Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

(Đang ra)

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

Cheon-ma-cheom-ga-hyang

Cơ mà.. lũ người dị hợm cứ nối đuôi nhau vào rừng tôi.

6 54

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

25 684

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

(Đang ra)

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Furuno John

Cứ ngỡ chỉ là một trò đùa nên tôi mới nhận lời cầu hôn, nào ngờ sáng hôm sau, một chị gái xinh đẹp đã xuất hiện với tờ giấy đăng ký kết hôn trên tay!!!

3 10

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

(Đang ra)

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

Rakuda (駱駝)

Ở trường tôi có một tên y như nhân vật chính trong truyện rom-com. Hoàn toàn chẳng có gì nổi bật, vậy mà vì lý do nào đó, lúc nào xung quanh cậu ta cũng toàn là những cô gái xinh đẹp, quả là không bìn

18 839

Tập 07 Bay lên! Đôi cánh xé rách trời cao - Chương 228: Người tham gia thử thách

Chương 228: Người tham gia thử thách

Vào đêm diễn ra trận đấu áp chót(trận thứ hai đếm ngược) của [Đại hội giao lưu chung giữa các học viện trên thế giới], cơn gió lạnh lẽo và tuyết trắng của Đại Mê Cung ngầm Morst một lần nữa đã chào đón một vị khách quen thuộc tới thắm.

"Bùm!!!!"

Ngay khi bước ra khỏi cánh cổng, một luồng hơi thở của rồng(long tức) đáng sợ ập đến từ gần đó, giống như một tia cực quang tráng lệ từ trên trời rơi xuống đất, tạo thành những khe nứt sâu thẳm như khe núi, bụi bặm, tuyết trắng và một làn sóng xung kích cuộn trào dường như hữu hình, đã khiến mái tóc đen dài của cô gái bay phấp phới trong gió.

"Ai chà, vẫn tràn đầy năng lượng như mọi khi..."

Cô gái tóc đen thản nhiên vuốt phẳng vạt áo choàng đang bị gió thổi tung, lại lắc đầu mỉm cười và ngước nhìn lên bầu trời.

Đây là tầng 39 của Đại Mê Cung Morst, khu vực [Vùng đất Băng giá]. Vượt qua tuyết trắng và những cơn gió lạnh không ngừng thổi qua, giữa những đám bụi đang cuộn xoáy, hai cái bòng mờ ảo đang giao chiến dữ dội. Những pha đụng độ của họ tạo ra những tiếng gầm vang dội dường như làm rung chuyển toàn bộ vùng đất hoang tàn đầy băng giá này. Hơi thở của rồng suýt trúng cô gái tóc đen trước đó là dư chấn ngoài ý muốn của trận chiến này.

Nếu một người phàm bình thường đến đây và chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng như vậy, họ có lẽ sẽ lập tức quỳ rạp xuống đất vì sợ hãi hoặc kinh hãi, hoặc sợ đến mức quay đầu bỏ chạy. Có lẽ chỉ một người có tồn tại vượt qua mọi logic như cô gái tóc đen đến thăm mới có thể cười xòa trước cảnh tượng kinh hoàng đó.

Mặc dù hai bên không coi lũ kiến(kẻ yếu đuối) bên dưới là mục tiêu, nhưng lý trí vẫn là một thứ mong manh, dễ dàng tan vỡ trước sự khác biệt về thứ bậc và sức mạnh tuyệt đối.

Bởi vì—đó thực sự là hai sinh vật trong thần thoại.

Một trong số đó là một con rồng trưởng thành màu xanh lam của băng giá, dài hơn một trăm mét. Sải cánh của nó, tuy không che khuất cả bầu trời, nhưng vẫn rất ấn tượng. Mặc dù thân hình đồ sộ và oai vệ, nhưng mỗi chuyển động của nó đều tinh tế và nhanh nhẹn, như thể đó là di chuyển một cánh tay dễ dàng. Kỹ năng chiến đấu trên không của nó, cho phép nó cơ động và né tránh, thuộc hàng tốt nhất trong số tất cả các sinh vật biết bay mà Willis từng thấy.

Rồng là chúa tể của bầu trời. Ngay cả khi bỏ qua thể chất mạnh mẽ và lượng ma lực của chúng, mà chỉ xét riêng về kỹ năng thuần túy, hầu như không có sinh vật nào có thể sánh kịp chúng trong chiến đấu trên không.

