Mình hiểu rồi………
Willis dường như hiểu được lý do tại sao Linh Phong lại yêu cầu cô sử dụng [Thần Thánh Huy Diệu] vào thời điểm quan trọng.
Cô ấy không có ý định bảo Willis sử dụng loại ma pháp hệ ánh sáng này để trấn áp hay xua tan bất cứ thứ gì trên cơ thể của Nhai Tí, mà là để Linh Phong tự mình sử dụng.
Mặc dù 【Thần Thánh Huy Diệu】là một ma pháp thanh tẩy, nhưng về cơ bản nó vẫn thuộc về hệ Thánh Quang. Sở dĩ nó sáng chói như vậy là vì nó làm tăng đáng kể nồng độ nguyên tố ánh sáng trong phạm vi nó bao phủ khi được triển khai. Các ma pháp Thánh Quang cấp cao khác cũng thường có đặc điểm tương tự.
Nhưng Linh Phong lại không biết điều này. Cô ấy chỉ biết năng lực mạnh nhất mà Willis từng thi triển ra chính là [Thần Thánh Huy Diệu]. Sau khi sử dụng năng lực biến hình đó, thuộc tính Dương và Hỏa mà Linh Phong thi triển rất giống với Thánh Quang, nên có thể nói là một nửa loại sức mạnh có cùng nguồn gốc.
Nói cho cùng, bất kể loại năng lực hay hình thức biểu hiện của nó - cho dù đó là ma pháp, siêu năng lực hay các khả năng như tiên thuật khác - tất cả đều dựa vào các nguyên tố ma lực trong không khí để tạo tiến hành thi triển.
Bằng cách này, Linh Phong có thể sử dụng các nguyên tố ánh sáng phong phú được thu thập bởi [Thần Thánh Huy Diệu] để bù đắp cho những thiếu sót của bản thân cô gái và giảm mức tiêu thụ, để đạt được mục tiêu cuối cùng là phong ấn trấn áp cho cả bảy cột trụ.
Cô gái này... tầm nhìn và kiến thức của cô ấy thực sự xuất chúng. Mặc dù chỉ mới tiếp xúc với nó một lần, cô ấy đã hiểu được sức mạnh của các hệ thống khác nhau từ thế giới bên ngoài đến mức này và tận dụng nó một cách triệt để.
Nếu cô ấy không phải Tây Nguyên Linh Nữ, vậy thì cô ấy là ai? Chẳng lẽ là…?
Trong lúc suy ngẫm, Willis đã lấy ra [Quyền trượng vĩnh hằng - Thế Giới chi Tâm] và bắt đầu huy động ma lực của mình.
Trong mọi trường hợp, trước tiên hãy giải quyết vấn đề hiện tại. Đã đến lúc Linh Phong cần được hỗ trợ rồi.
Nhưng ngay khi cô sắp giải phóng ma pháp của mình, có một cảm giác khác thường vẫn còn vương vấn trong lòng Willis kể từ khi cô bước vào cung điện pha lê dưới nước này đột nhiên đã đạt đến giới hạn!
Ánh sáng trong tay cô lập tức thay đổi, biến thành một ngọn giáo ánh sáng khổng lồ bắn ra và đâm mạnh vào phía bên cạnh cô gái trước mặt!
"Linh Phong! Tránh ra!!!"
Nghe thấy giọng điệu cảnh cáo đột nhiên thay đổi của tiểu thư mục sư, mặc dù cô gái không hiểu lắm, nhưng lòng tin và trực giác từ huyết thống của cô vẫn khiến Linh Phong không chút do dự nghiêng người né ra, đồng thời hướng ra phía ngoài tránh đi!
Khi cơ thể cô gái rời khỏi trận pháp dưới chân, trận pháp vừa mới được thắp sáng lập tức mờ đi, không còn nguồn năng lượng cho cô gái nữa.
Tuy nhiên, đây cũng không phải là lựa chọn sai lầm của cô gái.
Bởi vì ngay sau đó, một vết nứt đen lặng lẽ xuất hiện ở nơi cô gái vừa đứng, ngay chỗ lồng ngực của cô gái.
Đó là một đòn ám sát kinh hoàng, thậm chí có thể xé toạc cả không gian xung quanh. Nó khó nắm bắt và không thể truy dấu. Thậm chí trước khi nó thực sự được triển khai, một vị tiểu thư mục sư nào đó chưa từng điều tra kỹ lưỡng mà chỉ mơ hồ cảm nhận được điều gì đó quái dị, nhưng không thể tìm ra nguồn gốc thực sự của cảm giác này.
