Mizu Zokusei no Mahoutsukai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Phần 4 – Chương Cuối: Đại Chiến Hắc Ám - Chương 0829: Hội ngộ Giáo phái Cà ri

Chương 0829: Hội ngộ Giáo phái Cà ri

Nghĩ rằng đi quá xa sẽ không hay, Ryo và Abel quyết định dạo quanh trong cảng.

Vốn dĩ cảng Von rất lớn... có thể nói là khổng lồ.

Nên bên trong cảng cũng rất nhộn nhịp, giống như một thành phố lớn.

Ngoài sạp hàng, còn có nhiều cửa tiệm mọc san sát.

Dân thành phố không liên quan đến tàu bè cũng đến mua hải sản... cũng có những người không phải dân địa phương trông như khách du lịch đi lại.

Ba người ở đây cũng là khách du lịch kiểu đó.

Ryo: "Món cá nhỏ chiên giống Fish and Chips này ngon thật."

Abel: "Ừ, vừa đi vừa ăn là chuẩn bài."

Vừa ăn vừa nói chuyện, Ryo và Abel ghé qua các cửa hàng.

Tất nhiên Scotty im lặng đi theo phía sau... vừa đi vừa ăn món giống Fish and Chips.

Đang đi, rẽ qua một góc đường, cả nhóm nhận ra điều gì đó.

Đó là mùi hương.

Mùi hương ma mị quyến rũ lòng người theo bản năng.

Có thể coi là một loại tôn giáo.

Ryo: "Mùi hương quyến rũ này, không lẽ là..."

Abel: "Cà-ry đấy."

Ryo ngạc nhiên, Abel khẳng định.

Đúng vậy, không sai vào đâu được.

Abel chợt nhớ ra.

Abel: "Lần trước ghé thành phố Von này, Ryo đã mang Rice (Gạo) về đúng không."

Ryo: "Vâng, đúng vậy."

Ryo cũng nhớ ra, gật đầu.

Khi giúp nhóm Bếp trưởng Kobacchi mua nguyên liệu, Ryo đã tìm thấy Gạo... tức là lúa gạo được bán.

Hơn nữa cậu nhớ Bếp trưởng Kobacchi từng làm món Gà rán vị cà ri.

Tức là có thể làm món Cơm cà ri rồi?

Ryo: "Vậy là Cà Ri Giáo đã thực sự ra đời rồi."

Abel: "Không, rốt cuộc món Cà-ry đâu có được làm ra?"

Ryo: "Không, thực ra trong thời gian lưu lại đó, nghe nói Bếp trưởng Kobacchi đã mượn bếp của một quán ăn trong thành phố để làm thử nghiệm."

Abel: "Hả?"

Ryo: "Tôi chỉ dẫn cách làm đơn giản, anh ấy bảo sẽ thử... Nghe đâu đã cùng ông chủ quán ăn quen biết trong thời gian lưu trú thử nghiệm vài lần."

Abel: "Thế sao không làm trên tàu Skidbladnir?"

Ryo: "Gạo... à Rice không kịp chuyển đến trước khi xuất cảng."

Abel: "...Hả?"

Ryo nói giọng buồn bã, Abel nghiêng đầu.

Ryo: "Cơ bản thì vùng này sản xuất Rice phong phú, nhưng năm nay quanh thành phố Von có vẻ mất mùa. Nghe nói vùng xa hơn chút thì được mùa, nếu ở lại thêm một tuần nữa là hàng đến rồi..."

Abel: "Vì thế chúng ta không được ăn Cà-ry sao."

Abel lắc đầu liên tục.

Vẻ mặt rất đau khổ.

Quả nhiên, cái cách Cà ri mê hoặc con người không buông đúng là tôn giáo... Xứng đáng gọi là Cà Ri Giáo.

Abel: "Ryo, tôi nghĩ chúng ta có trách nhiệm."

Ryo: "Abel, tôi cũng đồng ý. Cà ri có thực sự ra đời không. Đó có phải là Cà ri chúng ta biết không. Chỉ có chúng ta mới xác nhận được Cà ri chính tông có được truyền lại hay không."

Ryo: "Tôi biết là ăn Cà ri sau khi đã ăn vặt thế này chắc chắn là quá nhiều."

Abel: "Vâng, nhưng đành chịu thôi. Đây là trách nhiệm chúng ta phải gánh vác."

Không biết đang biện minh với ai, nhưng Abel và Ryo đều hừng hực khí thế tìm nguồn phát ra mùi hương để ăn...

Cà ri đúng là ngon.

Điều đó không cần bàn cãi.

Nhưng lý do thực sự khiến Cà ri trở nên hung ác, đó là mùi hương.

Dù không nhìn thấy, nó vẫn bắt giữ cơn thèm ăn của con người.

No rồi? Vừa ăn cơm xong?

