Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 05 Khúc ca của thần thánh - Chương 90: Mùi thơm mị hoặc của cơ thể

Cố gắng cứu mạng Eudora bằng cách trực tiếp biến cô ấy thành một chủng tộc ác ma thực ra đơn giản hơn nhiều so với việc loại bỏ ảnh hưởng của các yếu tố của ác ma.

Chỉ cần tăng cường thể lực và đảm bảo cô gái này có thể cầm cự đến cùng là được.

“Chung chiến khế ước.”

Kết nối vô hình kéo dài từ cô gái tóc đen, chính xác xuyên thấu vào thân hình mảnh mai, gầy yếu của Eudora. Hơi thở của cô bé ngừng lại ngay lập tức, rồi đột nhiên tăng lên!

Mặc dù cấp độ và thuộc tính của cô bé này rất thấp, nhưng giới hạn trên của khả năng cường hóa mà [Chung chiến khế ước] có thể mang lại cho cô bé cũng khá bình thường. Nhưng trình độ này cũng đủ để đối phó với gánh nặng của quá trình chuyển đổi chủng tộc.

Dĩ nhiên, [Chung chiến khế ước] rất tiện lợi, nhưng dù sao nó cũng chỉ là một kỹ năng tăng cường thuộc tính thường dùng trong chiến đấu, nó không có tác dụng phục hồi HP. Mặc dù Eudora hiện tại đã có thể chịu đựng được gánh nặng do những thay đổi trong cơ thể mang lại, nhưng tổn thương trước đó vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

Vì vậy……….

"Chữa trị cấp thấp."

Một điểm sáng màu vàng rơi xuống từ đầu ngón tay cô gái, chậm rãi thấm vào bộ ngực phẳng lì của cô bó, mà không chút gợn sóng.

Vẫn phải nói lại một lần nữa, Eudora cũng chỉ là một con người bình thường, thậm chí còn chưa đạt đến cấp 5. Trên thực tế, cô bé thậm chí chỉ có thể đạt đến cấp độ cao nhất là cấp 1. Suy cho cùng, tuổi tác của cô bé này cũng không quá già nhưng thể chất của cô bé lại quá yếu.

Trước khi quá trình ác ma hóa của cô bé hoàn tất, ngay cả khi được tăng cường bởi [Chung chiến khế ước], lượng HP của cô bé vẫn còn khá hạn chế. Vì vậy, Willis cố tình chọn ma pháp về thuật hồi phục cho tân thủ cấp thấp nhất mà cô đã lâu không sử dụng. Thậm chí, đây còn chưa phải là ma pháp cấp 1, để ngăn ngừa tác dụng phụ của việc hồi phục quá mức.

Mắt thường gần như có thể thấy rõ sắc mặt cô bé này nhanh chóng chuyển từ tái nhợt sang hồng hào, thậm chí dần dần chuyển sang màu đỏ thẫm kỳ lạ. Những đường vân màu tím sẫm lan rộng khắp cơ thể cô bé cũng bắt đầu chậm rãi ngưng tụ. Tuy rằng năng lượng hồi phục dường như đã tràn ra ngoài một phần, nhưng nhìn chung vẫn nằm trong phạm vi cơ thể có thể chịu đựng được.

Tuy nhiên, khi cặp sừng ác ma của Eudora tiếp tục mọc dài, mái tóc cô bé dần chuyển sang màu hồng nhạt, đặc biệt là đôi cánh dơi nhỏ và cái đuôi đen dài mọc phía sau hiện ra trước mắt. Tiểu thư Willis, người đang duy trì [Chung chiến khế ước] và lặng lẽ quan sát tình trạng của cô gái, cuối cùng cũng nhận ra có điều gì đó không ổn.

Này đợi đã, hình dáng này… trông nó hơi giống...

“Ực…”

Không hiểu sao, bên cạnh cô bỗng vang lên tiếng nuốt nước bọt pha chút khiêu gợi.

"T-tiểu thư Willis...? Nhiệt độ trong phòng đang cao hơn phải không? Rõ ràng thời tiết đang là mùa đông rồi mà... sao tôi vẫn thấy hơi nóng?"

“Ể…Ể?!”

Những tiếng rên rỉ kỳ quái đang dần dần vang lên, Theresa giật mình hết hồn vì giọng điệu hơi khác thường. Tiểu thư mục sư, bỗng nhiên có chút suy đoán không hay trong lòng. Cô vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy cô gái tóc xanh kia đã đến gần mình từ lúc nào mà cô không biết.

