hả?>>
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Nếu giấu ở nơi chỉ Giáo hội Phương Tây biết... một dạng giam lỏng thì người của Giáo đoàn sẽ không có nhân quyền. Nhưng nếu tồn tại như một quốc gia dù chỉ trên danh nghĩa... ví dụ như quốc gia được Pháp quốc bảo hộ chẳng hạn, thì chắc anh Graham cũng chấp nhận.>>
Abel (Thần giao cách cảm): <<Ra vậy.>>
Suy nghĩ trong tích tắc, Abel gật đầu.
Ban đầu tưởng ý tưởng viển vông, nhưng có khi không tệ.
Thực hiện sẽ nảy sinh nhiều vấn đề... nhưng vận hành đất nước thì ngày nào chẳng đầy vấn đề.
Nghĩ thế thì...
Abel (Thần giao cách cảm): <<Hiểu rồi. Tôi sẽ đàm phán với Graham theo hướng đó.>>
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Bên này tôi sẽ cố gắng hết sức.>>
Abel và Ryo gật đầu qua 'Tiếng Vang Của Linh Hồn'.
Ryo: "Vì lẽ đó, tôi quyết định không lấy mạng các người nữa."
Natalia: "...Hả?"
Natalia không nghe thấy cuộc hội thoại qua 'Tiếng Vang Của Linh Hồn' nên thốt lên ngơ ngác.
Ryo: "Thay vào đó, mời vào trong băng nằm tạm nhé. <Squall (Mưa Bão)> <Quan Tài Băng>."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
