Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 06 Truyền thừa bí mật của Ngự Hồ và tiên đạo Linh Ẩn - Chương 151: Tái hiện lại những đồ vật đã mất

Chương 151: Tái hiện lại những đồ vật đã mất

Sau đó, theo con đường họ đã đi, nhóm người quay trở lại điện thờ tế lễ ban đầu.

"Này, đợi một chút! Mọi người nhìn kìa, trên đó có chữ viết!"

Khi Tiểu Không thốt lên kinh ngạc, Willis và những người khác nhìn về hướng phát ra âm thanh và quả thực thấy rất nhiều chữ trên tấm bia đá ở trung tâm bệ tròn, thứ mà trước đây chỉ Willis từng thấy, đã bất ngờ hiện ra.

Hơn nữa, lần này nó không chỉ là thứ gì đó trôi nổi trên mặt ngoài. Nó thực sự đã được khắc trên đá.

"Hừm"

Nữ mục sư bước tới và liếc nhìn bia đá này một lát.

Nó hoàn toàn giống như những gì cô đã thấy trước đây, cô không hiểu... Chuyện gì đang xảy ra vậy? Liệu việc [Tái cấu trúc] trước đó cũng đã sửa lỗi này rồi sao?

Cô quay người lại và nhìn đám người cũng đang tụ tập xung quanh mình.

"Mấy người có hiểu được những thông điệp trên đây không?"

Mặc dù một vị Mộ Dung Vân tiên sinh nào đó đã liếc nhìn tấm bia đá vài lần rồi nhanh chóng tỏ vẻ lo lắng, nhưng cô gái mèo đang ôm con mèo trắng lại tự tin vỗ ngực, một tay chống hông nói.

"Hừ, Willis đang coi thường ai chứ? Sao ta lại không hiểu chữ Neil cổ được? Khi ta dùng loại chữ viết này, Cổ Linh Vực thậm chí còn chưa phát triển được một ngôn ngữ chung thống nhất như bây giờ đâu."

Ngấn cũng nhanh chóng gật đầu rồi nói.

"Đây hẳn là một loại chữ viết đặc biệt gọi là Cổ Thần Ngữ từ thời kỳ trước. Ta từng tiếp xúc với nó trong thư viện bí mật của kinh đô Tây Nguyên Linh quốc và chỉ hiểu được một vài từ."

[Tôi cũng vậy. Chúng tôi, long chi cửu tử, cũng đủ tư cách để sử dụng loại chữ viết này, nhưng thường thì giao tiếp bằng suy nghĩ sẽ thuận tiện hơn nhiều.]

"Ừm... sao tại hạ lại có cảm giác mình là người duy nhất bị cô lập thế này?"

"Haha, ai cũng có điểm mạnh riêng mà, đừng nản lòng nhé đại thúc!"

Trong lúc họ đang trò chuyện thoải mái, Tiểu Không đã đọc xong nội dung được khắc trên tấm bia đá của Linh Hồ vu nữ, và trên khuôn mặt cô gái không khỏi hiện lên một chút xúc động.

"Vậy là chuyện như thế này đã xảy ra trước khi cô ấy rời đi... Những kẻ này sẽ không từ thủ đoạn nào để đột phá lên cảnh giới Ẩn Tiên, ài..."

"Willis, tại sao cô lại nghĩ Hy... Linh Hồ vu nữ Linh không tiêu diệt hoàn toàn [Vô Danh Ma Tôn], mà lại chọn cách phong ấn này? Có phải chỉ vì những gì cô ấy nói ở đây rất khó thực hiện?"

"Tại sao cô lại muốn hỏi ta...?"

Sau khi liếc nhìn đôi mắt có con ngươi dọc màu sắc kỳ lạ của Miêu nương tiểu thư, cô gái tóc đen lắc đầu bất lực và chỉ có thể đoán một cách hời hợt.

"Lý do mà cô đề cập chắc chắn chiếm một phần nhất định, nhưng mặt khác, ta nghĩ nó cũng liên quan đến sự đánh giá cao của cô ấy dành cho [Vô Danh]. Tên này có thể tạo ra một thuật pháp gần như vượt ngoài lẽ thường từ con số không với thân thể của một người phàm không có năng lực. Thậm chí nó còn có thể nhiều lần thoát khỏi tay Linh Hồ vu nữ mạnh hơn nó gấp nhiều lần. Tên [Vô Danh Ma Tôn] quả thực có chút vốn liếng."

