Phía trên Triều Tịch Thâm Cốc là doanh trại quân đội của quan quân.
Tiếng ầm ầm và rung chuyển dữ dội từ bên dưới lòng đất đã cảnh báo cho lực lượng lớn bảo vệ khu vực bên ngoài, những người đã phong tỏa chặt chẽ địa điểm xảy ra sự cố và đóng vai trò là tuyến phòng thủ cuối cùng.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy! Đây là có chuyện gì!? Tất cả mau bình tĩnh!!!"
Lều trại đổ sụp, cọc gỗ và trụ tường vốn được dựng lên đều đổ sụp dưới sức rung lắc dữ dội. Cú sốc mạnh đến nỗi ngay cả những chiến binh tinh nhuệ như Linh Vệ quân cũng không giữ được thăng bằng dù chỉ một chút, lảo đảo loạng choạng như những con lật đật.
Mặc dù Văn Phù đã cố gắng đứng dậy với sự giúp đỡ của quý bà xinh đẹp Cầm Hiên thuộc Âm Dương ti, và hét lớn để cố gắng duy trì trật tự, nhưng sự hoảng loạn và hỗn loạn do cơn thịnh nộ của thiên nhiên gây ra không phải là thứ ông ta có thể tự mình ngăn chặn được.
Trận động đất kinh hoàng kéo dài đúng nửa nén hương. Khi cơn rung lắc dữ dội cuối cùng cũng lắng xuống, vị Tri phủ đại nhân vốn đã choáng đầu hoa mắt, mới lấy lại được thăng bằng và vội vàng nhìn quanh.
Trước khi ông kịp nói gì, một loạt tiếng cảm thán đột nhiên vang lên từ phía đội quân hỗn loạn!
“Mọi người mau nhìn! Phía dưới......... phía dưới kia!!!"
Văn Phù vô thức nhìn về phía phát ra âm thanh, hai con mắt lập tức co lại.
Thực tế là hơn 90% trong số hàng trăm lỗ hổng kết nối với lớp bên trong của Triều Tịch Thâm Cốc đã sụp đổ hoàn toàn trong sự kiện kinh hoàng trước đó.
Sỏi đá và đất bụi chất đống, chôn vùi hoàn toàn lối ra. Một số lỗ còn lại cũng bị thay đổi đáng kể về hình dạng do lớp vỏ đất rung chuyển.
Ngược lại hoàn toàn, một vùng trũng lớn, trải dài hơn mười trượng (khoảng 33 mét), đã xuất hiện ở trung tâm lưu vực, với một số vết nứt lởm chởm phát ra từ hang động không đáy và kéo dài đến tận các sườn dốc và thung lũng ở rìa lưu vực.
Cảnh tượng như thể toàn bộ Triều Tịch Thâm Cốc, hay thậm chí là mặt đất ở một khu vực rộng lớn hơn, sắp sụp đổ. Như thể đang có một thực thể cực kỳ đáng sợ sắp bùng nổ từ mặt đất, biến thành một sự hủy diệt dữ dội và sẽ biến mọi thứ xung quanh thành hư vô.
"Cái này…………."
Đứng trên đỉnh dốc cao, Văn Phù nhìn xuống lòng chảo và thung lũng sâu bên dưới, đã biến đổi đến mức không thể nhận ra, sự kinh ngạc trong lòng ông gần như không thể diễn tả thành lời.
Nhưng rồi, như thể nhớ ra điều gì, ông ta nhanh chóng quay lại.
"Hỏng rồi! Nhanh chóng phái người đến thành Dương Nguyên xác minh ảnh hưởng của Địa Long xoay người. Trận động đất mạnh như vậy... Không được, ta phải tự đi! Cầm Hiên đại nhân, việc này giao cho ngươi. Viện quân sẽ sớm đến thôi. Xin hãy cứ theo kế hoạch mà làm!"
"Ừm."
Tri phủ đại nhân và một đám tùy tùng hộ vệ vội vã rời đi. Mỹ nhân mặc đạo bào nhìn theo bóng dáng họ khuất dần, rồi lại quay đầu nhìn xuống thung lũng đã biến dạng hoàn toàn bên dưới, khẽ thở dài.
"Dấu hiệu của Đại thế, đang càng rõ ràng hơn rồi a............”
……………………………………………………………
Bên dưới thung lũng sâu.
