Chương 0715: Phó chủ nhiệm Xưởng Giả Kim Hoàng gia
Về Vương đô, Ryo xuống xe ngựa ở Xưởng Giả Kim Hoàng gia.
Lính gác: "C-Công tước Rondo các hạ!"
Ryo: "Xin lỗi anh lính gác, tôi đến gặp Kenneth."
Lính gác: "A... Chủ nhiệm nghiên cứu vừa mới ra ngoài rồi ạ..."
Ryo: "Cái gì."
Ryo chán nản.
Nhưng cậu hồi phục ngay.
Ryo: "Vậy tôi xin chép lại Ma Pháp Thức của 'Ống Vô Hiệu Hóa Ma Pháp' thôi cũng được."
Đạo cụ Giả Kim vô hiệu hóa ma pháp đã bị Ryo tự tiện đặt tên như vậy...
Raden: "Ủa? Anh Ryo?"
Ryo: "A, Raden, đúng lúc lắm!"
Ryo ló đầu vào phòng nghiên cứu của Kenneth, ở đó có Phó chủ nhiệm Raden.
Ryo: "Tôi muốn xem cái đạo cụ Giả Kim vô hiệu hóa ma pháp hình ống chút. Tôi có quyền xem đúng không?"
Raden: "Vâng, tất nhiên rồi. Anh Ryo được đăng ký là nghiên cứu viên ở đây mà."
Đúng vậy, Ryo cũng là nghiên cứu viên của Xưởng Giả Kim Hoàng gia.
Chính xác là nghiên cứu viên dự bị (Associate)... nhưng đừng bận tâm tiểu tiết!
Raden mang ba món đồ từ trong ra.
Ống Vô Hiệu Hóa Ma Pháp.
Vòng tay Ẩn Giấu.
Trâm cài Ma Pháp Dung Hợp.
Ba thứ này có vẻ được coi là một bộ.
Raden: "Chắc không cần nói anh cũng biết, cấm sử dụng đấy nhé."
Ryo: "Ừ, tôi biết mà. Chỉ chép (copy) lại Ma Pháp Thức thôi."
Raden: "Cóp-pi?"
Ryo nói từ 'copy' (sao chép) của thế giới cũ, Raden không hiểu.
Dùng 'chép lại' thì hiểu ngay.
Ryo dùng Thủy ma pháp sao chép Ma Pháp Thức của cả ba món, giống như đã làm với 'Quan tài'.
Vòng tay và trâm cài cũng do Hồng y Zacharias chế tạo.
Muốn giải mã tư duy Giả Kim Thuật sư của ông ta thì càng nhiều mẫu vật để so sánh càng tốt.
Ryo: "Fufufu, thế là lại tiến thêm một bước tới chân lý thế giới."
Raden: "Chân lý thế giới...?"
Ryo: "A, không có gì, đừng bận tâm."
Ryo để lại Raden đang ngơ ngác, rời Xưởng Giả Kim Hoàng gia.
Điểm đến tiếp theo là Vương thành.
Vương thành là một trong những nơi tốt nhất để nghiên cứu Giả Kim Thuật.
Thư viện Vương thành lưu trữ lượng sách Giả Kim Thuật phong phú.
Hơn nữa Ryo là Công tước đứng đầu nên có thể vào cả Kho Cấm Thư để đọc sách quý!
Tuyệt vời!
Lại còn có sofa êm ái để đọc sách nữa chứ.
Dù trong phòng đó có một người tai to mặt lớn đang ký giấy tờ...
Abel: "A, Ryo. Cuối cùng cũng về rồi à."
Ryo mượn 3 cuốn sách Giả Kim Thuật từ Thư viện Vương thành, bước vào phòng làm việc của Quốc vương thì chủ nhân căn phòng lên tiếng.
Ryo: "Tôi không xuất hiện một lúc là cậu lo lắng chứ gì."
Abel: "Không... Cậu đi Rune với Sera đúng không?"
Ryo: "Sao cậu biết?"
Abel: "Có báo cáo gửi về mà."
Ryo: "Xã hội giám sát đáng sợ thật!"
Ryo kinh hãi.
Abel: "Công tước đứng đầu và Hiệp sĩ đứng đầu dùng xe ngựa Hoàng gia đi Rune thì đương nhiên phải có báo cáo rồi?"
Abel nhún vai.
Ryo: "Tự do đi lại..."
Abel: "Tự do mà. Chỉ là có báo cáo thôi. Ở vị trí cao là thế đấy."
