Chương 6: Vong Linh của nền văn minh Ma pháp cổ đại
Việc xây dựng cứ điểm mới tạm thời được gác lại, và như thường lệ, mùa đông lại đến — cũng là lúc bọn tôi lại sủi trong 【Hoang địa Hư vô】.
Tôi cưỡi chổi bay, để Tet ngồi phía sau, vừa bay vừa tuần tra toàn bộ 【Hoang địa Hư vô】 từ trên không.
「Năm ngoái có ủy thác nên chưa thể điều tra kỹ lưỡng. Năm nay chúng ta làm cẩn thận hơn nhé.」
「Đã rõ!」
Trong lúc kiểm tra các điểm tập trung ma lực xoay quanh đại ác ma đã bị phong ấn, Thế Giới Thụ, cùng những ma đạo cụ kết giới, tôi bất chợt cảm nhận được một chuyển động kỳ lạ trong phạm vi cảm ứng ma lực của mình.
「Phù thuỷ-sama? Có chuyện gì vậy ạ?」
「Có thứ gì đó… đang hấp thu ma lực của 【Hoang địa Hư vô】」
Cho đến nay, Hoang địa Hư vô vốn là một vùng đất có nồng độ ma lực cực kỳ thấp — không, phải nói chính xác là một môi trường gần như chặn không ma lực.
Trong hơn mười năm qua, tôi đã tiến hành trồng cây thế giới và liên tục giải phóng ma lực của bản thân để nâng cao nồng độ ma lực nơi này, nhưng vẫn còn rất lâu nữa mới đủ.
Nếu lúc này lại xuất hiện một tồn tại hấp thu ma lực, quá trình tái sinh của Hoang địa Hư vô chắc chắn sẽ bị trì hoãn.
「Tet, chúng ta qua đó xem thử.」
「Vâng ạ!」
Tôi điều khiển chổi bay bằng ma pháp phi hành, xoay hướng và cùng Tet tiến về nơi ma lực đang bị hút đi.
Tập trung ma lực vào đôi mắt để trực quan hóa dòng chảy ma lực, bọn tôi đáp xuống một vùng hoang địa trông hoàn toàn bình thường.
「Hình như là phía dưới này. ──《Psychokinesis》」
Mặt đất hiện đang bị tuyết bao phủ, nhưng khi tôi dùng ma pháp niệm động gạt tuyết sang một bên, có thể thấy từ những khe nứt nhỏ trên mặt đất, ma lực đang được hút lên đều đặn như đang hô hấp.
「Tet, em có thể kiểm tra phía dưới không?」
「Cứ để em ạ!」
Tôi nhờ Tet — người rất giỏi ma pháp hệ đất — thăm dò phần bên dưới lớp đất.
「Phù thuỷ-sama. Dưới mặt đất có một công trình bị chôn vùi ạ.」
「À… thì ra là tàn tích của nền văn minh ma pháp cổ đại」
Do dư chấn từ sự mất kiểm soát của nền văn minh ma pháp năm xưa, toàn bộ bề mặt địa hình đã bị thổi bay, tạo thành Hoang địa Hư vô như ngày nay. Tuy nhiên, có vẻ một số công trình thời đó vẫn còn sót lại dưới lòng đất.
Trước đây, khi từng thám hiểm những di tích khác trong Hoang địa Hư vô, tôi đã tìm được tài liệu về các ma đạo cụ điều khiển.
Dựa vào đó, tôi sử dụng 【Ma Pháp Sáng Tạo】 để chế tạo những ma đạo cụ có chức năng tương tự, rồi tích hợp chúng vào hệ thống quản lý kết giới.
Tôi cũng từng cho rằng Hoang địa Hư vô có thể còn lưu lại di sản của nền văn minh ma pháp cổ đại, nhưng đến nay vẫn chưa có cơ hội điều tra.
Không ngờ rằng, lại có một di tích đến tận bây giờ mới bắt đầu vận hành.
「Trước tiên, để tránh ảnh hưởng đến xung quanh, chúng ta dùng kết giới cách ly rồi hẵng khai quật nhé.」
「Cứ giao cho Tet!」
Chúng tôi thiết lập ma đạo cụ kết giới để chặn dòng ma lực bên ngoài, sau đó cùng nhau dọn dẹp đất đá bên trong kết giới.
