Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

(Đang ra)

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Furuno John

Cứ ngỡ chỉ là một trò đùa nên tôi mới nhận lời cầu hôn, nào ngờ sáng hôm sau, một chị gái xinh đẹp đã xuất hiện với tờ giấy đăng ký kết hôn trên tay!!!

3 9

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

(Đang ra)

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

Rakuda (駱駝)

Ở trường tôi có một tên y như nhân vật chính trong truyện rom-com. Hoàn toàn chẳng có gì nổi bật, vậy mà vì lý do nào đó, lúc nào xung quanh cậu ta cũng toàn là những cô gái xinh đẹp, quả là không bìn

18 839

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

(Đang ra)

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

Hayaken

Anh nhanh chóng bắt tay vào công cuộc biến nghề nghiệp yếu ớt này thành một sức mạnh đáng gờm khiến ai cũng phải dè chừng. Thế nhưng, Ren chẳng hề hay biết một cú sốc khác đang chờ đợi mình.

2 7

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

1 4

Thanh Gươm Dẫn Lối

(Đang ra)

Thanh Gươm Dẫn Lối

Quiet / Toi8

Một câu chuyện fantasy kiểu “nhân vật chính gần như mạnh nhất” —vừa nghiêm túc vừa bi hài.

21 454

Tập 07 Bay lên! Đôi cánh xé rách trời cao - Chương 214: Một mối quan hệ không thể nói thành lời

Chương 214: Một mối quan hệ không thể nói thành lời

Đặc biệt là trong hai tuần trở lại đây, kể từ khi [Đại hội giao lưu chung giữa các học viện trên thế giới] chính thức bắt đầu, vị đại nhân kia, bao gồm cả hai vị tiểu thư, đã dành ít thời gian ở nhà hơn đáng kể. Trong cuộc thi đấu đầu tiên, họ thậm chí còn rời xa nhà suốt bảy ngày.

Xem như là một người hầu gái cấp cao mang thân phận thật là một Hầu tước của Huyết tộc đời thứ tư, Mia có được rất nhiều thông tin nhờ các mối quan hệ của cô. Nhiều "người bạn" của cô, những người hợp tác cung cấp máu cho cô, đều nắm giữ những vị trí cao trong Sainz. Vì vậy Mia biết rất rõ những gì chủ nhân và các tiểu thư của mình làm mỗi ngày, nhưng cô không bao giờ tự mình chủ động đề cập đến điều đó.

"Ài(thở dài)... Mình thực sự hi vọng đại nhân Willis có thể tin tưởng chúng ta hơn. Sử dụng vào những công việc mạnh tay hơn nữa cũng chẳng thành vấn đề gì..."

Vừa thở dài khe khẽ, người hầu gái, người luôn tự coi mình là một công cụ nhưng chưa bao giờ tỏ ra bất mãn hay thắc mắc trước mặt chủ nhân, liền hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh rồi giơ tay gõ cửa.

“Xin chào, có ai ở nhà không?”

Mia hiện đang ở trong một trong những tòa nhà dân cư bình thường ở Học khu số 7, nơi có một cô gái tộc Thụ Tinh cũng đang theo học tại Học khu số 7 ở Sainz sinh sống.

Đối phương không có xuất thân hay thân thế đặc biệt nào, ít nhất là theo những gì Mia biết. Tuy nhiên, ngoài thân thế bình thường đó, cô ấy còn là người cung cấp máu cho Mia Constance, hay nói cách khác là "bạn bè" của cô ấy.

Các Thụ Tinh luôn sống hòa hợp với thiên nhiên quanh năm, và hương thơm tươi mát, tự nhiên của chủng tộc này luôn được các ma cà rồng yêu thích, khiến bọn họ trở thành một trong những lựa chọn hàng đầu để kết bạn của Huyết tộc.

Cả Mia và Selna đều đã kết bạn với hơn 10 người như vậy ở thành phố Học viện Sainz. Hầu hết họ đều là những phụ nữ khá trẻ thuộc nhiều chủng tộc khác nhau. Ma cà rồng luôn có những yêu cầu rất khắt khe đối với máu. Máu không chỉ phải tươi và tinh khiết, mà còn phải "tương thích" với chúng. Đó là điều chỉ có thể tìm thấy một cách tình cờ.