Không quan trọng.

Nó bóp nghẹt hơi thở mà không cần hỏi đáp.

Đúng là Sát thủ ẩm thực!

Ryo: "Kháng cự là vô ích."

Abel: "Hoàn toàn đồng ý."

Ryo nói thay cho Cà ri, Abel gật đầu.

Ryo: "Tại sao con người lại tạo ra món ăn đáng sợ đến thế này."

Abel: "Kẻ đầu tiên làm ra nó là thiên tài nhỉ."

Hai người vừa nói chuyện vừa hít hà lần theo mùi hương.

Việc xác định nguồn phát không khó.

Abel: "Đây rồi."

Ryo: "Bề ngoài trông như quán lâu đời ấy nhỉ."

Abel khẳng định, Ryo đoán là quán được dân địa phương ủng hộ.

Ba người mở cửa bước vào.

Nhân viên: "Kính chào quý khách~"

Ryo: "Ba người."

Nhân viên: "Mời ngồi vào chỗ trống ạ."

Theo lời nhân viên, Ryo và Abel nhìn quanh quán.

Khoảng một nửa số ghế đã có người ngồi.

Có vẻ là nhóm công nhân xây dựng, bốn người vừa nói chuyện vừa chờ món.

Bàn khác có ba người trông như quan chức đang xem thực đơn và phân vân.

Ngoài ra hầu hết là dân địa phương.

Người không phải dân địa phương là Ryo, Abel và một người ngồi ở bàn trong góc.

Dù ngồi nhưng vẫn thấy người đó cao, dáng người mảnh khảnh.

Tóc trắng cắt ngắn gọn gàng, mũi khoằm, và đeo kính một mắt bên mắt trái.

Cảm giác hơi nghiêm khắc và đáng sợ.

Ryo nhìn lại lần hai.

Và đưa ra kết luận đáng kinh ngạc.

Ryo: "Không lẽ... bác Neil?"

Tiếng ngạc nhiên của Ryo.

Nghe thấy tiếng gọi, người đàn ông tóc trắng ngẩng lên.

Mở to mắt, rõ ràng là đang ngạc nhiên.

Nuốt thứ trong miệng xuống rồi mới mở lời.

Neil: "Ryo?"

Không sai vào đâu được, đó là Giả Kim Thuật sư Neil Andersen.

Được mời, Ryo và Abel ngồi vào bàn của Neil.

Ryo ngồi bên phải Neil, Abel ngồi đối diện Neil, Scotty hộ vệ ngồi chếch phía trước Neil.

Lúc đó, Ryo nhận ra.

Thứ Neil đang ăn.

Ryo: "Cà ri..."

Đúng vậy, Cơm cà ri, cơm chan sốt cà ri.

Neil: "Hô, Ryo cũng biết món này sao."

Ryo: "Vâng. Thực ra tôi bị mùi thơm dụ đến quán này đấy."

Neil: "Tuyệt vời! Giả Kim Thuật sư hạng nhất thì biết món ăn hạng nhất nhỉ."

Ryo: "Không dám, không dám."

Neil Andersen khen ngợi khứu giác, Ryo ngượng ngùng.

Rồi Neil Andersen nhìn người đàn ông ngồi đối diện.

Neil: "Xin lỗi, ta tên là Neil Andersen, còn vị này là?"

Ryo: "A, đó là Abel."

Abel: "Abel của Vương quốc Knightley."

Abel khẽ gật đầu xưng danh.

Khoảnh khắc đó, mắt Neil Andersen lại mở to.

Neil: "Abel của Vương quốc Knightley đi cùng Công tước Rondo Ryo... tức là vị đó sao. Ở nơi thế này nên ta xin phép không chào hỏi chính thức."

Abel: "Làm thế giúp tôi nhiều lắm."

Nếu chào hỏi kiểu Hoàng gia ở quán ăn bình dân thì người xung quanh sẽ ngạc nhiên mất.

Neil: "Quả nhiên, đúng như lời đồn..."

Abel: "Lời đồn?"

Neil: "Nghe nói là vị Vua hào sảng."

Abel: "Thế à."

Nghe Neil Andersen nói, Abel khẽ nhún vai.

Ryo: "Abel, đừng vì được gọi là hào sảng mà lên mặt nhé."

Abel: "Tôi có lên mặt đâu?"

Ryo: "Hào sảng nghĩa là không suy nghĩ, thiếu bình tĩnh, đâm đầu vào chỗ chết đấy."

Abel: "Không, tôi nghĩ nghĩa nó khác."

Abel phản bác trực diện cách giải thích tào lao của Ryo.

Neil Andersen mỉm cười nghe hai người nói chuyện.

Neil: "Ta nghe Bard hát rằng, Vua và Ma pháp sư cùng nhau chiến đấu tiêu diệt Đế quốc."

