Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 07 Bay lên! Đôi cánh xé rách trời cao - Chương 54: Thiên tai

Chương 54: Thiên tai

Dưới sự thúc đẩy bởi một loại sức mạnh nào đó, nhát kiếm khổng lồ tung hoành đến tận trời cao đã quét sạch gần như một nửa hòn đảo theo đúng nghĩa đen. Ánh kiếm cuộn trào đến tận rìa trước khi gầm lên và cuối cùng biến mất vào vực sâu của Biển Ma.

Nước biển cố gắng tràn vào qua khe hở trên hòn đảo, nhưng đã bị chặn lại bởi sức mạnh cuộn trào còn sót lại ở vết kiếm, tạo nên một cảnh tượng vô cùng ngoạn mục.

"...?"

"Cái này………."

“Má ơi...........”

Nữ vương bệ hạ và Vua Hải Tặc, dường như đã định dùng cách khác để ngăn cả đối phương trốn thoát. Trong giây lát, cả hai đều sững sờ, rồi cả hai đều hai mặt nhìn nhau đầy kinh ngạc. Còn Lạc Xảo Xảo thì cả người vừa ngã lăn xuống đất, sợ hãi đến nỗi miệng há hốc, gần như đủ rộng để nhét một quả táo vào. Cô gái đạo tặc này mất một lúc lâu mới lấy lại được bình tĩnh.

Đối mặt với khoảng không gian bên ngoài đã bị san bằng hoàn toàn và biến thành đống đổ nát hoang tàn, đạo tặc tiểu thư thận trọng bước tới và rụt rè chọc vào vai thiếu nữ kiếm khách.

"Hồng, chị Hồng Nhạn ơi, từ khi nào chị lại trở nên mạnh mẽ đến thế? Ừm... trước đó em nói có hơi to, xin chị đừng trách em..."

“Khục, khụ khụ khụ...........”

Ho ra vài ngụm máu tươi có ánh vàng, cô gái tóc xám tro loạng choạng lùi lại nửa bước, lấy lại thăng bằng rồi quay sang nhìn Lạc Xảo Xảo đang im lặng bên cạnh, nở một nụ cười bất lực rồi nói.

"Lúc trước, chẳng phải cô vẫn còn gọi ta là Tiểu Hồng Nhạn sao? Cô đổi giọng với thái độ cũng nhanh quá đấy... Thứ đó cũng không phải là sức mạnh của ta. Cô còn nhớ món bảo vật mà tiểu thư Willis đã đưa cho ta không?"

"Hả... Thật sao? Một thứ nhỏ bé như vậy mà có thể giúp cô chặt đôi cả hòn đảo ra à? Chẳng phải cái [Phạm vi hợp lý] mà cô ấy nói là hơi quá mức quá đáng sao?!"

"...Rõ ràng là sức mạnh của tiên nhân đã vượt xa những gì cô và ta có thể tưởng tượng được. Mà thôi, cô cũng nên làm quen với chuyện đó đi."

Khi cảm giác nóng rát trong ngực dần dịu đi, sức mạnh to lớn được giải phóng từ một nhát kiếm duy nhất đã giúp Hồng Nhạn vượt qua cơn nguy kịch về thể chất. Mặc dù cô ấy đã bị một số thương tích trong quá trình này do gánh nặng quá lớn, nhưng chúng không gây nguy hiểm đến tính mạng.

Hồng Nhạn cũng không nhận lấy bàn tay đang chìa ra của Lạc Xảo Xảo để đỡ. Thay vào đó, cô ấy thẳng lưng và nhìn chăm chú về phía trước khi khói bụi dần tan biến.

"Ta tự hỏi liệu vị [Thần] đáng sợ đó đã bị tiêu diệt chưa. Nếu ngay cả điều này cũng không thể thực hiện được..."

Ngay khi cô vừa dứt lời, một tiếng nứt nhỏ nhưng rõ ràng đột nhiên vang lên từ gần đó.

