Mở đầu
{Đơn vị Đặc công, trả lời.}
Một giọng nói xen lẫn tiếng nhiễu rè vang lên.
“Đây là Đơn vị Đặc công, xin nối máy đến tổng bộ.”
{Báo cáo vị trí hiện tại.}
Bên dưới tầm mắt tôi là một hồ nước được bao quanh bởi núi non.
“Hiện tại tôi đang ở Shizuoka, giữa đường đi qua Hakone. Thời gian dự kiến đến Nagoya là—”
{Chiến dịch Nagoya bị đình chỉ. Quay về Tokyo.}
Tôi không thể tin vào tai mình.
“Như vậy là có ý gì? Hiện tại ma đạo binh khí đang tiến công từ Cổng Không Gian ở Kumano phải không!? Tôi phải đến đó nhanh lên!”
{Nagoya đã bị từ bỏ.}
“Cái……?”
Anh ta nói từ bỏ…… điều đó có nghĩa là gì?
{Thay vào đó, đây là mệnh lệnh mới. Hãy đảm bảo siêu công trình nổi Tokyo cất cánh.}
“Hả!?”
Trái tim tôi lạnh buốt.
Siêu công trình nổi Tokyo đang trôi nổi ở Vịnh Tokyo. Việc nó cất cánh có nghĩa là— Điều đó có nghĩa là... vứt bỏ cả Nhật Bản.
Mồ hôi lạnh túa ra khắp cơ thể.
Tai tôi ù đi.
{Một Cổng Không Gian cũng đang hình thành ở Tokyo, ma đạo binh khí cũng đang tiếp cận vị trí này. Hãy vào vị trí bảo vệ cho đến khi các công dân tập trung ở Vịnh Tokyo lên được siêu công trình nổi Tokyo.}
“Chuyện, chuyện đó! Nagoya sẽ…… các thành phố khác sẽ ra sao! Dù họ đang chờ tôi đến cứu viện! Các người bảo tôi phải trơ mắt nhìn vô số người chết sao!?”
{Vậy cô định trơ mắt nhìn người dân ở đây chết à?}
“……Ực!”
{Đây là mệnh lệnh. Nhanh chóng quay về.}
“……Rõ.”
Tôi quay ngược 180 độ. Vào lúc đó, tôi có cảm giác như những tiếng thét gào mà lẽ ra tôi không thể nghe thấy đã lọt vào tai mình.
Với một sự miễn cưỡng đau đớn, tôi hướng về Tokyo.
Tôi phải giả vờ như không thấy những ngọn lửa và cột khói bốc lên khắp nơi.
Cảm giác như chính cơ thể mình đang bị thiêu đốt.
Nước mắt tuôn rơi vì sự bất lực của bản thân.
Nhưng, tôi không thể để người khác thấy bộ dạng này.
Tôi là người bảo vệ Nhật Bản. Đời nào tôi được phép để lộ vẻ yếu đuối trước mặt người dân.
Gạt đi nước mắt, tôi đáp xuống cầu tàu của Vịnh Tokyo.
“Đây là……”
Vịnh Tokyo, từ cầu tàu cho đến khu vực xung quanh đã biến thành một biển người đen kịt chen chúc nhau. Có vài ngàn, vài chục ngàn, hay thậm chí còn nhiều hơn thế đang tập trung ở đây?
Chắc chắn, việc tiếp nhận tất cả những người này sẽ tốn khá nhiều thời gian.
“Này! Cái gì thế kia!?”
“Đó là Đơn vị Đặc công! Cứu viện đến rồi!”
Mọi người phát hiện ra bóng dáng tôi, họ chỉ tay và reo hò.
Ai nấy đều mang khuôn mặt tràn trề hy vọng và mong đợi. Những khuôn mặt ấy cất lên tiếng nói của niềm vui và sự nhẹ nhõm.
Đúng vậy.
Tôi phải bảo vệ những người này. Không có thời gian để khóc lóc hay làm gì khác.
Khi tôi đáp xuống cầu tàu, dòng người ùa tới, vì vậy tôi phải lên tiếng để kiểm soát đám đông.
“Mọi người, xin hãy bình tĩnh! Từ giờ tôi sẽ bảo vệ mọi người. Làm ơn hãy giữ trật tự bằng mọi giá, tuân theo chỉ dẫn và di tản!”
Lời nói của tôi truyền đi như những gợn sóng lan tỏa từ người này sang người khác. Cùng lúc đó, vẻ an tâm cũng dần hiện lên trên gương mặt họ. Tôi xác nhận tình hình và đi lại giữa dòng người.
Già trẻ, gái trai, độ tuổi và trang phục của họ đều rất đa dạng. Thay vì đi cùng gia đình, có rất nhiều người lập nhóm với những người có vẻ là đồng nghiệp hoặc bạn học. Trong số đó cũng có một cô gái trạc tuổi tôi. Một chàng trai đứng bên cạnh, nắm chặt tay cô ấy.
Chắc chắn họ là người yêu.
Lồng ngực tôi thắt lại. Tôi giả vờ không thấy và đi lướt qua họ.
“Hửm?”
Có một người mẹ đang dắt con mình. Đứa bé là một bé gái trạc tuổi mẫu giáo, cô bé đang ôm chặt một con gấu bông nhỏ với khuôn mặt chực khóc.
