Mizu Zokusei no Mahoutsukai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Phần 4 – Chương Cuối: Đại Chiến Hắc Ám - Chương 0859: Họp lại

Chương 0859: Họp lại

Ryo và Abel trở lại tàu Skidbladnir.

Họ bắt đầu cuộc họp nội bộ trong khi nhâm nhi cà phê.

Ánh mắt Ryo hướng về phía Amon đang luyện kiếm.

Ryo: "Có lẽ đã đến lúc Amon ra tay."

Ryo lầm bầm như thể vừa đưa ra kết luận sau một hồi suy ngẫm sâu sắc.

Abel: "Amon?"

Abel nhìn theo ánh mắt Ryo, thấy Amon nhưng không hiểu ý.

Ryo: "Bay thẳng lên trời và tập kích thủ lĩnh kẻ địch!"

Abel: "Thôi ngay."

Ryo đề xuất, Abel bác bỏ ngay lập tức.

Vì cậu không nghĩ đòn tấn công đó có tác dụng.

Đối thủ là Đại công tước Vampire.

Abel: "Một chọi một mà không có viện trợ thì không tốt cho bất kỳ ai. Chúng ta biết đối thủ rất mạnh mà."

Ryo: "Đúng thật."

Abel: "Với lại, Amon chỉ bay được lúc kết hợp với 'Lục Hoa' thôi đúng không? Đã 4 năm rồi."

Ryo: "Ra vậy. Tức là có khả năng Amon quên cách bay rồi. Quả không hổ danh Abel."

Abel: "Không, tôi không có ý đó. Chỉ đơn giản là kiếm sĩ bay trên trời thì không đúng lắm thôi."

Ryo thán phục, Abel lắc đầu.

Lúc này Amon không hắt xì liên tục.

Có lẽ truyền thuyết nói xấu sau lưng sẽ bị hắt xì không đúng lắm…

☆☆☆

 

Hai ngày sau.

Cuộc họp lại diễn ra trên boong tàu Archangel.

Stephania: "Phía trên dinh thự có triển khai <Kết giới> rất mạnh. Tấn công từ trên không sẽ khó khăn."

Graham: "Có truyền thuyết nói Zoltan giỏi Giả Kim Thuật, điều hiếm thấy ở Vampire. Nên có lẽ hắn dùng đạo cụ Giả Kim Thuật loại đó để tạo ra <Kết giới>."

Graham bổ sung lời giải thích của Stephania.

Nghe vậy, Fiona, Oscar và Roberto Pirlo im lặng gật đầu.

Hai người Vương quốc thì đang làm gì...

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Bảo người ta tấn công mà lại cố thủ trong tòa thành khó công phá. Sự bất nhất giữa lời nói và hành động này làm tôi nhớ đến Vua Abel.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Không, tôi không thấy giống.>>

Abel phủ nhận hoàn toàn.

Vua Abel của Vương quốc Knightley được dân chúng ngưỡng mộ là Vua Anh Hùng nói được làm được...

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Đại công tước thì chắc ma pháp cũng mạnh nhỉ? Cận chiến chắc cũng không yếu. Lại còn giỏi Giả Kim Thuật thì phạm quy quá.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Hoàn toàn đồng ý.>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Abel, hãy nói thẳng vào mặt tên Zoltan đó đi. Phạm quy rồi đấy.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Nói thì thay đổi được gì à?>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Khả năng cao là không, nhưng cũng có khả năng thay đổi... biết đâu đấy. Chưa nỗ lực đã bỏ cuộc không giống phong cách Abel chút nào!>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Tôi là ông vua bất nhất còn gì? Miệng nói nỗ lực là quan trọng nhưng thực tế không nỗ lực cũng chẳng sao đúng không?>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Bị phỉ báng chút xíu mà đã dỗi thế này, tư cách Quốc vương còn non lắm.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Tự nhận là phỉ báng thì chịu rồi.>>

Abel nhún vai trong lòng.

Đúng vậy, vì là đối thoại qua 'Tiếng Vang Của Linh Hồn' nên bề ngoài cả hai vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc.

Abel quyết định hỏi thông tin quan trọng nhất.

Abel: "Dinh thự... hay khu đất đó rộng bao nhiêu?"

Graham: "Bắc Nam 5km, Đông Tây 5km."

Abel: "...Hả?"

Graham mỉm cười trả lời, Abel thốt lên ngơ ngác.

Những người khác cũng nhăn mặt.

Nói trắng ra là...

Abel: "Cái gì, rộng đến mức ngớ ngẩn thế."

Ryo: "Rộng thế thì khó sống lắm."