May mắn thay, Willis có kỹ năng tốt hơn và đã phát hiện ra hành động của đối phương trước.
*Bùm!!!!!*
Ngọn giáo ánh sáng xuyên qua hư không, nặng nề đập vào tường Cung điện pha lê, cắm sâu vào trong đó. Cảm giác kỳ quái mà Willis cảm nhận được lập tức biến mất.
“Đại nhân!”
Ngay cả Bạch Nhi, người đã trải qua vô số trận chiến, cũng chỉ kịp phản ứng với đòn ám sát bất ngờ này vào lúc này. Sau khi ngọn giáo ánh sáng quét qua không trung, nàng vội vàng chém kiếm vào không khí phía sau khe hở.
Đáng tiếc, đúng như vẻ ngoài, nơi đó chẳng có gì cả. Thanh kiếm của Bạch Nhi chỉ chém qua hư không, nhưng lại không chạm được vào bất cứ thứ gì.
Cô không có ham chiến hay ám ảnh về việc tìm ra tên sát thủ. Thay vào đó, cô nhanh chóng bước tới để giúp thiếu nữ bị gián đoạn thuật pháp, thận trọng quan sát bốn phía xung quanh, trong khi lo lắng hỏi thăm thiếu nữ.
“Đại nhân, ngài không sao chứ?!”
Những biến đổi hình dạng do kích hoạt huyết mạch nhanh chóng lắng xuống dưới sự gián đoạn và phản ứng dữ dội đột ngột. Các miếng vảy đã trở lại làn da trắng nõn, sừng xoắn ốc trên đỉnh đầu cũng thụt vào trong, ngọn lửa đỏ dần dần biến mất.
Linh Phong vẫy tay, cố gắng kiềm chế cảm giác muốn phun ra máu tươi, quay đầu nhìn cô gái tóc đen cũng đang nhanh chóng bước về phía họ.
"Không có gì nghiêm trọng đâu... Nhờ Willis nhắc nhở, nếu không thì cũng khó mà nói được. Không ngờ nanh vuốt của Thất Thiên Ma Tôn lại ẩn núp ở đây. Chẳng trách tình hình lại xấu đi đến mức này..."
"Thất Thiên Ma Tôn?"
Tiểu thư mục sư nhìn quanh, cảm thấy tò mò vì cái tên quen thuộc.
Năng lượng kỳ lạ khác thường vốn đang bao phủ Cung điện pha lê này đã hoàn toàn tiêu tan sau khi ám sát thất bại. Willis không chắc đòn phản công của mình có gây thương tích cho đối thủ hay không, bởi vì đối thủ đã bỏ chạy thực sự quá nhanh.
Có vẻ như chúng đã sử dụng một số khả năng về không gian để biến mất một cách gọn gàng và dứt khoát, thực sự thể hiện đúng khẩu hiệu của một tên sát thủ "Nếu một đòn tấn công thất bại, hãy bỏ chạy hàng ngàn dặm”, thậm chí người đó cũng không cần lộ mặt hay thốt ra một lời cay nghiệt nào.
Cách làm này lại vượt trội và ngầu hơn nhiều so với những sát thủ như Prakaka.
Mà thật không may, tiểu thư Willis hiện tại cũng không có thời gian để chơi trò mèo vờn chuột với đối phương
"Ừm, chắc hẳn là [Lược Không] trong Thất Thiên Ma Tôn. Ngay cả trong số những con quái vật đó, nó cũng là một trong những nhân vật bí ẩn và đáng sợ nhất. Vừa rồi ta đã cảm nhận được khí tức của tên đó. Chỉ có nó mới có thể ẩn núp trong không gian phụ, ám sát người khác, khiến ta khó lòng phòng bị... Vừa rồi quả là một cơ hội hoàn hảo."
Sau khi đoán đơn giản, Linh Phong đứng thẳng dậy, vỗ nhẹ vai cô gái tóc ngắn bên cạnh, rồi không tiếp tục thảo luận sâu hơn nữa.
"Được rồi, Bạch Nhi, không cần phải căng thẳng như vậy. [Lược Không]có một quy tắc bất di bất dịch: Tuy không rõ nguyên nhân, nhưng trong thời gian ngắn, nó sẽ không thể ra tay lần thứ hai đối với đối tượng trong một lần ám sát thất bại. Nó có lẽ đã rời đi rồi, tạm thời sẽ không xuất hiện nữa."
