Mizu Zokusei no Mahoutsukai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Ngoại truyện: Hành trình trở về của Abel và Ryo - Chương 0689: Nơi Abel trở về

Chương 0689: Nơi Abel trở về

Mười ngày sau khi Ryo và Abel rời dinh thự Bá tước Vivi Supun.

Ryo: "Abel là Quốc vương bệ hạ đúng không?"

Abel: "Ừ, là Quốc vương."

Ryo: "Quốc vương bệ hạ thường dùng quyền lực nhà nước để đàn áp dân chúng đúng không?"

Abel: "Tôi không nhớ mình từng làm thế, nhưng chắc cũng có Quốc vương như vậy."

Abel khéo léo né tránh sự tranh luận của Ryo bằng cách chuyển sang nói chuyện chung chung.

Ryo: "Nhiều Quốc vương bệ hạ là người xấu, tức là Abel cũng là người xấu nhỉ."

Abel: "Ừ, chẳng hiểu gì cả."

Có vẻ logic không liên quan gì đến cuộc tranh luận này.

Abel: "Nhắc mới nhớ, Ryo là Công tước đứng đầu mà?"

Ryo: "Hả? À, ừm, cũng có khả năng đó..."

Cảm thấy nguy hiểm từ lời nói của Abel, Ryo cố lảng tránh.

Abel: "Công tước cũng là phe cầm quyền. Đứng hàng đầu trong số những người sử dụng quyền lực nhà nước."

Ryo: "C-Có người nghĩ thế, cũng có người không..."

Abel: "Rốt cuộc Ryo cũng là kẻ xấu chứ gì."

Ryo: "Tôi luôn cố gắng trở thành một Công tước gần gũi với nhân dân mà!"

Trước sự khẳng định của Abel, Ryo phản bác bằng nỗ lực hàng ngày của mình.

Tấm lòng đó là thật.

...Chắc thế.

Đoàn người vừa đi vừa nói chuyện phiếm.

Tất nhiên mỗi người cưỡi một con ngựa yêu, phía sau là 5 chiếc <Xe Đẩy> băng khổng lồ đi theo.

Đúng vậy, từ lúc nào đã tăng từ 4 lên 5 chiếc.

"Ra khỏi Dawei rồi thì không biết bao giờ mới được bổ sung tiếp tế đâu", Ryo vừa nói vừa mua thêm đồ.

Ryo là người du lịch có kế hoạch, không phải tùy hứng đâu nhé!

Abel: "Hồi chỉ có tôi và Ryo thì cậu tùy tiện lắm mà..."

Ryo: "Đương nhiên rồi. Abel chịu khổ được chứ Andalusia thì không thể để chịu khổ được."

Nghe Ryo nói, Andalusia hí lên vui vẻ.

Ryo tự cho rằng Andalusia hiểu hoàn toàn tiếng người.

Đúng lúc đó.

Ryo: "Ủa?"

Ryo buột miệng thốt lên.

Abel cưỡi Feiwan bên cạnh cũng nghe thấy.

Abel: "Sao thế?"

Ryo nghiêng đầu đi thêm một đoạn...

Ryo: "<Tường Băng 10 Lớp>"

Bức tường băng trong suốt được dựng lên xung quanh đoàn người.

Đó là bức tường băng Ryo dùng khi dự đoán bị tấn công.

Vì là '10 lớp'.

Abel: "Tập kích à?"

Ryo: "Chắc mới chỉ là trinh sát thôi... Có vẻ là đạo tặc hay sơn tặc gì đó."

Abel: "Vùng này được coi là biên giới của Dawei mà."

Ryo: "Hai ba hôm nay toàn đi qua làng nhỏ. Nhưng đâu phải cứ biên giới là an ninh kém đâu."

Abel: "Lý thuyết là vậy nhưng thực tế nó thế đấy."

Ryo phẫn nộ thay cho người dân biên giới, Abel nhún vai với tư cách Quốc vương hiểu rõ thực tế cai trị.

Ai mà chẳng ghét an ninh kém.

Sống yên ổn... là điều quan trọng và tuyệt vời nhất đối với cả người dân và đất nước.

Không có thứ gì đáng để hy sinh an ninh để đổi lấy... Ryo nghĩ vậy.

Ryo: "Hòa bình, an toàn và an tâm là nhất."

Abel: "Đúng thế."

Ryo và Abel đều là mạo hiểm giả hiểu rõ giá trị của hòa bình.

Ryo: "Ủa?"

Một phút sau, Ryo lại nghiêng đầu.

Abel: "Sao nữa?"

Ryo: "Số người theo dõi tăng lên."

Ryo trả lời nhưng có vẻ chưa thuyết phục lắm.

Abel: "Sắp tấn công à?"

