Chương 04: Chim bay trong đêm
"Ừm, nhận xét đó rất chính xác. Tiểu Quang(小光) nhà ta ngày càng giỏi hơn rồi!"
Cầm lấy vật thể lạ từ tay thú cưng nhà mình, Willis không vội vàng xem xét nó. Thay vào đó, cô liếc nhìn thú cưng của mình trước, vảy rồng của cô gái kia, ngay cả sau khi trở thành [Long Thần bệ hạ], vẫn đơn giản và tự nhiên như xưa, dường như tính cách vẫn không thay đổi. Một nụ cười mãn nguyện kỳ lạ hiện lên trên môi cô.
"Chủ nhân... Ta không phải là Tiểu Quang(小光), mà là Hiểu Quang(晓光)! Đừng dùng những lời lẽ đơn giản mà ngài hay dùng để dỗ dành đứa trẻ đó mà lừa ta nữa!"
Cảm thấy hơi xấu hổ trước ánh nhìn chăm chú của nữ mục sư, tiểu long nương không khỏi khẽ quay đầu đi. Tuy nhiên, chiếc đuôi lớn màu vàng trắng của cô rồng lại bí mật quấn quanh bắp chân của người đứng gần đó, nhẹ nhàng cọ xát như thể đang âu yếm, mang đến một cảm giác tuyệt vời lạ thường.
Mặc dù đã trưởng thành rất nhiều và hiểu được những gì là lịch sự và có chừng mực, nhưng trong khung cảnh chỉ có hai người như thế này, tiểu thư Long Thần vẫn không ngại có những tiếp xúc thân mật hơn với chủ nhân nhà mình để bù đắp cho sự ấm áp đã thiếu vắng hơn một năm qua.
Dĩ nhiên, Willis sẽ không phản đối, nếu không thì cô ấy đã không dắt thú cưng nhà mình đi dạo một mình trong thời gian rảnh để tận hưởng khoảng thời gian bên nhau rồi.
"Được rồi, được rồi, ta biết Hiểu Quang nhà ta đã lớn rồi và ta sẽ không thể dùng biệt danh trẻ con đó nữa. Chủ nhân nhất định sẽ cẩn thận hơn trong tương lai! Hơn nữa, ta không chỉ đang nịnh em đâu. Ta thực sự nghĩ Long Long nhà ta đã tiến bộ hơn rất nhiều rồi ~ !"
Bỏ qua mọi thứ khác, việc cô nhóc này thậm chí còn cố gắng học những thứ tầm thường, gần như vô nghĩa đối với bản thân, lại là điều mà tiểu long nương chưa bao giờ làm trước đây. Sau khi trải qua những điều đó, tính cách của cô nhóc quả thực đã được cải thiện và trưởng thành hơn rất nhiều. Hơn nữa, cô nhóc này đã không còn thờ ơ với mọi thứ ngoại trừ chủ nhân của mình.
Với một tràng cười vui vẻ khác, Willis cuối cùng cũng cúi đầu và tập trung sự chú ý vào thứ nhỏ bé mà con rồng cưng của cô đã "bắt được".
"Hừm... Dấu vết của ma lực đã được che giấu rất kỹ. Một số người không có thói quen kiểm tra kỹ có thể phớt lờ chúng ngay cả khi tiếp xúc gần."
Vật này trông hơi giống một con chim nhỏ, nhưng khi quan sát kỹ hơn và chạm vào, Willis có thể thấy rằng nó thực chất được làm từ một loại kim loại đặc biệt được ghép nối và nung chảy lại với nhau. Nó không lớn lắm, ngay cả bàn tay tương đối nhỏ của nữ mục sư cũng có thể dễ dàng cầm nắm. Điều này cho thấy tay nghề chế tác ra nó rất tinh xảo và là một kỹ thuật công nghệ đã được hoàn thiện.
Đôi cánh của con chim kim loại này được ghép lại từ những tấm kim loại có hình dạng như lông vũ, và thân của nó được sơn màu nâu sẫm. Thoạt nhìn, nó gần như không thể phân biệt được với những con chim thông thường có thể thấy ở khắp mọi nơi. Thêm vào đó, nó ẩn chứa những dao động ma lực ở phần lõi. Có lẽ chỉ những sinh vật có thị giác hoạt động cực kỳ mạnh mẽ hoặc có giác quan cảm nhận ma lực cực kỳ nhạy bén mới có thể mơ hồ phát hiện ra điều gì đó bất thường ở vật thể này.