Khuôn mặt còn hơi non nớt hơi ửng đỏ, ánh mắt có chút mơ màng mê ly, chiếc lưỡi màu hồng tinh ranh vô thức liếm đôi môi anh đào. Mỗi hơi thở của cô gái đều phát ra từng đợt hơi thở nóng hổi mang theo hương thơm cơ thể của thiếu nữ.

Má ơi! Không phải chứ!!!

Dòng máu này của Eudora, con mịa nó! 

Đây lại là một con Mị Ma!

Có lẽ việc điều trị quá mức trong quá trình chuyển đổi chủng tộc từ con người sang ác ma đã khiến cơ thể cô bé tỏa ra một lượng lớn pheromone đặc biệt... không thể diễn tả thành lời. Hơn nữa, tiểu thư mục sư đã khuếch đại thuộc tính của Eudora thông qua [Chung chiến khế ước], khiến hiệu quả của nó được tăng cường. Vô tình... nó đã ảnh hưởng đến Theresa, người đang ở cùng phòng, cô ấy đã hít phải rất nhiều mùi hương cơ thể của Mị Ma, mà sức đề kháng của cô ấy tương đối yếu.

"Hehehe... Tiểu thư Willis dễ thương quá... Thơm quá, mềm quá... Khoan đã, kỳ quái thật, sao tim mình lại đập nhanh thế này? Cái quái gì đang gây ra sự thôi thúc này vậy…?"

Dường như Theresa không hoàn toàn không có chút phản kháng nào với thứ này. Cô ấy nhanh chóng nhận ra bản thân mình có vấn đề. Nhưng thành thật mà nói, nếu sự thôi thúc có thể dễ dàng chế ngự, thì đó không phải là phản ứng bản năng của con người nữa rỗi. Hơn nữa, vì Mị Ma là chủng loài giỏi nhất trong việc lay động trái tim con người giữa đám ác ma, nên pheromone mà chúng tỏa ra vào thời khắc quan trọng như chuyển đổi chủng tộc này đương nhiên có tác dụng cực kỳ mạnh mẽ.

Mấu chốt... nằm ở trạng thái tinh thần của Theresa.

Bằng chứng là, mặc dù trông có vẻ hơi do dự, nhưng khuôn mặt ửng hồng của cô gái tóc xanh cùng thân hình thanh tú toát lên sức sống trẻ trung vẫn không ngừng tiến lại gần nữ mục sư đang trong trạng thái mơ màng dưới đôi mắt mê ly và hai đôi môi anh đào ẩm ướt của họ thậm chí còn sắp chạm vào nhau.

Nhưng vào lúc này.

"Này, có phải cô... đang không để ta vào trong mắt à?"

Một bàn tay thon thả, trắng trẻo túm lấy cổ áo của tiểu thư Theresa, người đang bị bản năng bốc đồng chi phối từ phía sau. Và dễ dàng nhấc bổng thiếu nữ không nhỏ hơn cô là bao, như nhấc một con gà con lên. Thậm chí còn có một luồng khí lạnh lẽo cảnh báo làm thiếu nữ tóc xanh có chút rùng mình.

"Cô — đang — muốn — làm — cái — gì?"

“Híc!!!”

“Oa a”

Như thể bị dội một chậu nước lạnh, tiểu thư Theresa, người đang bị mê hoặc bởi bầu không khí mơ hồ và một nữ mục sư đang hoảng sợ trước hành vi bất thường chưa từng có này. Cả hai người kia phản ứng gần như cùng một lúc. Cô mục sư rùng mình, vội vàng giơ tay giơ chân lên, lắc đầu và lớn tiếng giải thích.

"Ờ! Không phải vậy, tôi thật đấy! Tôi, tôi không cố ý làm gì cả! Chỉ là tiểu thư Willis dễ thương quá, tôi không thể không muốn... muốn lại gần hơn một chút mà thôi!"

"Tới gần hơn một chút mà thôi…?"

Lặp lại lời bào chữa hoảng loạn của cô gái tóc xanh, vẻ mặt lạnh lùng của tiểu thư long nương đột nhiên trở nên quái dị hơn.

Chiếc mũi lanh lợi của cô rồng khẽ rung lên trong không khí. Bầu không khí cứng nhắc và im lặng trong phòng kéo dài vài giây, nhưng cuối cùng, tiểu long nương đã buông cô gái tóc xanh ra, như thể không hài lòng lắm, rồi véo khuôn mặt mềm mại của cô gái này vài cái, để lại vài vết đỏ.