Do đó, sinh vật cùng cấp bậc có thể chiến đấu với một con rồng khổng lồ(cự long) trên bầu trời mà không hề nhường bước, chính là hình bóng màu bạch kim uyển chuyển, đan xen vào nhau ấy, cũng chính là một con rồng khổng lồ.

Ừm... dùng tính từ "khổng lồ" có lẽ hơi không phù hợp. Nói chính xác hơn, nên gọi nó là một con rồng nhỏ hoặc là một con rồng non mới đúng.Mặc dù không phải là một con quái vật khổng lồ so với con người, nhưng con rồng non màu vàng trông khá nhỏ nhắn và dễ thương so với con rồng băng giá dài hơn trăm mét. Không chỉ phần lớn vảy bạch kim của nó vẫn tròn và thiếu độ sần sùi, mà đuôi và đôi cánh nhỏ bé của nó cũng chỉ dài vài chục mét. Thật khó để liên tưởng đến thân hình hồng hào và mềm mại của nó với "sức mạnh chiến đấu" to lớn.

Thế nhưng con rồng non này, chỉ có thể hình bằng một phần nhỏ kích thước của con rồng băng, giờ đây đang chiến đấu ngang ngửa với đối thủ trên không trung. Cho dù là do ma sát của móng vuốt sắc bén hay đuôi rồng va chạm với nhau, nó cũng không hề rơi vào thế bất lợi trong cuộc đối đầu trực diện. Cứ như thể một đứa trẻ với một cây gậy gỗ đồ chơi đang chiến đấu với một chiến binh mặc giáp nặng nề, tạo nên một cảm giác kỳ quái và phi lý.

Tuy nhiên, trước khi nữ mục sư kịp quan sát màn trình diễn một cách thích thú, hai con rồng khổng lồ trên bầu trời dường như đã nhận thấy sự xuất hiện của cô gái. Đặc biệt, con rồng non màu vàng gần như không chút do dự từ bỏ chiến đấu, thực hiện một cú lộn 360 độ nhanh nhẹn để tạo ra khoảng cách, rồi dang rộng đôi cánh lao xuống.

Thân rồng của cô bé tỏa ra ánh sáng vàng rực trong không trung, biến thành một cầu vồng dài như sao băng rơi. Nó biến đổi nhanh chóng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, và khi đáp xuống, nó đã biến thành một cô bé loli tóc vàng chỉ cao khoảng 1,3 hoặc 1,4 mét và hoàn toàn khỏa thân.

"Bịch!"

Đôi bàn chân trần trắng nõn của cô bé nhẹ nhàng chạm vào tuyết. Mặt đất đóng băng vĩnh cửu, cực kỳ lạnh lẽo dường như chẳng là gì đối với cô bé. Đôi cánh rồng nhỏ xíu của cô bé nhanh chóng biến mất phía sau, và với vật trang trí duy nhất trên mắt cá chân, những chiếc chuông linh động kêu leng keng trong khi cô bé chạy nhanh về phía cô gái và âu yếm lao vào vòng tay cô ấy.

"Chị, lần này chị đến muộn quá rồi!"

Willis nhẹ nhàng vỗ đầu tiểu long nương, mỉm cười và khẽ gật đầu.

"Xin lỗi, xin lỗi. bởi vì Mia vừa mới thức dậy vào hôm nay. Hơn nữa, do tình hình bên ngoài đã thay đổi, nên ta phải giải quyết một số việc nên mới đến muộn một chút. Xin lỗi vì đã để em chờ."

Vừa nói, nữ mục sư giơ tay lên, một chiếc áo choàng màu trắng vừa vặn với thân hình tiểu long nương che phủ làn da mịn màng, trắng hồng như củ sen của cô bé tóc vàng. Do cô bé vẫn chưa trưởng thành và không thể biến vảy rồng thành áo giáp hay quần áo như Hiểu Quang, vì vậy Willis không muốn để cô bé để lộ thân thể rồng thật của cô trước mặt người ngoài.