「Có vẻ nó không tác động đến ma lực của sinh vật hay ma pháp đang được thi triển」
Dù hấp thu ma lực, nhưng có lẽ nó chỉ thu nhận lượng ma lực dư thừa phát tán trong không khí từ động thực vật, chứ không trực tiếp đoạt ma lực từ sinh vật, cũng không cản trở việc phát động ma pháp.
「Có khi là một cơ sở nào đó tự động khởi động sau khi hấp thu đủ ma lực trong không khí cũng nên.」
Nếu vậy, việc Hoang địa Hư vô bắt đầu được cung cấp ma lực trong thời gian gần đây chính là nguyên nhân khiến di tích này hoạt động trở lại — điều đó hoàn toàn hợp lý.
「Phù thuỷ-sama, có chuyện gì vậy ạ?」
「Đây là… kiến trúc bê tông?」
Dưới lớp bảo hộ và cố định bằng ma pháp, chúng tôi đã khai quật được một phần công trình.
Cẩn thận đào bới và dọn bỏ đất đá xung quanh để không làm hư hại, cuối cùng hiện ra trước mắt là một tòa kiến trúc thô ráp, có kích thước tương đương một khách sạn bình dân.
「Phù thuỷ-sama, đây là cái gì vậy ạ?」
「Chị cũng không biết. Nhưng trước mắt cứ vào trong kiểm tra đã.」
Tôi tìm thấy một vị trí trông giống như cửa ra vào và thử mở nó.
Tuy nhiên, có lẽ vì đã bị chôn vùi dưới lòng đất hơn hai nghìn năm, cánh cửa đã biến dạng và vẫn đóng chặt không thể lay chuyển.
「Xem ra không còn cách nào khác rồi. ──《Laser》」
Tôi hội tụ ánh sáng nơi đầu trượng, tạo ra một lưỡi dao dạng đèn hàn bằng ánh sáng, rồi nung chảy và cắt xuyên qua cánh cửa.
「Ồ, Phù thuỷ-sama. Dùng biện pháp mạnh cũng được sao ạ? Di tích là thứ rất quý giá đó.」
「Vì cần điều tra bên trong nên bất đắc dị xử lý hơi thô bạo một chút vậy.」
Hơn nữa, nếu trong di tích này còn sót lại tài liệu liên quan đến những thí nghiệm ma pháp từng gây ra sự hình thành của Hoang địa Hư vô, thì để tránh thảm kịch đó tái diễn, những tài liệu ấy nhất định phải bị tiêu hủy.
Sau đó, khi chúng tôi bước vào bên trong tòa nhà — bên trong hoàn toàn chìm trong bóng tối.
「Tối thật. ──《Light》. Ư…」
Bên trong công trình đã bị chôn vùi dưới lòng đất hơn hai nghìn năm, trước mắt chúng tôi hiện ra một đại sảnh rộng lớn.
Khắp nơi trong đại sảnh còn sót lại vô số xác chết đã hóa thành bộ xương trắng, cùng những thi thể bị rút cạn độ ẩm, biến thành xác ướp.
Trong số các bộ xương, cũng có thể thấy rải rác những cái sọ bị lõm xuống — dấu vết cho thấy con người đã từng tranh đấu, sát hại lẫn nhau.
「Có vẻ nền văn minh ma pháp cổ đại không bị diệt vong ngay lập tức vì sự mất kiểm soát. Họ có chút thời gian chạy trốn xuống hầm trú ẩn ngầm… rồi bị nhốt lại ở đây, và cứ thế…」
「Nghe buồn quá đó ạ...」
Trước mắt, cứ để họ được trở lại dưới ánh mặt trời sau hai nghìn năm, rồi an táng tử tế vậy.
Vừa nghĩ như vậy và bước chân ra phía trước, những bộ xương và xác ướp rải rác xung quanh bỗng rung lên lạch cạch, còn từ hầm trú ẩn ngầm nơi không khí tù đọng, làn khói mang sắc độc cuồn cuộn bốc lên.
「Phù thuỷ-sama! Địch tấn công!」
「…Là ma vật loại bóng ma à.」
Những làn sương độc tụ lại, dần dần tạo thành hình dạng của một linh thể ma vật khổng lồ dạng bóng ma lơ lửng trong không khí, phát ra những tiếng gào đầy oán hận.
