Mizu Zokusei no Mahoutsukai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Phần 3 – Chương 4: Đế Quốc Siêu Cường - Chương 0561: Quà mừng

Chương 0561: Quà mừng

Ngày hôm sau Lễ cưới của Lục Hoàng tử Ryun và Công chúa Xiao Feng.

Hôm nay không có sự kiện chính thức nào.

Nhưng cả Hoàng cung vẫn tấp nập.

Mọi người đang chuẩn bị cho lễ ra mắt dân chúng Đế đô và tiệc chiêu đãi vào ngày mai.

Tại một địa điểm nằm cạnh Hoàng cung, đám đông đang tụ tập, nôn nóng chờ đợi.

Đó là Ngự Sử Đài.

Những người tụ tập là Wei Fon và các gia thần của Bá tước Matan Von Dobo, cùng với Ryo và Abel.

Tất nhiên hôm nay không chỉ có mỗi Von Dobo được ân xá.

Nhưng nhiệt khí của nhóm Wei Fon là lớn nhất trong đám đông.

Và, đúng 10 giờ sáng.

Cánh cổng trong cùng của Ngự Sử Đài mở ra.

Người đầu tiên bước ra là...

Gia thần: "Lãnh chúa!"

Wei Fon và các gia thần đồng loạt quỳ xuống.

Ryo và Abel cũng cúi đầu.

Von Dobo: "Làm các ngươi lo lắng rồi."

Dù hơi tiều tụy, nhưng Bá tước Matan Von Dobo vẫn bước đi vững vàng và nở nụ cười.

Phía sau cánh cổng, Tư Không Shaw và những người khác đang dõi theo.

Ryo và Abel cúi đầu chào Tư Không Shaw.

Ông ta cũng nhẹ nhàng giơ tay chào lại, mỉm cười.

Hạnh phúc là đây.

☆☆☆

 

Đoàn người trở về 'Long Tuyền Dinh'.

Sau khi tắm rửa, ăn uống nhẹ nhàng, Von Dobo đã lấy lại bình tĩnh và mời Ryo cùng Abel vào phòng.

Von Dobo: "Tôi nghe nói hai vị đã chạy vạy khắp nơi vì tôi. Thành thật cảm ơn hai vị."

Von Dobo cúi đầu thật sâu.

Abel: "Đừng bận tâm."

Ryo: "Chúng tôi chỉ làm việc của người được thuê thôi mà."

Abel và Ryo mỉm cười đáp.

Kết quả nỗ lực của họ đã được đền đáp phần nào, dẫn đến tình huống hiện tại, nên cười cũng là lẽ tự nhiên.

Von Dobo: "Về chuyện sắp tới..."

Von Dobo mở lời.

Von Dobo: "Ngự Sử Đài sẽ tiếp tục điều tra vụ việc. Vì thế họ yêu cầu tôi không được rời Đế đô trong thời gian tới."

Ryo và Abel gật đầu.

Đương nhiên họ sẽ nói thế.

Von Dobo: "Nhưng nhiệm vụ tiếp đãi Công chúa mà Bệ hạ giao cho tôi chỉ kéo dài đến Lễ cưới... nên tôi không còn việc gì trong Hoàng cung nữa."

Với vụ việc vừa rồi, chắc chắn ông ta khó mà vào Hoàng cung cho đến khi hoàn toàn được minh oan.

Ryo cũng hiểu điều đó.

Von Dobo: "Ngự Sử Đài sẽ cử người đến 'Long Tuyền Dinh' để lấy lời khai... nên thực ra tôi không cần hai vị hộ vệ nữa."

Abel: "À..."

Cũng là diễn biến tự nhiên.

Von Dobo: "Không, ý tôi không phải là không trả tiền phòng 'Long Tuyền Dinh' hay gì đâu. Tôi biết mình bình an trở về là nhờ công hai vị. Tôi chỉ muốn nói là nhiệm vụ hộ vệ đã kết thúc, hai vị cứ tự do hành động theo ý mình."