Do đó, bất cứ khi nào gặp được mục tiêu mà mình ưa thích, các Huyết tộc thường cố gắng tiếp xúc với đối phương trước, tiếp cận gần hơn. Sau đó, khi thời cơ chín muồi, các Huyết tộc sẽ khéo léo tiết lộ danh tính của mình và yêu cầu trao đổi một lượng máu nhất định định kỳ thông qua giao dịch hoặc các phương tiện tương tự.

Dĩ nhiên, theo mệnh lệnh nghiêm ngặt của Thân vương điện hạ Lucyni, người đứng đầu phe phái ổn định, ngay cả khi bị từ chối, các ma cà rồng cũng không thể ép buộc hay dùng khả năng điều khiển tâm trí để đạt được mục tiêu. Chúng chỉ có thể xóa trí nhớ của đối phương và ra đi trong tiếc nuối. Vì vậy, những "người bạn" có thể được phát triển thành công là nguồn lực vô cùng quý giá đối với các ma cà rồng ở Sainz.

Chỉ cần biết tiết chế bản năng, thì các ma cà rồng sẽ không có nhu cầu về máu cao như các sinh vật bình thường luôn ăn uống với chu kỳ vài ngày một lần. Vì vậy Mia sẽ chỉ đến mỗi hai hoặc ba tháng một lần để ăn uống. Nếu đại nhân Willis đã đồng ý đưa cô và Selna rời đi sau Đại hội, đây có lẽ sẽ là lần cuối cùng cô hợp tác với người bạn này.

Trong lúc suy nghĩ miên man, người hầu gái thầm cân nhắc xem liệu lần này mình có nên uống nhiều thêm một ít máu nữa không. Có lẽ, cô nên trữ thêm một ít vào một chiếc hộp kín để dùng sau này. Tuy nhiên, Mia sớm nhận ra lý do tại sao, dù cô đã gõ cửa rất lâu mà không có tiếng trả lời từ phía bên kia cánh cửa, điều này khiến cô hơi nhíu mày.

Chẳng lẽ cô ấy(người bạn kia) đã ra ngoài rồi sao? Nhưng chắc chắn là vài ngày trước cô ấy(Mia) đã đến để chuyển lời nhắn và xác nhận thời gian gặp mặt hôm nay kia mà...

Ngay cả ở Sainz, thân phận của Huyết tộc(ma cà rồng) cũng khá nhạy cảm, vì vậy mỗi khi ăn, họ thường chọn một môi trường kín đáo và riêng tư. Mặc dù có nhiều cư dân trong tòa nhà dân cư này, nhưng hầu hết người dân đều ra ngoài làm việc hoặc đi học vào thời điểm này trong ngày.

Nói cách khác, ngay cả khi có nhiều tiếng ồn(động tĩnh) phát ra, có lẽ cũng chẳng ai xung quanh để ý.

Nghiêng đầu có vẻ bối rối, người hầu gái gõ cửa mạnh hơn một chút.

"Cô Philoai, cô có nhà không? Là ta, Mia đây. Cô có nghe thấy ta nói không? Nếu cô nghe thấy, làm ơn trả lời giúp ta?"

Khoan đã... có tiếng động phát ra từ bên trong.

Mặc dù những tiếng động sột xoạt đã được giữ ở mức rất thấp, nhưng với tư cách là một ma cà rồng cấp Hầu tước, Mia thực sự sở hữu sức mạnh toàn diện sánh ngang với một cường giả cấp Thiên Không hàng đầu. Hơn nữa, năm giác quan của cô ấy nhạy bén hơn nhiều so với sinh vật bình thường. Do đó, cô ấy hoàn toàn có thể phân biệt được những chuyển động tinh tế trong âm thanh nhỏ xíu kia.

Đang mặc quần áo… hay đang tự nói chuyện với chính mình? Không, nghe giống như một tiếng rên rỉ hơi đau đớn hơn… Chuyện gì đã xảy ra vậy?

“…………….”

Một tia sáng lạnh lẽo, khát máu gần như không thể nhận thấy lóe lên trong đôi mắt đẹp của cô gái. Mia lặng lẽ luồn tay xuống dưới chiếc váy thường ngày, khéo léo lấy ra thứ gì đó, rồi kín đáo giấu vào tay áo.

Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên trong phòng, đáp lại một cách vội vã.

