Chương 40: Ta muốn cô phát động một lần công kích ngưu bức!
Thật thú vị... Nhưng tại sao câu thần chú mà hắn ta đang niệm lại nghe quen thuộc đến vậy? Phải chăng đây là loại ma pháp thần thánh mà Đế quốc Thần thánh đã phát triển trong lịch sử mới của mình?
Trong lúc đang suy nghĩ vẩn vơ, Willis nhìn xung quanh để đánh giá.
Ma pháp thần thánh của Rashid đã có tác dụng tức thì, nhưng không thể hoàn toàn loại bỏ ảnh hưởng của luồng khí đang lan rộng. Hiện tại, ngoài cô ấy ra, thực tế còn có hai người khác hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Đi cùng họ là Nữ tư tế biển cả có chút bí ẩn - Hilissa… và Lạc Xảo Xảo, người hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra?
"Hả? Chuyện gì đang xảy ra vậy?!"
Dường như không hề hay biết về khí tức ô uế đang lan tỏa từ hòn đảo, đạo tặc tiểu thư cuối cùng cũng nhận ra có điều gì đó không ổn. Cô ta chỉ có thể đi đi lại lại một cách hoảng loạn quanh Hồng Nhạn, người đang cau mày và ôm trán, trước khi cuối cùng quay ánh mắt cầu khẩn về phía một cô gái tóc đen cũng có vẻ hoàn toàn bình tĩnh.
"Lão bản ơi, đừng đứng xem kịch nữa! Cứu chúng tôi với!"
"Ai nha, đừng có lo. Chỉ ở trình độ như này sẽ không gây ra vấn đề gì đâu. Đã có chuyên gia khác đã xử lý xong rồi kìa."
Thành thật mà nói, việc bùng phát của luồng khí tức này phần lớn nằm trong dự đoán của Willis. Khi đặt chân đến đây, cô đã cảm nhận được một sức mạnh khủng khiếp đang âm ỉ ở trung tâm hòn đảo, giống như một tập hợp các chất ô nhiễm nặng đang cố gắng tràn xuống thế giới dưới dạng hữu hình hơn.
Cũng giống như [Pháp tắc chi Linh] đang tìm kiếm một vật chứa thích hợp, luồng khí vừa rồi chính là dư chấn từ nỗ lực đầu tiên của đối phương.
Dĩ nhiên, hình dạng và cấu tạo của thứ đó dường như phức tạp hơn một [Linh] đơn giản. Rõ ràng đây không phải là việc có thể làm trong thời gian ngắn. Chỉ cần bọn họ đến đó trước khi nó hoàn toàn hiện hình và có khả năng can thiệp vào thế giới thực, thì bọn họ sẽ có cơ hội ngăn chặn nó.
Tuy nhiên, mặt khác...
Tiểu thư mục sư liếc nhìn xung quanh với vẻ mặt hơi tinh nghịch, cuối cùng dừng lại ở Lạc Xảo Xảo.
"Ta đã lường trước tình cảnh của mọi người rồi, nhưng ta thực sự không ngờ, chỉ có duy nhất là cô lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Có phải là do đầu óc của cô hoàn toàn trống rỗng ngay từ đầu, nên người ta thậm chí không thể sử dụng bất kỳ thủ đoạn thao túng tâm trí hay ăn nói lung tung nào lên người cô sao?"
Đạo tặc tiểu thư hơi sững sờ trước khi nhận ra chuyện gì đã xảy ra, và ngay lập tức dậm chân trong cơn giận dữ và buồn bực.
"Này này! Đây là thời điểm nào vậy? Lão bản vẫn còn tâm trạng mà đùa sao! Hơn nữa, tôi không có bị đần!"
"Ai nha, những gì cô nói cũng có lý đấy. Có câu nói rằng [Không biết là hạnh phúc]. Hiện tại thì dường như câu đó hoàn toàn đúng rồi."
