Trans: Sinhsieusao
Edit: OVer_NIT
~~~~~~~~~~~~
Cột nước phun trào dữ dội từ miệng hố.
Ba chiếc độc mộc trôi ngược dòng xoáy, tốc độ càng lúc càng tăng, cứ thế lao thẳng xuống sâu hơn bên dưới.
“Oa! Nhìn kìa, có thứ gì đó lấp lánh như ánh sao ấy!”
“...Thuyền… Rất nhiều thuyền…”
Eleonore và Zesia cùng cất tiếng.
Ngược hướng với phía cả bọn, một loạt vật thể tựa các vì sao đang băng băng cưỡi trên dòng nước cuộn trào. Nhìn kỹ thì thấy, hóa ra đó cũng là những chiếc thuyền gỗ nhỏ như cái mà ta đang ngồi.
Kẻ thì mặc giáp, kẻ vận pháp choàng, già trẻ trai gái, đủ mọi hạng long nhân. Chúng lướt qua đoàn của bọn ta rồi biến mất như chưa từng hiện diện.
“Vừa rồi có vẻ là ký ức của người đã từng ghé qua nơi này.”
Arcana nói.
Tức là hình bóng của những kẻ từng hướng tới tầng sâu nhất của di tích ngầm Ligalondrol đã được khắc ghi lại dưới dạng dấu tích trong dòng thủy lưu này à?
“Nhìn kìa.”
Misha chỉ tay.
Ở phía đó là một bóng người với khuôn mặt trung tính, khoác trên mình chiếc áo màu thẫm xanh.
Thánh chức giả đoan trang ấy không ai khác chính là Giáo hoàng Gorloana.
Có lẽ hắn cũng từng bước vào nơi này, theo đúng như những gì giáo điển truyền dạy.
“Chỗ này càng tiến vào sâu thì càng ngược dòng thời gian đúng không? Vậy tận cùng phía dưới rốt cuộc sẽ là khi nào nhỉ?”
Sasha tò mò quay sang nhìn Arcana, người đang ở trên chiếc thuyền bên cạnh.
“Mọi dấu tích đều sẽ trở về điểm khởi thủy. Đó chính là nơi an tọa của Ngân tích thần.”
“Vậy tức là chúng ta sẽ quay ngược lại thuở khai sinh của thế giới sao?”
Arcana khẽ gật đầu xác nhận.
“Chính xác.”
“Nghe mà điên cái đầu ghê.”
“Không vấn đề gì đâu. Trục thời gian chỉ rối loạn trong phạm vi Ligalondrol thôi. Trật tự thời gian bên ngoài không hề bị ảnh hưởng chút nào cả. Chỉ riêng nơi này là ngập tràn trật tự của dấu vết - Lòng bàn tay Livalshuned.”
Sasha đưa tay lên ôm đầu, thể hiện rõ nỗi bất an hiện hữu.
“Tự dưng rợn rợn mấy lời tên giáo hoàng nói quá. Lỡ mình đánh thức Ngân tích thần khiến hắn nổi giận thì sao? Cả bọn đang ở trong lãnh địa của địch đấy, có thực sự ổn không vậy trời?”
“Kuhaha. Một kẻ đang ngủ say mà vẫn có thể dễ dàng khiến dòng thời gian chảy ngược tới nguyên thủy. Vậy chắc việc biến vạn vật thành dấu tích có lẽ cũng chẳng khó nhọc gì đâu.”
“...Giờ là lúc nào mà cậu còn cười được nữa hả? Chưa kể đám Kỵ sĩ huyễn danh đã đi trước mình rồi đấy.”
Biểu cảm của Sasha ngập tràn vẻ lo lắng.
“Yên tâm đi.”
Misha dịu dàng trấn an chị.
“Có Anos ở đây rồi.”
“Chị biết chứ. Nhưng nếu đối thủ thực sự khó nhằn thì Anos sẽ đánh nghiêm túc, đến lúc đó thì việc tránh đạn lạc từ Anos khéo còn khổ hơn ấy.”
Nghe lời than vãn của Sasha, ta bất giác phì cười.
“Đừng lo đừng lo, thuộc hạ của ta sao có thể chết dễ dàng như vậy được.”
Thoáng hiểu ẩn ý ‘cố mà né cho tốt vào’ trong câu nói, Sasha cạn lời liếc nhìn ta với một khuôn mặt đầy bất mãn.
“Vâng vâng, theo ý của ngài.”
