Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

57 154

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

120 996

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

78 521

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

25 101

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

81 1221

Tập 07 Bay lên! Đôi cánh xé rách trời cao - Chương 242: Các biến số phi logic

Chương 242: Các biến số phi logic

"Cứ thử đoán xem. Ta biết là ngươi rất thông minh, nhưng chống cự cũng vô ích trước sức mạnh tuyệt đối đến từ chiều không gian khác thôi. Đừng lo, ta không có ý định làm hại ai trong số các ngươi, ngoại trừ tên kia... Một khi hắn chết, Công chúa Karinvega sẽ không còn phải đối mặt với mối đe dọa chết người nào trong cuộc hỗn loạn này nữa. Vì các ngươi không muốn giúp ta, nên ta chỉ có thể yêu cầu các ngươi... nghỉ ngơi một lát."

*Chát!*

Một đầu ngón tay thon dài, nhợt nhạt nhẹ nhàng chạm vào trán cô gái, xuyên thấu linh hồn cô như một mũi tên sắc nhọn. Nó phá tan mọi suy nghĩ và ý chí điên cuồng của Rosie. Thế là, mọi thứ xung quanh hai cô gái—toàn bộ thế giới của [Ác mộng]—đột nhiên sụp đổ.

"Phù... vậy là ổn rồi."

Trên khán đài của Học viện Hoàng gia Frederick, ở chiếc ghế mà Rosie từng ngồi, Oluco bỏ tay khỏi trán Rosie. Cô liếc nhìn cô gái tóc vàng đang ngã gục xuống ghế, không thể cử động, thở đều và nhắm mắt như đang ngủ. Sau đó, cô quay sang nhìn đấu trường vẫn còn ồn ào, xoa đầu vì thấy hơi đau nhức, trông có vẻ mệt mỏi.

"Không thể tin được, sức mạnh tinh thần của tên này cũng quá lớn rồi. Thảo nào cô ta lại thông minh đến vậy... mạnh hơn Gladys gần ba lần. Bọn họ đúng là người rất giỏi che giấu năng lực của mình."

Những họa tiết ngọn lửa màu xám ẩn trên ngực cô gái khẽ phát sáng, và một âm thanh nhẹ nhàng, chỉ mình cô nghe thấy đã vang lên.

"Chuyện này đã quá miễn cưỡng rồi. Quyền năng của [Ác mộng] không phải là toàn năng. Việc liên tục sử dụng kiểu thao túng cưỡng bức này ở giai đoạn đầu sẽ tạo ra gánh nặng rất lớn cho tinh thần của ngươi. Cuối cùng, ngươi cũng chỉ là một người phàm với một số thiên phú và khả năng nhất định. Nếu ngươi mượn nhiều sức mạnh từ pháp tắc vượt quá giới hạn của mình... Ngươi sẽ sụp đổ."

Cố gắng che giấu vẻ mặt tái nhợt thoáng qua, Oluco mỉm cười và lắc đầu, lẩm bẩm như thể đang nói chuyện với chính mình.

"Thật ra ngươi đang lo lắng cho ta sao? Ta đã làm những gì cần làm cho các ngươi rồi đấy. Vậy nên sống hay chết của ta cũng không còn quan trọng nữa phải không?"

Giọng nói tạm dừng một lát, rồi cất lên một cách bình tĩnh.

"Ừm... thân xác này cũng là một ý thức được tạo dựng dựa trên ngươi như một khuôn mẫu. Mặc dù vật dẫn như thể xác này có thể thay đổi tùy ý cho một [Linh], nhưng để nó chết dễ dàng như vậy vẫn thật là đáng tiếc. Thực ra, ta khá tò mò muốn xem cuối cùng ngươi có thể đi xa đến đâu."

"Hừ, đừng có đánh giá thấp ta. Ta sẽ không gục ngã cho đến khi xử lý xong tên đó."

Dường như không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện, cô gái đạo tặc tóc xanh biếc liền quay đầu lại nhìn Rosie, người đang ngủ say sưa trên ghế.

"Như vậy, yếu tố gây bất ổn cuối cùng đã được loại bỏ. Sức mạnh còn lại tại khách sạn đủ để giữ Điện hạ ở lại cho đến khi mọi việc kết thúc. Giờ là lúc hành động..."

Sau khi lẩm bẩm vài lời, Oluco lấy lại tinh thần và quay sang nhìn người đàn ông trung niên ở chỗ ngồi bên cạnh, người vẫn ngồi thẳng lưng, ánh mắt dán chặt vào đấu trường bên dưới, dường như không hề hay biết chuyện gì đang xảy ra bên cạnh mình.

"Tu Tucker, lát nữa ngươi sẽ phát biểu tại lễ bế mạc thay mặt Đế quốc. Cứ hành động tự nhiên và đừng để ai nhận thấy điều gì bất thường. Ừm... Mặc dù để họ phát hiện ra cũng không sao."

"Đã hiểu, thưa đại nhân Oluco."

Phó thủ lĩnh dẫn đội đáp lại mà không quay đầu. Mặc dù đang nói chuyện với người bên cạnh, thái độ của ông ta không giống như đang tự nói chuyện với chính mình. Nếu quan sát kỹ, người ta thậm chí có thể thấy một chút u tối và đờ đẫn trong sâu thẳm đôi mắt ông ta.

Rất rõ ràng, ông ta cũng đã bị [Ác Mộng] điều khiển từ lâu, và nhận thức cũng như hành vi của ông ta đang bị các sức mạnh từ bên ngoài can thiệp.

