Mizu Zokusei no Mahoutsukai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Phần 3 – Chương Cuối: Cuộc Chiến Với Ảo Nhân - Chương 0653: Ryo đấu với Marie III

Chương 0653: Ryo đấu với Marie III

Marie nhặt cái đầu bị rơi lên, đặt lại vào cổ.

Rồi lấy từ trong túi ra một lọ Potion, đổ quanh cổ.

Ánh sáng nhạt tỏa ra... cái đầu được nối liền.

Ryo: "Cái gì thế..."

Ryo được Abel đỡ dậy, chứng kiến cảnh tượng đó mà không khỏi kinh ngạc.

Marie: "Tôi là Ảo nhân nên để yên cũng tự nối lại được... nhưng dùng Potion này thì nối ngay lập tức."

Ryo: "Làm gì có loại Potion vô lý thế!"

Ryo phản đối kịch liệt.

Đúng vậy, điều đó vượt quá giới hạn của 'Potion'.

Tất nhiên, loại Potion cao cấp nhất do Tử tước Kenneth Hayward chế tạo có thể nối liền cánh tay bị cắt lìa... nhưng cũng không phải kiểu cứ đặt vào rồi đổ Potion lên là xong.

Marie: "Đúng rồi, Ryo dùng đi. Potion này mọc lại được cả tay đấy."

Ryo: "...Hả?"

Ryo không hiểu Marie nói gì.

Ryo là ma pháp sư hệ Thủy, nhưng cũng biết chút ít về Giả Kim Thuật.

Cậu tự tin mình có đủ kiến thức và kỹ thuật để chế tạo Golem.

Nên cậu biết.

Ryo: "Potion không thể tái tạo tứ chi."

Ryo khẳng định chắc nịch.

Marie: "Ừ, bình thường là không được."

Marie gật đầu đồng ý.

Nghĩa là Potion Marie đưa không phải loại bình thường.

Marie: "Tôi cũng chẳng biết tại sao nó làm được thế. Vốn dĩ tôi mù tịt về Giả Kim Thuật mà."

Ryo: "Thế Potion đó ở đâu ra?"

Marie: "Ngày xưa được tặng."

Ryo: "Thứ đó mà... được tặng? Ai tặng?"

Marie: "Một Vampire."

Ánh mắt Marie xa xăm.

Có lẽ cô đang nhớ lại chuyện xưa.

Marie: "Người duy nhất tôi thua về kiếm thuật. À, giờ thua thêm Ryo là hai người."

Marie nhăn mặt nói.

Có vẻ cô cay cú vì thua Ryo.

Ryo: "Kiếm thuật giỏi hơn cả cô Marie..."

Marie: "Ryo, nhận thức thế là sai rồi."

Ryo: "Hả?"

Marie: "Giỏi hơn tôi áp đảo."

Marie nói rõ ràng, không chút nhăn mặt.

Khác hẳn với việc thua Ryo.

Thua Ryo thì cay cú.

Thua Vampire kia là đương nhiên.

Chênh lệch lớn đến thế.

Marie: "Giả Kim Thuật cũng kinh khủng lắm, nhắc mới nhớ..."

Khoảnh khắc Marie nói thế, trong đầu Ryo hiện lên hình ảnh Chân Tổ ở Twilight Land.

Ryo: "Vampire đó có xưng là Chân Tổ không..."

Marie: "Shinso (Chân Tổ)? Không, không phải tên đó."

Ryo: "Có lãnh đạo các Vampire khác không?"

Marie: "Không... nhớ ra rồi, hắn bảo mình bị trục xuất. Hắn chỉ có một mình."

Ryo: "Ra vậy."

Có vẻ không phải.

Ryo: "Cô gặp Vampire đó ở đâu?"

Marie: "Lục địa Bóng tối. A, đừng bảo là định đi săn Vampire đấy nhé?"

Ryo: "Không, tôi không có ý định đó đâu."

Marie: "Ừ, may đấy. Đừng có dây vào. Ryo cũng bị giết trong một nốt nhạc thôi."

Ryo: "A, vâng."

Marie vừa trải qua trận chiến toàn lực với Ryo mà nói thế.

Thì đủ hiểu Vampire kia mạnh cỡ nào.

Ryo nhìn lọ Potion được đưa.

Màu xanh nhạt.

Ryo: "Uống cái này là được à?"

Marie: "Ừ. Tốt nhất là bỏ cái tay băng giả ra trước đi."