Abel: "Đã rõ."

Abel gật đầu.

Von Dobo: "Tất nhiên chi phí ăn ở tại 'Long Tuyền Dinh' chúng tôi vẫn sẽ lo liệu, và gọi là lời cảm ơn thì hơi thất lễ... nhưng tôi muốn gửi tặng hai vị một khoản thù lao đặc biệt."

Nói rồi Von Dobo đặt hai túi da lên bàn.

[Bịch.]

Âm thanh nặng trịch vang lên.

Von Dobo: "Mỗi túi chứa 1 triệu Jan, tức là 100 đồng tiền vàng. Ngoài ra, tôi dự định sẽ chuyển thêm 4 triệu Jan vào tài khoản ngân hàng của mỗi vị. Xin hãy nhận lấy."

Ryo: "Tổng cộng là... 500 đồng tiền vàng? Nhiều thế này có ổn không..."

Von Dobo: "Đây là tấm lòng của tôi. Xin hãy..."

Abel: "Được rồi, chúng tôi xin nhận."

Abel chốt hạ.

Trong những lúc thế này, Abel quyết đoán hơn Ryo.

Abel: "Chúng tôi sẽ làm phiền ở 'Long Tuyền Dinh' thêm một thời gian nữa."

Von Dobo: "Vâng, cảm ơn hai vị."

Abel nói, Von Dobo mỉm cười gật đầu.

☆☆☆

 

Ryo: "Abel nhận tiền nhanh quá."

Abel: "Sao cơ?"

Ryo: "Thì cũng phải... 'Không, cái này...', 'Không không, xin ngài...', 'Nhưng mà...', 'Làm ơn hãy nhận...', 'Thôi cháu lớn rồi… gấp đôi đi' các kiểu rồi mới nhận chứ..."

Abel: "Vô ích. Từ chối còn thất lễ hơn ấy chứ? Đằng nào cũng nhận thì bớt mấy thủ tục rườm rà đi cho nhanh."

Ryo: "Cậu thiếu sự tinh tế quá..."

Abel: "Chẳng hiểu gì sất."

Ryo lắc đầu, Abel nhún vai.

Ryo nhớ ra điều gì đó, nói tiếp.

Ryo: "Cả vụ tiền phòng nữa. Cũng phải..."

Abel: "Vô ích."

Abel lại khẳng định.

Và bổ sung.

Abel: "Nói thẳng là sẽ ở lại thêm một thời gian và nhờ vả ông ấy thì ông ấy sẽ nhẹ lòng hơn."

Ryo: "Ư... thì đúng là vậy... nhưng cũng phải tốn chút thời gian để dẫn đến kết luận đó chứ..."

Abel: "Quan trọng hơn, cậu không định hành động à?"

Ryo: "Hả? Hành động?"

Ryo không hiểu ý Abel, nghiêng đầu hỏi.

Abel: "Ngài Von Dobo đã được thả rồi. Nếu là Ryo mọi khi thì sẽ đi cảm ơn những người đã giúp đỡ chứ?"

Ryo: "Đúng rồi! Tư Không Shaw, Đội trưởng Lichu, rồi cả nhóm Thuyền trưởng Myun nữa! Tôi cũng muốn cảm ơn ngài Roshu Ten, nhưng chắc ngài ấy đang bận, để hôm khác vậy. Nào Abel, không có thời gian lề mề đâu! Đi nhanh thôi."

Abel: "...Sao lại là tôi bị nói nhỉ?"

Ryo cười tươi, Abel nhún vai cười.

Nụ cười của những người vừa giải quyết xong vấn đề nan giải thật tuyệt vời.

☆☆☆

 

Nhưng trên thế giới này cũng có những kẻ mang nụ cười không hề tuyệt vời...

Hoặc là những kẻ thậm chí không thể cười nổi...

Tại Bin Vương phủ của Tứ Hoàng tử Bin Thân vương.

