Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 06 Truyền thừa bí mật của Ngự Hồ và tiên đạo Linh Ẩn - Chương 241: Lý thuyết về Thủy Nguyên và Sáng Thế

Chương 241: Lý thuyết về Thủy Nguyên và Sáng Thế

Bây giờ, chúng ta hãy quay ngược thời gian một chút, trở lại thời điểm tiểu thư mục sư vẫn còn đang ra tay chiến đấu với Thao Thiết.

Bên ngoài Kính cốc, tại cứ điểm hướng về phía Tây Nguyên Linh quốc.

Cô gái tóc bạc đứng một mình, ánh mắt vẫn lạnh lùng như thường lệ, nhưng xung quanh cô, hơn chục cơ thể hình người mặc đủ loại quần áo đã nằm la liệt trên mặt đất.

Tất cả đều đã chết, nội tạng bị xé toạc bởi ánh sáng của lưỡi kiếm bạc, và chúng đã mất đi hơi thở của mạng sống.

"Khụ khụ khụ... Chuyện này thực sự làm người ta phải kinh ngạc."

Chàng trai trẻ, với mái tóc và bộ râu trắng tái nhợt nhưng làn da mỏng manh như da em bé, quỳ một chân trên mặt đất, máu tươi phun ra không kiểm soát từ miệng. Đôi mắt của hắn lại chứa đầy vẻ ngạc nhiên và trầm ngâm khi nhìn thẳng vào cô gái xinh đẹp tuyệt trần, người đã một mình tiêu diệt tất cả kẻ thù và thậm chí còn đánh cho hắn bị thương nặng. Hắn ta đã nhìn cô gái với vẻ đã nhận ra điều gì đó.

"Ngươi không phải là Linh nữ. Rốt cuộc, ngươi là ai?"

Ngấn quay người lại, đôi mắt đẹp lấp lánh ánh sáng màu bạc, dường như không hề biểu lộ cảm xúc. Cô chỉ liếc nhìn Dược sư một cách thờ ơ, như một vị thần uy nghiêm nhìn xuống lũ kiến từ trên cao giữa những đám mây, rồi đưa ra một câu trả lời chẳng liên quan gì.

"Lần này có vẻ như ngươi lại thất bại rồi."

"Khụ khụ..."

Mặc dù bị thương nặng đến mức nguy kịch, chiếc áo choàng trắng nhuốm đỏ máu, nhưng mà Dược sư dường như cũng không hề lo lắng. Hắn chỉ đứng dậy và mỉm cười.

"Ngươi chưa bao giờ tự hỏi tại sao ta là người duy nhất xuất hiện ở đây sao?"

"Bùm!!!"

Lời nói vừa dứt thì một tiếng nổ cực mạnh bất ngờ vang lên từ Kính cốc, sâu bên trong cứ điểm. Sức mạnh tàn phá kinh hoàng đến mức ngay cả nơi hai người đang đứng cũng rung chuyển dữ dội.

Cô gái vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, nhìn chằm chằm vào đám khói hình nấm đang dần bốc lên ở phía xa, dường như đang chìm trong suy nghĩ.

Một lát sau, nàng quay lại nhìn [Bất Tử Dược Thánh], người đang lấy ra một loại thuốc nào đó từ trong ngực, và bình tĩnh nói.

"Vì mục đích của ngươi là kéo dài thời gian(câu giờ). Vậy thì để ta kể cho ngươi nghe một câu chuyện cũ nhé?"

Chàng trai trẻ đang định lấy thứ thuốc lạ từ chiếc lọ sứ, bỗng dừng lại một lát, rồi dường như đã hiểu ra điều gì đó. Hắn đặt lọ thuốc xuống tạm thời và lại cười.

"Ai nha nha, đúng như dự đoán của Tây Nguyên Linh Nữ, kẻ đã khiến chúng ta phải chịu nhiều thất bại liên tiếp. Có vẻ như dù mọi chuyện đã tiến triển đến mức này, nhưng ngài vẫn nắm quyền kiểm soát trong tay. Haha... Chuyện cũng không quan trọng nữa, vậy thì tại hạ xin rửa tai lắng nghe."

“……………”

Dù đang nói chuyện với người khác hay chỉ nói chuyện một mình, cô gái đã đeo con dao ngắn trở lại thắt lưng, rồi đặt tay ra sau lưng và ngước nhìn cột ánh sáng bạc chói lọi vút lên bầu trời ở trung tâm Kính cốc.