Đúng lúc Lạc Xảo Xảo đang bị ai đó khéo léo chuyển hướng sự chú ý bằng một chủ đề nào đó, Hồng Nhạn lại đứng thẳng người, thở hổn hển nhẹ, ánh sáng thuần khiết tiếp tục bao trùm, che giấu vẻ u ám trong mắt cô.
"Ôi, tiểu Hồng Nhạn, cô có sao không?!"
"Không, không sao đâu... Tôi đã từng xử lý những chuyện tương tự rồi... Trải nghiệm này…Tôi có thể xoay sở được."
Lắc đầu, thiếu nữ kiếm khách và tiểu thư mục sư liếc nhìn nhau.
“Là một thứ gì đó cũng giống nhau… Tiểu thư Willis, chúng gần như giống hệt nhau.”
"Hừm, có vẻ như chúng ta đang rất gần với việc khám phá ra sự thật đằng sau những bí ẩn của vùng biển này rồi."
Mỉm cười và gật đầu, Willis liếc nhìn đoàn người đang tập hợp lại dưới sự chỉ huy của Nữ vương bệ hạ và Rashid, cũng như những [Bóng ma] xung quanh họ đang chuẩn bị hoàn thành nghi lễ thờ cúng kỳ lạ và dần dần bao vây họ một lần nữa. Đột nhiên, cô ấy đề cập đến một chủ đề không liên quan đến hiện tại.
"Hồng Nhạn, đến giờ cô đã nắm vững được bao nhiêu về loại sức mạnh đó rồi?"
Cô gái dừng lại một lát, rồi lập tức hiểu ra và nói rõ ràng.
"Có phải ngài đang nói đến [Tuyệt kiếm] được vận hành bởi Hư Áo Nghĩa sao? Sau khi luyện tập trong lần xuyên qua dưới nước trong đáy biển lần trước, tôi đã hiểu được phần nào về ý cảnh và cách quản lý năng lượng của chiêu xuất kiếm đó rồi. Giờ đây, điều tôi còn thiếu là nền tảng. Nếu tôi dốc hết sức mình, có lẽ..."
"Ừ, vậy là hiện tại là cô vẫn chưa thể sử dụng được. Cũng đúng... Ta nói có hơi vô lý một chút. Không sao đâu."
Sau khi suy nghĩ một lát, Willis lặng lẽ đặt một viên nang(thuốc con nhộng) hình giọt nước màu vàng nhạt, như được chạm khắc từ pha lê nguyên chất, vào tay Hồng Nhạn.
"Có thể lát nữa ta sẽ rời nhóm để làm một số việc khác. Nếu trong lúc ta vắng mặt mà gặp phải tình huống nguy hiểm đến tính mạng, hãy nhai nát thứ này và nuốt nó. Nó sẽ ban cho cô... nói sao nhỉ, sức mạnh để tung ra một đòn tấn công phi thường ngưu bức(cực mạnh) đủ để tiêu diệt bất kỳ kẻ thù nào trong phạm vi hợp lý, nhưng cô chỉ có một cơ hội duy nhất để sử dụng nó thôi."
Sau khi ra hiệu và miêu tả chung về tác dụng, tiểu thư Willis dường như không muốn giải thích thêm, liền nói một cách nghiêm túc.
"Nhưng hãy nhớ rằng, tốt nhất là cô chỉ nên làm điều này khi cô thấy thực sự cần thiết hoặc khi hoàn toàn không còn cách nào khác nha."
"Thành thật mà nói, ta chưa tiến hành đủ thí nghiệm về thứ này. Đồng thời, khả năng tương thích của cô với loại sức mạnh mà nó mang lại không cao lắm. Nếu có chuyện gì không ổn mà xảy ra sai sót, cơ thể của cô có thể bị nổ tung hoặc xé toạc bởi loại sức mạnh đó. Chuyện đó, cô có hiểu hậu quả không?"
Nhận thấy những cử động nhỏ của cô gái tóc đen, Lạc Xảo Xảo cũng nhanh chóng nghiêng đầu về phía trước, giống như một chú chuột hamster tò mò khám phá món đồ chơi mới.
