Chương 73: Ta và [Ta]
Trên sách nói rằng mọi con thú non ngay khi mở mắt sẽ coi đối tượng đầu tiên chúng nhìn thấy là mẹ. Đây vốn là bản năng sinh học và quy luật tự nhiên.
Nhưng mà ta không có bản năng như vậy.
Ta tên là Hiểu Quang, một cái tên rất đơn giản, dễ hiểu và có phần mộc mạc, do chủ nhân của ta đặt cho.
Ngay khi tỉnh lại và mở mắt, ta đã nhìn thấy cô ấy.
Cô ấy bế ta trong vòng tay và cẩn thận mặc cho ta một mảnh vải được gọi là "quần áo". Đồng thời, cô ấy đã dùng thân hình không quá to lớn của cô ấy để che chắn cho ta khỏi sấm sét và mưa gió từ mọi phía. Sự quan tâm và chăm sóc ân cần đó là ấn tượng đầu tiên của ta về cô ấy.
Ta không nhớ gì cả. Hay nói đúng hơn, ta chỉ là một con gà con mới nở, một trang giấy trắng. Việc không biết gì về thế giới xung quanh, đó chính là lý do khiến ta theo bản năng phải cảnh giác với bất kỳ sinh vật nào đến gần. Thậm chí là cô ấy cũng không ngoại lệ.
Ta cũng không hề có cảm giác thôi thúc muốn coi sinh vật mà ta nhìn thấy lần đầu tiên như mẹ mình. Điều này khác với những gì được mô tả trong cuốn sách. Tuy nhiên, cô ấy vẫn rất đặc biệt. Chỉ cần nhìn vào mắt của cô ấy, một cảm giác ấm áp quen thuộc và thân mật sẽ trào dâng từ sâu thẳm trong trái tim ta. Hơn nữa, khi càng dành nhiều thời gian ở bên cô ấy, cảm giác này càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Ta là một tồn tại có lý trí, ta đã cố gắng kìm nén cảm xúc yêu thương mãnh liệt đến từ nơi không rõ ràng đó. Nhưng ta cũng hiểu rất rõ rằng một sinh vật vừa mới sinh ra trên đời như ta và chưa biết gì về mọi thứ xung quanh, thì ta rất cần sự giúp đỡ và một người để dựa vào.
Sau nhiều lần cân nhắc, ta đã chọn cô ấy và quyết định nghe theo trái tim mình để tôn cô ấy thành chủ nhân của ta.
Chủ nhân Willis đã đặt tên cho ta. Mà cái tên này dường như bắt nguồn từ một [Ta] khác trong quá khứ, một người đồng bạn cực kỳ thân thiết của chủ nhân ta.
Chủ nhân của ta nói rằng ta chính là [Ta], nhưng vì ta vừa mới được sinh ra trong hình hài này, nên ta chưa thể đồng bộ hóa được với những ký ức trước đây của ta.
Có lẽ sự thật đúng là như vậy, nhưng ta không thực sự cảm thấy thế. Hơn nữa, cái tên Hiểu Quang nghe có vẻ hơi tùy ý ngẫu nhiên... Nói sao nhỉ? Sau khi tiếp xúc nhiều hơn với thế giới bên ngoài, ta thấy nó nghe giống tên của những con thú cưng như mèo hoặc chó bên trong nhà hơn.
Ừm... Nhưng xét cho cùng, thì [Ta] thực sự là con rồng cưng của chủ nhân, nên cái tên này cũng khá hợp lý.
Chủ nhân của ta rất mạnh, mạnh hơn ta rất nhiều. Đây là lý do chính khiến ta sẵn lòng tuân theo và phục tùng mệnh lệnh của cô ấy. Tìm kiếm kẻ mạnh để che chở là một loại bản năng khác của sinh vật, mà ta cũng không ngoại lệ.