“Chuẩn bị tinh thần đi, sắp tới nơi rồi đấy.”
Ma nhãn của ta đã xác định được điểm cuối của dòng thủy lưu.
Ngay khoảnh khắc đó, tốc độ của con thuyền đột nhiên tăng vọt và lao vun vút khỏi chiếc hố lớn.
Đi hết cột nước phun trào, cả ba chiếc độc mộc theo đà bị hất văng lên không trung.
Cảnh tượng hiện ra trước mắt bọn ta là một không gian rộng lớn, dưới sàn phủ một làn nước xanh mà như trải dài ra vô tận.
Bốn bề xung quanh căn phòng là vô số những thác nước chảy ngược lên thượng đỉnh.
Ấy vậy mà mặt nước vẫn phẳng lặng. Chỉ có duy nhất một gợn sóng lớn chập chờn dao động.
Ba chiếc thuyền gỗ theo trọng lực mà rơi xuống.
Tuy nhiên, chẳng hề có bất cứ chấn động nào xảy ra hết. Lực va đập dường như được mặt nước nuốt trọn, khiến chúng khẽ dừng lại ngay ở phần tiếp xúc của cả hai.
“Fumu. Vậy ra đây là tầng sâu nhất sao?”
Mọi người lần lượt xuống thuyền. Mặt nước khá nông, không có gì khó khăn trong việc đứng hay di chuyển cả.
Một nguồn ma lực không tưởng tràn ngập khắp căn phòng. Chẳng cần tìm kiếm cũng có thể dễ dàng nhận ra, cội nguồn của nó chính là trung tâm của gợn sóng kia.
Ta thẳng bước tiến về phía đó–––
“Ngươi lúc nào cũng xuất hiện theo cách khó lường nhất nhỉ.”
Màng nhĩ ta bỗng phản ứng lại với giọng nói quen thuộc.
Làn sương đen kịt hiện lên từ hư vô, dần dà để lộ ra bóng hình hai quỷ tộc.
Một kẻ cầm trên tay cây ma thương đỏ sẫm, nửa khuôn mặt bị che khuất bởi nhãn băng.
Tứ tà vương tộc – U minh vương Aejes.
Kẻ còn lại là một gã đàn ông với 6 chiếc sừng trên đầu.
Tứ tà vương tộc – Nguyền Vương Kaihilam Giste.
“Hou… U minh vương, Nguyền vương. Không ngờ lại gặp hai ngươi ở cái chốn kỳ lạ thế này. Rốt cuộc các ngươi đã gia nhập cái Huyễn danh kỵ sĩ đoàn gì gì đó từ bao giờ vậy?”
U minh vương Aejes dựng cây thương lên trong tư thế sẵn sàng tấn công và đáp trả.
“Biến đi, Quỷ vương. Bọn ta không có thời gian hàn huyên vô nghĩa với ngươi.”
“Cả ngươi cũng vậy sao, Kaihilam? Hay bây giờ đang là Giste nhỉ?”
Nguyền vương lặng giọng đáp.
“Xin lỗi nhé, Anos-sama. Mặc dù vẫn còn nợ ngài món ân tình lần trước, nhưng đây là nguyện vọng của Kaihilam-sama…”
Tên này vốn có hai nhân cách.
Nguyền vương Kaihilam và tình nhân Giste của hắn.
Có vẻ linh hồn hiện hữu bây giờ đang là Giste, nhưng chẳng bao lâu nữa Kaihilam cũng sẽ xuất hiện thôi.
“Anos.”
Misha khẽ gọi ta, mắt cô nhìn chằm chằm về phía trung tâm gợn sóng khổng lồ vẫn đang lăn tăn trên mặt nước.
Dùng sức mạnh cưỡng chế xuyên qua thì không khó. Tuy nhiên nếu gây chấn động mạnh quá thì e rằng Ngân tích thần sẽ tỉnh giấc không chừng.
“Ta biết rồi.”
Dứt lời, đôi chân ta thẳng bước tiến lên.
Ngay lập tức, Aejes và Giste đứng ra chặn đường.
“Mục đích của các ngươi là gì?”
“Còn phải hỏi nữa sao? Tất nhiên là tiêu diệt Ngân tích thần trước khi hắn tỉnh giấc rồi.”
“Ta có chút việc riêng cần giải quyết đã. Hai ngươi chờ sau đi.”
Aejes thủ thế, hạ thấp trọng tâm.