Neil Andersen cười nói.

Không cần nói cũng biết, Neil Andersen là cựu Giả Kim Thuật sư của Đế quốc Debuhi.

Có vẻ hai người đang tiêu diệt quê hương ông ấy.

Ryo: "Abel, thông tin sai lệch đang lan truyền kìa!"

Abel: "Thế thì gay go thật."

Ryo: "Cựu công dân Đế quốc như bác Neil hay công dân hiện tại nghe được sẽ nghĩ sao."

Abel: "Chắc chắn không vui vẻ gì rồi."

Ryo và Abel lo ngại về việc thông tin sai lệch lan truyền.

Tuy nhiên, người nói ra là Neil Andersen và ông ấy đang cười nên có vẻ không bận tâm lắm.

Lúc này Neil Andersen chợt nhận ra.

Neil: "Xin lỗi, hai người chưa gọi món nhỉ."

Ông đưa thực đơn để ở góc bàn cho họ.

Hai người xem qua thực đơn, nhưng món muốn gọi đã quyết định rồi.

Ryo: "Có này."

Abel: "Có thật."

Cả hai đều giỏi tiếng Lục địa Bóng tối.

Ryo: "Cho tôi Cà ri."

Abel: "Tôi cũng thế."

Scotty: "Tôi nữa."

Ryo gọi, Abel hùa theo, Scotty vẫn im lặng làm hộ vệ nãy giờ cũng hùa theo nốt.

Gọi món xong xuôi, trong lúc chờ đợi, cuộc trò chuyện với Neil Andersen (người đã ăn xong trong lúc đó) lại bắt đầu.

Ryo: "Bác Neil, hồi ở Cộng hòa Mafalda bác có nói muốn sang Lục địa Bóng tối mà nhỉ."

Neil: "Ừm. Lúc bị bắt ở Tòa thánh ta cứ tưởng tiêu rồi... may mà lúc đó được Ryo cứu. Đến giờ vẫn biết ơn."

Neil Andersen cúi đầu.

Ryo: "Không, tôi chỉ làm việc nên làm thôi. Cái mặt nạ bác bị đeo lúc đó..."

Neil: "Hồng y Zacharias đúng là hành hạ ta ra trò."

Neil Andersen cười nói.

Neil: "Chà, cũng là kinh nghiệm."

Ryo: "Dạ?"

Neil: "Nhờ đó ta được thấy Giả Kim Thuật mà Hồng y Zacharias đang thực hiện."

Ryo: "Lúc đeo mặt nạ đó, ý thức..."

Neil: "Có vẻ không có ý chí riêng, nhưng ta nhớ những gì đã thấy. Sau khi được Ryo và bạn bè giải thoát, ta nhớ lại khá nhiều."

Ryo: "Ồ."

Ryo ngạc nhiên.

Trên đời có những người có khả năng ghi nhớ tức thì.

Trí nhớ con người đúng là năng lực thú vị.

Neil: "Cậu có biết Giáo hoàng lúc đó không phải con người không?"

Ryo: "A, vâng. Đánh nhau mấy lần, giết rồi mà vẫn hồi sinh... không biết là gì nhưng chắc chắn không phải người..."

Neil: "Hô, cậu đã chiến đấu à."

Neil Andersen mỉm cười trước lời Ryo.

Neil: "Đó là sinh vật được tạo ra từ Giả Kim Thuật."

Ryo: "Biết ngay mà..."

Neil: "Dù vậy, cho đến khi tận mắt thấy quá trình đó ta vẫn không tin nổi."

Ryo: "Kiểu như tạo ra sinh vật có ngoại hình giống hệt à?"

Neil: "Ừm, chính xác là thế."

Neil Andersen gật đầu.

Ryo đã tưởng tượng đó là thứ giống như Nhân bản vô tính.

Giờ đã được xác nhận.

Sáng tạo sự sống.

Neil: "Từ khi đến Lục địa Bóng tối, ta đi khắp vùng phía Bắc này... nhưng có vẻ ở miền Nam lục địa ngày xưa từng tồn tại loại Giả Kim Thuật đó."

Ryo: "Cái gì!"

Neil: "Chỉ là truyền thuyết kể lại ở vùng phía Bắc này thôi... nhưng không có lửa làm sao có khói."

Ryo: "Đúng thật."

Neil: "Còn chuyện cổ tích hơn nữa là, những thứ đó bắt nguồn từ Lục địa Nổi."

Ryo: "Trời ạ..."

Ryo ngạc nhiên.

Nhưng trong đầu Ryo nhớ lại.

Vài ngày trước cậu mới nghe từ Lục địa Nổi.

Đúng vậy, từ miệng Giáo hoàng Graham...

Liệu đây có phải tình cờ?

Ryo: "Cái... trong câu chuyện bác Neil nghe được có nhắc đến Vampire không?"