Nhưng khi dành nhiều thời gian hơn bên cạnh cô ấy và dần trở nên quen thuộc hơn, ta phát hiện ra chủ nhân của mình dường như có rất nhiều sở thích kỳ lạ. Cô ấy luôn thích tương tác và kết bạn với những con kiến yếu ớt và đáng thương đến nỗi ngay cả ta cũng có thể dễ dàng nghiền nát chúng. Thậm chí, cô ấy còn giao tiếp với chúng một cách bình đẳng hoặc thậm chí là tôn trọng.
Tại sao cô ấy lại muốn làm như vậy?
Ta thực sự không thể hiểu được. Kẻ yếu phải phục tùng kẻ mạnh và kẻ mạnh phải thống trị kẻ yếu. Đây là một quy luật cơ bản hoàn toàn bình thường. Ngay cả khi ta không nhớ gì cả và vẫn cần phải học lại mọi thứ, ta vẫn có thể nhận thấy sự kỳ lạ và phi lý trong hành động của chủ nhân.
Nếu ta đặt mình vào vị trí của cô ấy, nếu chủ nhân của ta không sở hữu sức mạnh tuyệt đối vượt xa ta, khiến ta không còn chút ham muốn phản kháng nào, thì chắc chắn ta sẽ thận trọng hơn trong việc lựa chọn người mình thuộc về. Ngay cả khi cô ấy mang lại cho ta cảm giác thân thuộc mạnh mẽ đến vậy.
Chẳng lẽ cô ấy không cảm thấy nhục nhã và khó chịu sao? Bị một đám sinh vật nhỏ bé, giống như kiến hôi, không hề tỏ ra tôn trọng và quát lớn cô ấy một cách tùy tiện...Được rồi, ta phải thừa nhận rằng sau khi so sánh, ta thấy chúng thực sự khá tôn trọng chủ nhân của ta so với những mục tiêu thông thường. Nhưng rõ ràng điều đó không đủ để xóa bỏ địa vị tuyệt đối trên dưới giữa hai bên.
Đặc biệt là nhân loại ngu ngốc tên Lạc Xảo Xảo kia. Mỗi hành động trông rất tinh tế của cô ta đều toát lên vẻ kiêu ngạo và khinh thường.
Vì vậy ta đã ra tay trừng phạt cô ta, nhưng ta không ngờ rằng dù việc đó thậm chí không gây hại đến tính mạng cô ta, dù đó chỉ là một hình phạt nhỏ từ ta, nhưng vẫn khiến chủ nhân không hài lòng và mắng ta.
Cô ấy nói chuyện với ta bằng một giọng điệu hoàn toàn khác, khá nghiêm túc và chân thành, khác hẳn với sự dịu dàng trước đó. Cô ấy nói rằng ta không nên bắt nạt kẻ yếu và không được tấn công người khác một cách tùy tiện. Lại nói cô gái đó không có ý làm hại gì cả. Cô ta chỉ muốn thử tiếp cận để làm quen với ta. Nếu ta cảm thấy không thoải mái, ta có thể bày tỏ bằng lời nói hoặc từ chối thay vì trực tiếp dùng đến bạo lực.
Bởi vì trông chủ nhân của ta nói có vẻ như đây không phải là chuyện đùa. Cũng là vì cảm giác phải phục tùng mạnh mẽ theo bản năng trước kẻ mạnh, ta đã chọn cách lùi bước vào lúc đó.
Chủ nhân của ta luôn nhấn mạnh rằng vũ lực là biện pháp cuối cùng để giải quyết vấn đề. Hơn nữa, cô ấy dường như không thích tranh cãi với người khác.
Thành thật mà nói, từ khi tỉnh dậy, ta đã sống cùng chủ nhân của mình. Chủ nhân đã dạy ta rất nhiều điều, những kỹ năng và kiến thức rất thiết thực và hiệu quả. Những kiến thức đó chứng tỏ chủ nhân quả thực là một nhà lãnh đạo đáng tin cậy và xứng đáng để mọi người đi theo. Đó là một người khôn ngoan mà mọi lời nói và hành động của cô ấy đều được suy nghĩ kỹ lưỡng.
Nhưng... có một điều mà từ đầu đến cuối ta không thể nào hiểu nổi.