Như Hiểu Quang đã nói, đây chắc chắn là một sản phẩm do con người tạo ra, được sử dụng để giám sát, trinh sát và truyền tải thông tin tình báo. Willis lật con chim máy lại và tìm kiếm một lúc ở phần gốc cánh, nơi đã bị tiểu thư Long nương bóp nát. Cô nhanh chóng phát hiện ra một vài hoa văn hình ống cực kỳ tinh tế mà không thể phát hiện ra nếu cô không có kiến thức từ trước.
Mẫu thiết kế này là một loại súng ma pháp, sẽ được khắc lên một vị trí kín đáo trên tất cả các cá thể được sản xuất hàng loạt tương tự để đánh dấu nguồn gốc của chúng và ngăn ngừa chúng bắn nhầm đồng đội. Tuy nhiên, Willis đã biết ý nghĩa của nó.
"Quả thực đây là máy bay trinh sát của quân đội Đế quốc Oster. Kết hợp với các loại hình máy bay chúng ta đã gặp trước đây, có vẻ như họ đã thực sự đạt được sản xuất hàng loạt đa dạng về công nghệ Graeme, sử dụng loại máy bay này cho mục đích trinh sát và truyền tin tình báo... So với các phương pháp lạc hậu của các quốc gia khác, đây là một bước ngoặt lớn. Không có gì lạ khi Đế quốc lại tự tin và nóng lòng về cuộc chiến này đến vậy. Rốt cuộc là ông nghệ quân sự của bọn họ đã phát triển đến mức nào rồi nhỉ?"
Tiểu thư Long Thần nhếch môi đầy khinh bỉ nói.
"Với thứ đồ phế thải này, cho dù bọn chúng có phát triển thêm một nghìn hay mười nghìn năm nữa, chúng cũng sẽ không bao giờ có thể đe dọa được những kẻ thực sự mạnh mẽ(cường giả). Nhưng vì thứ này thường xuyên xuất hiện ở khu vực xung quanh, liệu có phải là do đám người thuộc Đế quốc đó đang bí mật theo dõi chúng ta không?"
Tiểu thư mục sư khẽ gật đầu rồi nói.
"Việc bị theo dõi như thế vốn là điều rất bình thường thôi. Xem như là người ở cấp lãnh đạo và là kẻ thù số một từ phe đối lập của Oster, Đế quốc Thần thánh đã cử ra một phái đoàn bao gồm Thánh nữ Phán Quyết, các thiên sứ, và giờ là những người như chúng ta với sức mạnh không tầm thường và có thân phận nhạy cảm. Mà những đối tượng như vậy lại nằm trong lãnh thổ của họ, thì bất kỳ người cai trị bình thường nào cũng sẽ theo dõi sát sao mọi động tĩnh của nhóm người này. Việc cử ra một đội trinh sát bí mật như Graeme thay vì để cho quân đội ra mặt 'hộ tống' thì đã là một hành động rất chu đáo rồi."
Thay vì vứt bỏ con Graeme hình chim mà Hiểu Quang đã nghiền nát một cách tùy tiện, cô gái tóc đen bỏ nó vào kho đồ và trầm ngâm nhìn những bóng tối mờ ảo của những ngọn núi xa xa.
"Ta chỉ cảm thấy rằng...Kế hoạch của Đế quốc ở Sainz đã thất bại. Đồng thời, bọn chúng đã không thể bắt giữ các sứ đoàn của các quốc gia khác nhau và phát động chiến tranh dưới cái cớ bắt giữ họ. Nếu vị Đại đế đó quyết tâm thành công trong việc này và đã coi Đế quốc Thần thánh là kẻ thù tiềm tàng lớn nhất, xét đến những phương pháp tàn nhẫn mà ông ta đã thể hiện trong quá khứ, thì chắc chắn ông ta sẽ không cho phép một lực lượng quan trọng như vậy dễ dàng rời khỏi đất nước và gia nhập phe chống đối hắn mới đúng."
Cô gái Rồng lắc đầu mà từ chối cho ý kiến.
“Chủ nhân, ta không nghĩ những kẻ thuộc Đế quốc đó sẽ trực tiếp tấn công phái đoàn. Ngay cả khi không có Chủ nhân và ta, chỉ riêng ba người gồm Thánh nữ, Leila và Renee ở cấp Siêu Việt cũng không phải là đối thủ mà một đội quân bình thường có thể đối phó được. Họ có thể không tiêu diệt được một lượng lớn quân đội có tổ chức, nhưng đột phá vòng vây chắc chắn sẽ không quá khó. Nếu đám người Đế quốc không để cho ra được bất kỳ cường giả thực thụ nào, thì việc giết một vài con kiến có ý nghĩa gì chứ? Ngược lại, điều đó chỉ khiến đám người kia trông có vẻ đuối lý và mất nhiều hơn được.”