Con mắt chột của gã tràn ngập sát khí, hướng thẳng mũi giáo sắc nhọn của Hồng Huyết Ma Thương Dihidatem về phía ngực trái ta.
“Ngươi quên lời cảnh báo của ta rồi à? Nếu cứ khinh suất với thần tộc như thế, vết xe đổ của Avos Dirhevia sẽ lặp lại lần nữa đấy.”
“Fumu. Cô ta hiện đang giao chiến với đồng bọn các ngươi ngoài kia kìa. Có vấn đề gì sao?”
“Đợi họa xảy ra rồi mới khắc phục thì còn nghĩa lý gì nữa. Phải diệt sạch mầm mống gây họa trước khi chúng kịp đâm chồi mới đúng.”
“Đừng có phí phạm tạo hóa như thế? Biết đâu mầm ấy lại nở thành một đóa hoa tuyệt trần thì sao?”
Độc nhãn của Aejes ánh lên vẻ bất mãn.
“Quả nhiên là đấu khẩu vô ích.”
Mũi thương Dihidatem đâm tới tựa ánh chớp đỏ tử thần.
Không gian xung quanh như thể bị bóp méo, nửa phần thân trước của cây thương biết mất vào hư vô.
Khoảnh khắc tiếp theo, nó vượt qua bức màn thứ nguyên và xuất hiện ngay trước mặt ta.
Tuy nhiên, ta đã kịp thời tóm lấy cán thương bằng bàn tay bao phủ Sâm La Vạn Tượng <I Guneas>.
“Hự…!”
Cùng với tiếng gầm tràn đầy khí thế, Aejes nhấc bổng cả cây thương và ta lên không trung.
“Hou. Mới không gặp một thời gian mà nhà ngươi mạnh lên đáng kể rồi đấy.”
“Chứ ngươi nghĩ ta chỉ biết chơi bời thảnh thơi thôi sao?”
Dihidatem tiếp tục xuyên qua màn thứ nguyên và hất văng ta lên với một tốc độ không tưởng.
Ngay khi buông tay để thoát khỏi lực đẩy, một lượng máu đặc sánh trào ra từ Hồng Huyết Ma Thương ngay lập tức tạo thành khối cầu đỏ rực bao bọc lấy ta.
“Bay đến tận cùng thứ nguyên đi!”
Dihidatem tiếp tục phun ra cơn hồng thủy máu khổng lồ.
Nó mang theo nguồn ma lực hắc ám kinh khủng, tác động thẳng lên cơ thể của ta.
Đúng như lời gã nói, uy lực này sẵn sàng thổi bay ta tới tận cùng của thứ nguyên.
Bất chợt, Aejes thu cây thương lại và nhanh chóng thoái lui.
Bởi nếu không thì đòn Thánh Vực Quang Pháo <Theo Traias> của Eleonore tung ra đã đánh trúng hắn rồi. Nguồn năng lượng ánh sáng bắn xuống đúng nơi U minh vương vừa đứng, khiến làn nước bắn lên dữ dội.
“Dăm ba cái trò vặt vãnh!”
“Còn muốn giữ mạng thì đứng im.”
Ngay tại nơi Aejes vừa lùi lại, Sasha đã đứng sẵn đằng sau với ngón tay phủ đen Căn Nguyên Sát Tử <Vebuzd> chỉ thẳng vào ngực hắn.
“Băng Ngục.”
Misha vung tay, tạo ra chiếc lồng băng nhốt Giste lại.
Ả phóng ra luồng hắc lôi hòng nuốt chửng lớp băng kết. Tuy nhiên, tốc độ sáng tạo của Misha lại nhanh hơn bội phần.
Tầng tầng lớp lớp băng ngục chồng kín, tạo thành một nhà tù không lối thoát.
Misha cất giọng.
“Anos.”
“Ừm, đi nào Arcana. Chúng ta sẽ khống chế Ngân tích thần trước.”
Trước áp lực của Sasha, Aejes đành ngậm ngùi rút thương lại. Theo đó mà khối huyết cầu cũng dần tan biến.
Ta điều chỉnh nhịp rơi xuống bằng Phi Hành <Fles> rồi tiếp tục hướng thẳng về phía trung tâm gợn sóng.
Arcana hóa thân ảnh thành Tuyết nguyệt hoa, thoáng chốc đã xuất hiện sánh bước ngay bên cạnh.