『──Đau quá… Khổ quá… Chật chội quá… Đói quá…』
『──Ai đó… làm ơn… đưa chúng tôi ra khỏi đây…』
『──Không muốn chết… Không muốn chết như thế này…』
「Oán niệm hai nghìn năm cùng nỗi sợ cái chết bị ủ sâu dưới lòng đất… một ma vật tập hợp linh hồn. Có thể gọi là Fear Geist.」
Tôi nắm lấy tay Tet, dùng 【Ma Pháp Phi Hành】 thoát ra khỏi miệng hố lớn vừa đào lên, bay lên mặt đất. Fear Geist cũng theo sau, cố gắng rời khỏi hầm trú ẩn ngầm.
Nhưng nó không thể vượt qua một phạm vi nhất định.
「Có vẻ giống như một loại địa phược linh… Nó bị trói buộc với hầm trú ẩn ngầm này」
Tôi tập trung ma lực vào mắt để quan sát. Hầm trú ẩn ngầm và Fear Geist được nối với nhau bằng những sợi ma lực mờ nhạt.
Có lẽ khi hầm trú ẩn ngầm bắt đầu vận hành trở lại nhờ hấp thu ma lực của Hoang địa Hư vô, oán niệm của những người chết bị bỏ lại từ hai nghìn năm trước đã ký sinh và hiện hình.
Vì thế, nó trở thành một địa phược linh không thể rời khỏi nơi này.
「Dù là linh thể tập hợp hai nghìn năm, nhưng vì ở trong môi trường ma lực thấp nên không phải mối đe dọa lớn.」
「Nhưng mà… Phù thuỷ-sama… nhìn họ như vậy, Tet thấy buồn lắm đó ạ. Làm ơn… giúp họ sớm được giải thoát nha…」
Tet kéo nhẹ tay tôi, giọng nói run run.
Tet — một Earthnoid — vốn là sự tồn tại được sinh ra khi một Golem đất sét hấp thụ những tinh linh bị giam cầm trong dungeon đến mức sụp đổ ý thức.
Có lẽ việc bị trói buộc mãi ở một nơi đã chạm đến tàn dư cảm xúc của những tinh linh còn sót lại trong em ấy.
「Ừ. Chúng ta sẽ giúp họ.」
Tôi nhẹ giọng đáp, rồi giơ trượng lên.
「──《Purification》!」
Từ trên không trung phía trên hầm trú ẩn ngầm, tôi thi triển ma pháp tịnh hoá. Những làn sóng ma lực thuần khiết xuyên qua công trình và trút xuống bên dưới.
『『『A… Aaaa──!』』』
Làn sóng tịnh hoá quét qua, thân thể dạng sương của Fear Geist dần tan rã, những tiếng kêu đau đớn vang vọng rồi yếu dần.
Sau cùng, oán niệm và linh hồn còn sót lại cuối cùng cũng được siêu thoát, hòa tan vào trong không khí.
「Phù thuỷ-sama… vậy là xong rồi ạ?」
「Ừ. Có lẽ trong hầm trú ẩn ngầm này không còn vong linh nào nữa.」
Bể ma lực của tôi bây giờ rời vào 100 000 đơn vị, tôi đã rót vào đó khoảng một nửa để tiến hành tịnh hoá.
Phép tịnh hoá với lượng ma lực áp đảo đã càn quét sạch sẽ toàn bộ linh hồn bên trong tàn tích, không để sót lại dù chỉ một chút.
Sau đó, tôi dùng phong ma pháp để đưa không khí mới vào trong, rồi cùng Tet vận chuyển thi thể và rác thải ra ngoài.
「Phù thuỷ-sama〜, xương người với thi thể… hỏa táng hết có được không ạ?」
「Ừ. Lát nữa gom lại rồi đốt một thể.」
「Đã rõ!」
Khi bước vào hầm trú ẩn ngầm một lần nữa, nơi đây được chia thành từng phòng riêng, hẳn là để những người trú ẩn ngày trước có thể sinh hoạt mà không quá căng thẳng vấn đề sinh hoạt tập thể. Chúng tôi kiểm tra từng phòng một.
Tôi và Tet cẩn thận rà soát toàn bộ hầm trú ẩn, đưa xương cốt và xác ướp lên mặt đất, hỏa táng bằng hỏa ma pháp, rồi rải tro tàn theo gió.
「Mong rằng… mọi người sẽ được chuyển sinh và bước tiếp một cuộc đời mới.」
Tôi khẽ cầu nguyện, hướng về đám tro cốt đang tan vào không trung.
