Chương 270: Trở về điểm xuất phát ban đầu
Dường như có hai loại sức mạnh đang va chạm và đan xen vào nhau từ bên trong cơ thể của gã khổng lồ màu xám. Cơ thể vốn ổn định của nó đôi khi giãn nở dữ dội, đôi khi lại co lại dữ dội, xé toạc vô số bộ phận cấu thành như thể tự làm tổn thương chính mình. Ngay cả Hiro, người mà ban đầu nó coi là kẻ thù không đội trời chung, cũng đã hoàn toàn từ bỏ việc tấn công. Cảnh tượng tại nơi này gần như hỗn loạn.
"Công chúa Karinvega! Ôi... Xin ngài hãy hãy bình tĩnh lại! Cố lên, ta sẽ đi tìm thần quan ngay bây giờ!!!"
[Phi Hoa Kiếm] Yir, người vừa chạy đến bên cạnh công chúa điện hạ ngay lập tức, vừa lau nước mắt vừa rót thuốc chữa lành vết thương vào miệng cô công chúa một cách tuyệt vọng. Tuy nhiên, rõ ràng là ngay cả những loại thuốc chữa lành thượng hạng do Hiro cung cấp cũng không thể chữa lành vết thương chí mạng, trái tim của cô ấy đã hoàn toàn tan vỡ.
Thuốc trôi xuống cổ họng cô, rồi cùng với bọt máu trào ra từ nội tạng, nó lại chảy xuống từ khóe miệng. Do đã mất máu quá nhiều, đôi mắt hai màu rực rỡ vốn có của Karinvega đã mất đi vẻ lấp lánh, và ý thức của cô nhanh chóng trở nên mờ mịt.
“Khục... Khụ khụ…O(luco)...mọi người...khụ..."
Cô cố gắng mở miệng như muốn nói điều gì đó, nhưng thể trạng của một người bình thường đơn giản là không đủ để giúp cô gái tiếp tục nói trong hoàn cảnh này.
Thế giới trước mắt cô dần mất đi màu sắc, và tai cô dần dần bị lấp đầy bởi tiếng vo ve ồn ào, dường như nghe thấy những lời lẽ như "Cút khỏi đây! Đừng có giả vờ nữa!! Đây chắc chắn là trò của cô. Giờ ta còn sống, cô hài lòng chưa!!! và "Không phải do bản điện sắp đặt! Làm sao ta có thể.............”. Tóm lại là đủ loại tranh cãi hỗn loạn. Nhưng Karinvega đã không còn nghe thấy chúng nữa.
Ý thức của cô gái dần dần mờ đi và cô đã hiểu ra một sự thật nhất định.
Sao lại đột ngột thế, sao lại không muốn thế...
Mình sắp phải chết rồi.
Tại sao... mọi chuyện lại đột nhiên trở nên như thế này?
Không, giờ nghĩ lại thì những dấu hiệu đó thực ra đã xuất hiện từ lâu rồi, nhưng mình đã quá bận rộn nên không để ý đến chúng.
Việc quá phụ thuộc vào cốt truyện của trò chơi và vận may khó nắm bắt đã khiến cô đánh mất sự sắc bén trong nhiều việc. Mặc dù tên ma thuật sư kỳ quái đó đã từng tấn công họ một lần trước đó và thể hiện rõ ý định nhắm vào Karinvega Frederick, nhưng làm sao hắn ta có thể bỏ lỡ cơ hội lợi dụng sự hỗn loạn ở Sainz và hệ thống phòng thủ suy yếu để lẻn vào thành phố?
Giờ thì có vẻ như đối phương thực chất là một sát thủ do phụ hoàng phái đến. Ban đầu, có lẽ họ định ám sát hoàng huynh tại đây để gây chiến, nhưng vì lý do nào đó, họ đã thay đổi ý định và nhắm mục tiêu vào công chúa.
Có lẽ đúng như lời hoàng huynh đã nói, rằng mỗi đứa trẻ, dù là Hiro hay cô, chỉ là một con tốt hữu dụng hoặc một công cụ tiện lợi cho phụ hoàng. Cả hai đều có thể bị bỏ rơi không chút do dự hay gánh nặng để đạt được mục tiêu quan trọng hơn khi cần thiết.
Mục đích của việc giết hại hoàng tộc của Đế quốc là để gây chiến, và việc này hiệu quả nhất khi thực hiện trong thời điểm hỗn loạn như này. Do đó, cuộc tấn công của hắn vào chính nhóm của cô trong Đại Mê Cung ngầm Morst không thực sự nhằm mục đích giết công chúa điện hạ ở đó. Hắn cũng biết rằng Viện trưởng Lucyni sẽ đích thân đến ngăn cản hắn. Đó chỉ là cái cớ để cài cắm một số đồng bọn của hắn vào đội của cô giữa lúc hỗn loạn.
Oluco mới là mục tiêu thực sự của hắn vào thời điểm đó.
Đối phương đã lợi dụng một số nỗi ám ảnh và điểm yếu của cô ấy, lừa Oluco làm việc cho chúng và bí mật đưa kẻ địch từ bên ngoài vào Thành phố Học viện để xâm nhập. Cô nhớ rằng chính từ thời điểm đó, Oluco đã bắt đầu có các hành động hơi kỳ lạ...
Mình lo lắng quá... Không biết Rosie và những người khác có an toàn không? Oluco có thể đã không qua khỏi, còn hoàng huynh thì sao...?
Ừm, chờ đã.
Nghĩ lại thì,mình đã chết rồi, vậy tại sao mình vẫn có thể suy nghĩ về nhiều thứ như vậy?