“Vào… một thời điểm rất, rất xa xưa, thiên địa(thế giới) vẫn là một khoảng không hỗn loạn. Chẳng có gì có tồn tại ý nghĩa gì cả. Không có dòng chảy thời gian, không có không gian thay đổi, không có sinh vật sống, không có ý chí, và không có vật chất. Đó là hư vô tuyệt đối, trống rỗng tuyệt đối.”

"Cho đến khi một chùm tia sáng xuất hiện."

"Ngài đã mang đến sự thay đổi, và thời gian cuối cùng cũng bắt đầu chảy xuôi, không gian tràn ngập bổ sung cho hư vô, nhưng thế giới vẫn trống rỗng và vô nghĩa như cũ."

"Và thế là, chùm ánh sáng đó lại bắt đầu tách ra."

"Ngày đầu tiên, Ngài tạo ra mặt trời và mặt trăng, ban cho chúng ánh sáng khác nhau. Đồng thời, chia thời gian thành chu kỳ ngày và đêm."

"Ngày thứ hai, Ngài nhấc bổng bầu trời lên và mở rộng không gian. Kết quả là, gió thổi khắp thế giới. Đồng thời, sự thay đổi nhiệt độ và năng lượng đã lấp đầy không gian bằng vật chất, khiến nó không còn khô khan và buồn tẻ nữa."

"Ngày thứ ba, Ngài hạ xuống mặt đất và đặt nền móng vững chắc cho thế giới. Bấy giờ núi non mọc lên, sông ngòi chảy xiết, và khái niệm về [Vật chất] đã xuất hiện."

"Ngày thứ tư, Ngài đã tô điểm cho các vì sao và sắp xếp chúng trên bầu trời, từ đó tạo ra các quy luật gọi là [Pháp tắc] trong thế gian. Năng lượng đơn giản phân hóa thành các nguyên tố khác nhau, sinh ra vô số khả năng."

"Ngày thứ năm, bằng trí tưởng tượng vô hạn của Ngài, Ngài đã tạo ra đủ loại sinh vật được gọi là [Sinh mệnh](sự sống) trong thế giới vốn đã hoàn thiện, và ban cho chúng thân thể cùng bản năng để duy trì sự tồn tại của chính mình."

Nói đến đây, cô gái tóc bạc quay đầu lại, liếc nhìn người thanh niên lớn tuổi đang chăm chú lắng nghe, rồi tiếp tục câu chuyện.

"Sự sáng tạo lẽ ra đã kết thúc ở đó, nhưng Ngài luôn cảm thấy thế giới này vẫn chưa hoàn thiện, như thể còn thiếu sót thứ gì đó."

"Ngài suy nghĩ rất lâu và đột nhiên hiểu ra."

"Ngày thứ sáu, Ngài tiếp tục phân biệt những nền tảng cấu thành nên thế giới, tạo ra [Linh hồn] vô hình, và để đo lường độ dài của Sinh mệnh(sự sống), tạo ra vòng Luân Hồi(tuần hoàn) sinh(sống) và tử(chết). Như vậy, thế giới cuối cùng đã trở nên hoàn chỉnh và có tính tuần hoàn."

"Nhưng đến ngày thứ bảy, Ngài cảm thấy không đúng khi để thế giới tiếp tục phát triển theo cách phi logic như vậy, nên cuối cùng, Ngài đã tạo ra người quản lý thế giới theo hình ảnh của chính Ngài."

"Một số người quản lý có nhiệm vụ điều khiển mặt trời và mặt trăng, phân chia ngày và đêm. Một số khác có nhiệm vụ điều chỉnh dòng chảy của thời gian và không gian. Còn một số thì có nhiệm vụ ngao du bay lượn trên bầu trời hoặc bảo vệ mặt đất."

"Nhưng nhiều người khác đã trở thành các Linhcủa các [Pháp tắc] nhiều như vô số vì sao trên trời, cùng nhau duy trì sự vận hành của thế giới. Những người quản lý này thừa hưởng một phần sức mạnh của Ngài, tương đương với chính khái niệm đó, và do đó sở hữu những đặc ân và quyền năng vượt xa những sinh linh bình thường, mà thậm chí không cần phải tham gia vào vòng tuần hoàn sinh tử do Ngài quy định."