Ryo: "Không, chuyện là... những người mới gia nhập theo dõi có vẻ thuộc nhóm khác."

Abel: "Hửm? Tức là có hai tổ chức đang theo dõi chúng ta?"

Ryo: "Vâng, vâng. Chính là thế."

Abel nói, Ryo gật đầu.

Abel: "Tối nay định cắm trại đêm đúng không?"

Ryo: "Đúng vậy. Ít nhất trên bản đồ được nhận không có thành phố lớn nào. Làng mạc thì không cho ở nhờ, thực tế chỉ mượn được bãi đất trống ở góc làng thôi đúng không? Rốt cuộc vẫn là cắm trại."

Cả Abel và Ryo đều là mạo hiểm giả nên quen với việc cắm trại.

Dù gọi là cắm trại...

Ryo: "Tôi sẽ bao quanh bằng <Tường Băng> nên chẳng có gì vất vả cả."

Abel: "Ryo tiện thật đấy."

Ryo: "Fufufu, đây là giá trị thực sự của Thủy ma pháp."

Abel: "Không phải Thủy ma pháp mà là Ryo không bình thường ấy..."

Ryo ưỡn ngực tự hào, Abel đính chính nhẹ nhàng.

Dù thế nào thì cũng không được ở nhà trọ cao cấp có suối nước nóng lộ thiên trong phòng.

Đó là điều chắc chắn.

Đi thêm một đoạn.

Ryo: "Hừm..."

Abel: "Sao thế? Lại có chuyện gì à?"

Ryo nghiêng đầu lần nữa, Abel hỏi.

Ryo: "Hai nhóm theo dõi bắt đầu đánh nhau rồi."

Abel: "A, ra là vậy."

Abel gật đầu trước báo cáo của Ryo.

Cậu đoán ra điều gì đó.

Abel: "Tức là hai tổ chức đó vốn đã tranh chấp ở vùng này. Rồi chúng ta lạc vào. Cả hai đều tưởng chúng ta là viện binh của đối phương nên theo dõi..."

Ryo: "Ra vậy, nghe cũng hợp lý. Tạm thời là thế."

Abel: "Tạm thời? Còn khả năng nào khác sao?"

Cách nói đầy ẩn ý của Ryo khiến Abel nghiêng đầu.

Ryo: "Thực ra một bên là băng cướp mà Abel từng lãnh đạo."

Abel: "Hả?"

Ryo: "Trước khi Abel làm Quốc vương... không, có khi trước cả lúc lập nhóm 'Xích Kiếm'. Băng cướp đó tàn bạo vô nhân đạo, làm đủ mọi điều ác. Tất cả chắc chắn là tại Abel lãnh đạo."

Abel: "..."

Ryo: "Những kẻ theo dõi vui mừng và ngạc nhiên khi thấy thủ lĩnh tàn bạo Abel ngày xưa trở về, nhưng không chỉ họ phát hiện ra Abel. Người của Phủ cai trị vùng này, những người từng bị nhóm Abel hành hạ ngày xưa, cũng phát hiện ra."

Abel: "..."

Ryo: "Họ tấn công những kẻ theo dõi của băng cướp. Nghĩ rằng nếu tàn dư băng cướp và thủ lĩnh cũ Abel hợp lại thì họ sẽ gặp rắc rối, nên họ ra tay. Đó là sự thật của cuộc chiến đang diễn ra."

Abel: "..."

Ryo: "Tất nhiên sau đó Abel đã hoàn lương và thành công với tư cách mạo hiểm giả. Trở thành cả Quốc vương. Nhưng những tên cướp bị bỏ lại vẫn không quên Abel. Chúng tin chắc một ngày nào đó Abel tàn bạo sẽ trở về và lãnh đạo chúng lần nữa... Chắc chắn là thế."

Kể xong.

Ryo có vẻ rất mãn nguyện.

Ngược lại, Abel im lặng.

Tất nhiên, chẳng mãn nguyện tí nào.

Abel: "Lúc nào tôi cũng thắc mắc, sao cậu có thể tuôn ra những hoang tưởng đó liên tục thế nhỉ."

Abel thở dài nói.

Ryo: "Đâu có, thường thôi mà."

Abel: "Không có khen đâu."

Chẳng hiểu sao Ryo lại ngượng, Abel lắc đầu.

Tất nhiên, tất cả chỉ là hoang tưởng của Ryo.

Một lúc sau, trận chiến có vẻ đã kết thúc.

5 phút sau, trước con đường hai người đi tới, có ba người đang đứng đợi.

Ryo biết đó là những kẻ trinh sát của băng cướp hay sơn tặc gì đó đã theo dõi họ lúc đầu.

Khi hai người đến gần, ba người quỳ một chân xuống hành lễ.

Và mở miệng nói.

Ba người: "Mừng ngài trở về, ngài Abel."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!