Mở Đầu
Ta có hứng thú với sự ra đời của sinh mệnh.
Nhưng đó không phải là hứng thú theo kiểu sinh học đơn thuần.
Đó là hứng thú đối với cảm xúc nảy sinh một cách ngẫu nhiên.
Kể từ khi sinh ra, ta chưa bao giờ nuôi dưỡng bất kỳ cảm xúc đặc biệt nào đối với sinh mệnh nào khác ngoài bản thân mình.
Con người chỉ là một dạng sống.
Một hệ thống được gọi là cơ thể con người được tạo ra từ tế bào và di truyền. Chúng suy nghĩ, di chuyển và thực hiện việc truyền tải thông tin với các cá thể khác như chức năng của mình.
Ta công nhận chúng là một hệ thống tinh vi và tinh xảo từ những điều đó.
Nhưng, chúng không phải là sự tồn tại đặc biệt.
Bất kỳ cuộc nói chuyện nào giải thích về tầm quan trọng của sinh mệnh đều là phi logic.
Ý thức và cảm xúc chẳng qua chỉ là kết quả được xuất ra bởi quá trình truyền tải thông tin từ tế bào và tín hiệu điện.
Chẳng có gì đặc biệt ở đó cả.
Thứ được gọi là trái tim, hay cảm xúc, hay sinh mệnh không phải là những thứ có giá trị cao như suy nghĩ của con người.
Cái gọi là linh hồn không hề tồn tại.
Nhưng, ta biết rằng có rất nhiều trường hợp sự thay đổi nhận thức xảy ra do việc tạo ra một sinh mệnh mới bằng chính cơ thể mình.
Cảm xúc yêu thương con cái với tư cách là cha mẹ trở nên mạnh mẽ và bản năng làm mẹ cũng được kích thích mạnh mẽ.
Liệu hiện tượng như vậy có xảy ra với ta không?
Có lẽ một sự thay đổi nhận thức sẽ xảy ra bằng cách tạo ra một đứa trẻ bằng cơ thể này.
Đó là một điều khó tưởng tượng, nhưng sự hứng thú đang trào dâng trong ta.
Và rồi ta đã thực hiện thí nghiệm.
Ta đã thực hiện hai lần thử nghiệm.
Chẳng có gì thay đổi cả.
Ngay cả con của ta cũng không khác gì những mẫu vật khác.
Ta thậm chí không thể cảm nhận được những cảm xúc gọi là tình mẫu tử hay sự yêu thương.
Tại sao không có cảm xúc nào trào dâng trong ta?
Phải chăng ta đang thiếu một chức năng nào đó?
Có lẽ,
Phải chăng ngay từ đầu những con người khác đã không cư xử bình thường?
Hoặc có lẽ,
Phải chăng ta là dạng sinh vật tiến hóa hơn nữa—.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
