Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 06 Truyền thừa bí mật của Ngự Hồ và tiên đạo Linh Ẩn - Chương 160: Bóng tối hội tụ

Chương 160: Bóng tối hội tụ

Willis là một người rất coi trọng "khoa học".

Cô ấy có xu hướng tin rằng bất cứ điều gì có vẻ phi lý và không thể đánh giá bằng lẽ thường đều phải chứa đựng một nguyên lý logic nào đó. Hơn nữa, cô ấy sẽ không tiếc công sức để tìm ra nó một cách rõ ràng nhất.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Trong môi trường hoàn toàn xa lạ này, cô ấy sẽ không ngoan ngoãn từ bỏ lý trí và đặt hy vọng vào những quy tắc mơ hồ, khó nắm bắt và những câu chuyện kỳ lạ đó.

Mặc dù cô ấy đã nhắm mắt, nhưng SP vẫn kiểm soát tầm nhìn của cô, liên tục theo dõi mọi thứ xung quanh.

Tiếng sóng vỗ rì rào càng lúc càng rõ hơn trong tai họ, nhưng thực tế, họ vẫn đang nắm tay nhau đi bộ qua những ngọn đồi mờ sương. Không có lối đi không gian hay vết nứt chiều không gian nào đột nhiên xuất hiện và hút hai cô gái vào.

Cho đến khi, đúng lúc âm thanh dường như ở ngay bên cạnh cô, và những con sóng dữ dội sắp ập vào người cô và gột rửa quần áo của mọi người!

Cô ấy nhấc chân lên, rồi lại tiếp đất...

Cô ấy đã bước vào thế giới đó rồi.

"À..."

Vào lúc đó, Willis đột nhiên hiểu ra.

Sự thật về mảnh thiên địa(không gian) này—[Vô Tận Hư Hải].

Điều đó thực sự làm người ta phải kinh ngạc...

Cách sử dụng thứ sức mạnh này thật là tài tình!

Willis không chắc rằng nơi đây có phải là Vô Tận Hư Hải hay không, nhưng ít nhất nơi cô đang đứng là — một Thần quốc do một vị thần minh nào đó để lại.

Một góc của Thần quốc, cũng giống như Thánh địaMa Thần Olivia đã để lại cho Tiyelu, chứa đựng loại quyền năng phi thường độc nhất vô nhị trong cảnh giới đó.

Nhưng mà nơi đây, nó không phải là quyền năng về [Ma Lực] mà đúng hơn là... [Luân chuyển] một pháp tắc khá trừu tượng và khó nắm bắt. Hai từ luân chuyển(vòng tuần hoàn) chỉ là tính từ phù hợp nhất mà Willis có thể nghĩ ra ngay từ cái nhìn đầu tiên ở đây.

Sự khéo léo trong cách cắt ra và thiết kế lại Thần quốc này vượt xa những gì cô từng thấy trong Huyễn giới tại Dãy núi Vạn Ma. Ngay cả tiểu thư mục sư, người sở hữu cùng loại cấp độ sức mạnh như vậy, cũng chỉ mới hiểu được những ý tưởng tài tình ẩn chứa bên trong nó.

Vị thần minh đã để lại Thần quốc này hẳn đã thiết lập một hệ thống logic tương tự như một chương trình, để nó tự động xuất hiện ở thế giới phàm trần này và chỉ đưa người ngoài vào nơi này khi đáp ứng được những điều kiện cụ thể. Chuyện này cũng giống như khi Thần quốc giáng thế, như khi hai thế giới chồng chéo lên nhau nhưng lại tách biệt.

Đây hoàn toàn là vấn đề về [Quy tắc], vì vậy nó không cần đến ma pháp không gian hay bất cứ thứ gì khác phụ trợ.

Nếu không nhờ sự biến động thoáng qua đó nhắc nhở Willis về thời điểm cô triệu hồi Thần quốc, có lẽ cô đã không nhận ra sự thật này.

"…………"

Nhẹ nhàng buông tay hai cô gái bên cạnh, nữ mục sư quan sát khung cảnh xung quanh.

Đó là biển, nhưng lại không phải là biển.

Âm thanh "Ào ào" vỗ vào bờ của sóng luôn gợi lên hình ảnh những con sóng dữ dội trên biển, nhưng khi Willis thực sự đặt chân lên bờ, cô nhận ra rằng âm thanh đó không phải là tiếng sóng biển vỗ vào bờ, mà là tiếng của vô số bông hoa đung đưa trong gió và va chạm vào nhau.

