Mesugaki Tank Enters The Academy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 01 - Chương 41 Nơi Nhà Giả Kim Từng Ở

Chương 41 Nơi Nhà Giả Kim Từng Ở

<Rẽ vào con hẻm bên phải. Đi chậm thôi.>

‘Lại nữa à?’

<Ừ. Lại nữa.>

Kỳ lạ thật.

Tôi ngày càng chạm trán Argos thường xuyên hơn.

Dù tôi đang đi theo lộ trình tránh Argos nhiều nhất có thể.

Chuyện này không bình thường chút nào.

Cảm giác như bọn Argos đang di chuyển sau khi tìm ra vị trí của tôi vậy.

Tôi muốn nghĩ đó chỉ là do mình tưởng tượng, nhưng sống ở cái thế giới chết tiệt này cho tôi biết rằng khả năng tình hình đang trở nên tồi tệ hơn cao hơn là sự trùng hợp.

Vào những lúc như thế này, thà dự tính tình huống xấu nhất còn hơn là hy vọng vào điều tốt nhất.

Ngay cả khi đó chỉ là do tôi phóng đại.

Tôi vội vàng vạch ra một lộ trình mới trong đầu.

Ban đầu tôi định đi vòng quanh Khu A của phòng thí nghiệm này và tránh lũ Argos.

Xét về việc giết thời gian an toàn, đây là chiến lược tốt nhất.

Tôi có thể đảm bảo an toàn cho mình chỉ bằng cách di chuyển theo đúng thời điểm mà không cần phải chiến đấu hay làm gì cả, còn chiến lược nào tốt hơn thế chứ?

Tuy nhiên, tôi không thể bám vào cùng một chiến lược khi có quá nhiều biến số xảy ra.

Đã đến lúc thay đổi chiến thuật.

‘Tôi sẽ đi nhanh hơn một chút.’

"Mấy tên ngốc, tôi sẽ tăng tốc, bám sát theo tôi."

Tôi đã có một kế hoạch trong đầu.

Có một khu vực an toàn trong các hầm ngục của Soul Academy.

Nó là nơi thường được gọi là vùng an toàn (safe zone).

Đó là nơi quái vật không sinh ra, và khi đến đó, máu và năng lượng của bạn sẽ được phục hồi.

Tất nhiên, thế giới này không phải là game, mà là thực tế, nên những thứ như save/load là không thể.

Cũng không có chức năng hồi phục hoàn toàn máu hay năng lượng.

Tuy nhiên, có một điều chắc chắn.

Quái vật không sinh ra ở đó, và chúng sẽ không đến gần trừ khi bạn tấn công chúng.

Đây là điều tôi nghe được từ Possell lần trước khi chinh phục hầm ngục của Evans, nên chắc chắn là đúng.

Nếu đến được đó, chúng tôi sẽ không phải lo lắng về mối đe dọa từ quái vật nữa.

Dù biết điều này, lý do tôi không đi thẳng đến vùng an toàn là vì tôi phải đối mặt với kẻ thù để đến được đó.

Có một con quái vật chặn đường đến vùng an toàn.

Lúc đó, tôi nghĩ đó là một mánh khóe để ngăn người chơi vượt qua hầm ngục mà không cần chiến đấu, nhưng khi trở thành hiện thực, đây là một phần khá khốn nạn.

Loại quái vật nào sẽ chặn đường đây?

Hoàn toàn ngẫu nhiên.

Tất nhiên, không phải trùm hay quái vật có tên xuất hiện.

Chỉ là một con quái vật ngẫu nhiên từ ‘Nơi Nhà Giả Kim Từng Ở’.

Chẳng có gì là chắc chắn cả.

Một số con quái vật đó thực sự nguy hiểm nếu chạm trán, nên tôi đã hoãn kế hoạch đến vùng an toàn.

Tuy nhiên, vì tôi chắc chắn rằng có điều gì đó không ổn, đã đến lúc chuyển từ Kế hoạch A sang Kế hoạch B.

Hãy kiểm tra xem loại quái vật nào đang đóng vai trò là người gác cổng.

Nếu thấy khả thi, chúng tôi sẽ giết nó, còn nếu không, chúng tôi sẽ tìm cách khác.

Không quá khó để đến nơi người gác cổng đang chờ.

Chúng tôi đã tránh giao tranh trong khi đi lòng vòng ở cùng một chỗ trước đó.

Việc tiến lên mà không chạm trán kẻ thù không quá khó.

Khi tôi đến con đường trước vùng an toàn, tôi có thể nhìn thấy con quái vật đang canh gác.

Một trong những con quái vật nổi tiếng nhất, và điều phiền phức nhất là nó là một phù thủy.

Nếu là trong game, tôi chắc đã thở dài.

Tất cả những lợi thế mà phù thủy có đều dựa trên tiền đề là ả ta có thể tiêu diệt các thành viên trong nhóm ở phía sau.

