Chương 254: Nữ thần trở về
Một giọng nói thánh khiết xen lẫn thiêng liêng và huyền ảo mênh mông từ từ vang lên trong không trung, ánh sáng màu đen trắng lặng lẽ tan biến khỏi đôi mắt. Cô gái học đồ của tộc Thụ Tinh từ từ ngã xuống đất và nhanh chóng được lão Tháp Chủ bên cạnh ôm lấy, nhưng lời tiên tri thần thánh đã tan biến theo không khí và ma lực.
Tan biến thành một làn gió nhẹ, trôi dạt về phía bầu trời rộng lớn và thành phố...
Cảm giác thần tính lặng lẽ tan biến, và cô gái được chọn làm vật chứa của thực thể kia đã nhanh chóng mở mắt, tỉnh dậy trong trạng thái mơ màng mà bị thương gì.
"Ôi đau quá, đầu tôi quay cuồng rồi... Tôi cảm thấy như ai đó vừa đánh vào lưng mình với một cây gậy vậy. Sao tôi lại ở đây...? Này, ngài giáo su!? Ôi, ô, ô, tôi xin lỗi! Tôi chắc chắn không hề lười biếng! Xin đừng bắt tôi viết bản kiểm điểm..."
Trước khi cô gái kịp hoảng sợ trước cảnh tượng trước mắt, lão Tháp Chủ thuộc tộc Thụ Tinh đã hàng trăm năm tuổi đã nắm lấy vai cô gái, lắc đầu, rồi quay người lại và chậm rãi đứng dậy. Ông hít một hơi thật sâu.
Giữa những ánh mắt kinh ngạc, hoang mang hoặc lo lắng của các cấp dưới và cô gái học đồ, ông ta tiến đến thiết bị loa vẫn đang hoạt động trong phòng điều khiển và từ từ nhưng dứt khoát nhấn nào nút nguồn để khởi động.
"Hỡi những con dân của Tự Nhiên, ta là Caroll Linh Mộc, Tháp Chủ của Tháp Thiên Nhiên và là Đại tộc trưởng của tộc Linh Mộc! Những lời các ngươi vừa nghe không phải là ảo ảnh. Thành phố Học viện hiện đang bị bao phủ bởi một cuộc khủng hoảng chưa từng có. Có Tà Thần và tai họa đã giáng xuống thế giới này. Những gì các ngươi đã thấy cho đến nay chỉ là điềm báo trước của thảm họa lớn đó thôi... Thế giới của chúng ta đang trên bờ vực sụp đổ!"
"Nhưng Mẫu thần vĩ đại không hề bỏ rơi con dân của Ngài. Thần sứ đã mang đến cho chúng ta lời gợi ý. Vì sự tồn tại và tương lai của nền văn minh, hãy để tất cả những con dân của Tự Nhiên cùng ta ca ngợi, xua đuổi điều ác và xấu xa. Chào đón sự trở lại của Mẹ của muôn loài(vạn vật sinh mệnh chi mẫu)!"
Hướng về nơi âm thanh thiêng liêng vang vọng lên trời, lão già của tộc Thụ Tinh cung kính quỳ rạp xuống đất, như thể một lời cầu nguyện đã được định sẵn bởi lý trí và quy luật được thì thầm từ miệng ông, lan tỏa khắp mọi hướng giữa tiếng gầm rú của ngọn tháp.
[Hỡi người mẹ vĩ đại của Sự Sống, Ngài là nơi nương tựa của vô số tín đồ, là thân cây hộ mệnh của muôn loài và linh hồn. Ngài gieo mầm sống, nuôi dưỡng vạn vật trên trời dưới đất… Hỡi nguồn gốc của sự sống, Chúa tể màu mỡ của đất đai và thổ nhưỡng trù phú!]
[Chúng ta, những tín đồ trung thành ở đây, ngợi khen và khao khát tin mừng của Ngài! Nguyện xin Cây Thần của Sự Sống mọc lên từ mảnh đất màu mỡ, trở thành một vương miện xanh tươi che chở. Nguyện xin đóa hoa trắng của muôn loài vươn lên xuyên qua sự héo tàn, cắt đứt sự gian ác và máu tươi đổ xuống!]