Ryo: "Không hiểu sao có người lại muốn làm to."
Abel: "Luôn bị theo dõi, báo cáo, đồn đại, chỉ thế thôi."
Ryo: "Chẳng thoải mái chút nào. Tôi muốn làm Công tước bình thường như dân thường thôi..."
Abel: "Từ bỏ đi."
Abel cười nói.
Quốc vương là người luôn bị mọi người theo dõi.
Thấy Abel đảm đương vị trí đó nhẹ nhàng, Ryo thực lòng kính trọng.
Ryo: "Abel, cố gắng làm Vua nhé. Tôi ủng hộ cậu."
Abel: "Ờ, ừm?"
Abel không hiểu lắm.
Nhưng cậu nhớ ra chuyện gì đó.
Abel: "Như đã nói trước đây, mai đi Witnash đấy."
Ryo: "A, nhớ rồi. Phải đọc gấp 3 cuốn này trước ngày mai thôi."
Ryo vỗ nhẹ vào 3 cuốn sách mượn từ thư viện.
Abel: "Giả Kim Thuật à? Nhiệt tình ghê."
Ryo: "Nhiệt tình? Vì vui nên làm thôi mà?"
Abel: "Ừ, thế là tốt nhất."
Ryo: "Giống như Abel ký giấy tờ liên tục thôi."
Abel: "Ừ... Biết là vai trò quan trọng nhưng chẳng vui chút nào."
Quốc vương bệ hạ khổ thật.
Thế mà...
Ryo: "Abel, muốn uống cà phê quá. Nếu có bánh kem thì hôm nay cho tôi bánh Mont Blanc nhé."
Abel: "...Sao lại nói với tôi?"
Ryo: "Đây là phòng làm việc của Quốc vương mà? Chủ nhân là Abel còn gì? Tôi tự tiện gọi thì không hay lắm đúng không?"
Abel: "Nghe có vẻ hợp lý... nhưng nhầm lẫn tai hại ngay từ đầu là coi phòng làm việc của Quốc vương là nơi uống cà phê đấy."
Ryo: "Để ý tiểu tiết thì không làm Vua được đâu."
Abel: "Tôi làm Vua rồi mà."
Cuối cùng, cà phê và bánh kem cho hai người vẫn được mang đến.
☆☆☆
Ngày hôm sau.
Đoàn xe do Trung đoàn Cận vệ 1 và Hiệp sĩ đoàn Vương quốc hộ tống, với trọng tâm là xe ngựa chở Quốc vương và Công tước đứng đầu, rời Vương đô hướng về thành phố cảng Witnash.
Trong xe ngựa, Quốc vương vẫn đang đọc và ký giấy tờ như thường lệ.
Một xe ngựa khác chở núi giấy tờ chờ ký.
Dù vậy, so với trước đây đã ít hơn nhiều.
Nhân tiện, Công tước đứng đầu ngồi cùng xe cũng đang đọc... không phải giấy tờ mà là tấm băng.
Trên đó viết Ma Pháp Thức... người thường nhìn vào chẳng hiểu mô tê gì.
Công tước đứng đầu cũng chưa hiểu mấy.
Nhưng vẻ mặt không hề căng thẳng...
Mà là vui vẻ, thích thú.
Đến mức Abel nhìn cũng thấy ghen tị...
Abel: "Ryo, trông vui nhỉ."
Ryo: "Hả? Trông thế à?"
Abel: "Ừ."
Ryo: "Chính xác. Chẳng hiểu gì nhưng vui lắm."
Ryo trả lời tỉnh bơ.
Thứ mình thích thì dù không hiểu cũng thấy vui.
Thậm chí, chính vì không hiểu nên mới thấy vui.
Khi gặp chướng ngại vật không hiểu.
Bực mình hay phấn khích... sự khác biệt đó có lẽ là ranh giới giữa thích và không thích.
Ryo: "Đỉnh cao Giả Kim Thuật còn xa vời lắm. Học mãi học mãi mà vẫn chưa thấy đâu."
Abel: "Thế mà vui á?"
Ryo: "Vâng. Vì cho đến lúc chết, mình có thể phát triển bao nhiêu tùy thích mà? Cảm nhận được sự trưởng thành của bản thân là vui nhất còn gì? Lại là thứ mình thích nữa thì càng vui. Mà có thể làm điều đó suốt đời."
Abel: "Nói thế thì cũng đúng."
Ryo nói, Abel gật đầu.