“Sao thế? Em thấy sợ à?”
Người mẹ nở nụ cười gượng gạo và cúi đầu chào. Khuôn mặt cô bé vẫn buồn rười rượi khi ngước nhìn tôi.
“Hức... vâng ạ. Ch... Chị ơi? Chị không sợ sao?”
“Ừ, chị không sợ chút nào đâu.”
Cô bé chớp mắt ngạc nhiên.
“Bởi vì, tất cả lũ người xấu đó, chị sẽ đánh bại hết!”
Mỉm cười rạng rỡ, tôi xoa đầu cô bé.
Ngay lập tức, đôi má cô bé giãn ra, và chẳng mấy chốc khuôn mặt ấy nở một nụ cười hạnh phúc.
“Thật ạ? Thật sự chị sẽ cứu chúng em sao? Cả em, cả mẹ nữa?”
“Ừ, thật mà.”
Cô bé thốt lên ‘oa’ với cái miệng há hốc, đôi mắt lấp lánh sáng ngời.
“Nàyyy—! Cái gì thế kia!?”
Một giọng nói sợ hãi vang lên từ phía bên kia bức tường người.
Một làn sóng kích động tấn công đám đông.
“Xin hãy bình tĩnh! Có chuyện gì sao?”
Tôi chạy về hướng phát ra tiếng nói. Ở đó, mọi người đang chỉ tay vào một điểm duy nhất.
—Đó là?
Từ bóng râm của những tòa nhà thành phố, một quả cầu ánh sáng khổng lồ hiện hình.
Có lẽ nó có đường kính lên tới mười mét. Bề mặt màu đỏ rực, giống như khí gas đang xoáy tròn, chẳng hiểu sao trông nó hệt như Sao Mộc đổi màu đỏ.
“Mọi người, bình tĩnh! Hạ thấp người xuống sát mặt đất, những ai có thể ẩn nấp hãy di chuyển vào tòa nhà gần nhất để trú—”
Một luồng sóng xung kích khủng khiếp xuyên qua cơ thể tôi.
—Hả?
Trước khi tôi kịp nhận ra, trời đất đã hoàn toàn đảo lộn.
Lửa và tiếng nổ bùng phát xung quanh, che khuất tầm nhìn.
—Cái,
Cái gì, đang xảy ra vậy?
Cơ thể tôi lơ lửng giữa không trung, rồi đập mạnh xuống đất.
“Hự... a”
Toàn thân đau nhức.
Mình bị thổi bay sao?
Tôi bò bằng tứ chi và cố gắng gượng dậy bằng cách nào đó.
Tiếng tí tách, máu của tôi đang nhỏ xuống mặt đất.
Mình bị cắt trúng đâu đó rồi sao?
Tuy nhiên, tôi không thể than vãn về những chuyện như thế này ngay lúc này.
“M... Mọi... người”
Tôi ngẩng mặt lên, và không thốt nên lời.
Hình bóng của những người đang xếp hàng trật tự, chờ đến lượt mình đã không còn thấy đâu nữa.
Dù cho mới vừa nãy thôi họ còn đang nhìn chằm chằm vào tôi, với những đôi mắt tràn ngập sự kỳ vọng đến thế.
“Rốt cuộc... chuyện gì đã xảy ra”
Tôi đấm vào chân mình rồi đứng dậy.
Gạch đá vụn vỡ ở khắp mọi nơi trong tầm mắt.
Ngọn lửa địa ngục thiêu rụi mọi thứ thành hư vô.
Khói đen và những cơn lốc xoáy do ngọn lửa tạo ra.
Đột nhiên, tôi cảm thấy một cảm giác mềm mại dưới chân.
Tôi bước sang một bên, đôi chân run rẩy.
Đó là một con gấu bông, đã bị cháy xém và tan chảy một nửa.
Ngay lúc đó, mặt đất rung chuyển, một tiếng gầm gừ vang vọng.
Những khối kim loại khổng lồ va vào nhau, tạo ra âm thanh như tiếng nghiến răng ken két.
Chủ nhân của giọng nói ấy từ từ lộ diện từ phía bên kia màn khói lửa.
Nó có ba cái cổ, uốn éo linh hoạt giữa không trung.
Những đôi mắt sáng lạnh lẽo, với nước dãi như dung nham chảy xuống từ cái miệng đỏ rực.
—Một con rồng ba đầu.
Dù tôi muốn hét lên, nhưng giọng nói không thể thoát ra khỏi cổ họng.
Nỗi kinh hoàng, cơn thịnh nộ, niềm đau thương, sự nôn nóng, cú sốc, tất cả hòa trộn vào nhau.
Một sự xung động khó tả chạy dọc khắp cơ thể tôi.
Nó đang tuyệt vọng tìm kiếm một lối thoát.
Cứ thế này tôi sẽ vỡ vụn mất.
Tôi sẽ nứt toác ra.
Tôi sẽ sụp đổ.
Nếu tôi không tạo ra một lối thoát.
Dùng hết sức bình sinh, tôi mở miệng.
“KHÔNGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG—!!”
Như muốn nôn ra tất cả mọi thứ, một tiếng thét xé lòng tuôn trào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