Chủ nhân Vương phủ, Bin Thân vương, đang nhăn mặt đọc tài liệu.

Linsui, người được coi là cánh tay phải của Bin Thân vương, bước vào.

Linsui trông khoảng giữa 40 tuổi, cầm trên tay xấp giấy.

Vừa vào, ông ta đã cho người lui hết ra ngoài và đóng chặt cửa.

Chỉ thế thôi cũng đủ biết đây là chuyện cơ mật không thể để người ngoài nghe thấy.

Linsui: "Thưa Điện hạ, bản tóm tắt vụ việc hôm qua đã hoàn thành."

Linsui nói rồi đặt xấp giấy lên bàn Bin Thân vương.

Bin: "Hôm qua? Chẳng lẽ là của Ryun?"

Bin Thân vương hạ giọng hỏi.

Dù sao thì âm mưu giết Hoàng tử cũng không thể để lộ ra ngoài.

Linsui im lặng gật đầu.

Bin Thân vương lần lượt xem qua xấp giấy trên bàn.

Bin: "Tại tiệc chiêu đãi ngày mai sao? Kh-Không phải hơi sớm quá à?"

Linsui: "Thưa Điện hạ, phải hành động trước khi thế lực của Hoàng tử Ryun vững chắc. Một khi bộ máy đã hoàn thiện thì tập kích là bất khả thi. Người đầu tiên Hoàng tử Ryun nhắm đến sẽ là Điện hạ - mục tiêu dễ dàng nhất đấy ạ."

Nếu có ai tinh ý ở đây, họ sẽ nhận ra lời của Linsui không hề logic, mà chỉ đang kích động cảm xúc của Bin Thân vương.

Không, ngay cả người không tinh ý cũng nhận ra sự lộ liễu đó...

Lục Hoàng tử Ryun vẫn chưa được phong Thân vương.

Vốn dĩ có được phong hay không cũng chưa biết.

Chỉ là mới cưới chính phi thôi.

Nghĩ thế thì thấy lời của Linsui quá đà, ai cũng nhận ra...

Bin: "Đúng là so với hai vị huynh trưởng thì ta yếu thế hơn nhiều. Nền tảng cũng mong manh. Ta hiểu mình sẽ là mục tiêu đầu tiên. Nhưng ta sẽ không ngồi yên chờ chết! Ta sẽ ra tay trước!"

Linsui: "Quả không hổ danh Điện hạ. Xứng đáng là người chúng thần tin tưởng sẽ kế vị ngai vàng."

Bin: "Được rồi, Linsui, tiến hành kế hoạch đi."

Linsui: "Tuân lệnh."

Linsui cúi đầu thật sâu.

Khuất khỏi tầm mắt của Bin Thân vương, nụ cười tàn độc hiện lên trên mặt hắn.

Nhìn thế nào cũng không phải nụ cười dành cho chủ nhân của mình...

☆☆☆

 

Ryo: "Chà, đi cảm ơn hết mọi người xong nhẹ cả người."

Abel: "Không ngờ cậu lại nghĩ ra vụ tặng rượu làm quà. Công nhận là ai cũng thích."

Ryo đề xuất tặng rượu cao cấp làm quà cảm ơn, và đúng là mọi người đều vui mừng.

Ban đầu Abel cũng không hiểu lắm...

Ryo: "Tặng rượu để bày tỏ lòng biết ơn là chuyện thường tình mà. Hồi ở Rune, ông Hugh cũng hay mang rượu đến biếu Đoàn trưởng Kỵ sĩ Neville Black đấy thôi."

Abel: "...Vậy sao."

Không biết thông tin, kinh nghiệm nào sẽ cứu mạng mình ở đâu.

Thế giới này có nhiều bí quyết nằm rải rác khắp nơi...

Những người được tặng là Tư Không Shaw, Thuyền trưởng Myun, và Thuyền trưởng La Wu của Bộ Công vụ.

Tư Không Shaw, ông lão quắc thước có vẻ hợp với rượu.