Khoảnh khắc cô nhận ra sự phi lý này, khung cảnh hỗn loạn xung quanh dường như trở nên quang đãng như thể mây mù đã tan. Karinvega kinh ngạc nhìn xung quanh, chỉ thấy mình đang đứng “trần truồng” giữa một khoảng không vô định. Trong thế giới không có trời, đất hay ranh giới này, khung cảnh đã được bao quanh bởi một khoảng trắng trải dài vô tận, dường như không có gì tồn tại ngoại trừ cô.
"Tôi đang ở đâu... tôi đang ở đâu vậy?"
Không, không! Nơi này… cô ấy đã từng đến đây một lần rồi!
Đồng tử của cô hơi co lại, và cô gái, giờ đây đã hoàn toàn bộc lộ bản chất thật sự của mình, đột nhiên nhớ lại những ký ức trong quá khứ.
Sau khi bất tỉnh vì chơi game tình cảm bách hợp [Bản hòa tấu Ánh Sao] suốt đêm, khi tỉnh dậy cô không lập tức được đưa đến thế giới khác. Thay vào đó, cô lại được xuất hiện trong một không gian trắng rộng lớn, trống rỗng giống như bây giờ, cho đến khi một ngôi sao màu vàng vụt qua bầu trời...
Nhìn lại bây giờ, đó hẳn là nơi linh hồn sắp được tái sinh(chuyển kiếp), một không gian tương tự như một vật dẫn trung gian. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được quay lại đây nơi này sau khi chết. Phải chăng đây là một vòng luân hồi bất tận? Liệu cô có thể có một kiếp chuyển sinh khác?
Nhưng dù sao đi nữa, nếu thực sự có một vị thần nào đó cho phép cô ấy được tái sinh sau khi chết, thì lẽ ra người kia nên xuất hiện ở lần này chứ? Có lẽ cô có thể nhân cơ hội này để trút bỏ sự bực bội và thương lượng để có được những quyền lợi tốt hơn. Nhân tiện, ngôi sao màu vàng hồi đó rốt cuộc là cái gì...?
Trong lúc đang chìm đắm trong những suy nghĩ lan man và vô định, một giọng nói bất ngờ vang lên từ hư không, khiến cô gái tên Karinvega giật mình.
"Xin chào, xin chào, xin chào ~ Có nghe thấy ta đang nói không? Hello hello, 123456? Nếu nghe thấy, vui lòng trả lời ta nhé?"
"Ồ, hóa ra thần minh thực sự tồn tại...!?"
Vớ vẩn! Cái giọng ấy, du dương như tiếng chim đỗ quyên hót êm tai nhưng lại pha chút kiêu ngạo như muốn ăn đòn kia, cô ấy sẽ không bao giờ quên nó trong suốt cuộc đời mình. Đồ khốn nạn!
Căng thẳng trong tiềm thức tan biến ngay lập tức. Cô gái nhìn xung quanh với vẻ không tin vào mắt mình, cố gắng xác định nguồn gốc của giọng nói quen thuộc, rồi vội vàng hét lớn lên trời.
"Tiểu thư Willis? Có phải là cô không?! Lúc trước, cô đột nhiên chạy đi đâu vậy? Và nơi đây là nơi nào?!"
"Tại sao ta vừa mới nói thì lại có quá nhiều câu hỏi vậy...?"
Như thể đã thực sự nghe thấy tiếng đáp trả lớn tiếng của cô công chúa, giọng nói của một vị tiểu thư mục sư nào đó, dường như phát ra từ hư không, mang theo một chút bất lực và lờ đi ý chính một cách lười biếng.
"Thời gian có hạn, vậy nên chúng ta hãy đi thẳng vào vấn đề. Trước hết, thể xác của cô ở thế giới thực đã chết. Thứ xuất hiện ở đây là linh hồn của cô. Đó là một không gian mà ta không hoàn toàn hiểu được. Ban đầu, chỉ có cô mới có thể tiếp cận được nó, nhưng ta đã sử dụng một số vật trung gian để can thiệp và đã có thể tạm thời nói chuyện với cô."
"À, thật sao... tôi đã chết rồi...?"
Sau khi nhận được lời khẳng định chắc chắn của mục sư, Karinvega, người ban đầu còn nuôi chút hy vọng hão huyền, trông có vẻ hơi buồn, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần và gật đầu thành tâm.
“Tôi hiểu rồi! Vậy là tiểu thư Willis đến đây để truyền đạt những lời trăn trối cuối cùng của tôi, đúng không?! Trước hết, tôi có vài điều muốn nói…”
"Dừng lại, dừng lại, dừng lại! Ai muốn nghe những lời cuối cùng của cô chứ! Cô nhóc nít ranh kia, sao suy nghĩ trong đầu của cô lúc nào cũng khác biệt so với mọi người thế..."
Trong một bầu không khí pha lẫn chút dở khóc dở cười, giọng nói dường như thuộc về Willis đã nhanh chóng trở nên nghiêm túc khi cô ngăn công chúa điện hạ nói ra "những lời trăn trối cuối cùng" của cô ấy.
“Nghe cho kỹ nhé, Karinvega. Mặc dù cơ thể cô đã ngừng các chức năng sinh lý thiết yếu, nhưng điều đó không có nghĩa là cô thực sự đã chết. Vẫn còn cơ hội để đảo ngược tình trạng này.”
"Chỉ cần cô tìm thấy bản ngã đích thực của mình, hãy tìm được [Ngài]."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Gọi mục sư hay linh mục đây? =)))