Một biển hoa.

Những bông hoa đỏ thắm, đỏ như máu trải dài như biển cả, vươn tới tận chân trời vô tận. Bầu trời tối sầm, không một bóng mặt trời hay mặt trăng, tựa như hoàng hôn, nhưng lại mang đến một làn gió cổ xưa du dương bên cạnh ta.

“Thế gian có Minh, Minh phủ bên bờ, Tam Đồ bỉ ngạn… hoa nở như máu, mắt nhìn xa xăm…”

Một tiếng thì rầm quen thuộc vang lên bên cạnh cô và một người đàn ông trung niên mặc đồ trắng đứng giữa một biển hoa bỉ ngạn, trên khuôn mặt nở nụ cười.

"Các vị, chào mừng mọi người đến với [Vô Tận Hư Hải]."

………………………………………………………………

“Chính là chỗ này.”

Tại quận Tân Xuyênở lưu vực phía Tây, một vài hình bóng quỷ dị và khó lường đã tụ tập lại, lặng lẽ quan sát xung quanh.

Một số trong số chúng che kín cơ thể bằng mũ trùm đầu và áo choàng, trong khi những con khác không hề cố gắng che giấu bản thân, trực tiếp để lộ vảy, lông hoặc tứ chi, những bộ phận khác biệt hoàn toàn so với con người. Chiều cao và hình dáng cơ thể của chúng thậm chí còn kỳ dị hơn, khiến việc miêu tả ngoại hình của chúng bằng những từ ngữ thích hợp gần như là bất khả thi.

Ánh mắt kỳ dị của lũ quái vật đảo quanh lưu vực, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó, nhưng chúng đã không tìm thấy.

Sau một hồi im lặng dài, một trong số chúng cất tiếng nói trầm thấp, sử dụng thứ ngôn ngữ thông dụng khá khó hiểu và xa lạ của Cổ Linh Vực.

"Các ngươi... cũng nhận được tín hiệu của [Vô danh] sao?"

Những con quái vật nhao nhao gật đầu đồng ý, hoặc bày tỏ sự tán thành theo cách riêng của chúng, rồi một con khác lại lên tiếng.

"Tình hình ở đây rất khác so với những gì cô ấy miêu tả. Có lẽ chúng ta đã bị cô ta lừa."

Một đám hình bóng đã lập tức bắt đầu bàn tán với nhau.

“【Vô Danh】sẽ không bao giờ nói dối. Có lẽ sau đó đã xảy ra chuyện gì đó đã buộc cô ta phải thay đổi kế hoạch.”

"Hừm... Thì ra đó là nơi cô ta trốn suốt thời gian qua. Thảo nào chúng ta không tìm thấy cô ta đâu cả. Chúng ta đã thỏa thuận cùng nhau chia sẻ cách phá vỡ Thiên tỏa(ngăn cách của bầu trời) và trả thù hòn đảo khốn kiếp đó, nhưng cô ta đột nhiên biến mất, khiến chúng ta phải chờ đợi lâu như vậy. Thật là bực mình!"

"Không, không, không, [Vô Thủ](không đầu), ngươi sai rồi. Xét theo tình hình hiện tại, rõ ràng [Vô Danh] đã bị một kẻ thù mạnh mẽ tấn công bất ngờ và bị phong ấn tại đây. Chỉ gần đây nó mới có thể gửi thông tin ra ngoài, cho phép chúng ta đến giải cứu."

"Ồ? Ai lại có thể có thủ đoạn như vậy chứ?"

"Chuyện này có cần phải hỏi không? Người có thể lặng yên không một tiếng động trấn áp [Vô Danh] một cách lặng lẽ như vậy thì chỉ có mỗi Linh Hồ vu nữ đã tự mình ra tay thôi."

“………………”

Nghe thấy cái tên này, lũ quái vật lập tức im lặng, sắc mặt chúng trở nên lạnh lẽo, như thể chúng vô cùng sợ hãi tồn tại mà cái tên đó đại diện.

Một lúc sau, một tên trong số chúng lại lên tiếng.

"Không cần phải lo lắng. Linh Hồ vu nữ đã không xuất hiện trong cả nghìn năm nay rồi. Có lẽ cô ta đã chết dưới tay ân nhân của chúng ta từ lâu. Giờ đây, đại thế đã trở lại, quyền lực mà hòn đảo đổ nát của cô ta và đám tay sai của cô ta nắm giữ đối với Cổ Linh Vực sẽ bị suy yếu rất nhiều. Ta nghĩ đó là lý do tại sao [Vô Danh] có thể trốn thoát."