Liên hệ với kiếm thuật thì Abel hiểu ngay.
Cảm nhận được sự trưởng thành... có lẽ là một trong những động lực lớn nhất của con người.
Abel: "Ryo đang xem cái vụ vô hiệu hóa ma pháp à?"
Ryo: "Không, đang xem cái 'Quan tài'."
Abel: "...Quan tài?"
Abel hoàn toàn không hiểu.
Đương nhiên.
Ryo chưa giải thích gì cả.
Ryo: "Kìa, Abel không biết à. Cái hộp ở gần ngài Ma nhân Merlin ấy."
Abel: "Tôi có nghe báo cáo. Thấy bảo lúc nào cũng đi theo sau ngài Merlin, tôi cứ tưởng giống <Xe Đẩy> của Ryo. Ma nhân mà, chắc có nhiều thứ lạ. Rốt cuộc là cái gì? Bên trong có gì?"
Ryo: "Đó là 'Quan tài'. Bên trong chứa... thứ gì đó giống thiên thần bị sa ngã (đọa thiên)."
Abel: "Ừ, chả hiểu gì."
Ryo: "Chà, vốn dĩ là dạng năng lượng không thuộc về thế giới này đã nhập xác... ưm, giải thích thế nào nhỉ."
Abel: "Tóm lại là thứ vốn không thuộc về thế giới này chứ gì. Thế là được rồi."
Abel tự thuyết phục bản thân.
Ryo: "Cái 'Quan tài' đó dùng để bắt giữ... phong ấn tồn tại đó, tôi đã viết lại Ma Pháp Thức một chút."
Abel: "Hừm."
Ryo: "Ma Pháp Thức gốc phần lớn do cái người giống thiên thần trong hộp dạy cho Hồng y Zacharias của Giáo hội Phương Tây."
Abel: "Hừm?"
Ryo: "Nên nó chứa nhiều Ma Pháp Thức liên quan đến chân lý thế giới mà con người chưa hiểu được. Kenneth cũng bó tay. Nhưng đó là đương nhiên. Không phải do năng lực của Kenneth, mà vì tiếp cận chân lý thế giới không đơn giản."
Abel: "Hừm... vẫn chả hiểu gì."
Ryo: "Đoán thế."
Nhìn mặt Abel là Ryo biết cậu ta lạc trôi từ giữa chừng rồi.
Thôi kệ.
Ryo: "Khi nào tôi làm sáng tỏ chân lý thế giới sẽ dạy cho Abel."
Abel: "Thế à, mong chờ đấy."
Ryo: "Chắc mất khoảng 500 năm."
Abel: "Lúc đó tôi chết rồi..."
Tìm kiếm chân lý không dễ dàng.
Ryo: "Nhắc mới nhớ, ở Witnash bao lâu?"
Abel: "Một đêm."
Ryo: "...Hả?"
Abel: "Sáng đến, làm lễ xong, sáng hôm sau đi luôn."
Ryo: "Đi mất 2 ngày, về mất 2 ngày, mà ở có 1 đêm?"
Abel: "Ừ. Quốc vương đi thăm thú là thế đấy. Ở lâu thì gánh nặng cho người tiếp đón càng lớn. Cảnh vệ các kiểu."
Ryo: "A..."
Ryo nhăn mặt gật đầu.
Quốc vương đang ở đó mà xảy ra chuyện gì thì to chuyện.
Chừng nào Quốc vương còn ở đó, người chịu trách nhiệm cảnh vệ, lãnh chúa, quan lại địa phương đều không được nghỉ ngơi.
Ryo: "Nhưng so với ngày xưa thì tiến bộ rồi nhỉ."
Abel: "Ngày xưa? Tiến bộ là sao?"
Ryo: "Trước khi bị ném sang Phương Đông. Abel đi thị sát miền Bắc, phải sắp xếp lịch trình mãi mới đi được còn gì? Lần này đâu có vất vả thế?"
Abel: "Cũng đúng. Trong lúc chúng ta đi vắng, cơ chế quyết định và trách nhiệm của chính phủ Vương quốc đã được phân chia lại. Lần này giấy tờ tôi phải ký cũng ít hơn."
Ryo: "Vẫn một xe ngựa đầy đấy."
Abel: "Có một xe thôi mà."
Abel nhún vai.
Người đã tê liệt cảm giác thì nói gì cũng vô ích.
Nên Ryo đổi chủ đề.
Ryo: "Nghe nói Sera trở thành Hiệp sĩ đứng đầu."