"À, vâng, vâng! Ta đang ở trong nhà, cô Mia, xin cô chờ một chút!"

Những tiếng sột xoạt trầm thấp, tru tréo biến mất như thể bị ảo ảnh chi phối, thay vào đó là tiếng chạy nhanh, nghẹn ngào. Ngay sau đó, một cô gái trẻ mặc áo ngủ rộng thùng thình, mái tóc dài màu xanh(lục) nhạt không chải chuốt buông xõa phía sau, cùng đôi tai dài nhọn đặc trưng của tộc Thụ Tinh, dường như vừa mới thức dậy, đã mở cửa từ bên trong và thận trọng hé nửa đầu nhìn ra bên ngoài.

Thấy vẻ mặt hơi bất lực của người hầu gái, cô gái lập tức nở một nụ cười gượng gạo.

"Hahaha... Cô Mia đến sớm quá! Cô lúc nào cũng đúng giờ."

"À…………"

Cô gái Huyết tộc cấp Hầu tước, với mái tóc đỏ sẫm được búi thành hai bím tóc, trước đó đã đổi bộ đồng phục của người hầu gái thành một chiếc váy bình thường giản dị, thở dài và quay lại chỉ tay về phía ánh sáng ban ngày bên ngoài. Mia nói với khuôn mặt vừa thấy buồn cười vừa thấy bực bội.

"Thời gian mà còn sớm sao? Đã gần trưa rồi, cô Philoai. Ta biết hôm nay là ngày nghỉ hiếm hoi, nhưng dù thế nào thì cô cũng nên học cách tự kỷ luật và kiểm soát lịch trình làm việc của mình chứ để nghỉ ngơi chứ? Vội vã làm việc quá sức sẽ làm giảm chất lượng của máu. Hơn nữa, cô không muốn ta chấm dứt hợp tác chỉ vì ta nghĩ máu của cô có vị khó chịu, phải không?"

"Ôi trời... sẽ không sao nếu chuyện đó xảy ra một hoặc hai lần đâu. Ta biết cô Mia không phải là người vô tâm đến thế! Haha, thôi đừng nói về chuyện đó nữa, cô mau vào đi!"

Sau khi niềm nở mời Mia vào phòng và đóng cửa lại, Philoai, người dường như vừa mới tỉnh giấc, đã rót cho "khách hàng" đặc biệt này một ly nước, chào hỏi cô ấy, rồi đi vào phòng tắm để tắm.

Đây là quy tắc mà họ đã quen thuộc. Uống máu là một hành động rất trang trọng đối với các ma cà rồng, thậm chí có thể được coi là một nghi lễ. Do đó, việc làm sạch cơ thể của nhau trước khi uống máu là điều cần thiết khi điều kiện cho phép.

Mọi thứ dường như không có gì bất thường. Hơn nửa câu trả lời cũng bình thường... Phải chăng trước đó chỉ là do mình tưởng tượng?

Nghe tiếng nước chảy ào ào từ phòng tắm, Mia liếc nhìn đống chăn ga gối đệm vương vãi trên giường, rồi thở dài bất lực. Thói quen nghề nghiệp của người hầu gái buộc cô phải dọn dẹp phòng cho người bạn có phần luộm thuộm này của mình.

"À mà này, cô Philoai, hình như vừa nãy ta nghe thấy tiếng nói phát ra từ phòng cô. Có phải là những người bạn khác không ạ?"

Nghe thấy câu hỏi thăm thuận miệng của Mia, những lời lẩm bẩm không rõ ràng của bà chủ nhà, hòa lẫn với tiếng nước chảy, nhanh chóng vang lên.

"Một giọng nói ư? Không, ta ngủ suốt. Chắc đó chỉ là nói mớ trong lúc ngủ thôi của ta thôi?"

“Ồ… nói mớ khi ngủ không phải là một thói quen tốt đâu. Cô Philoai, cô thực sự nên thay đổi giờ giấc làm việc và nghỉ ngơi của cô.”

"Ôi, làm ơn hãy tha cho ta, cô Mia! Sao cô lại cằn nhằn y như cha mẹ khó tính của ta vậy? Cuộc sống còn ý nghĩa gì nữa nếu ngay cả ngày nghỉ mà ta cũng không được ngủ nướng chứ?!"

"Ý nghĩa về cuộc sống của cô cũng tùy tiện quá rồi…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!