"Nói hoàn toàn đúng nha."
Có vẻ khá hài lòng vì thú cưng nhà mình đã có thể tự nghĩ ra những điều này, Willis rón rén kiễng chân lên và sờ nhẹ đầu cô rồng với một nụ cười.
"Điểm mà em vừa đề cập chắc chắn cũng là điều mà các nhà lãnh đạo và người ra quyết định của Đế quốc đã nghĩ đến. Vì vậy, ngay cả khi bọn họ thực sự muốn làm điều gì đó với đội của chúng ta, thì Đế quốc cũng sẽ không ngu ngốc đến mức phái quân đội ra tấn công trực tiếp chúng ta đâu. Ngay cả trong chiến tranh giữa hai quốc gia, sứ giả cũng không thể bị giết. Hơn nữa, hiện tại hai bên đang trong tình trạng hòa bình trên mặt nổi."
"Cái đó………?"
Tiểu thư mục sư khẽ mỉm cười.
“Xua hổ nuốt sói, mượn đao giết người – Tình hình lúc này chẳng khác gì như thế cả. Chúng ta cứ chờ xem có kịch vui gì sẽ xảy ra là được rồi."
Sau một quãng đi dạo ngắn ngủi, khi màn đêm dần buông xuống, Willis dẫn tiểu long nương trở lại trại của phái đoàn Thánh quốc. Lều đã được dựng xong và những đống lửa trại rực sáng đã được đốt lên. Thức ăn và súp đang được nướng tỏa ra mùi thơm ngào ngạt, lan tỏa trong gió đêm khiến người ta thèm thuồng.
Từ xa, Willis nhìn thấy hai người hầu gái đang tỉ mỉ chuẩn bị thức ăn quanh đống lửa trại, họ đang mặc đồng phục đen trắng, trang phục của họ vẫn chỉnh tề ngay cả trong thời điểm như vậy.
Đó là Mia và Selna, những người đã rời Sainz và bắt đầu cuộc hành trình cùng với cô.
Willis chọn đi cùng đội ngũ thi đấu tời từ Học viện Thánh này đến Thánh đô - Thành Thiên Sứ vì hai lý do. Thứ nhất, cô muốn gặp lại những người bạn cũ mà cô đã lâu không gặp trên đường đi đến đó. Thứ hai, nữ mục sư cũng muốn thử vượt qua vùng đệm được cho là bị chiến tranh tàn phá giữa Thánh quốc và Oster. Đồng thời, xem những tàn tích cổ xưa, nơi được cho là chứa hài cốt của [Phệ giới chi Xà](Con Rắn nuốt chửng thế giới). Cô muốn xem thử nơi đó rốt cuộc là trông như thế nào.
Từ Mẫn Trần và một số người trong cuộc biết chuyện, nữ mục sư đã tìm ra vị trí chính xác của tàn tích cuộc đại chiến giữa các chủng loài trong thần thoại từ 300 năm trước. Ban đầu, cô dự định đi về phía Đông trong dòng thời gian của Đế quốc Thần thánh trước và cuối cùng đến đó để kiểm tra tình hình. Tuy nhiên, để ngăn chặn cuộc xâm lược bất ngờ của [Cơn Bão Hỗn Loạn], Willis đã tạm thời đi đến vùng hư không để chiến đấu với nó và do đó cô đã nhận được liên lạc từ Ngấn. Thế là, cô đã thay đổi lộ trình của mình, rồi đi du lịch tại Cổ Linh Vực.
Hơn một năm đã trôi qua, và mặc dù nhiều chuyện đã xảy ra, nhưng mà tiểu thư mục sư vẫn không quên nguồn gốc của thảm họa đã đẩy các loài sinh vật trong thần thoại đến bờ vực tuyệt chủng trong thế giới hiện tại—chính là [Di hài của Rắn]. Sự xuất hiện của những người xuyên không từ nhóm Mẫn Trần từ 300 năm trước đã gây ra quá nhiều biến số, và nhiều bí ẩn vẫn chưa được giải đáp cho đến ngày nay.
Vậy là, sau một hồi lang thang, cuối cùng Willis cũng bắt đầu lại hành trình đi đến đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Note: từ Tiểu = 小 = nhỏ — ở trước tên thường ám chỉ vật cưng hay con cái trong nhà — đa số là dỗ dành con nít — nhưng mà Hiểu Quang đòi gọi = tên để chứng tỏ mình đã trưởng thành và khẳng định lại vị thế =))) Note: bẫy cả đấy — vài chục chương nữa là biết bẫy =)))) Note: Câu này cắm flag mạnh quá Note: đọc lại tên tập nhé =))))