Thuyền trưởng Myun và La Wu, dân biển thì chắc chắn thích rượu (định kiến của Ryo).

Tạm thời, phán đoán của Ryo đã đúng, cả ba đều rất thích rượu.

Ryo: "Vấn đề là Đội trưởng Lichu, nghe nói hôm nay bận lắm."

Abel: "Tư Không Shaw bảo thế. Chắc nay mai bận rộn không ra khỏi Hoàng cung được đâu."

Ryo: "Hoàng đế Thủ mộ Bạch Diễm Quân... Đế đô làm gì có mộ mà bận thế nhỉ."

Được giao việc nhiều hơn cái tên chức vụ... nỗi khổ của người tài chăng.

Vấn đề lớn với Đội trưởng Lichu là theo thông tin từ Tư Không Shaw, ông ấy hầu như không uống rượu.

Với người như thế thì...

Ryo: "Bánh kẹo thôi."

Abel: "T-Thế à?"

Ryo khẳng định tự tin, Abel nhìn với vẻ không tin tưởng.

Ryo: "Ông ấy có 50 thuộc hạ, nên mua hộp bánh nướng để được lâu, khoảng 100 cái..."

Abel: "Bạch Diễm Quân là 50 người tính cả Đội trưởng Lichu? Hay không tính?"

Ryo: "Hả?"

Abel: "Nếu không tính thì là 51 người cả Đội trưởng. Ryo tính mỗi người 2 cái đúng không..."

Ryo: "A... Cần 102 cái..."

Hộp 100 cái là thiếu.

Ryo: "Sẽ xảy ra cuộc chiến đẫm máu tranh giành bánh kẹo trong nội bộ Bạch Diễm Quân mất..."

Abel: "Chắc không đến mức đó đâu."

Thù hận vì ăn uống đáng sợ lắm. Phải cẩn thận!

Tạm thời hôm nay không còn việc gì, hai người đi bộ về nhà trọ 'Long Tuyền Dinh'.

Nếu được hộ tống như hôm qua thì ngồi trên lưng ngựa cho sướng, nhưng không có thì... Đế đô đông người quá.

Andalusia và Feiwan đang ở nhà. 'Long Tuyền Dinh' có sân tập nên đương nhiên có bãi cỏ cho ngựa chạy.

Hai con ngựa đang được thả rông thảnh thơi ở đó.

Abel: "Nhắc mới nhớ Ryo, chúng ta chưa có món quà quan trọng nhất."

Ryo: "Hả? Thì bánh nướng cho Đội trưởng Lichu..."

Abel: "Không, không phải cái đó, cái cho ngày mai ấy."

Ryo: "Ngày mai?"

Abel nói gì Ryo không hiểu, nghiêng đầu thắc mắc.

Lịch trình ngày mai là xem lễ ra mắt Hoàng tử và Công chúa vào khoảng trưa, rồi dự tiệc chiêu đãi vào buổi tối...

Ryo: "Là gì nhỉ?"

Abel: "Thì được mời dự tiệc chiêu đãi còn gì?"

Ryo: "Vâng, được mời mà?"

Abel: "Định đi tay không à?"

Ryo: "Hả..."

Abel: "Là đại diện cho Quốc vương Vương quốc Knightley, tức là tôi đấy? Đại diện cho quốc gia dự tiệc chiêu đãi Hoàng tử... Có cả Hoàng đế và phái đoàn các nước, Đại sứ các kiểu, mà đi tay không à?"

Ryo: "Nói mới nhớ..."

Đúng thật, trong phim ảnh hay truyện về Vua chúa hiệp sĩ hồi ở Trái Đất, người đại diện quốc gia đến thăm đều mang theo quà cống nạp khủng...

Mặt Ryo tái mét.

Chắc chắn không phải do Thủy ma pháp.

Món quà đắt tiền hay số lượng lớn như thế, đào đâu ra...