Abel: "Trong lúc chúng ta vắng mặt, Lihya dùng quyền hạn Vương hậu bổ nhiệm đấy. 'Tổng đoàn trưởng Hiệp sĩ đoàn Vương quốc Knightley kiêm Hiệp sĩ đứng đầu'... Vị trí chưa ai ngồi vào kể từ thời Vua Richard. Để kiềm chế hành động của các nước láng giềng... nói thẳng ra là Đế quốc và Liên bang, nên đã thuyết phục Sera nhận lời."
Ryo: "Nên mới được dùng xe ngựa Hoàng gia thoải mái chứ gì."
Abel: "Cần thiết để đi lại giữa Vương đô và Khu rừng phía Tây mà."
Ryo: "Tôi cũng muốn."
Abel: "Không được đâu, từ bỏ đi."
Ryo: "...Biết ngay mà."
Đúng như dự đoán.
Biết thừa Abel sẽ nói thế...
Abel: "Vị trí của Sera đặc biệt mà."
Ryo: "Vị trí?"
Abel: "Tổng đoàn trưởng Hiệp sĩ đoàn Vương quốc kiêm Hiệp sĩ đứng đầu ấy."
Ryo: "Thì sao?"
Abel: "Có quyền chỉ huy tất cả Hiệp sĩ đoàn thuộc Hoàng gia. Thời chiến còn được trao quyền chỉ huy cả Hiệp sĩ đoàn lãnh địa của các quý tộc."
Ryo: "Cái gì cơ..."
Ryo ngạc nhiên trước quyền hạn khổng lồ đó.
Vì thế nghĩa là...
Ryo: "Mạnh hơn cả Quốc vương Abel sao? Quyền chỉ huy Hiệp sĩ đoàn lãnh địa thì Abel cũng đâu có?"
Abel: "Ừ, không có. Dù chỉ trong thời chiến, nhưng về mặt pháp lý được trao quyền chỉ huy lớn đến thế... đó là Tổng đoàn trưởng Hiệp sĩ đoàn Vương quốc kiêm Hiệp sĩ đứng đầu. Chính vì thế từ thời Vua Richard, suốt mấy trăm năm không ai ngồi vào... không ai được phép ngồi vào."
Ryo: "Đưa Sera vào vị trí đó..."
Abel: "Nghe bảo là ý tưởng của Lihya. Tất nhiên Hầu tước Heinlein cũng ủng hộ, và xin phép Phụ vương lúc đó chưa ngồi dậy được nữa."
Abel nhún vai.
Tất nhiên với tư cách Quốc vương, Abel có thể tước bỏ vị trí đó.
Nhưng cậu hoàn toàn không có ý định làm thế.
Abel: "Trước đây quan hệ giữa Khu rừng phía Tây và chính phủ Vương quốc cũng không tệ. Nhưng chưa bao giờ gần gũi như bây giờ. Chà, bước tiến cuối cùng xảy ra là do chúng ta bị ném đi mất."
Ryo: "Đúng thật."
Abel: "Nói ra thì hơi kỳ, nhưng vị trí đó người dân thường hay quý tộc Vương quốc khó mà ngồi được. Nên Elf có vị thế như Sera ngồi vào có khi lại là lý tưởng."
Ryo: "Ra vậy."
Nghe Abel giải thích, Ryo gật đầu.
Đúng là không ai thích hợp hơn Sera.
Abel: "Nếu không phải Sera, thì chỉ có một người duy nhất có thể ngồi vào."
Ryo: "Có à? Ai thế?"
Abel: "Có. Nhưng người đó đã là Công tước đứng đầu rồi."
Ryo: "Đó là..."
Abel: "Đúng, là Ryo."
Ryo nhăn mặt hết cỡ, Abel nhìn Ryo khẳng định chắc nịch.
Ryo: "Tôi từ chối."
Abel: "Biết ngay mà."
Nghe Sera làm 'Hiệp sĩ đứng đầu' thì thấy ngầu, nhưng càng nghe càng thấy vị trí đó phiền phức kinh khủng.
Ngồi vào đó thì Ryo đừng hòng có ngày yên ổn.
Ryo: "Sát thủ tấn công hàng đêm, nỗi sợ bị đầu độc thường trực, bàn tay ma quỷ vươn tới từ khắp nơi... Có mấy mạng cũng không đủ!"
Abel: "Không đến mức đó đâu. Có phải Hoàng tộc đâu mà."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