*Tùm!* (tiếng đá rớt xuống nước)
Giữa đống đổ nát, một luồng sáng màu vàng đột nhiên bùng lên, giống như một cái cây mọc ra những nhánh mới, từ từ đẩy những tảng đá khổng lồ nặng hàng trăm hoặc hàng nghìn cân sang một bên, từ đó một cô gái tóc đen bước ra.
"Chuyện này thật là đủ vô lý quá đi, không biết những người khác có *đánh rắm* hết không nữa....."
Đứng bên đống đổ nát, Willis nhìn xung quanh.
Cô đã rơi xuống một nơi rất sâu rồi.
Trong hang động tối tăm này, ngoại trừ những tảng đá đổ sụp và chồng chất, xung quanh chẳng còn gì khác. Trận động đất bất ngờ không chỉ khiến mặt đất nơi mọi người đang đứng sụp đổ, mà có lẽ còn làm thay đổi hoàn toàn địa hình của Triều Tịch Thâm Cốc này.
Nói cách khác, bản đồ do Mộ Dung Vân cung cấp không còn giá trị tham khảo nữa.
Nhưng mà chuyện này rất là kỳ quái.
Khi Willis chui ra khỏi đống đất đá, cô đã cố gắng sử dụng SP của mình để tìm kiếm xung quanh, nhưng cô không tìm thấy dấu vết nào của Linh Phong và những người khác.
Nếu họ chỉ bị tách ra do rơi xuống và thay đổi địa hình thì họ không nên cách xa nhau như vậy.
Nếu đúng như vậy thì...
Tiểu thư mục sư đột nhiên nghĩ đến điều gì đó.
Liên quan đến tình huống đáng kinh ngạc mà Mộ Dung Vân đã đề cập trước đó, khi hắn chạm trán với Thánh Thú Kỳ Lân.
Theo miêu tả của hắn, sau khi Kỳ Lân xuất hiện, nó không hề tấn công dữ dội, mà chỉ vẫy cái đuôi tượng trưng. Thế là, hắn cảm thấy thế giới xung quanh đảo lộn, rất nhanh hắn đã quay trở lại mặt đất của Triều Tịch Thâm Cốc...
Nếu cái tên đó không phóng đại thì tình huống này chắc chắn không thể giải thích bằng sự dịch chuyển vật lý đơn giản; rất có thể nó liên quan đến một số sức mạnh không gian bí ẩn nào đó.
Hơn nữa, lời khẳng định chắc chắn trước đó của Linh Phong rằng Nguyên Chỉ và người kia sẽ an toàn... cũng có phần làm Willis để ý.
"Vậy ra nơi này thực sự có bí mật gì đó sao..."
Dù sao thì, trước tiên hãy khám phá khu vực xung quanh đi đã. Mặc dù trận động đất không rõ nguyên nhân đã khiến cả nhóm phân tán, nhưng nó thực sự không ảnh hưởng nhiều đến tiểu thư mục sư. Hơn nữa, sau một trận động đất như vậy, họ có thể bỏ qua bước kích hoạt Đá Thủy Triều, trực tiếp tiến vào khu vực then chốt thực sự của thung lũng sâu này.
Sau khi quyết định, cô gái bước về phía trước dọc theo hang động đã bị sập do trận động đất.
Cô đi rất lâu, nhưng xung quanh hoàn toàn yên tĩnh. Đừng nói đến đám người Linh Phong, ngay cả luồng khí âm u dày đặc trước đó còn vương vấn trong khu vực ngầm này cũng biến mất không dấu vết.
Tuy nhiên, thứ thay thế nó là một sức mạnh yếu ớt thậm chí còn khó nắm bắt hơn, không thể nhận biết được đối với người thường, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức tinh tế và kỳ lạ.
Nơi này cũng không an toàn. Trên thực tế, nó còn nguy hiểm hơn bất kỳ nơi nào khác ở bên ngoài.
Nhận ra điều này, Willis dừng lại và trầm ngâm chạm vào bức tường đá bên cạnh.
Quả nhiên... tường và sàn đá đều khô ráo, không còn cảm giác ẩm ướt do bị nước sông ngầm ngấm vào nhiều năm nữa.
Nơi này chắc hẳn là khu vực mà Mộ Dung Vân chạm trán Kỳ Lân, nhưng có lẽ ngay cả hắn cũng không nhận ra được sức mạnh ẩn giấu thực sự đáng sợ này.
Tiểu thư mục sư tiếp tục bước đi trên con đường duy nhất ở phía trước.
Sau khi đi được khoảng mười phút, Willis lại dừng lại, lông mày hơi nhíu lại.