Ryo: "...Tôi hiểu rồi."

Ryo quyết định liều.

Xóa bỏ cánh tay băng phải, hít sâu một hơi.

Abel đang đỡ Ryo lùi lại một khoảng.

Dù không biết chuyện gì sẽ xảy ra nhưng...

Ryo: "Abel bỏ mặc tôi."

Abel: "Có chuyện gì tôi sẽ cứu ngay mà."

Ryo lắc đầu nhìn Abel với ánh mắt oán trách.

Abel thực sự nghĩ có chuyện gì sẽ cứu ngay.

Ryo hít sâu lần nữa.

Rồi... uống cạn lọ Potion.

Không có gì xảy ra.

Chẳng thấy gì cả.

Ryo: "Ủa?"

Vừa thốt lên, khoảnh khắc tiếp theo.

Ryo: "ÁAAAAAAA!"

Ryo hét lên một tiếng thất thanh mà Abel chưa từng nghe thấy.

Tay trái ôm chặt lấy phần tay phải bị cụt.

Cơn đau dữ dội chạy dọc cánh tay phải.

Marie: "A, đúng rồi, tái tạo tứ chi đau lắm đấy..."

Marie gãi má nói.

Quên béng mất.

Ryo: "Mấy chuyện đó phải nói sớ... HỰ!"

Chưa kịp phàn nàn xong, cơn đau lại ập đến.

Cùng với cơn đau, cánh tay phải từ từ tái tạo.

Như thể được xây dựng lại từ chỗ bị cắt.

Abel: "Khác hẳn <Đại Hồi Phục>."

Lời lầm bầm của Abel lọt vào tai Marie.

Marie: "Ừ. Cái đó đúng là phép màu của thần thánh. Tái tạo hầu như không đau đớn... Xét về mặt y học tái tạo thì đúng là không tưởng."

Marie gật đầu.

Abel không hiểu hết các từ ngữ, nhưng đồng ý đó là phép màu.

Marie: "Cái đó có thật là Quang ma pháp không nhỉ?"

Marie lầm bầm.

Marie: "Nghe giống như quay ngược thời gian hơn."

Lời thì thầm quá nhỏ, không ai nghe thấy.

Trước mắt hai người, quá trình 'tái tạo' của Ryo vẫn tiếp diễn.

Ryo nghiến răng chịu đựng.

Nhưng những khoảnh khắc cơn đau vượt quá giới hạn, tiếng rên rỉ vẫn bật ra bất chấp ý chí mạnh mẽ của cậu.

Cảnh tượng đó kéo dài hơn 5 phút...

Cuối cùng quá trình tái tạo cũng kết thúc.

Ryo thở hổn hển.

Không còn sức để hít thở sâu.

Abel: "Ryo..."

Abel gọi nhỏ, từ từ tiến lại gần.

Hơi thở của Ryo dần chuyển từ nông sang sâu.

Abel từng trải qua cơn đau dữ dội.

Khi đau quá thì không thể thở nổi.

Khi cơn đau dịu đi, hơi thở mới dần trở lại bình thường.

Theo kinh nghiệm đó, có vẻ cơn đau của Ryo đã dịu đi.

Abel: "Ryo?"

Abel gọi lại lần nữa.

Ryo: "Vâng, Abel... Tôi ổn."

Ryo cố hít thở sâu trả lời.

Marie: "Có vẻ ổn rồi."

Marie gật đầu.

Ryo: "Đau thế này thì phải nói trước chứ!"

Marie: "Ừ, xin lỗi. Lâu rồi không tái tạo tứ chi cho người khác nên quên mất."

Ryo trách móc, Marie cười khổ đáp.

Ryo nhận ra.

Cánh tay bị chém bay đã biến mất.

Không bị mọc ra hai tay phải.

Ryo: "Cánh tay bị chém bay trở thành nguyên liệu để tái tạo lại sao?"

Cậu buột miệng nói suy nghĩ của mình.

Nếu thế thì định luật bảo toàn khối lượng được bảo đảm.

Ryo thử cử động, nắm mở bàn tay phải mới nhiều lần.

Hoàn toàn không có cảm giác lạ.

Cậu tuyên bố.

Ryo: "Tay phải hoàn toàn hồi phục!"

Giơ cao tay phải lên trời.

Ryo thề trong lòng.

Không bao giờ muốn trải qua cơn đau đó nữa.

