Chương 177: Những thứ mà mỗi người đã đạt được
Mặc dù cô ấy có thể tự chọn thời điểm để gỡ bỏ phong ấn, nhưng đó không phải là loại có thể tái sử dụng nhiều lần. Làm như vậy sẽ ảnh hưởng rất lớn đến các kế hoạch tiếp theo của cô ấy, hơn nữa...
Điều đó cũng có nghĩa là cô ấy không thể nào sống chung với phàm vật, không thể trở thành bạn bè thật sự với Lenka và những người khác. Thậm chí, đó có nghĩa là... cô ấy vẫn là một người cô đơn một mình, không có gì ngoài chủ nhân và sức mạnh bên ngoài.
Tiểu Quang rất không thích loại cảm giác đó.
"Ha!"
Hơi thở rồng màu vàng bạch kim phun ra, thiêu rụi hàng loạt Phệ Ma Kiến ở phía trước. Tuy nhiên, so với lúc bắt đầu trận chiến, sức mạnh và khí thế của chiêu mạnh nhất từ Long tộc này đã suy yếu đáng kể. Nó không thể đóng vai trò gì trong việc tiêu diệt trên quy mô lớn. Nó chỉ có thể ngăn chặn đàn kiến đang tiến lên và thậm chí còn áp chế, buộc chúng phải rút lui.
Ma lực của cô gần như đã cạn kiệt rồi...
Long tức(Hơi thở rồng) là năng lực bẩm sinh mà loài rồng thành thạo và tin tưởng nhất, thường là phương án cuối cùng khi chúng rơi vào khủng hoảng tột cùng. Dù lúc này đã cảm nhận được lượng ma lực trong cơ thể đang nhanh chóng cạn kiệt như đáy biển khô cạn, Tiểu Quang lại bình tĩnh và điềm đạm hơn bao giờ hết.
Cô ấy muốn thử tin tưởng tất cả mọi người khác, ngoại trừ chủ nhân của mình, ít nhất là... cho đến giây phút cuối cùng...
"Bùm!!!"
Ngay lúc đó, một luồng hơi thở của rồng màu đỏ bắn thẳng lên trời. Cô bé loli tóc vàng, cũng đang sử dụng hơi thở rồng màu vàng và đang ở giữa một đàn Phệ Ma Kiến màu đen tràn đến từ mọi hướng như một cơn sóng thần, hơi choáng váng vì quá kiệt sức. Tuy nhiên, cô bé dường như thở phào nhẹ nhõm và nở một nụ cười đã hiểu mà chưa người ngoài nào từng thấy trước đây.
Đó chính là tín hiệu mà Lenka và cô ấy đã thống nhất từ trước, để báo hiệu rằng toàn đội đã đến lối vào tầng dưới và Tiểu Quang có thể rút lui.
"Mấy người này... thực sự đang cố gắng hết sức. Vậy ra đây là cảm giác hợp tác giữa những phàm vật... Nó khác với việc ở bên cạnh chủ nhân của mình, nhưng nói cũng hoàn toàn không gây khó chịu chút nào."
Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ bùng lên từ cơ thể cô bé tóc vàng như một làn sóng. Giữa đống đổ nát của vô số con Phệ Ma Kiến, tiểu long nương sau khi đã dùng hết chút lượng ma lực cuối cùng, lienf dang rộng đôi cánh và bay vút lên, biến mất vào bầu trời phía trên những con sóng đen ngòm của bầy kiến giữa những lời độc thoại không lời.
………………………………………………
"Chúng ta đã làm được rồi, Điện hạ! Chúng ta là đội đầu tiên và đã giành được điểm thưởng ẩn!"
Khi con số trên màn hình hiển thị điểm số nhảy vọt từ 0 lên 500, các học viên của Học viện Hoàng gia, những người vừa leo xuống cầu thang do ai đó xây dựng để xuống tầng dưới, lập tức phấn khích và vui mừng khôn xiết. Noelle, cô gái Miêu nhân thân thiết với Karinvega, đã nhảy vào vòng tay cô với vẻ vô cùng phấn khích, đôi tai mềm mại của cô ấy ve vẩy lên xuống khi cô vui vẻ cọ xát vào ngực của cô gái có đôi mắt khác màu.
Vô thức và trìu mến vuốt ve đầu cô gái như mèo con, công chúa điện hạ nhìn vào màn hình thiết bị giống đồng hồ mà Sainz đã phát cho, dùng để hiển thị điểm số của đội theo thời gian thực, và khẽ lắc đầu vẻ ngượng ngùng.
"Xét về mặt logic, đội đã vượt qua vòng loại đáng lẽ phải được nhận điểm thưởng, đúng không? Có hơi xấu hổ khi chúng ta lại thắng nhờ may mắn..."
Một cô gái tóc vàng cầm pháp trượng bước tới, mỉm cười và lắc đầu nói.
"Điện hạ, cô đã quá khiêm tốn rồi. Thể lệ cuộc thi do Sainz đặt ra. Cho dù có bất kỳ khía cạnh không hợp lý nào, thì đó phải là trách nhiệm của ban tổ chức. Chúng ta không hề gian lận hay vi phạm bất kỳ quy tắc nào, vậy tại sao chúng ta phải xấu hổ khứu? Hơn nữa, việc chúng ta đến đây sớm không chỉ là do may mắn mà, phải không?"
"Hừm? Rosie, ý của cô là...?"
Oluco, người đột nhiên có vẻ đang suy nghĩ gì đó, liền ra hiệu mọi người im lặng, rồi kéo cô gái kia sang một bên và nói với nụ cười.