Không, chuyện này có gì đó sai sai.
Đừng để bị đánh lừa bởi tốc độ di chuyển có vẻ thong thả của tiểu thư mục sư. Tốc độ di chuyển của cô ấy vượt quá khả năng hiểu biết của người thường. Từ vị trí ban đầu, cô đã di chuyển ít nhất 10 km, chưa kể đến phạm vi mà SP của cô bao phủ...
Làm sao có thể có một vùng trống rỗng rộng lớn như vậy bên dưới Triều Tịch Thâm Cốc được cơ chứ?
Điều này hoàn toàn không phù hợp với cấu trúc không gian xung quanh chút nào.
Hơn nữa, đây chỉ là sự tách biệt tạm thời do động đất. Cho dù Linh Phong và những người khác di chuyển cùng lúc, sau khoảng thời gian dài như vậy, họ hẳn đã xuất hiện trong phạm vi phát hiện từ lâu rồi, trừ khi họ di chuyển ngược hướng.
Hoặc ít nhất thì cô cũng phải gặp một số người trong số họ.
Nhưng thực tế, từ đầu đến cuối, Willis thậm chí không hề cảm nhận được một con giun đất nào đang đào bới dưới đất. Dường như ngoại trừ luồng khí tức kỳ lạ và bầu không khí khác thường, không còn gì khác tồn tại trong không gian tĩnh lặng và chết chóc này.
"………………"
Willis giơ tay lên, cái cây bí ẩn biến thành một con dao găm màu bạc tinh xảo. Cô gái tóc đen liền cầm nó trong lòng bàn tay.
Ngay lập tức, lưỡi dao bạc phát ra ánh sáng yếu ớt.
Ánh sáng trông giống như một loại la bàn đặc biệt, di chuyển thận trọng ra xa chỗ Willis, màu sắc và cường độ của nó thay đổi theo một quy luật đều đặn, như thể đang dẫn dắt cô gái theo một hướng nhất định.
"Đúng như dự đoán."
Có vấn đề về không gian ở nơi đây.
Hiện tại vẫn khó xác định tình hình chính xác, nhưng vì [Không Ngấn chi Nhận] được mô phỏng bởi [Cây sự sống giả Kabbalah] đã đưa ra phản ứng cụ thể, điều đó có nghĩa là môi trường không gian ở đây phải ở trạng thái bất ổn và bất thường nào đó, Hơn nữa, nó đang có một lối đi kết nối với các khu vực khác nhau.
Điều này sẽ không xảy ra trong những trường hợp bình thường.
Từ bỏ việc tiếp tục tiến về phía trước một cách vô nghĩa, Willis chỉ nhắm mắt lại và chọn đi theo sự hướng dẫn của [Không Ngấn chi Nhận] để di chuyển theo đường thẳng.
"Quang Hữu."
Vì dù sao thì xung quanh cô cũng chỉ toàn là vật thể vô tri vô giác, nên cô chỉ cần triển khai rào chắn [Quang Hữu Chi Hộ] xung quanh mình và gia cố nó, bỏ qua những trở ngại về thể tích vật lý và va chạm với các bức tường đá. Cô đã biến thành một chiến xa màu vàng giống như một cỗ máy công thành và tiến về phía trước một cách mạnh mẽ.
*BÙM ầm ầm ầm ầm…*
Cô nghe thấy tiếng tường đã đổ sập, tiếng vật nặng rơi xuống đất và tiếng va chạm dữ dội, nhưng Willis cũng không để ý, chỉ nhắm mắt lại và lao tới đâm qua đất đá một cách liều lĩnh, xuyên thẳng một đường.
Phía trước nếu đã không còn đường có thể đi,vậy thì cô liền lấy man lực hung hăng phá tan nó.
Khi đất đá rơi xuống, rào chắn sẽ trực tiếp chặn chúng lại.
Cho dù mặt đất có sụp xuống lần thứ hai và địa hình có thay đổi thì cũng không thể ngăn cản bước chân của cô gái đang di chuyển theo hướng đã định trước.
Cuối cùng, dao động của [Không Ngấn chi Nhận] trong lòng bàn tay Willis đã đạt đến giới hạn, báo hiệu rằng điểm giao nhau của không gian đã gần kề.
Willis lại mở mắt ra.
Cô ấy... đã quay trở lại điểm xuất phát nơi cô ấy đã rơi xuống.
Note: đánh rắm = bay màu = chết đi