Chợt Ryo nhìn về phía cửa sổ phòng ngủ nơi Hoàng đế Tuin đang nằm.

Hoàng đế đang đứng đó nhìn về phía này.

Ryo: "Ủa? Hoàng đế dậy rồi à?"

Abel: "Ừ, ngài ấy xem trận đấu của Ryo cùng tôi từ giữa chừng."

Marie: "Thế à, dậy được rồi thì rời khỏi đây cũng được. Đừng cố quá sức, nhưng Thủ lĩnh quay về mà đụng mặt thì phiền lắm đúng không?"

Ryo: "Cô Marie có sao không?"

Ý Ryo là Marie có bị truy cứu trách nhiệm không.

Marie: "Ai biết được. Tôi cũng không rõ, nhưng tôi sẽ nói thật thôi."

Marie nhún vai.

Thực sự không biết Ảo Vương sẽ phản ứng thế nào.

Chắc là không được khen đâu...

Một số Ảo nhân khác không dứt khoát được như Marie.

Họ vẫn bao vây Ryo và Abel từ xa, không dám cử động.

Đương nhiên rồi.

Marie đã thua.

Họ không nghĩ mình thắng được.

Ryo: "À ừm, cô Marie."

Marie: "Gì?"

Ryo: "Mọi người xung quanh có vẻ đang do dự."

Marie: "A..."

Marie nhìn quanh hiểu tình hình.

Rồi nói rõ ràng.

Marie: "Tôi đã thua. Tôi chịu trách nhiệm. Nên để hai người này và Hoàng đế Dawei đi. Ai ra tay tôi sẽ không tha."

Lời nói như thông báo công việc, không chút cảm xúc.

Nhưng các Ảo nhân khác hiểu và an tâm.

Hầu hết đều gật đầu.

Ít nhất không ai có ý định tấn công nhóm Ryo.

Ryo: "Còn nữa... cho tôi xin bộ chăn nệm được không?"

Marie: "Chăn nệm?"

Ryo: "Vâng, để lót vào xe ngựa... hay phương tiện của Hoàng đế bệ hạ."

Marie: "À, cứ lấy cái trong phòng ngủ đi."

Thế là Ryo, Abel và Hoàng đế Tuin rời khỏi 'Biệt thự Mùa Hè'.

Nhưng có vấn đề.

Bắt Hoàng đế Tuin đi bộ đường dài là quá sức.

Ngài không phải mạo hiểm giả như Ryo hay Abel, vốn có sức bền vượt xa người thường.

Nên Ryo để ngài lên <Xe Đẩy>.

Đã xin chăn nệm để ngài nằm trong <Xe Đẩy>, nhưng mà...

Ryo: "<Xe Đẩy> chở hàng thì tiện, nhưng chở người thì giảm xóc hơi kém."

Ryo nghiêng đầu suy nghĩ.

Chở Hoàng đế trên con đường không được lát đá thì xóc lắm...

Abel: "Thì làm đường cho phẳng là được chứ gì? Giống lúc đi trong rừng ấy."

Ryo: "Đúng rồi! Nếu xe không êm thì làm đường cho êm!"

Abel gợi ý, Ryo nhại lại câu nói nổi tiếng của Marie Antoinette (Nếu không có bánh mì thì ăn bánh kem đi).

Câu nói đa năng thật.

Thế là Ryo và Abel đi trước dẫn đường, theo sau là <Xe Đẩy> chở Hoàng đế... trên con đường băng phẳng lì.

Trong phòng Marie tại 'Biệt thự Mùa Hè' sau khi ba người rời đi.

Marie: "Ryo bảo có học Giả Kim Thuật nhỉ. Biết thế cho anh ta xem cái ma pháp trận Haru tặng... lúc tạo ra Potion ấy."

Nói xong, Marie lấy một tấm kim loại hình thẻ bài từ ngăn kéo ra đặt lên bàn, truyền ma lực vào.

Khoảnh khắc tiếp theo, ma pháp trận hiện lên trên mặt bàn, và cả bên trên nó... tức là trong không trung.

Marie: "Ma pháp trận tích lớp (nhiều tầng), chắc anh ta thích lắm nhỉ?"

Marie cười.

Marie: "Nhắc mới nhớ, Haru cũng là người chuyển sinh. Lần sau gặp lại Ryo... cho anh ta xem ma pháp trận tích lớp này vậy."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!