Quan điểm về sức mạnh của chủ nhân ta dường như khác biệt rất nhiều so với ta. Mặc dù luôn là người ở vị trí cao hơn, cô ấy vẫn đối xử với tất cả những sinh vật yếu hơn mình gần như bình đẳng. Có lẽ đó là lý do tại sao cô ấy, với tư cách là "chủ nhân", lại kiên nhẫn chăm sóc chu đáo cho một người tùy tùng giống như ta.
Nếu bình tĩnh mà nhìn lại, ta đã nhiều lần cảm thấy mình khá may mắn về điều này. Bởi vì quan niệm sống này của chủ nhân thực sự đã mang lại cho ta một cuộc sống tốt hơn và cho phép ta trưởng thành nhanh hơn và thoải mái hơn. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, ta lại cảm thấy lạc lõng và mờ mịt hơn.
Chủ nhân của ta nói có đúng không? Ta có nên đối xử với mọi sinh vật nhỏ bé, giống như loài kiến, với một thái độ bình đẳng giống như cô ấy không?
Ta hơi tò mò về cách [Ta] trước kia từng hiểu và nhìn nhận vấn đề này.
Ta không biết nữa, chứng mất trí nhớ tạm thời đã hoàn toàn cắt đứt ta khỏi quá khứ, khiến ta gần như trở thành hai cá thể không liên quan. Chủ nhân ta đã nói rằng đây là tác dụng phụ của quá trình tiến hóa và là kết quả của một số sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đồng thời, nó sẽ không kéo dài mãi mãi. Bản thân ta cũng từng có cảm giác tương tự.
Có lẽ khi [Ta] lấy lại được trí nhớ và trở thành người như trước đây. Tất cả những việc nhầm lẫn và rắc rối này sẽ được giải quyết. Lúc này, ta cũng không cần phải làm gì cả và chỉ cần lặng lẽ chờ đợi có lẽ là lựa chọn tốt nhất.
Tuy nhiên, chủ nhân dường như không nghĩ vậy. Cô ấy khiến ta phải suy nghĩ nhiều lần, cố gắng khuyến khích ta chủ động tìm kiếm câu trả lời thông qua nhiều cách khác nhau. Cô ấy đã gọi đó là [Một cơ hội tuyệt vời].
Khi đó, ta mới chợt nhận ra một điều.
Bản năng của một sinh vật không dễ thay đổi. Vì ta là chính ta, có lẽ [Ta] của quá khứ cũng bị mắc kẹt trong vũng lầy tương tự, bị dày vò bởi những nỗi lo lắng khó hiểu này, mới khiến cho cô ấy vô cùng lo lắng.
Việc xa cách với người đồng bạn thân thiết nhất chỉ vì không hiểu được họ hẳn là một nỗi đau khiến [Ta] trước kia gần như phát điên.
Không hiểu sao, ý nghĩ này tự nhiên nảy ra trong đầu ta.
Do đó, ta cần tạm thời gác lại mọi thứ thuộc về quá khứ, rũ bỏ mọi xiềng xích và ràng buộc. Đồng thời, ta phải xem xét lại thế giới này từ góc nhìn của riêng mình — một góc nhìn vừa giống vừa khác — để tìm ra những điều mà [Ta] kia không thể thấy và làm những điều mà [Ta] chưa từng làm.
Nếu đã như vậy, thì ta sẽ cùng nhau tìm hiểu và thay đổi nó.
Trước khi lấy lại tất cả những gì đã qua khi xưa, để trở thành con người mà [Ta] đã từng là. Ta sẽ dùng đôi mắt sáng ngời này để tìm kiếm câu trả lời, như chủ nhân của ta đã nói, với niềm kỳ vọng không che giấu, để tìm ra con đường thực sự thuộc về [Chúng ta].
Đó có thể là lý do ta ở đây.
Ừm... Nhân tiện, đây không phải là ví dụ. Nếu ta không nhầm, có lẽ ta đang bị một kẻ "săn trộm" nào đó bắt cóc ngay lúc này.
Dĩ nhiên, ta làm vậy là có chủ ý rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