Abel nói thẳng, Ryo bồi thêm nhận xét về tính thực tế.

Stephania: "Từ trên không nhìn thấy dinh thự ở sâu nhất, nhưng bên trong khu đất thì không thấy gì."

Ryo: "Tức là có can thiệp quang học... hay thứ gì đó kiểu Giả Kim Thuật khiến mắt không nhìn thấy, không nhận thức được sao?"

Graham: "Vâng. Giống như 'Ẩn Giấu' vậy."

Ryo: "Ra thế."

Nghe Graham nói, Ryo gật đầu.

Tức là hiệu quả của đạo cụ Giả Kim Thuật giống như 'Vòng tay Ẩn giấu' Ryo từng có đang được kích hoạt.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Trong số mỏ bị chiếm đóng đâu có mỏ Mithril... sao làm được thứ như Vòng tay Ẩn giấu nhỉ.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Không biết... nhưng chắc gì chỉ chiếm mỗi mỏ của Vương quốc Etosha.>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Nghĩa là sao?>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Mỏ của các nước khác ở miền Nam này... ví dụ như cảng Newton ở phía Đông chẳng hạn. Vùng đó là nơi sản xuất chính của quặng Mithril mà...>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Ra vậy, chiếm cả bên đó và lấy quặng Mithril từ đó sang.>>

Ryo đồng ý với suy luận của Abel.

Đúng là có khả năng đó.

Nhưng nếu thế thì...

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Có khi cả miền Nam lục địa này đều nằm dưới ảnh hưởng của tên Vampire Zoltan đó rồi cũng nên.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Có thể lắm. Có khi Vương quốc Etosha lại là nơi bị thiệt hại nhẹ nhất ấy chứ. Vì không có mỏ Mithril.>>

Abel thở dài trong lòng.

Quốc gia có tài nguyên có thể dùng tài nguyên đó để làm giàu.

Đồng thời cũng trở thành mục tiêu nhòm ngó của nước ngoài.

Đồ tốt thì ai chả muốn.

Chuyện đương nhiên.

Cướp bằng vũ lực, giao dịch để có được, hay từ bỏ.

Chỉ khác nhau ở cách thức.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Vương quốc Knightley có tài nguyên biển quý giá mà Đế quốc không có.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Ừ. Nghe nói ngày xưa Bệ hạ Rupert của Đế quốc từng công khai muốn có biển.>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Cái đó khác gì tuyên chiến đâu!>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Tôi nghĩ các nhà cai trị Vương quốc luôn điều hành đất nước với ý thức bị Đế quốc nhòm ngó.>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Ra vậy. Tức là không bao giờ được lơ là.>>

Nghe Abel nói, Ryo gật đầu trong lòng.

Điểm này có lẽ là thế mạnh của quốc gia mà Hoàng gia là trung tâm hành chính.

Nếu là chế độ cộng hòa hay chế độ dân chủ, chắc chắn sẽ có sự lơi lỏng.

Đó là điều không thể tránh khỏi.

Không phải dân thì quan lại cũng có lúc lơi lỏng.

Kết quả đều tệ hại như nhau...

Ai cũng coi trọng cuộc sống bản thân và gia đình hơn là chuyện thiên hạ quốc gia.

Sự giác ngộ như Abel, hy sinh hạnh phúc bản thân, từ bỏ hạnh phúc đời thường để vùi đầu vào đống giấy tờ vì dân vì nước... không phải ai cũng có được.

Thi thoảng cũng có người như thế trong dân chúng hay quan lại, nhưng chỉ là thiểu số.

Và thiểu số thì không có sức mạnh... đó là dân chủ.

(Dân chủ là chế độ tuyệt vời, nhưng để duy trì hạnh phúc cho dân chúng trong chế độ đó thì quá khó.)

Ryo than vãn.

Trong lúc đó cuộc họp vẫn tiếp diễn.

Stephania: "Phía Bắc khu đất là vách đá dựng đứng nên khó tấn công. Có khả năng cài bẫy. Phía Đông, Nam, Tây đều có cổng lớn và đang mở."

Abel: "Tức là bảo hãy tấn công từ đó?"

Graham: "Chắc là vậy."

Stephania giải thích, Abel cười khổ xác nhận, Graham cũng cười khổ đồng ý.

Roberto Pirlo: "Có vẻ họ chuẩn bị sẵn trò vui rồi."

Roberto Pirlo nhún vai.