Giống như tôi đã được chuyển sinh đến thế giới này, tôi cũng mong họ sẽ có được một khởi đầu khác.
『──Cảm ơn… cuối cùng chúng tôi cũng được giải thoát』
Theo làn gió, tôi có cảm giác như nghe thấy một giọng nói thì thầm bên tai.
「Tet. Chúng ta kiểm tra lại hầm trú ẩn ngầm thêm một lần nữa nhé.」
「Vâng ạ!」
Dù vừa phải xử lý ma vật dạng oán linh, chúng tôi vẫn quay lại kiểm tra kỹ lưỡng bên trong hầm trú ẩn ngầm.
Trong số rác thải còn sót lại trong hầm, có thể thấy tàn tích của các dụng cụ phòng chống thiên tai dùng trong tình huống khẩn cấp.
Chúng trông cực kỳ hiện đại; trên những mảnh vỡ của dụng cụ còn có khẩu hiệu kiểu như “Dụng cụ phòng hộ an tâm – hạn sử dụng 1000 năm”, và vẫn còn lưu lại dấu vết của ma pháp bảo quản.
Tuy nhiên, cho dù vậy thì hai nghìn năm cũng là quá lâu, phần lớn trong số chúng đã phong hoá nghiêm trọng.
Trong lúc chúng tôi vận chuyển ra ngoài những golem canh gác đã bị phá huỷ – có lẽ do cuộc bạo loạn của những người trú ẩn bên trong căn hầm – thì tôi phát hiện ra thứ đó.
「Kia là… người sao? Chị tưởng đã mang hết thi thể ra ngoài rồi chứ?」
「Phù thuỷ-sama, cái đó không phải đâu ạ. Không phải con người đâu ạ.」
「Không phải người… vậy thì là… búp bê à?」
Lớp vỏ ngoài đã bong tróc vì thời gian, để lộ ra khung xương kim loại trần trụi. Tứ chi của nó cũng bị nghiền nát — có lẽ là hậu quả của cuộc bạo loạn do những người trú ẩn gây ra.
Con búp bê hình người ấy, giống như đang hô hấp, chậm rãi hấp thu ma lực mà tôi và Tet tỏa ra.
「Không biết… nó còn cử động được không」
「Phù thuỷ-sama, nguy hiểm lắm đó!」
「Không sao đâu. ──《Charge》」
Tôi đưa tay ra trước mặt con búp bê, giống như khi tiếp tế ma lực cho Tet, nhẹ nhàng truyền ma lực của mình vào nó.
Con búp bê hấp thu ma lực của tôi, cơ thể khẽ phát sáng, rồi từ từ mở mắt.
『…Chào buổi sáng. Tôi là Búp bê Phục Vụ số B20984. Hiện tại đang trong trạng thái hỏng hóc. Xin hãy gửi tôi về nhà sản xuất để tiến hành sửa chữa』
Có lẽ do chức năng thanh quản cũng đã xuống cấp, giọng nói của nó khàn và nứt, nghe khá khó khăn.
「Búp bê phục vụ… cô hiểu được tình hình hiện tại chứ?」
『Tình hình… tôi được bố trí với mục đích chăm sóc những người sơ tán trong hầm trú ẩn. Vào ngày thứ 67 kể từ thảm hoạ, trong quá trình can thiệp và hoà giải xung đột giữa con người với nhau, tôi bị hư hỏng. Sau đó, do lượng ma lực còn lại suy giảm, tôi đã chuyển sang chế độ ngủ dài hạn. Các vị là… đội cứu hộ sao?』
「Không. Chúng tôi là người khai quật di tích. Toàn bộ con người trong hầm trú ẩn này đã tử vong và đã được bọn tôi an táng rồi. Ngoài ra… từ thời đại các cô tồn tại đến nay đã hơn hai nghìn năm rồi」
『…Vậy sao. Tôi có thể… xin phép được nghe chi tiết hơn về tình hình hiện tại không?』
「Ừ. Trước hết, mang cô về nhà bọn tôi đã rồi hãy nói tiếp. Tet」
「Vâng ạ!」
Tet nhẹ nhàng ôm lấy Búp bê phục vụ như sợ làm nó vỡ thêm, còn tôi thì tìm nhặt những bộ phận bị vỡ như tay chân rời rạc, rồi cùng nhau đưa tất cả về nhà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Vim - diệt sạch 99,99% vi khuẩn. Chise - diệt sạch 100% à mà thôi...