Mii-kun dối trá và Maa-chan hư hỏng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

653 4228

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

568 4863

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

387 1795

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

33 79

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

491 3620

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

145 3095

Quyển 1: Đằng sau hạnh phúc là bất hạnh. - Lời bạt

Khi tôi đang viết lời bạt này, phần bản thảo chính vẫn đang trong giai đoạn hiệu đính, còn các bức tranh minh họa thì vẫn trong trạng thái “tàng hình”. Nói cách khác, xét theo thứ tự, lời bạt lại là thứ được hoàn thành đầu tiên. Ấy thế mà, với tư cách là một phần của cuốn sách, nó lại luôn được xếp ở vị trí cuối cùng. Thật đáng để học hỏi đức tính khiêm nhường này! Trong lúc viết, bất giác tôi lại nảy sinh lòng tôn kính cho sự tồn tại của lời bạt.

Lần đầu gặp mặt, tôi là Iruma Hitoma, sau này mong được mọi người chiếu cố. Thế nhưng, liệu bản thân tôi có thật sự trở thành một tác giả đủ tầm để hành động này có thể truyền đi một thông tin hữu ích nào đó không? Vừa viết tôi lại vừa hoài nghi, nên thôi không nghĩ sâu về vấn đề này nữa. Bởi sự tự tin này quá đỗi vô căn cứ, nên việc bảo vệ nó cũng là một cực hình.

Cuốn sách này được ra đời vào kỳ nghỉ xuân năm nhất đại học, khi một gã ngốc với cái lý do ngẫu hứng đầy ngạo mạn “mình biết viết tiếng Nhật” đã miệt mài viết tiểu thuyết, và cuối cùng, đây là một trong những thành quả đã được xuất bản. Gần hai mươi tác phẩm đã viết trong thời gian đó tuy không trở thành đống rác lớn nhưng đã trở thành phân bón, vì vậy bây giờ khi nhìn lại những gì mình viết lúc ban đầu, tôi cảm thấy chúng giống như một con ve sầu biết nói tiếng người với vòng đời chỉ vỏn vẹn một tuần, chỉ là một đoản thiên tầm thường không thể thành thuốc độc mà cũng chẳng phải thuốc tiên. Ngay cả làm đề tài để bàn tán cũng không xong, quả nhiên vẫn chỉ là phân bón.

Trong quá trình cuốn sách này được hình thành và có được sức nặng của riêng nó, tôi đã học được rằng việc nhận được sự giúp đỡ từ rất nhiều người là một điều quý giá biết bao.

Ngài Koyama và ngài Miki, hai biên tập viên phụ trách, đã kiên nhẫn đối đãi với một kẻ ngốc như tôi, thật không biết phải cảm ơn sao cho đủ. Dù có hơi sáo rỗng, nhưng sau này cũng xin được hai ngài chỉ giáo nhiều hơn.

Và ngài Hidari, người đã vẽ những bức tranh minh họa tuyệt đẹp cho cuốn sách này. Khi được chiêm ngưỡng tranh của ngài trên mạng, tôi đã nghĩ rằng nếu toàn bộ nội dung cuốn sách này được thay bằng tranh của ngài ấy, có lẽ nó sẽ bán rất chạy! Nhưng lỡ như đề xuất này được chấp thuận, nghĩ đến hậu quả sau đó mà tôi run rẩy không dám mở lời.

Ngoài ra, tôi cũng xin gửi lời cảm tạ sâu sắc đến người đã giúp tôi thêm cả phần chú thích, những người bạn và gia đình đã khuyến khích tôi bằng những lời lẽ như dân anh chị “cứ chia cho tao một nửa tiền bản quyền là được”.

Cuối cùng, xin gửi lời cảm tạ chân thành nhất đến bạn, người đang cảm nhận được sức nặng của cuốn sách này và cầm nó trên tay.

Xin cảm ơn.

Iruma Hitoma