Nói cách khác, kẻ không thể tấn công phía sau chỉ là rác rưởi với thông số thấp hơn nhiều so với các quái vật ở đây.

Nhưng tôi có kỹ năng khiêu khích bá đạo đến mức có thể dùng lên cả Karl, một hiệp sĩ cấp cao hơn tôi rất nhiều.

"Mấy tên ngốc, từ giờ, chúng ta sẽ hạ gục ả ta."

"… Con đó sao?"

Joy ngập ngừng hỏi, còn Jacob không mở miệng, nhưng trông cậu ta sợ chết khiếp.

Dù vậy, tôi không thay đổi quyết định.

Tình huống diễn ra gần như tốt nhất mà tôi có thể tưởng tượng.

Nếu vượt qua được chướng ngại vật đó, chúng tôi sẽ an toàn, vậy tại sao phải lùi bước chứ?

"Sao? Sợ à? Đúng là lũ hèn nhát."

"Nhưng mà."

"Đừng lo, mấy tên ngốc các người sẽ không gặp nguy hiểm đâu. Chỉ cần hỗ trợ tôi từ phía sau như một kẻ hèn nhát là được."

Hai người cuối cùng cũng gật đầu.

Họ thừa nhận quyền chỉ huy của tôi, người đã dẫn dắt nhóm đến tận điểm này.

Suy cho cùng, lòng tin được xây dựng qua hiệu suất.

Sau khi đưa ra ý tưởng sơ lược về hướng chiến đấu cho hai người, tôi dồn thêm sức vào cánh tay cầm khiên và bước ra khỏi con hẻm.

Phù thủy và tôi chạm mắt nhau, và đôi mắt to của ả cong lên như vầng trăng khuyết.

<Nhóc con, ả mạnh đấy.>

‘Cháu biết.’

Mặc dù trước đó tôi bảo là rác rưởi, nhưng đó chỉ là dựa trên tiêu chuẩn của hầm ngục này thôi.

So với chỉ số hiện tại của tôi, thông số của ả cao hơn nhiều.

<Có thể sẽ nguy hiểm đấy.>

‘Cháu biết chứ?’

Có lẽ chỉ cần tránh quái vật như mọi khi mới là đúng.

Tôi có thể đã coi đó là một biến số và chủ động bước vào nguy hiểm.

Tuy nhiên, giờ không còn đường lui nữa.

Kẻ thù đang ở ngay trước mặt.

<Cháu không sợ sao?>

‘Không sao đâu ạ.’

Kỹ năng của tôi đã trấn áp nỗi sợ hãi đang hình thành trong tâm trí.

Kỹ năng của tôi đã chặn đứng suy nghĩ yếu đuối muốn bỏ chạy.

Đó là lý do tại sao tôi có thể dũng cảm.

<Nếu cháu không hối hận, ta sẽ cố gắng hết sức để giúp cháu.>

Phù thủy nhìn tôi với ánh mắt trêu chọc, rồi cười khúc khích trong khi cử động đôi tay dài ngoằng.

Có lẽ ả nghĩ tôi là một món đồ chơi yếu ớt.

Thật khó chịu khi một kẻ chỉ biết làm theo những hành động được lập trình sẵn trong game lại có cá tính.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Tôi chưa quyết định mình sẽ nói gì.

Kỹ năng Mesugaki đâu có cho phép tôi quyết định trước nội dung rồi mới nói, đúng không?

"Ngươi là một gã hề hước nhỉ? Tay thì kinh tởm, chân thì như búp bê, còn mặt thì gớm ghiếc. Ta không biết ai tạo ra ngươi, nhưng rõ ràng là họ ghét ngươi lắm. Nếu không thì họ đã chẳng làm ngươi trông như thế này, đúng không?"

Đôi mắt của phù thủy chuyển từ hình trăng khuyết sang trăng tròn rồi trở lại thành một đường thẳng sau khi nghe lời khiêu khích.

Đôi tay và chân đang cử động trêu chọc bỗng cứng lại, và tôi thấy ma lực dao động quanh con quái vật.

<Nhóc con.>

Ngay khi tôi nhấc chân khỏi mặt đất, một vòng tròn ma thuật được vẽ ra trước mặt phù thủy.

<Bàn Tay Bóng Tối! Đây là…>

‘Giải thích sau đi!’

Tôi không biết về ma pháp Bàn Tay Bóng Tối, nhưng tôi nghĩ tôi biết đó là loại ma pháp nào.

Tôi đã thuộc lòng tất cả các chiêu thức mà phù thủy sử dụng.

Đó có lẽ là phép thuật triệu hồi vô số cánh tay bắn ra từ phía sau phù thủy và cố gắng tóm lấy tôi.

Tôi dừng lại một chút và nhìn ra sau lưng phù thủy.