"Dù ngươi nói vậy đi nữa, thì cô ta đâu rồi? Rõ ràng cô ta nói sẽ ngủ đông ở đây, chờ chúng ta đến để giúp cô ta trốn thoát hoàn toàn và lên kế hoạch cho một đại sự, nhưng ta chẳng thấy bóng dáng ai cả!"

"Đừng lo, ta cảm nhận được vẫn còn chút năng lượng sót lại ở đây... Ồ, ta tìm thấy rồi, nó ở đây."

Một sinh vật toàn thân bị che khuất bởi một chiếc áo choàng đen mở đôi mắt đã nhắm nghiền từ lâu, và đi thẳng đến bên một vách núi không xa. Nó dùng cây gậy ngắn của mình quẹt vào bề mặt vách núi, khiến những tảng đá lớn vỡ vụn và rơi xuống, để lộ một lối vào hang động rộng một mét dẫn đến một nơi nào đó và một màn ánh sáng vàng rực rỡ len lỏi ra từ bên trong ngọn núi.

Rào chắn ánh sáng kia đã chặn lối vào. Nó dường như chỉ dày khoảng nửa tấc và không phát ra nhiều ánh sáng hay hoa văn. Nó giống như một lớp vỏ trứng vàng bình thường, dường như sẽ vỡ tan ngay lập tức nếu bị tác động bởi một lực bên ngoài.

"Hừm... Hình như nơi đây chính là vùng đất phong ấn mà [Vô Danh] đã nhắc đến trước đó, nhưng ánh sáng vàng này là gì vậy? Hình như trước cô ta chưa từng đề cập đến chuyện này, phải không?"

Đối mặt với sự nghi ngờ của đồng bọn, bóng dáng người mặc áo choàng vừa tìm thấy lối vào chỉ lắc đầu, khéo léo lái câu chuyện sang hướng khác.

"Đây có lẽ là lý do tại sao kế hoạch lại thay đổi. Ta không giỏi giải quyết những vấn đề khó khăn như công thành. Vì vậy ta sẽ để chuyện cho các ngươi cùng giải quyết."

"Hừ! Tất cả đều tránh đường cho ta!"

Một sinh vật kỳ dị, liên tục gầm rú, với những sợi lông dựng đứng, cơ bắp cuồn cuộn, cao hơn ba mét, nhưng không có đầu và chỉ có một cái miệng há rộng ở bụng, sải bước về phía trước.

"Đây chỉ là một cái mai rùa mà thôi. Đó là thứ lão tử ta đây thích đập vỡ nhất! Xem ta đập vỡ nó chỉ trong một lần đây!"

Nó siết chặt một nắm đấm sắt đáng sợ, to gần bằng đầu một người lớn. Cơ bắp ở cánh tay phải của nó lập tức phồng lên. Trước khi nó kịp tung cú đấm, sức mạnh của nắm đấm đã dâng lên như một cơn bão. Áp lực và sức mạnh áp đảo của nó bắn thẳng lên trời như một cơn lốc xoáy, khiến quần áo của những con quái vật phía sau nó bay phấp phới!

"Vù vù vù!!!!"

Trong chớp mắt, mây đen kéo đến che kín bầu trời, tia chớp lóe lên và sấm rền vang. Không còn nghi ngờ gì nữa, sức mạnh đã làm thay đổi cả các hiện tượng trên trời vượt xa tầm hiểu biết của người phàm và chạm đến một số giới hạn của [Pháp tắc].

Nếu xét theo bốn cảnh giới của Cổ Linh Vực, thì sức mạnh của nó ít nhất cũng vượt xa [Hóa Cực cảnh], đủ để một mình nó tàn sát cả một tòa thành thị và chỉ có sức mạnh của cả một quốc gia mới có thể đối đầu với nó.

Nếu một cú đấm tàn phá khủng khiếp như vậy được tung ra, không chỉ rào chắn tưởng chừng yếu ớt và dễ bị tổn thương này sẽ bị phá vỡ, mà toàn bộ lưu vực và dãy núi phía sau nó cũng sẽ bị xé toạc làm đôi bởi sức mạnh khủng khiếp đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Note: như đã nói từ trước Thần quốc là 1 loại không gian kiểu như tạo ra một môi trường hoàn toàn có lợi(lợi thế sân nhà) cho vị Thần đó chiến đấu hay thay đổi pháp tắc trong môi trường đó