“Những tồn tại của sinh linh đã hoàn toàn bị nó luyện hóa thì không thể cứu được nữa, nhưng có lẽ Minh Hy cũng hy vọng rằng - người có thiên phú kinh tài tuyệt diễm(tài năng phi thường) này có thể ăn năn hối cải. Lần sau, khi cô ấy trở lại đây và giao tiếp với nó lần thứ hai, có lẽ cô ấy sẽ cân nhắc xem có nên cho nó cơ hội chuộc lại tội lỗi hay là loại bỏ nó hoàn toàn.”

"Ta nghe nói Linh Hồ vu nữ có sức mạnh nghịch chuyển(đảo ngược) sinh tử và có thể đi lại giữa Minh phủthế giới thực. Có lẽ đó là lý do tại sao cô ấy lại lạnh lùng khi nhìn vào vấn đề sinh tử hơn. Hơn nữa, cô ấy tin rằng giết chóc không phải là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề... hoặc đại loại như vậy."

Lúc này, tiểu thư mục sư chỉ nhún vai, vẻ mặt không mấy quan tâm như bỏ hàng vỉa hè đã xem.

"Nhưng như các người đã thấy rồi đó, cô ấy đã không quay lại kịp thời. Đồng thời, tên đó rõ ràng không có ý định ăn năn hối cải. Tên này thậm chí còn đang đẩy mạnh kế hoạch hồi sinh bản thân nó đó."

Mọi người im lặng trong giây lát. Đúng lúc đó, cô gái tóc bạc, người vừa dịch xong nội dung tấm bia đá sang dạng chữ viết thông dụng của Cổ Linh Vực và đang chuẩn bị ghi chép lại, đột nhiên lên tiếng.

"Vậy là Willis đã không đưa ra quyết định này thay cho Linh Hồ vu nữ sao? Vì cô là người được chọn, cô chắc chắn phải có sức mạnh và thẩm quyền để làm điều đó mới đúng."

Cô gái tóc đen nghiêng đầu không chút do dự nói.

"Này này... sao ta lại phải làm những việc rắc rối như thế chứ? Chuyện đó rất là phiền phức, được chưa? Cứ để cho Linh Hồ vu nữ dọn dẹp mớ hỗn độn mà cô ta để lại, phải để chính cô ta hoặc Linh Ẩn tiên đảo tự đi mà làm đi, chuyện đó thì có liên quan gì đến ta chứ? Ta đâu phải là sứ giả siêu cấp chính nghĩa gì đâu..."

"Thật sao?."

Không hiểu sao, Ngấn lại mỉm cười. Còn đám người Tiểu Không, Mộ Dung Vân nhìn vào mắt cô gái tóc đen đều lắc đầu bất lực, khiến nữ mục sư cũng hoàn toàn bối rối.

"C-Có chuyện gì vậy? Ta nói sai chỗ nào à?"

Một nụ cười nhẹ, khóe miệng hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp và thường lạnh lùng của cô gái tóc bạc, nhưng cô chỉ đơn giản đặt tờ giấy trong tay xuống và quay đầu đi chỗ khác.

"Không có gì đâu, ta chỉ biết sơ qua lý do thực sự tại sao cô ấy lại làm vậy hồi đó thôi."

“………..Hả?”

…………………………………………………………..

Sau khi đưa Nhai Tí trở về trước và bước ra khỏi cổng lăng mộ, thế giới bên ngoài đã chuyển từ bóng đêm sang ánh sáng ban ngày rực rỡ.

Lưu vực phía Tây vẫn đang bị Hắc Lân quân phong tỏa, và tình hình ở đó vẫn rất náo nhiệt.

"Nhanh lên nào! Bịt kín chỗ này lại! Đừng để bọn chúng tẩu thoát!"

"Đội thứ hai, chuẩn bị thay thế! Đội thứ ba và thứ tư, tấn công từ phía sau và tạo thêm một lớp bao vây nữa!"

"BÙM BÙM BÙM!!!"

Cùng với một loạt tiếng gầm rú rung chuyển mặt đất, một lượng lớn binh lính thuộc Hắc Lân quân lao nhanh qua lối ra của lăng mộ, tạo thành một đội hình hình như thùng sắt không lọt một giọt nước, gần như bất khả xâm phạm. Bọn họ dường như đang ngăn cản ai đó ở giữa khoảng không gian trống trải.

“Ai nha ai nha, nhìn bọn họ thực sự rất là thân nhau nha!"

Sau khi đoán sơ qua những gì đang diễn ra ở đó, Willis bật ra một nụ cười vui vẻ, đắc thắng trên nỗi đau của người khác.