"Chết tiệt... tên khốn đó thoát nạn quá dễ dàng."
Theo ánh mắt của cô, ba cô gái lại tập trung sự chú ý vào trung tâm của phong ấn nơi Nhai Tí đang ở.
Tuy Linh Phong đã né được đòn tấn công bất ngờ nhờ Willis nhắc nhở, nhưng rõ ràng là âm mưu ám sát của Thất Thiên Ma Tôn tên là [Lược Không] đã làm gián đoạn nghi thức gia cố phong ấn do Linh Phong chủ trì. Với tình trạng hiện tại, có lẽ cô ấy sẽ khó mà thi triển lại thuật thức.
Quan sát lâu như vậy, tiểu thư Willis cơ bản đã hiểu rõ. Bảy cột trụ phong ấn này có lẽ tương ứng với loại không gian với điểm cơ sở mà cô đã thấy ở Triều Tịch Thâm Cốc. Để Trấn Yêu Ấn phong ấn Nhai Tí phát huy tác dụng hoàn hảo, cả bảy cột trụ đều là yếu tố không thể thiếu, tức là thiếu một thứ cũng không được.
Chỉ gia cố ba cây cột trụ thôi là chưa đủ để phong tỏa hoàn toàn con hung thú vô song này. Bốn cây cột trụ khổng lồ chưa được sửa chữa đang lóe sáng và hoa văn ngày càng thường xuyên hơn khi bị Nhai Tí kéo mạnh, như thể chúng có thể dập tắt bất cứ lúc nào.
"Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao đây? Không còn cách nào khác ngoài việc đánh nhau với tên này sao? Để ta nói rõ trước nhé, ta chỉ là một mục sư. Mấy việc như chém chém giết giết ta cũng không xung phong đâu, trừ khii cô meo meo cầu xin ta…”
"…………..?"
Linh Phong liếc nhìn nữ mục sư đưa ra yêu cầu khó hiểu với vẻ mặt hơi kỳ quái, rồi lắc đầu bất lực.
"Nhai Tí là con của Tổ Long, là hung thú mạnh thứ hai trong Cổ Linh Vực, chỉ sau vài vị tồn tại tối cao kia. Ngay cả Kỳ Lân thời kỳ đỉnh cao cũng không dám nói có thể một chọi một thắng được Nhai Tí. Chúng ta gần như không thể nào đánh bại Nhai Tí trực diện đâu."
"Cho dù có thể làm được, một khi Nhai Tí phá vỡ được phong tỏa, phản ứng dây chuyền do nơi này sụp đổ sẽ trực tiếp khiến mặt đất sụp đổ, hàng chục ngàn sinh mạng sẽ chết vì sụp đổ. Đến lúc đó, muốn trấn áp hay đánh bại nó cũng đã muộn rồi."
"Được rồi, được rồi... cô không cần phải nhấn mạnh với tôi về mức độ nghiêm trọng của tình hình nữa đâu."
Willis gật đầu tỏ ý đã hiểu, rồi tiếp tục nói.
"Nhưng tâm tư của các người thật là lớn nha. Với mối đe dọa khủng khiếp như vậy bên dưới, các người vẫn dám rầm rộ xây dựng thành thị trên mặt đất sao? Nếu ta biết trước chuyện này sẽ xảy ra, thì ngay từ đầu ta đã không làm rồi."
"Đó là quyết định của tiền bối, ta không có tư cách để đánh giá. Hơn nữa, Thất Tinh Trấn Tà Ấn không thể sụp đổ nhanh như vậy. Rất có thể thế lực do Thất Thiên Ma Tôn cầm đầu đã tác động vào nó. Giờ mọi chuyện đã đến nước này, chúng ta chỉ có thể trông cậy vào..."
“Hống hống hống hống!!!!!!”
Tiếng gầm rú dữ dội đột ngột của Nhai Tí cắt ngang lời giải thích của Linh Phong. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, nó đã phá vỡ sợi xích bạc trói chặt sừng, há to cái miệng khổng lồ, phun ra luồng sáng ma quỷ đen kịt về phía đỉnh cung điện trống rỗng!
Ý chí hung bạo của nó cũng bay vút lên trời!
[Nguyên Thiên Thu!!! Lăn ra đây gặp ta!!!]
Note: Hmm câu này là trong Assassins Creed = Thứ Khách Tín Điều = 刺客信条 Lược Không = xuyên thấu/bỏ qua khoảng cách và không gian