"Đừng làm ầm ĩ lên thế. Mặc dù thể lệ cuộc thi không cấm việc điều tra và chuẩn bị trước, nhưng nếu chuyện này bị lộ ra ngoài, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tính công bằng của cuộc thi và danh tiếng của Điện hạ. Chúng ta phải giữ kín chuyện này là được rồi."
Cô gái tóc xanh biếc trầm lặng, có phần khó gần bỗng nhiên hé miệng, liếc nhìn công chúa điện hạ đang nói chuyện với những người khác với vẻ ngạc nhiên.
"Có lẽ nào Điện hạ thực sự đã biết trước rằng ai đó sẽ ra tay? Nhưng làm sao ngài biết được địa điểm này sẽ là nơi đầu tiên tiến xuống tầng dưới? Cho dù ngài có điều tra đi chăng nữa, ngài cũng không thể nào biết rõ mọi động tĩnh của các ma thú trong mê cung như vậy được, phải không?"
"Haha, làm sao ta có thể hiểu được suy nghĩ của Điện hạ chứ? Tuy nhiên, nếu nói về đội nào trong cuộc thi này dám liều lĩnh đối đầu trực tiếp với đàn Phệ Ma Kiến, thì có lẽ chỉ có [Kim Diễm] của Thất Kiệt từ Sainz mới dám làm. Cô ấy là người duy nhất đáp ứng đủ tiêu chí và tham gia cuộc thi này, và rất có thể sẽ là một trong những đối thủ mạnh nhất của Điện hạ trong cuộc thi này đó..."
"Nhân tiện nhắc đến chuyện đó, chúng ta đã gặp cô bé ấy một lần trước đây tại bữa tiệc đó. Bé gái ấy đi cùng tiểu thư Willis - vị quan giám khảo đó."
"Ặc………."
Như thể vừa nhận ra điều gì đó, Oluco đột nhiên dừng lại một lát, vội vàng quay đầu nhìn cô gái tóc đen vừa xuất hiện từ hư không vì đang kiểm tra điểm số ẩn của đội, giờ đang có cuộc trò chuyện ngắn với đội trưởng - tức là công chúa điện hạ.
Thấy có vẻ như ai đó đã cảm nhận được điều gì đó và lập tức hướng đôi mắt màu xanh bạc về phía mình, Oluco liền nhanh chóng quay đầu tránh ánh nhìn khó hiểu của tiểu thư mục sư và biến mất vào đám đông. Rosie cũng lắc đầu bất lực và quay lại bên cạnh Karinvega, người vừa không nghe thấy những lời thì thầm, rồi đưa ra lời khuyên của mình.
"Điện hạ, mặc dù số điểm ẩn giấu khá đáng giá, nhưng vẫn chưa đủ để đảm bảo chiến thắng cuối cùng của chúng ta. Giờ đây, khi đã đến [Khu vực Rừng Rậm], tốt nhất là chúng ta vẫn nên hành động càng sớm càng tốt."
Karinvega vô thức liếc nhìn Willis, người đang đóng vai trò giám thị, và thấy Willis cũng không đưa ra bất kỳ nhận xét hay đánh giá nào, cô liền khẽ ho một cái và bắt đầu ra lệnh cho các thành viên trong đội.
"À... Trong trường hợp đó, Noelle, làm phiền cô bắt đầu rồi."
"Vâng, thưa Điện hạ! Hehe, Noelle đã chuẩn bị sẵn sàng rồi!"
Trước khi họ kịp ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột sang môi trường rừng rậm, cô gái lai giữa Miêu nhân và con người nhỏ nhắn đã nhanh chóng tiến lên phía trước nhóm. Cô nhắm mắt lại, đôi tai mèo dài, hình tam giác của cô đột nhiên dựng thẳng lên, rồi gập lại một góc 90 độ, và bắt đầu xoay tròn nhanh chóng một cách khó hiểu!
"Ồ oa..."
Willis khi chứng kiến cảnh tượng này lần đầu tiên, đã thốt lên một tiếng thở hổn hển kỳ quái, gần như theo phản xạ vô thức, nhưng những người khác trong nhóm dường như đã quen với điều đó từ lâu và phản ứng rất bình tĩnh.
Đây là khả năng đặc biệt mà Noelle sở hữu với tư cách là [Thần Quyến giả]. Đây là thứ mà những người bạn của cô ấy thường gọi đùa là [Mèo săn kho báu].
Mặc dù Noelle chưa bao giờ giải thích cụ thể về tác dụng và nguyên lý của năng lực này, nhưng thông qua sự tương tác và giao lưu liên tục trong sinh hoạt, mọi người trong đội về cơ bản đã hiểu được các quy tắc chung của nó.
Đúng như tên gọi, cô ấy có thể cảm nhận được những "Bảo vật(kho báu)" có giá trị phi thường trong một phạm vi nhất định. Bất kể loại nào, độ khó kiếm được hay tác dụng của chúng ra sao, thì những kho báu này luôn là những vật phẩm có giá trị nhất chưa được sở hữu trong phạm vi tìm kiếm của cô ấy. Mặc dù không ai khác biết nguyên lý hoạt động cụ thể đằng sau năng lực này, nhưng kết quả chính là như thế.
Dĩ nhiên, một con mèo nhỏ thì có ý đồ xấu xa gì chứ? Cô ấy chỉ quan tâm đến việc đi tìm kho báu. Còn việc có thực sự lấy được kho báu đó hay không thì lại hoàn toàn phụ thuộc vào bản lĩnh của người săn kho báu rồi~.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