"Vì vậy, chúng được gọi là [Thần] bởi tất cả những chúng sinh tôn kính sự tồn tại của chúng. Mà cái ánh sáng duy nhất đã biến mất sau khi tạo ra thế giới được tôn thờ như [Sáng thế chi quang](Ánh sáng Sáng Thế) hay [Thủy nguyên chi quang](Ánh sáng Khởi nguyên)."

Thấy cô gái tóc bạc đã im lặng một lúc lâu như thể đã nói xong, Dược sư cuối cùng cũng lên tiếng với một nụ cười.

"Đó là một câu chuyện cổ xưa rất thú vị về thần thoại sáng tạo của Thủy Nguyên chi Quang(Ánh sáng Nguyên thủy). Tại hạ đã từng nghe một phần câu chuyện này trước đây, nhưng không chi tiết như ngài đã nói."

"Người ta nói rằng thế giới mà Ngài đã tạo ra được gọi là [Nguyên Sơ chi địa](Vùng đất nguyên thủy), chính là nguồn gốc của tất cả các thế giới hiện tại. Việc này có đúng hay không lại là chuyện khác, nhưng tại sao Ngấn tiểu thư lại đột nhiên nói với ta điều này?"

"Lý do sao...?"

Cô gái liếc nhìn hắn lần nữa. Trong đôi mắt bạc sâu thẳm, trong veo của cô, dường như vô số ánh sáng, bóng tối và quá khứ đã được phản chiếu, nhưng vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh.

"【Dược sư】, hơn 300 năm nay, ngươi đã theo đuổi con đường đến cảnh giới đó. Mặc dù ngươi đã dùng mọi thủ đoạn có thể và rất đáng khinh bỉ, nhưng xét về 【 Chấp niệm】(sự ám ảnh), ngươi là người mãnh liệt và thuần khiết nhất trong số các Thất Thiên Ma Tôn và thậm chí là trong số tất cả chúng sinh trên thế giới này. Vì vậy, ngươi có thể sử dụng phương pháp đó để liên tục đồng hóa người khácvà tiếp tục ý chí của【Ngươi】 đã chết từ lâu."

"Không phải tốt cũng không phải xấu, mà hoàn toàn có mục đích. Về điểm này, ngươi có mức độ tương đồng rất cao với [Thần tính]."

"Do đó, ta công nhận ý chí của ngươi với tư cách là mộtngười cầu đạo(tìm kiếm Con đường)."

"...Ý của ngài là sao?"

Sau một thoáng cau mày, Dược sư nhanh chóng mỉm cười trở lại.

"Ngấn tiểu thư, ngài không định nói rằng tại hạ đã làm đúng, rằng những người thành đại sự không câu nệ tiểu tiết, và rằng đây là cách mọi việc nên được thực hiện, phải không? Nếu vậy, tại hạ sẽ nhìn ngài dưới một góc độ thêm vài phần kính trọng."

Ngấn quay đầu đi, ánh mắt không còn hướng về người kia nữa, mà nhìn lên bầu trời đang dần tối lại.

"Đối với [Ta] mà nói, sự sống và cái chết của con người là vô nghĩa. Hôm nay ta chỉ nói điều này vì muốn tôn trọng sự thuần khiết đó, và để nhắc nhở một vài điều không cần thiết mà thôi."

"Ta sẽ không ngăn cản ngươi thêm nữa. Chỉ cần ngươi tiếp tục tiến về phía trước, ngươi sẽ được trải nghiệm chỉ một phần nhỏ sức mạnh mà ngươi hằng mơ ước, nhưng cái giá phải trả là..."

Dưới ánh nhìn của người thanh niên tóc bạc, người mà nụ cười dường như đã phai nhạt, lời tuyên bố thờ ơ của cô gái vang vọng lặng lẽ.

"Đó là [Cái chết] thật sự."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Note: Linh ở đây giống như Cao Thiên chi Linh nhé Note: bí mật bất tử của tên là đồng hóa ý chí - tà đạo quá =)))) Note: tính cách thờ ơ giống một vị Thần Note: người thành đại sự không câu nệ tiểu tiết = người đạt được thành tựu lớn lao không bận tâm đến những chuyện nhỏ nhặt