Dưới sự lãnh đạo của ông, những tín đồ trung thành trong tháp là những người đầu tiên phản ứng, noi theo tấm gương của tộc trưởng kiêm Tháp Chủ. Tất cả đều cung kính cúi đầu, cùng tham gia vào dàn hợp xướng trang nghiêm và thiêng liêng.
[Sự sống luôn đổi mới và sinh sôi không ngừng, lặp đi lặp lại vô tận. Vòng tuần hoàn(luân hồi) của sự sống sinh ra phép màu(kỳ tích) của vĩnh hằng. Dưới ánh nhìn của đôi mắt xanh ngọc lục bảo của Ngài, chúng ta sẽ tuyên hô danh xưng của Ngài!]
Ngày càng nhiều con dân yêu Tự Nhiên quỳ xuống đất, thành kính cầu nguyện trước công trình hùng vĩ vang vọng vô tận với âm thanh cuộn trào và nở rộ sắc xanh lục vĩnh cửu, tựa như một cây cổ thụ khổng lồ. Bọn họ gọi lên danh xưng thần thánh của vị Thần và biến nó thành nền tảng vững chắc cho tín ngưỡng của họ.
Bản chất của Ngài ấy — đang lan tỏa khắp mặt đất.
"Thần của Sinh Mệnh(Sự Sống), Vĩnh Hằng và Tự nhiên—[Siflin]!!!!!!!!!"
"BÙM!!!!"
Một cột ánh sáng màu xanh lục hoàn mỹ, chiếu xuống từ trời cao vào khoảnh khắc danh xưng thật sự của vị Thần đã được tiết lộ.
Sự xuất hiện của nó đến rất bất ngờ, nhưng dường như tuân theo quy luật tự nhiên của trời đất. Bức màn trời che chở của [Cực Trú], vốn đã hơi mất đi màu sắc do sự rung chuyển của Bảy Tòa Tháp, đã hiện ra như thể tạo vật tuyệt vời nhất của con người không hề tồn tại trước sức mạnh vĩ đại của vị Thần. Ánh sáng của sự sống chiếu thẳng xuống viên ngọc lục bảo khổng lồ trên đỉnh tòa [Tháp Tự Nhiên[, truyền cho nó sức sống vô cùng, vô tận.
Tòa tháp… bắt đầu rung lên dữ dội hơn bao giờ hết.
Công trình cao vút, dường như vươn tới trời và kết nối với mặt đất này, đã bừng sáng với ánh sáng rực rỡ màu ngọc lục bảo. Sức sống mãnh liệt và năng lượng tự nhiên dâng trào dưới sự truyền dẫn của thần lực, biến toàn bộ tòa tháp thành một cây cổ thụ khổng lồ được tạo nên từ ngọc bích hoàn hảo. Ánh sáng của cây uốn lượn lên trên, vươn cành và lá, giống như một cây thần mọc lên từ tự nhiên.
Dưới quyền năng tối cao của thần minh chí cao, vật chất màu xám bao quanh tòa tháp lặng lẽ tan biến giữa sức sống mãnh liệt. Bệnh dịch đang hoành hành liền biến thành những làn khói mỏng manh rồi biến mất không dấu vết.
Những loài thực vật hung hãn khắp Học khu số 6 dần dần im lặng như thể được xoa dịu, đã thu nhỏ lại kích thước ban đầu. Chúng thậm chí dường như có ý chí riêng, lặng lẽ cúi đầu trước tòa tháp khổng lồ đã biến thành một cây đại thụ xanh mướt.
Cảnh tượng kỳ diệu giống như thần tích ấy dường như là bằng chứng mạnh mẽ nhất cho lời kêu gọi mạnh mẽ của tòa tháp.
Vô số cư dân, khách du lịch và công nhân của Học khu số Sáu, những người vừa sống sót sau các cuộc bạo loạn và vẫn còn khá bối rối về những gì đang xảy ra, gần như theo bản năng hướng ánh mắt về [Cây Thần Sự Sống] đã được biến đổi từ tòa tháp, khuôn mặt họ tràn đầy sự kinh ngạc và sửng sốt.
Ngày càng nhiều người mộ đạo thậm chí còn quỳ xuống và thì thầm cầu nguyện cùng với âm thanh của lời cầu nguyện vang vọng giữa đất trời.