Ryo: "Abel, sao giờ mới nói! Đáng lẽ phải nói sớm hơn... à không, lúc Hoàng đế mời thì từ chối luôn đi chứ..."

Abel: "Nói thế thì... tôi cũng vừa mới nhớ ra thôi."

Ryo trách móc, Abel cũng áy náy.

Ryo: "Chắc chắn mấy thứ mua được bằng tiền của chúng ta sẽ bị cười cho thối mũi nếu đem làm quà cống nạp."

Abel: "Chắc vậy..."

Ryo và Abel cùng thở dài.

Nhưng lúc đó, Ryo phát hiện ra một thứ hay ho.

Nó nằm trên lưng Abel!

Ryo: "Cống nạp thanh ma kiếm đó đi!"

Abel: "Hả? Không, này, cái đó không được."

Ryo: "Tại sao! Chỉ có cách đó mới cứu được chúng ta thôi. Ma kiếm không tên nhưng chắc cũng ra dáng lắm. Abel, mau đưa đây!"

Abel: "Không, tôi từ chối."

Abel kiên quyết cự tuyệt.

Đương nhiên rồi.

Đó là cộng sự quan trọng nhất của Abel.

Trừ khi mạng sống của hai người bị đe dọa...

Ryo: "Abel, nếu không đưa thì tôi dùng vũ lực đấy..."

Abel: "Cái... áo choàng của Ryo có khi tốt hơn đấy?"

Ryo: "Hả?"

Abel: "Cái áo choàng đó. Áo choàng Tiên Vương gì đó đúng không? Hiếm hơn ma kiếm của tôi nhiều. Đúng rồi, cái đó được đấy."

Ryo: "Cậu nói cái gì thế! Đây là đồ sư phụ tặng tôi đấy! Thà đóng băng cả Dawei, xóa sổ mọi thứ còn hơn là đưa cái này!"

Abel: "Ừ, đừng có làm chuyện quá khích thế..."

Cả hai đều có trang bị siêu hiếm.

Nhưng đương nhiên chẳng ai muốn đưa.

Ryo: "Vậy thì đành chịu thôi... Chỉ còn cách dùng cái thứ mà ai cũng công nhận giá trị cống nạp cho Hoàng đế."

Abel: "Cái gì? Có thứ đó sao?"

Ryo: "Vâng... Dù thấy em ấy chạy nhảy vui vẻ trên bãi cỏ mà bắt làm vật cống nạp thì đau lòng lắm..."

Abel: "Bãi cỏ? Chẳng lẽ..."

Ryo: "Tất cả là tại Abel. Con ngựa yêu quý của Abel, Feiwan..."

Abel: "Bác bỏ."

Ryo: "Tại sao!"

Abel: "Vì là ngựa của tôi."

Ryo: "Ngang ngược quá thể..."

Đề xuất của Ryo bị bác bỏ.

Hơn nữa, Abel còn phản đòn.

Abel: "Andalusia của Ryo cũng đủ tiêu chuẩn cống nạp cho Hoàng đế đấy..."

Ryo: "Bác bỏ!"

Abel: "Này..."

Ryo: "Thà giết Hoàng đế để mọi chuyện chìm vào quên lãng còn hơn là cống nạp Andalusia!"

Abel: "Ừ, tuyệt đối đừng làm thế nhé..."

Công tước đứng đầu mưu sát Hoàng đế...

Chắc không đến mức gây chiến tranh vì khoảng cách quá xa, nhưng đúng là không nên làm.

Ryo: "Gay go thật..."

Abel: "Ừ, gay go thật..."

Ryo và Abel bế tắc.

Abel chợt nhìn chiếc nhẫn gắn ma thạch xanh nhỏ trên ngón tay mình.

Rồi nhìn 'Tiếng Vọng Linh Hồn' trên tai trái Ryo.

Hai thứ đó là một cặp.

Viên ma thạch Thủy màu xanh được chia đôi...

Abel: "Ryo, tôi tìm thấy món quà hay rồi."

Ryo: "Hả?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!