"Hừm... Coi như là do có sự can thiệp từ bên ngoài, nên ta sẽ bỏ qua lần này. Giờ thì cô đã tỉnh hẳn chưa?"

“Ái! Đau đau đau quá! Tôi tỉnh thật rồi! Tôi hoàn toàn tỉnh rồi!!!”

“Khụ, ừm…”

Tiểu thư long nương đang dạy cho một cô gái không biết giới hạn của bản thân và muốn vượt quá giới hạn một bài học, khi cô rồng quay lại, nữ mục sư vẫn còn hơi xấu hổ, cô giả vờ ho nhẹ một tiếng và ra lệnh với vẻ mặt như việc này không liên quan đến cô.

"Được rồi, Tiểu Quang, Theresa chắc không phải cố ý đâu. Em cũng đừng tức giận quá. Dù sao thì cô ấy cũng không có sức đề kháng dị thường như chúng ta..."

“………………”

Đôi đồng tử màu vàng rực rỡ của tiểu thư long nương hơi cong lên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh bạc của tiểu thư mục sư một lúc. Đúng lúc có người đang nghĩ có chuyện không ổn, thú cưng của mình lần này chắc chắn sẽ phát điên, thì Hiểu Quang lại bĩu môi tỏ vẻ hơi bất mãn.

"Cho dù có lực tác động từ bên ngoài, nếu không phải cô ta đang ấp ủ những suy nghĩ biến thái, thì làm sao lại đột nhiên bộc phát vào lúc này? Chúng ta đều là con gái, sao cô ta không tấn công em hay con Mị Ma này? Chủ nhân à, bình thường thì ngài là người rất dễ nói chuyện, khiến người khác có chút ảo tưởng phi thực tế. Ngài thật sự nên chú ý điểm này một chút."

Nói xong, cô gái tóc vàng quay lại và vẫy tay với Theresa, người có khuôn mặt đỏ bừng vì bị véo và trông có vẻ buồn bã.

"Cô còn đứng ngây ra đó làm gì? Cô muốn ở lại đây hít thêm cái mùi đó nữa à? Đi thôi, mau cùng ta ra ngoài để ta giúp cô xử lý. Hừ, nhìn dáng vẻ ngu ngốc của cô kìa, như một con khỉ cái phát x..."

“Ồ…tôi hiểu rồi…”

Mãi đến khi bóng dáng của hai cô gái khuất dạng bên ngoài, Willis mới hoàn hồn sau cơn sốc nhẹ. Vẻ ngượng ngùng trên mặt cô dần biến mất. Nhìn cánh cửa vừa được tiểu thư long nương đóng lại một cách thản nhiên, cô khẽ mỉm cười.

Thật sự rất là đáng kinh ngạc. Cô không ngờ Hiểu Quang lại có thể nhìn mặt người khác để mà nói chuyện và kiểm soát cảm xúc tốt đến vậy. Nếu đổi lại là cô ấy từ lúc cả hai mới đến thế giới này khi ở trong tình huống vừa rồi mà không có Willis đứng ra ngăn cản thì có lẽ khách sạn Quang Minh này đã bị phá hủy hoàn toàn rồi.

Tiểu thư mục sư vẫn chưa quên ngày đầu tiên cô gặp Lilia và những người khác. Tiểu long nương đã giận dữ đến nỗi suýt chút nữa đã dùng hơi thở của rồng để biến toàn bộ quân đội bên dưới thành tro bụi chỉ vì một mũi tên cảnh cáo của Xích Diễm Flora.

Đứa trẻ này thật sự đã lớn rất nhiều. Không chỉ trưởng thành hơn, mà còn có thêm nhiều bạn mới. Cô đoán... dù một ngày nào đó nếu nó rời xa sự che chở của cô, con bé vẫn có thể sinh tồn dễ dàng trên thế giới này.

Nghĩ vậy, cô gái thở phào nhẹ nhõm. Còn lời cảnh báo của tiểu thư long nương trước khi rời đi, tự nhiên cũng nhanh chóng bị người ta quên mất.

Thực sự là một cô gái khó chữa trị.

Note: là succubus Note: là phát dục =)) (Note: ý ở đây là gì Willis là mục sư chuyên chữa trị bệnh nhưng bệnh ỷ lại này của Hiểu Quang cực kỳ khó chữa