Biết rằng đối phương chắc chắn sẽ hành động nghiêm ngặt theo lệnh của mình, Oluco không nán lại lâu. Cô nhanh chóng vẫy tay ra hiệu cho một người khác phía sau, người này xuất hiện từ lúc nào đó nhưng đứng im lặng không nhúc nhích, bất động như tượng.

"Được rồi, Noelle, nhốt Rosie lại và bảo vệ cô ấy ở đó cho đến khi mọi chuyện kết thúc. Cố gắng tránh gặp người trên đường đi. Nếu không thể tránh được, cứ nói là cô ấy không khỏe và đưa cô ấy đi nghỉ ngơi. Hiểu chưa?"

"Vâng, thưa đại nhân Oluco."

Cô gái Bán Miêu nhân, với đôi mắt hơi đờ đẫn và vô hồn, như thể đang nửa tỉnh nửa mê, gật đầu và làm theo lệnh của cô gái đạo tặc. Noelle liền cõng Rosie đang ngủ say, quay người lại và nhanh chóng biến mất ở cuối lối ra.

Nhìn họ rời đi, có lẽ nhớ lại điều gì đó, Oluco liền hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, vẻ mặt vốn đã hơi mệt mỏi của cô dường như nhuốm màu cay đắng khó tả.

"Chỉ vì những ham muốn ích kỷ của riêng mình thôi sao? Lời chỉ trích thật cay nghiệt... Dù vậy, dù vậy, lần này ta sẽ không bao giờ bỏ chạy nữa."

"Phù... Bắt đầu hành động thôi."

…………………………………………………..

"Ôi oa! Chuyện quái gì đang xảy ra vậy!?"

Tại khách sạn mà Học viện Hoàng gia Frederick đang đóng quân ở Học khu số 6, công chúa điện hạ, giống như một con gà con núp sau lưng gà mẹ, rụt rè đi theo lưng một nữ mục sư và một lần nữa không kìm được tiếng kêu hoảng sợ như một con nai non.

Với một cú đá nhẹ nhàng, Willis đã hất văng một trong những tên hộ vệ vừa lao về phía họ, rồi quay lại và mỉm cười một cách thản nhiên.

"Ta đã nói với cô rồi mà? Khu vực xung quanh cô đã bị xâm nhập hoàn toàn. Còn về kẻ đã làm... Trên người của công chúa điện hạ cũng không bị cấy vào thứ gì như thế, nên việc tìm ra ai là người ra tay chắc hẳn rất dễ dàng, phải không? Cô có vẻ khá tinh ý trong chuyện này đấy chứ?"

Karinvega hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng nhận ra chuyện gì đang xảy ra.

"Có phải... là do Oluco không? Dạo này cô ấy cư xử có hơi kỳ lạ, thậm chí trước đó còn bị ốm không rõ lý do. Nhưng cô ấy làm vậy để làm gì? Hơn nữa, ta đã quen biết Oluco từ rất lâu rồi. Hơn nữa, ta chưa bao giờ biết cô ấy có khả năng thao túng tâm trí của người khác. Trong game cũng không có thông tin gì về chuyện này cả..."

"Haha, cô thực sự không biết tại sao cô ta lại làm vậy sao? Cô chúa điện hạ, nếu như cô cứ tiếp tục tự lừa dối mình như thế này, một số việc sẽ đến thực sự quá muộn đấy~"

Với một nụ cười đầy ẩn ý, Willis liền đá văng thêm hai tên hộ vệ đang lao về phía cô không ngừng nghỉ như những thây ma, rồi cô lại bình tĩnh lắc đầu.

"Còn về việc Oluco làm thế nào mà làm được chuyện này, thì ta chỉ có thể nói rằng trò chơi vẫn chỉ là trò chơi mà thôi. Trong khi sinh vật thật luôn thay đổi và việc chúng có được những sức mạnh mới mà cô không hiểu là hoàn toàn hợp lý. Nói chính xác hơn... bọn họ thực chất đang mộng du."

Vừa thản nhiên giải thích, Willis bất ngờ dùng cây trượng đập vỡ cánh cửa cầu thang đã được khóa sẵn với một tiếng "Bùm!". Cô nhìn khoảng chục tên hộ vệ ở phía sau cánh cửa, cả đám im lặng và nhìn chằm chằm vào hai người — hay đúng hơn là nhìn vào Karinvega với vẻ mặt ngơ ngác. Với ánh mắt sắc lạnh từ đôi mắt xanh bạc tuyệt đẹp của Willis, và dưới ánh sáng màu đen trắng mờ ảo trong đôi mắt ấy, tất cả bọn chúng đều lăn tròn và ngã xuống đất như những quả hồ lô rồi bất tỉnh.

Quyền năng đơn giản nhưng rất mạnh mẽ, có thể dọa sợ linh hồn của con người khi sử dụng sức mạnh này của Linh Hồ vu nữ, là một phương pháp tự nhiên để đối phó với những kẻ bị thao túng tâm trí. Có thể nói, đây là quan hệ trời sinh khắc chế lẫn nhau, giúp cô dễ dàng xử lý chúng.

—Đây chỉ là suy nghĩ riêng trong đầu của ai đó thôi.

Tiểu thư mục sư quay đầu lại với nụ cười trên môi.

"Nhân tiện, ta chỉ là một mục không có sức chiến đấu gì cả. Kiểu giao tranh và giằng co lặp đi lặp lại mà không có hồi kết như này thực sự rất phiền phức. Tiểu thư Karinvega, ta có thể xin phép cô làm thịt(giết) hết bọn chúng được không? Xét cho cùng, công khai tấn công công chúa của Đế quốc... cũng là một tội chết mà đúng không?"

"Hả... Hả!?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!