Đội trưởng hộ vệ Grown đứng sau vẫn nhăn mặt.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Thế này là... chia làm ba hướng Pháp quốc, Đế quốc, Vương quốc tấn công từ mỗi cổng rồi. A, Bệ hạ Roberto Pirlo và ngài Grown sẽ vào đội nào đây.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Có thể là thế, nhưng nếu vậy thì bên mình bất lợi đấy.>>

Nghe Ryo nói, Abel nhăn mặt trong lòng.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Thế ạ? A, thiếu người hồi phục!>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Đúng. Hơn nữa Hiệp sĩ đoàn Vương quốc toàn cận chiến, tôi cũng thế.>>

Ryo thoáng chưa hiểu nhưng nhận ra ngay. Abel cũng gật đầu.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Nhưng 'Phòng số 10'... Hậu vệ chỉ có Thần quan Etou và Ma pháp sư là tôi...>>

Ryo mới nhận ra khi được nhắc.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Etou một mình gánh hồi phục cho hơn 50 người...>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Etou là Thần quan xuất sắc và mạo hiểm giả Hạng B, nhưng thế này thì quá sức.>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Etou là người không hay than vãn nên có khi sẽ cố quá sức đấy.>>

Ryo bày tỏ lo ngại.

Abel (Thần giao cách cảm): <<Thẳng thắn đàm phán xin Pháp quốc chia bớt thánh chức giả sang. Thần quan bình thường không phải Dị giáo thẩm vấn quan cũng được.>>

Abel rất thực tế.

Nhất là khi cầm quân, cậu trở thành người thực tế nhất.

Đó là điểm Ryo đánh giá cao.

Chỉ huy không được đưa thuộc hạ vào chỗ chết dựa trên suy đoán lạc quan.

Stephania: "Chúng tôi sẽ khẩn trương thu thập thêm thông tin."

Cuộc họp kết thúc với lời nói của Stephania.

☆☆☆

 

Sau khi đại diện Vương quốc và Đế quốc rời Archangel, Roberto Pirlo đến gần Graham.

Graham: "Bệ hạ Roberto Pirlo, ngài có chuyện muốn nói sao."

Roberto Pirlo: "Ừm, chuyện chia đội."

Roberto Pirlo đi thẳng vào vấn đề.

Roberto Pirlo: "Định chia làm 3 đội đột nhập từ các cổng đúng không?"

Graham: "Chưa chắc đâu. Biết đâu tập trung toàn lực vào một cổng?"

Roberto Pirlo: "Không có chuyện đó đâu."

Graham mỉm cười trả lời, Roberto Pirlo cười gạt đi.

Roberto Pirlo: "Mục tiêu của Pháp quốc là tiêu diệt toàn bộ Vampire. Vậy thì đột nhập từ tất cả các cổng để không cho địch thoát là đương nhiên."

Graham: "Đối phương rất mạnh..."

Roberto Pirlo: "Bên này cũng mạnh, ngài nghĩ thế đúng không?"

Graham không trả lời câu hỏi xác nhận của Roberto Pirlo.

Không cần trả lời.

Roberto Pirlo: "Có Ma pháp sư Bộc Viêm và Bạch Ngân Công Tước. Chiến lực quá đủ rồi."

Graham: "Có lẽ vậy."

Graham không định lảng tránh, và cũng không nghĩ mình lảng tránh được.

Roberto Pirlo: "Ta muốn vào đội của Đế quốc hoặc Vương quốc."

Graham: "Không phải Pháp quốc chúng tôi?"

Roberto Pirlo: "Ừm. Ta muốn xem ma pháp của hai người đó."

Graham: "Ra vậy."

Roberto Pirlo nói thật lòng, Graham hiểu.

Nhưng đó chỉ là bề nổi.

Khoảnh khắc Roberto Pirlo nói, Graham nhìn thấy dục vọng lóe lên trong mắt ông ta.

Đó là dục vọng của một ma pháp sư siêu hạng.

Muốn nhìn thấy ma pháp mạnh mẽ của ma pháp sư khác ngoài mình.

Dục vọng đó.

Graham: "Tôi hiểu cảm giác của Bệ hạ."

Roberto Pirlo: "Thế à. Quả không hổ danh Giáo hoàng Thánh hạ."

Roberto Pirlo cười.

Graham cũng muốn xem.

Trận chiến toàn lực của hai người đó.

Nhưng ông hiểu với cương vị của mình thì không thể rời quân đội Pháp quốc.

Đồng thời...

Graham: "Đối thủ khiến hai người đó tung toàn lực... ngoài Zoltan ra liệu còn ai không."

Roberto Pirlo: "Chà... cái đó thì chịu."

Roberto Pirlo trả lời thành thật.

Cả hai đều hiểu.

Nếu có kẻ như thế thì gay go to.