Cả hai cùng đâm xuyên vào nơi trú ngụ của Ngân tích thần.
Giữa chừng, một giọng nói vang lên.
“Can đảm đấy. Dám đánh cược cả mạng sống để cầm chân hai Tứ tà vương tộc bọn ta.”
Dẫu bị ngón tay phủ Căn Nguyên Sát Tử kề sát ngay sau lưng, U minh vương vẫn bình thản dõi ánh nhìn về phía ta và Arcana.
Sasha tự tin nhếch miệng.
“Vế sau thì đúng chứ vế trước sai rồi.”
Cô nàng bật <Ma nhãn Hủy diệt> lên và đường đường cất giọng.
“Tứ tà vương tộc làm hùng làm bá ở đâu tôi không biết, chỉ biết bọn tôi là cận thần của Quỷ vương thôi.”
Aejes nghiến răng, ném về phía ta một ánh nhìn đầy sát khí.
Tức thì, hắn xoay người, vung cây Hồng Huyết Ma Thương đi như một tia chớp thần tốc.
Nhận ra nhịp thở chuyển biến trong khoảnh khắc, Sasha ngay lập tức đâm ngón tay Căn Nguyên Sát Tử vào ngực gã.
Song phương giao chiến. Mũi thương Dihidatem chệch mục tiêu và bay sượt qua má ta một chút.
“Giỏi lắm Sasha.”
Cùng lúc đó thì ta và Arcana đã đặt chân tới phần trung tâm gợn sóng.
‘Ùmmm’
Tiếng nước ầm ầm xối xả vang lên, cơ thể cả hai dần chìm xuống bên dưới.
Vũng nước cạn mới đây đã hoàn toàn mất dấu. Thay vào đó là cả một không gian chìm ngập như biển sâu vô tận.
Dù có dùng ma nhãn soi cỡ nào cũng không nhìn thấy đáy.
“Arcana.”
“Tôi cảm nhận được ma lực của thần. Khả năng cao đây chính là Ngân tích thần Revalishned. Có lẽ trong trạng thái ngủ say, thần ấy đã không thể giữ được hình dạng vốn có của mình.”
Toàn bộ dòng nước này chính là Ngân tích thần ư?
“Cậu nói sẽ khiến Ngân tích thần đồng ý rồi mới đánh thức. Cụ thể là bằng cách nào?”
“Ở trong mơ, ta có thể trò chuyện mà không cần đánh thức đối phương còn gì. Nếu được chấp thuận, không chừng chúng ta có thể tìm lại ký ức ở ngay trong đó cũng nên.”
“Không sai. Tuy nhiên, lượng ký ức mà trật tự của Ngân tích thần cai quản lớn hơn Phiên thần Giấc mơ rất nhiều. Muốn kéo thần ấy vào trong mơ đòi hỏi một nguồn ma lực không tưởng. Dẫu có thành công đi chăng nữa thì thời gian hiệu lực cũng chẳng kéo dài được lâu đâu.”
“Đằng nào thì cũng phải thử thôi . Dùng cả ma lực của ta mà thi triển.”
Arcana gật đầu rồi chạm vào người ta.
Vòng ma trận được kết thành, y phục của cả hai liền hóa thành chùm sáng rồi vụt biến.
Trán tựa trán, cô thì thầm câu chú ngữ.
“Màn đêm buông xuống, giấc ngủ gọi mời, những ký ức nhạt nhòa, chồng lên giấc mơ và nổi trên mặt nước."
Cả hai dần chìm vào dòng chảy của thời gian, truy theo những dấu vết quá khứ, lặng trôi trong giấc mộng tĩnh mịch.
————————————————————————————————————
Tác note:
Cuối cùng cũng sắp chạm mặt Ngân tích thần rồi!
Mà rốt cuộc mục đích của U minh vương và Nguyền vương khi gia nhập Huyễn danh kỵ sĩ đoàn là gì vậy?
NIT note:
Có lẽ thằng NIT đã lặn quá sâu rồi, xin lỗi mọi người....
T4R
~~~~~~~~~~~~~~~
Bản dịch chính chủ được up duy nhất tại link: https://docln.sbs/truyen/3601-maou-gakuin-no-futekigousha
(NIT: đánh riết r sợ đồng minh hơn sợ địch luôn mà) (NIT: băng bịt mắt á) (Sinhsieusao: Bro đã trải quan những gì =^= ) (NIT: phối hợp ăn ý r đấy, mà chừng nào mới harem...)