Dĩ nhiên, vì họ cố tình không sử dụng [Vô tích chi địa] để ẩn thân như khi mới đến, nên họ nhanh chóng nhận được đãi ngộ tương tự.

"Còn có cả những người xâm nhập trái phép này nữa! Mau bắt giữ bọn chúng lại!!!"

Một đám đông khổng lồ với những bước chân ào ạt tiến lên, vô số binh lính thuộc Hắc Lân quân dưới sự chỉ huy, đã chạy tới và thay đổi đội hình. Đội quân liền bao vây tiểu thư mục sư và những người khác đã không che giấu thân hình. Đầu nhiều ngọn thương sáng loáng của họ lập tức chĩa vào nhóm người dường như tay không tấc sắt.

Khi quân đội Hắc Lân quân thay đổi đội hình bao vây, bóng dáng của Willis và những người đã bị bao vây tự nhiên tản ra hai bên. Lúc đó, cả hai phía nhanh chóng nhìn rõ mặt nhau.

“Là các ngươi sao?”

"Chúng ta lại gặp nhau rồi! Hình như chúng ta cũng rất có duyên phận đấy!"

Dường như không hề nao núng trước hoàn cảnh của mình, cô gái tóc đen thậm chí còn chào đón người kia với một nụ cười thoải mái.

Những người bất hạnh bị bao vây đó không ai khác ngoài các đệ tử của Kinh Thần tông, Thượng Quan Hoằng và những người khác mà Willis đã từng nhìn thấy qua khả năng quét hình từ thần niệm của mình.

Mặc dù bằng cách nào đó họ đã lẻn được vào lăng mộ, nhưng tốc độ tiến quân của họ không nhanh bằng tiểu thư mục sư và nhóm của cô, những người dường như đã bật hack. Trước khi họ đi được nửa đường, người bảo vệ mặc giáp trắng đã kích hoạt khả năng [Tái tạo] lại lăng mộ. Làm cho tất cả bọn họ đều bị đưa trở lại thế giới bên ngoài cùng với Hắc Lân quân.

Đương nhiên là chiến binh mặc giáp trắng kia cũng sẽ không đủ chu đáo để phân loại người ngoài vào các phe phái nào. Vì vậy hai bên đương nhiên đã đụng độ nhau một cách khó xử, dẫn đến tình hình hiện tại. Đây là điều hoàn toàn đã được dự đoán trước.

“Các ngươi là... những vị bằng hữu mà chúng ta gặp ở quán trà trước đây. Chư vị đến đây làm gì vậy?"

Do sự xuất hiện đột ngột của Willis và những người khác, Thượng Quan Hoằng, người đang bận rộn thay đổi trận hình và có chút thời gian nghỉ ngơi, lập tức nhìn bốn người họ với vẻ ngạc nhiên. Mặc dù trước đó họ đã từng đánh luận bàn(đấu giao hữu), nhưng lần này anh ta không ngần ngại dẫn một vài đệ tử đến hợp lực với nhóm của nữ mục sư, như thể họ đang chuẩn bị chiến đấu chống lại kẻ thù chung.

Không phản đối lời đề nghị hợp tác ngầm của phía bên kia, Willis chỉ đơn giản đáp lại một cách bình tĩnh.

"Nếu các ngươi có thể xuất hiện ở đây, tại sao chúng ta lại không thể? Nhân tiện... tại sao chỉ có một vài người trong nhóm các ngươi ở đây vậy?"

Có vẻ hơi ngạc nhiên trước sự điềm tĩnh của cô gái tóc đen, Thượng Quan Hoằng dừng lại một lát rồi bật cười lớn.

"Haha, các hạ thật điềm tĩnh! Trước đây chúng ta đã đắc tội với ngài rất nhiều. Thượng Quan Hoằng ta ở đây để nói lời xin lỗi vì chuyện đó."

"Thành thật mà nói, đây thực chất chỉ là một cuộc lịch luyện(tập trận) nhỏ do các đệ tử đời thứ ba của Kinh Thần tông ta tổ chức. Vì vậy, Mục lão sư, người mạnh nhất trong số chúng ta, đã không tham gia. Nếu không, chúng ta đã không gặp phải vận rủi bị mắc kẹt ở đây và không thể thoát ra được rồi."

"...?"

Tiểu thư mục sư khẽ nhướng mày, nhưng không để lộ cảm xúc.

Tên này lại đang nói cái quái gì thế này?

Hắn không nhận thấy rằng trong đám đệ tử của Kinh Thần tông này, vốn là một đội ngũ có tất cả tám người trước đây. Không tính đến vị Mục lão sư kia, giờ đây... chỉ còn lại năm người thôi sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!