“Răng rắc......... Răng rắc răng rắc răng rắc...............”

Đó là... một kết giới vô hình bao quanh nàng công chúa Giao nhân, tồn tại như cốt lõi của nghi lễ hiến tế.

Mặc dù Willipol và Hilissa đã bị thiêu rụi thành tro bụi bởi nhát kiếm tàn bạo đó, nhưng lớp bảo vệ xung quanh công chúa, vốn gần như vô hình trước đó, vẫn còn nguyên vẹn. Tuy nhiên, với sự đan xen của ánh sáng vàng bên trong và bên ngoài, những vết nứt vàng bắt đầu xuất hiện, phác họa hình dạng của nó.

Ngay lập tức………….

"Ầm!!!!"

Lực lượng vô hình tạo nên kết giới đã sụp đổ ngay lập tức như một con đập vỡ. Cô gái Giao nhân, người đang lơ lửng trên không trung với đôi mắt nhắm nghiền, từ từ rơi xuống. Viên Giao châu tròn trịa tỏa ra sáng ánh vàng rực rỡ trên bụng dưới của cô dần dần trở lại cơ thể. Ở phía xa, nơi không còn có thể gọi là căn phòng bí mật nữa, tiếng bước chân của những binh lính khác đã được báo động bởi cuộc tấn công và vội vã đến hỗ trợ cuối cùng cũng vang lên.

Anies vẫy cây trượng, một làn sóng nước nhẹ nhàng, như một dải ruy băng, tràn ra, bao trùm lấy con gái bà đang sắp ngã xuống đất và đưa cô trở lại bên cạnh bà. Nhưng trước khi họ kịp lấy lại hơi thở, luồng khí đen tối mà họ tưởng đã bị tiêu diệt hoàn toàn đột nhiên xuất hiện trở lại. Khi rào chắn vỡ tan và được giải phóng, nó lao ra như một sinh vật sống!

Vẻ mặt của Rashid lập tức thay đổi.

"Hỏng rồi, nó có kế hoạch dự phòng! Nữ vương bệ hạ.........!”

Trái ngược với những lời nói hoảng loạn và do dự của người đàn ông tóc vàng, Anies kiệt sức chỉ chăm chú nhìn những luồng khí đang nhanh chóng biến mất, cuối cùng lắc đầu bất lực.

 

"Nó đã bị trọng thương. Mà chúng ta đã làm mọi thứ có thể. Có vẻ như ngay cả sau khi bị đánh bại như thế này, việc tiêu diệt hoàn toàn thứ đó vẫn quá khó khăn. Việc còn lại... cứ để cô ấy lo đi."

………………………………………………………

Ngoài khơi hòn đảo, trên Biển Ma, trên bờ của Hòn Ngọc Đông Hải.

Vô số luồng năng lượng đen tối phóng thẳng lên trời. Chúng không chỉ đến từ trung tâm Vương đình mà còn từ tất cả những [Bóng ma] lang thang trên sáu hòn đảo. Tất cả đều rơi xuống đất và chết đi, góp phần truyền những dấu vết năng lượng yếu ớt của mình nhanh chóng hội tụ về một khối khổng lồ duy nhất trên bầu trời.

Đây chính là sức mạnh bắt nguồn từ nó, nguồn gốc của sức mạnh đã cho phép [Bóng ma biển sâu] đã chết từ lâu di chuyển như một sinh vật sống, và cũng là nguồn gốc của sự ô nhiễm đang lan rộng.

Tuy nhiên, vì được tạo ra và bị tàn phá nặng nề bởi con người, đồng thời vì tuyệt vọng muốn tự bảo vệ mình, Ngài không còn lựa chọn nào khác ngoài việc lấy lại mọi thứ để bù đắp cho khoản thiếu hụt khổng lồ.

"Cạch...cạch..."