Sức mạnh của lời cầu nguyện và tín ngưỡng bay lên trời, biến thành vô số luồng ánh sáng chảy vào Cây Thần, làm cho hào quang của nó càng thêm rực rỡ và tráng lệ. Những làn sóng mang theo sự sống lan tỏa từ cây cổ thụ khổng lồ như sóng biển, xua tan và thanh tẩy những điều xấu xa đang hoành hành khắp thành phố.
Vào thời khắc này, không chỉ ở [Thành phố Học viện Sainz], mà còn trên khắp Đồng bằng Sainz rộng lớn và thậm chí xa hơn nữa, vô số lời ca ngợi từ quá khứ, hiện tại và tương lai lại vang vọng cùng với sức mạnh của nhân quả, hồi sinh vinh quang vốn thuộc về Ngài, một vinh quang đã bị lịch sử che khuất.
Sinh mệnh(sự sống) chính là như vậy. Nó hiện diện khắp mọi nơi và không bao giờ kết thúc. Ngay cả khi truyền thừa(di sản) đã bị thất lạc theo thời gian, miễn là thế giới còn tồn tại và cái nôi vẫn còn đó. Sinh Mệnh(sự sống) sẽ không bao giờ chấm dứt.
Sự tồn tại của [Thần của Sinh Mệnh(Sự sống), Vĩnh hằng và Tự nhiên] cũng tương tự như vậy đấy.
Tên gọi mới nhưng cổ xưa của Siflin, [Nữ thần Sinh Mệnh(sự sống)], đã được tiết lộ cho tất cả chúng sinh và tiếp tục được ca tụng. Đồng thời, khái niệm về Ngài cũng được thăng hoa và lan tỏa cùng với sự tiếp nối của tín ngưỡng, đưa ý nghĩa của [Pháp tắc]trở lại vị trí tối cao.
Trăm hoa nở rộ, vạn mộc rợp bóng(mát). Trong khoảnh khắc ấy, mỗi cá nhân trên thế giới này, những người có [Sinh Mệnh], đều cảm nhận được sự hiện hữu của ý chí cao thượng ấy và nhận thức được thực tại mang đến cho họ niềm hân hoan, sự kính sợ hoặc nỗi kinh hoàng.
Thần, Chủ của Chí Cao Chủ Thần, đã giáng lâm xuống thế gian một lần nữa. Và, bức màn của thời đại mới đã được vén lên!
“……………..”
Trên đỉnh của tòa Tháp Thiên Nhiên, giữa tán cây cao gần chạm tới mây, một Nữ thần tóc xanh(lục) mắt xanh(lục) lơ lửng trên bầu trời, lặng lẽ cảm nhận sức mạnh ngày càng lớn mạnh, không ngừng lan tỏa của tín ngưỡng đang lan rộng khắp mặt đất rộng lớn như ngọn lửa bùng cháy.
Sau một lúc, cô gái tóc xanh quay lại với vẻ mặt hơi bất lực và nhìn cô gái tóc đen - mặc áo trắng vừa xuất hiện bên cạnh mình vào lúc nào đó.
"Cô đang làm gì vậy? Nó chỉ là một phân nhánh mọc ra từ [Báng bổ]. Cho dù là đánh với cơ thể thật của đứa trẻ đó, cô cũng có thể dễ dàng loại bỏ nó kia mà? Chẳng phải việc này đã đi quá xa rồi sao?"
Quý cô Kẻ chủ mưu đứng sau toàn bộ kế hoạch lại nghiêng đầu, cau mày và bĩu môi phàn nàn nói.
"Âyx2, cô... cô đang hưởng lợi rồi lại giả vờ như không có chuyện gì xảy ra? Người ta đã tốn rất nhiều công sức và thời gian để thiết kế ra toàn bộ màn này. Chẳng phải cô đang muốn tổ chức Thần tuyển anh hùng, để dẫn dắt thế giới và bảo vệ họ khỏi thảm họa sắp xảy ra sao? Ta cũng không thể để quý cô Nữ thần Sự sống chiến đấu anh dũng một mình trong bóng tối trong khi những người cần được bảo vệ lại chẳng làm gì và ngồi đó mà hưởng lợi cả phải không?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