"Thật sao, lão bản? Cô thật sự định giao thứ nguy hiểm như vậy cho Tiểu Hồng Nhạn dùng sao?"
Willis trừng một mắt nhìn cô ta.
"Bởi vì nó là đồ chơi nguy hiểm. Đó mới là lý do tại sao ta chỉ đưa nó cho Hồng Nhạn. Cô ấy biết khi nào nên dùng và khi nào không, không giống như một người nào đó không có đầu với não không biết gì, hiểu không?"
"Thật không công bằng! Tôi đã nói với cô rồi là tôi không phải là đồ đần!"
"Trong phạm vi hợp lý... tiêu diệt mọi kẻ thù? Tiểu thư Willis, cho tôi hỏi, phạm vi hợp lý chính xác là như thế nào?"
Thiếu nữ kiếm khách vô thức xem xét viên pha lê nhỏ xíu, hình giọt nước màu vàng trong tay. Vật này không lớn hơn móng tay, nhỏ đến mức có thể bị mất mà cô không hề hay biết. Cô gái trông có vẻ hơi do dự, xét cho cùng, lời miêu tả của ai đó quá chung chung.
"Ai nha... đừng hỏi nhiều quá. Nói tóm lại, bất cứ điều gì cô có thể tưởng tượng đều nằm trong phạm vi hợp lý. Miêu tả đại khái như vậy, thế là được rồi!"
"Hiểu rồi..."
Vật này trông giống như viên pha lê, nhưng nó không đặc biệt cứng. Khi bóp, nó có độ dai và tính bền dẻo, tương tự như kẹo dẻo mềm. Nếu nhìn kỹ, người ta cũng có thể thấy một lượng rất nhỏ chất lỏng màu đỏ nhạt đang đung đưa nhẹ bên trong phần rỗng hoàn toàn của nó.
Hồng Nhạn linh cảm rằng chất lỏng bí ẩn đó có lẽ là nguồn gốc của loại "sức mạnh" mà tiểu thư mục sư đã nhắc đến.
Nhưng thành thật mà nói, cô ấy thực sự nghi ngờ liệu "viên thuốc" này có thể tạo ra hiệu quả đáng sợ đến vậy hay không, bởi vì ngay cả những loại linh dược thần kỳ nhất của các vị tiên nhân cũng phải tuân theo những quy luật cơ bản.
Mặc dù không hoàn toàn hiểu rõ, nhưng vì đây là thứ mà Willis đã đích thân giao cho cô và đảm bảo chắc chắn như vậy,, Thêm cả việc, Hồng Nhạn là người đã chứng kiến đủ những thủ đoạn không thể tưởng tượng nổi của đối phương, nên đương nhiên cô không dám khinh thường. Cô lập tức giấu nó vào túi ngực gần nhất và gật đầu nghiêm nghị.
“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ lựa chọn cẩn thận, nhưng thưa tiểu thư Willis, tại sao ngài lại rời khỏi nhóm vào lúc này? Có lẽ nào ngài đang nghĩ đến…”
Tiểu thư mục sư lắc đầu, liếc nhìn [Bóng ma biển sâu] đang tiến đến, rồi ngăn cô gái tiếp tục hỏi thêm về chủ đề đó.
"Đây không phải là chủ đề mà cô nên hỏi hoặc có khả năng tham gia vào. Đừng hỏi thêm bất cứ câu hỏi nào nữa, hãy chuẩn bị cho trận chiến. Và... hãy nhớ kỹ, phải cẩn thận phía sau lưng mình."
Đôi mắt sắc bén như lưỡi kiếm của thiếu nữ khẽ nheo lại khi cô liếc nhìn qua những người đồng hành khác một cách kín đáo, khẽ gật đầu mà không để lộ suy nghĩ của mình.
“Tôi sẽ ghi nhớ điều đó.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Note: 1 hint nhỏ cho thân phận thật của LXX =))) Note: ý là chỉ não của LXX ngu đến mức người ta không thao túng đc =)))