Vô số luồng [Năng lượng khí] nhanh chóng hội tụ từ mọi hướng và toàn bộ Biển Ma, ngưng tụ thành một màn sương mù trên biển ngày càng dày đặc. Tiếng kẽo kẹt nặng nề và kỳ dị của những cánh buồm từ từ lan tỏa trên biển, cuối cùng biến thành một con tàu cũ kỹ và đổ nát, như thể nó bước ra từ một câu chuyện cổ tích đen tối.

"Hừ, cuối cùng ngươi cũng lộ diện rồi... Bóng ma trôi dạt trên Biển Vô Tận, xác chết bò ra từ nấm mồ của thần minh và oán hận, Đông Tai [Tàu ma], ta đã chờ ngươi từ rất lâu rồi~"

Cô gái tóc đen đứng một mình trên mép bãi biển, cười khúc khích khi nhìn thấy con tàu trống rỗng, kỳ lạ. Mặc dù đối mặt với thảm họa thiên nhiên kinh hoàng mà mọi người trên biển đều lo sợ, nhưng cô ấy không hề tỏ ra sợ hãi hay căng thẳng.

Cô ấy thậm chí không rút vũ khí ra. Cô ấy chỉ đơn giản là đặt hai tay ra sau lưng và nhìn chằm chằm vào con tàu bằng đôi mắt màu xanh bạc lấp lánh ánh vàng nhạt, như thể đang xem xét hoặc xác minh điều gì đó.

"Rắc... Rắc..."

Hình dáng con tàu ma dần hiện rõ hơn khi luồng khí u ám bao trùm từ mọi hướng, như thể thân tàu gỗ cổ xưa liên tục phát ra những âm thanh lắc lư kỳ lạ trên mặt nước, nghe giống như tiếng gầm gừ và rống lên của một loại quái vật biển nào đó khi đối mặt với kẻ thù hùng mạnh.

Sau một hồi lâu, cô gái lẩm bẩm một mình.

"Hừm... Nó thực sự không phải là Thần của Chân Lý hay ý thức mới sinh của Ngài. Nó thậm chí không có ý thức và ký ức phân mảnh mà [Huyễn Vân] sở hữu, được hình thành từ những mảnh vỡ của Thần cách. Nó chỉ là một cái cây cong queo gặm nhấm thần khu(thân xác thần thánh) và mọc lên từ xác chết mà thôi."

[Thần của Biển Xanh và Chân Lý] Sulster thực sự đã chết đi. Sau khi Thần cách của tên này đã bị tan vỡ, ý thức của tên này đã không còn khả năng được tái sinh từ những mảnh vỡ Thần cách như Đại Địa mẫu thần, để thừa kế Thần vị và trở thành thần minh một lần nữa.

Mà sự tồn tại của con [Tàu ma] là bằng chứng rõ ràng nhất cho điều này.

Đúng như tên gọi, nó là một [Bóng ma] - một tàn dư của quá khứ không còn có thể là một sinh vật sống còn sót lại. Nó là một con quái vật sinh ra từ xác của vị Thần Chân Lý Surster, được hình thành từ sự oán hận của một mảnh vỡ từ Thần cách đã tan rã của vị thần minh và những tạp chất bị ô nhiễm bởi [Chân Lý].

Dù cho Đại Tà Thần của Biểu sâu Octavier có muốn làm gì đi nữa, thì kế hoạch của Willipol khi dựa vào loại sức mạnh đó để chống lại nó là hoàn toàn bất khả thi. Bất kể vật này có sở hữu sức mạnh để chống lại Tà Thần hay không, ngay cả khi nó có thể hiện hình, nó cũng không có trí thông minh hoàn chỉnh của một sinh vật sống thực sự.

Nó là một Bóng ma, một con quái vật chỉ hành động và săn mồi theo bản năng. Nguồn gốc của nó là một loại ô nhiễm không rõ nguồn gốc, đến nỗi ngay cả thần minh cũng phát điên vì nó, khiến nó không thể có lý trí rõ ràng và chỉ có thể mang đến những tai họa vô tận cho sinh vật và các nền văn minh.

Một thảm họa thiên nhiên thực sự.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!