Neil: "Hửm? Biết rõ nhỉ. Có chuyện Công tước Vampire liên quan... Nhưng trăm năm nay hiếm khi gặp Vampire. Nghe đồn Vampire Bá tước trở lên không còn nữa. Nên Công tước thì... thành truyền thuyết rồi."

Ryo: "A, ra vậy."

Ryo gật đầu.

Đúng, nhận thức chung là thế.

Ryo và Abel hay bị cuốn vào rắc rối nên việc gặp Vampire trở thành chuyện bình thường... đó mới là bất thường.

Neil: "Nhắc mới nhớ, sao Ryo và Abel... ngài lại ở Lục địa Bóng tối?"

Neil Andersen thấy gọi 'Bệ hạ' thì lộ liễu quá nên chuyển sang gọi 'Ngài'.

Ryo: "Thực ra là..."

Ryo giải thích ngắn gọn.

Neil: "Ma pháp sư Bộc Viêm của Đế quốc và ngài Fiona, Bệ hạ Roberto Pirlo của Liên hợp quốc và Giáo hoàng Giáo hội Phương Tây? Sự kết hợp thú vị thật."

Ryo: "Vâng..."

Neil: "A, tốt nhất đừng nói với người Đế quốc là đã gặp ta. Ta coi như đã bỏ trốn khỏi Đế quốc rồi."

Ryo: "Thế sao?"

Neil: "Ta đã được Hoàng đế Bệ hạ cho phép... nhưng chuyện đó không được công khai."

Ryo: "A... đúng rồi nhỉ. Giả Kim Thuật sư đại diện quốc gia mà sang nước khác thì khó công bố lắm."

Ryo khẽ gật đầu.

Nhân tài ưu tú, lại là cấp độ đứng đầu một nước mà chảy máu chất xám.

Đại scandal.

Thực tế, Vương quốc Knightley để Frank de Verde, thiên tài Giả Kim Thuật, chạy sang nước khác và chế tạo Golem nhân tạo, tình hình không mấy khả quan.

Abel không đổi sắc mặt, nhưng trong lòng đang nhăn nhó.

Lúc đó cửa quán mở ra, một vật thể bước vào.

Ryo: "A, đến rồi kìa."

Ryo cười tươi.

Neil Andersen cũng phản ứng theo lời Ryo, nhìn ra cửa.

Và đông cứng khi thấy vật thể bước vào.

Người bước vào là Cán bộ hướng dẫn kiếm thuật Số 4.

Số 4 bước vào, đi tới bàn của nhóm Ryo.

Neil: "Đây là... Golem băng? Tuyệt diệu quá."

Lúc đầu ông ngạc nhiên tột độ, nhưng ngay sau đó mắt sáng rực, đứng dậy ngắm nghía Số 4 từ mọi phía.

Neil: "Tuy nhỏ nhưng cảm nhận được sức mạnh. Đúng... nhỏ thì nhanh hơn. Tức là nếu có sức mạnh thì nhỏ sẽ có lợi. Chỉ cần nghĩ đến chiến trường là ra kết luận đó. Hơn nữa... kích thước này thì không chỉ hoạt động trên chiến trường nhỉ?"

Ryo: "Ngài nói chí phải. Tôi nghĩ Golem sẽ hòa nhập vào con người và hoạt động. Nếu vậy thì kích thước 1.5 mét giống người tốt hơn là 3 mét."

Neil: "Vâng, chính xác! Đứa trẻ này là tương lai của Golem đấy."

Neil Andersen nói chuyện say sưa.

Nhìn cảnh đó, Abel cuối cùng cũng xóa bỏ nghi ngờ về Neil Andersen.

Người đàn ông sống vì Giả Kim Thuật, thuần túy muốn đạt đến đỉnh cao Giả Kim Thuật.

Nếu không thì ông ta đã không gọi Golem là 'đứa trẻ này'.

Abel biết Ryo cũng gọi Golem của mình là 'đứa trẻ này', 'lũ trẻ nhà tôi'.

Neil Andersen và Ryo chênh lệch tuổi tác hơn cả ông cháu.

Nhưng cuộc trò chuyện rất vui vẻ.

Đúng là tri kỷ cùng sở thích.

Hình ảnh hai ông cháu cùng sở thích vui vẻ nói chuyện khi nhìn vào thứ mình tạo ra.

Abel: "Cảm giác tốt thật."

Abel lầm bầm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

cá và khoai tây chiên là một món thức ăn nhanh truyền thống của nước Anh, gồm có phi lê cá đã được tẩm bột rồi sau đó đem chiên ngập dầu và ăn kèm với khoai tây chiên. Có sự khác biệt về cách phát âm từ cà ri của Ryo và Abel Abel gọi là Rice, còn Ryo là gạo, và Abel chả biết từ Gạo đó.