Tôi thấy vô số cánh tay nhuộm màu đen đang trồi lên.

Đúng như dự đoán.

Cách phá giải chiêu thức đó rất đơn giản.

Tôi đếm đến một giây trong đầu và lăn về phía trước.

Tôi nghe thấy tiếng sàn đá vỡ vụn ở nơi tôi vừa đứng.

Sau đó, ngay khi đứng dậy, tôi lại nhảy sang một bên.

Những bàn tay đang cố tóm lấy tôi quơ vào khoảng không.

Cuối cùng, tôi lấy lại thăng bằng và chạy về phía trước, những bàn tay đang quấn lấy nhau không thể đuổi theo tôi nữa.

<Chiêu tiếp theo đang tới!>

Phù thủy, nhận ra ma pháp của mình thất bại, lập tức niệm phép tiếp theo, nhưng ngay lúc đó, một quả cầu lửa đập vào mặt ả.

Bùm!

Sức mạnh không quá lớn, nhưng điều đó chẳng quan trọng chút nào.

Vào lúc này, điều quan trọng là cô ấy đã chặn được việc niệm phép của phù thủy.

Chỉ cần thế là đủ.

Tốt lắm.

Joy!

Tôi chạy.

Tôi chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì khác và chạy về phía trước.

Tôi đã chạy hôm qua.

Hôm kia.

Một tuần trước.

Tôi đã làm điều đó không mệt mỏi trong vài tháng qua.

Vì vậy, việc tăng tốc và chạy đối với tôi thật dễ dàng.

Khoảnh khắc làn khói che khuất tầm nhìn của phù thủy tan biến, tôi đã ở ngay trước mặt ả.

Khi cây chùy vung lên, phù thủy vội vàng niệm một phép mới.

Tôi không cần nghe ông nội nói.

Chỉ có một loại ma pháp để niệm nếu sắp bị tấn công ở cự ly gần.

Ma pháp phản đòn.

Nếu tấn công mà không suy nghĩ, bạn sẽ bị phản đòn bởi chính đòn tấn công vừa tung ra.

Tuy nhiên, nếu dự đoán trước được điều này, thì việc đối phó không khó lắm.

Ma pháp này có hiệu ứng mạnh, nhưng không kéo dài lâu.

Tôi khựng lại với cây chùy giơ cao.

Đôi mắt tràn ngập sự bối rối của phù thủy chạm vào mắt tôi.

"Đồ rác rưởi vô dụng! Cút đi!"

Ngay khi ma pháp kết thúc, tôi đập mạnh cây chùy vào đầu phù thủy.

Sau đó, con phù thủy bị choáng váng loạng choạng lùi lại.

Tôi không thể kết liễu nó trong một đòn, nhưng tôi có thể cảm nhận được sát thương gây ra.

Tôi có thể hạ gục nó.

Tôi làm được!

<Đừng cho nó cơ hội. Tiếp tục đi.>

‘Ông nghĩ cháu không biết điều đó sao?!’

Tôi lao về phía trước một lần nữa.

Để bắt lấy con quái vật đang chuẩn bị ma pháp với khuôn mặt bối rối.

Nơi sâu nhất của hầm ngục.

Nhà giả kim, người đang vẽ nên ánh hoàng hôn đỏ rực trong căn phòng tối tăm chỉ bằng máu của sinh vật, ngẩng đầu lên trong khi lắp ghép các chi của một sinh vật không xác định như đồ chơi trẻ con.

"Ta có thể cảm nhận được hào quang của tên Armadi đáng nguyền rủa."

Armadi.

Kẻ áp bức thế giới nhân danh trật tự.

Tại sao ta lại cảm nhận được hào quang của hắn trong phòng thí nghiệm của mình?

Nhà giả kim rút một cây trượng làm bằng xương và thịt từ không trung và gõ mạnh xuống đất.

Sau đó, sức mạnh của nhà giả kim lan tỏa khắp phòng thí nghiệm nơi hắn đang ở, và chẳng bao lâu sau nhà giả kim đã tìm thấy nguồn năng lượng.

Một kẻ xâm nhập đã đến.

Một sinh vật được Armadi ban phước đã bước vào phòng thí nghiệm.

Nhà giả kim, người đang quan sát kẻ xâm nhập qua kính ma thuật, liếm môi bằng cái lưỡi thối rữa.

Quả là một vật thí nghiệm tốt.

Mặc dù con bé nhỏ nhắn, nhưng có vẻ sẽ rất thú vị để chơi đùa vì những phước lành khác nhau được khắc trên người nó.

Trên hết, không có âm nhạc nào đẹp đẽ như tiếng hét phát ra từ miệng của tông đồ Armadi.

Nhà giả kim ném món đồ chơi trong tay xuống và di chuyển cơ thể nặng nề của mình.

Để mang về con mồi thậm chí còn không biết mình đã sập bẫy.