Sau khi tự tay mặc quần áo cho cô bé, một luồng ánh sáng khác xuất hiện, và một lượng lớn thức ăn được chuẩn bị đặc biệt cho Tiểu Quang đổ ra từ kho đồ của cô. Willis cũng mở một rào chắn để cách ly thế giới băng giá và tuyết phủ bên ngoài, tạo điều kiện ăn uống thoải mái cho cô bé.

Đây là những việc thường ngày, cả cô ấy và Tiểu Quang đều đã quen với chúng.

Tuy nhiên, lần này, tiểu long nương cũng không vội vàng ăn uống. Thay vào đó, cô bé hơi nghiêng đầu và nhìn cô gái tóc đen với vẻ ngạc nhiên.

"Cô ấy đã tỉnh rồi sao? Vậy có nghĩa là chị đã chuẩn bị ra tay hành động rồi à? Còn phía bên em thì sao...?"

"Thực ra, không phải ta đang chuẩn bị ra tay hành động, mà là phía bọn chúng sắp ra tay rồi. Em cũng nên chuẩn bị sẵn sàng, nhưng... hiện tại cũng không cần vội."

"Bùm!!!"

Trong cuộc trò chuyện ngắn ngủi đó, con rồng băng giá trước đó đã giao chiến với Tiểu Quang trên không cũng lao xuống đất một cách dữ dội, mang theo một vệt tuyết lớn cùng tiếng gầm rú.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là người canh giữ tầng 39 của Đại Mê Cung Morst, Lam Long Vương mà nữ mục sư đã từng giao chiến khi cô đến đây lần đầu. Tuy nhiên, lần này nó không hề tỏ ra thù địch với Willis. Nó chỉ đứng giữa vùng tuyết trắng và băng giá bên ngoài [Quang Hữu Chi Hộ], nhìn chằm chằm vào thức ăn mà cô gái mang đến với vẻ mặt có phần hài hước.

Willis có lẽ đã nhận ra đó là ánh mắt "thèm ăn".

Con rồng này... hay đúng hơn, tất cả những con quái vật trong Đại Mê Cung Morst, thực chất không thể được coi là những sinh vật sống thực sự. Tên thật của chúng là những [Người thử thách](Thí luyện giả), và như tên gọi cho thấy, chúng là những [Dạng sống mô phỏng](giả) được hình thành trong Sân Thử Thách khổng lồ này.

Dĩ nhiên, bên trong khu vực thử thách được cả thế giới biết đến với tên gọi Đại Mê Cung Morst, nơi có những sinh vật sinh ra với sức mạnh [Thủy Nguyên] không khác gì các sinh vật thật. Bọn chúng cũng có ý chí riêng, có thể săn mồi, ngủ nghỉ và thậm chí sinh sản. Tuy nhiên, ngay cả chúng lẫn con cái của chúng đều không thể rời khỏi khu vực [Sân thử thách], tức là Đại Mê Cung Morst được.

Nếu chúng đi lạc quá xa khỏi nơi sản sinh ra [Dạng sống mô phỏng] ở mỗi tầng tới chỗ của [Cốt Lõi Sáng Thế] nằm ở tầng sâu nhất của Sân thử thách hoặc chạy ra bên ngoài, thì các Nguyên Tinh bên trong cơ thể chúng - thứ tạo nên lõi của sinh mạnh trong cơ thể chúng sẽ mất đi sức sống, dẫn đến cái chết nhanh chóng của chúng.

Đây là bí mật thực sự của Đại Mê Cung ngầm Morst về: Lý do tại sao số lượng quái vật bên trong không bao giờ giảm hoặc tăng và không bao giờ vượt khỏi tầm kiểm soát là vì [Cốt Lõi Sáng Thế] hoạt động như một bộ điều chỉnh trung tâm, liên tục điều chỉnh số lượng sinh vật trong Khu vực [Sân Thử Thách]. Số lượng sinh vật trong Khu vực [Sân Thử Thách] luôn được giữ trong một phạm vi cố định nhất định, có thể thêm vào hoặc loại bỏ dần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Note: về chủng tộc thì Hiểu Quang chính là Cự long(Rồng khổng lồ) nhé - đây là hư ảnh khi chiến đấu thì tạo lên như pháp tướng ấy - ví dụ như Tiểu Không tung ra toàn lực thì có bóng dáng của 1 con cáo 9 đuôi phía sau nhé :v