Vốn dĩ, chỉ một mình Đại công tước Rosnyak Zoltan đó thôi, khả năng đánh bại đã thấp rồi…

☆☆☆

 

Paulina: "Bệ hạ, có thư từ Archangel."

Abel: "Thư từ Archangel?"

Thuyền trưởng Paulina đưa thư cho Abel đang ngồi uống cà phê trên ghế băng.

Mở ra đọc.

Abel: "Xác nhận xem có thể để Bệ hạ Roberto Pirlo vào đội Vương quốc Knightley khi đột nhập dinh thự địch không."

Ryo: "A, rốt cuộc vẫn chia 3 đội đột nhập nhỉ."

Abel: "Ừ. Vụ đó hôm qua đã nói rồi, tôi đã đồng ý. Cùng với yêu cầu xin thêm người hồi phục."

Abel trả lời Ryo.

Abel: "Bệ hạ Roberto Pirlo là người đã chỉ huy lực lượng ma pháp Liên hợp quốc chiến đấu với Vương quốc ta trong 'Đại chiến' trước đây. Chắc Graham biết điều đó nên mới hỏi."

Ryo: "Ra vậy."

Abel: "Ryo thấy sao?"

Ryo: "Tôi tất nhiên rất tán thành việc Tiên vương Bệ hạ gia nhập. Biết đâu có cơ hội xem ma pháp của Bệ hạ Roberto Pirlo mà ngài Hilarion và anh Arthur từng ca ngợi."

Vẻ mặt Ryo rất vui.

Ryo: "Tôi rất hứng thú với kiến thức ma pháp của Bệ hạ. Không, không chỉ ma pháp, mà cả khả năng quan sát được cho là ngang hàng với Bệ hạ Rupert nữa, cái đó cũng ghê lắm. Tất nhiên tôi khó mà học được, nhưng nếu ngộ ra được gì đó thì tốt."

Abel: "Ghê thật đấy Ryo."

Ryo: "Dạ?"

Abel: "Tinh thần cầu tiến đó thật đáng nể."

Ryo: "Cầu tiến? Đâu có gì to tát. Cùng lắm là tò mò thôi."

Ryo nghiêng đầu.

Cậu thực sự chỉ coi đó là sự tò mò.

Ít nhất không phải thứ gì đáng được gọi là 'ghê thật'.

Abel: "Thế à."

Abel chỉ biết cười khổ.

☆☆☆

 

Ngày hôm sau.

Cuộc họp thứ ba diễn ra trên boong tàu Archangel.

Stephania: "...Pháp quốc sẽ đột nhập từ cổng Nam. Lấy đó làm tín hiệu, Vương quốc đột nhập từ cổng Đông, Đế quốc từ cổng Tây."

Nghe Stephania giải thích, Abel và Fiona gật đầu.

Stephania: "Thú thật chúng tôi không biết bên trong có bao nhiêu chiến lực. Khu đất được bao quanh bởi tường thành cao 10m, và chỉ có mỗi hướng Đông, Nam, Tây là có một cổng."

Abel: "Dinh thự rộng 5km vuông mà chỉ có bấy nhiêu cổng thì sinh hoạt bất tiện thật."

Graham: "Bệ hạ Abel nói đúng. Có lẽ dinh thự và khu đất này chỉ phục vụ cho trận chiến lần này. Chính vì thế, không biết có bẫy gì."

Graham nói rõ ràng.

Đúng vậy, hoàn toàn không có thông tin gì bên trong khu đất... tức là phía sau tường thành.

Fiona: "Cổng đang mở đúng không? Dù vào trong là liều lĩnh, nhưng không thể nhìn từ bên ngoài vào để xác nhận sao?"

Fiona đặt câu hỏi đương nhiên.

Là người cầm quân, cô muốn nâng cao tỷ lệ thành công của tác chiến càng nhiều càng tốt.

Vậy thì trước khi ra trận trường, giải tỏa được chút thắc mắc nào hay chút đó.

Stephania: "Chúng tôi đã cho người đến gần nhìn vào. Nhưng ngay bên trong cổng thành có khói trắng bao phủ, không thấy gì. Cả ba cổng đều như vậy."

Stephania trả lời.

Tất nhiên không thể bảo lính vào tận bên trong cổng để kiểm tra.

Khả năng cao là một đi không trở lại.

Chưa đánh đã mất chiến lực quý giá là không được...

Graham: "Theo kế hoạch đã định, chia làm 3 quân Pháp quốc, Vương quốc, Đế quốc. Như báo cáo vừa rồi, không biết bên trong cổng thế nào. Các quân hãy triển khai thận trọng."

Mọi người gật đầu trước quyết định của Graham.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!