Chương 150: Huyễn Tưởng Không Đình
"Ừm... Lúc đó, cô ấy đã bảo như thế nên ta mới đưa các người đến đây. Nói tóm lại, đừng cảm thấy quá áp lực, cứ coi như một bữa tiệc tối bình thường thôi, mọi người cứ ăn uống thoải mái nhé!"
Bên ngoài [Huyễn Tưởng Không Đình], một khách sạn hạng [Tháp] nằm trong Học khu số 1 của [Thành phố Học viện Sainz], nơi chịu trách nhiệm tổ chức buổi tiệc tối gặp mặt, một nữ mục sư, người đã thay bộ áo choàng màu trắng của mình thành một chiếc váy trang trọng, thản nhiên nhún vai và có cử chỉ thờ ơ với các cô gái phía sau.
Để chia bớt căng thẳng của bản thân và mở rộng tầm nhìn cho đám trẻ nhỏ, cô đã đưa Tiểu Quang và Lenka, cùng hai người hầu gái Mia và Selna – tóm lại là cả nhà – đều đã được cô kéo đi cùng.
Khi có trẻ con xung quanh, rất nhiều chủ đề gây khó chịu và những lời lẽ tán tỉnh của những kẻ bắt chuyện đều có thể được giải quyết bằng một lời từ chối khéo léo. Hai cô hầu gái chuyên nghiệp cũng có thể giúp Willis chặn một số gã lạ mặt dựa trên tình huống thực tế. Suy cho cùng, việc từ chối cũng là một loại hình thức trong giao tiếp. Với thân phận là một giáo sư danh dự, gần như không thể nào không có ai cố gắng tiếp cận cô ấy để làm quen lẫn lôi kéo vào phe phái.
Xem như là người hầu gái, Mia và Selna đương nhiên phải mặc những bộ váy hầu gái màu đen trắng thanh lịch và xinh đẹp, toát lên vẻ gợi cảm tinh tế. Họ cũng là những người hầu gái chuyên nghiệp, bộ trang phục này là trang phục chính thức và là biểu tượng cho thân phận của họ. Họ sẽ không dễ dàng cởi nó ra trong những dịp trang trọng hơn như này. Vì vậy cũng không còn gì để nói thêm về nó.
Ngược lại, hai bé gái đi theo nữ mục sư cũng thay những bộ váy lộng lẫy được may đo riêng cho dáng người của hai cô nhóc này, giống như người trước. Đó là những kiểu váy mà các cô nhóc này tự chọn ra.
Nhân tiện, dù còn rất trẻ tuổi, nhưng mà Lenka lại khá táo bạo khi chọn một chiếc sườn xám hở vai khá bắt mắt.
Trong bộ trang phục đó, đôi tay trắng ngần và bờ vai mịn màng của cô nhóc ấy được phơi bày tự nhiên. Bắp chân trắng ngần như ngà voi, gần đây hơi tròn trịa do ăn uống ngon miệng nhưng vẫn mịn màng và căng tròn, cũng lờ mờ hiện ra qua lớp vải màu xanh biển, khiến cô trông vô cùng quyến rũ.
Còn về Tiểu Quang thì chỉ mặc một chiếc váy tây Lolita màu đen nhạt đơn giản, do Willis chuẩn bị cho cô ở [Hòn ngọc Đông Hải], và cô bé luôn thích mặc chiếc váy này.
Vì chiếc váy của bộ trang phục này ngắn, nên nó giúp cô nhóc dễ dàng vận động mạnh bất cứ lúc nào. Còn mái tóc màu vàng óng của cô nhóc đã được cô hầu gái buộc gọn ra phía sau đầu, chỉ để lại một bím tóc ngắn đung đưa theo từng bước chân nhún nhảy, trông khá buồn cười.
Có lẽ đó là bản chất từ long tộc của cô ấy, nhưng ngay cả khi còn nhỏ, Tiểu Quang vẫn giống như bản thể ban đầu của cô ấy, là người vẫn cực kỳ ghét đi giày vì nó bọc chân quá kỹ.
Mặc dù diện chiếc váy ngắn đắt tiền và lộng lẫy, lẫn mái tóc vàng dài được chải chuốt kỹ lưỡng và phong thái trang nhã, khiến cô bé trông giống như một tiểu thư cao quý và thanh lịch, nhưng đôi chân trắng nõn và bàn chân nhỏ nhắn, cùng với những chiếc chuông leng keng treo ở mắt cá chân, lại tạo thêm nét hoang dã phóng khoáng cho vẻ ngoài quý phái của cô bé tóc vàng.
Thật khó để miêu tả chi tiết sự phức tạp của nó chỉ bằng vài từ.
Nhận thấy cô gái tóc đen đang nhìn mình từ đầu đến chân với vẻ thỏa mãn, tiểu long nương quay đầu đi với một chút ngượng ngùng hiếm thấy, rồi nhanh chóng lên tiếng như để che giấu sự xấu hổ của mình.
"Em nghe nói một số người bạn cũ của chị sẽ tham dự sự kiện lần này. Chuyện đó có đúng không vậy?"
Chỉ cần liếc nhìn là hiểu được suy nghĩ của cô bé, khuôn mặt Willis càng rạng rỡ hơn vì vui sướng, nhưng cô không hề lợi dụng lúc cô bé đang xấu hổ. Vậy nên, cô chỉ mỉm cười và gật đầu đồng tình.
"Đó là những gì Yulia nói. Dù sao thì ta cũng đã đi qua nhiều nơi và quen biết nhiều người. Chuyện này thì có gì sai chứ? Em không biết cách để sống hòa đồng với họ à?"
"Không, em chỉ... hơi tò mò thôi. Chị và quá khứ của [Cô ấy]... nhiều người trong số này chắc hẳn là bạn của [Cô ấy], nhưng em..."
Lắc đầu, cô gái tóc đen ngắt lời sự do dự và nghi ngờ của tiểu long nương, Cũng như thường lệ, cô đưa tay chạm vào đầu cô bé, rồi nói với giọng nhẹ nhàng.
"Đừng có mang quá nhiều gánh nặng. Hãy buông bỏ những định kiến trong quá khứ và cố gắng nhìn nhận chúng từ một góc độ hoàn toàn mới đi. Dù kết quả thế nào, ta vẫn sẽ luôn bên cạnh em."
"Ừm."
Mặc dù không hiểu hai người kia, một to một nhỏ, đang cố gắng nói lời đánh đố gì, nhưng mà Lenka vốn luôn có đầu óc hay lơ đễnh từ trước đến nay, đã lập tức đáp lại bằng khả năng hiểu biết hạn chế của mình và thậm chí còn vỗ vai cô bé loli tóc vàng nhỏ nhắn, cao ngang mình.
"Đúng vậy! Đừng sợ, chị Tiểu Quang. Cho dù họ không muốn làm bạn với chị, chị vẫn còn có em và tất cả mọi người trong lớp! Chúng ta sẽ không bỏ rơi chị đâu!"
"Được rồi, lần sau nếu ngươi có bị người ta đánh trong giờ thực hành. Lúc đó, dù ngươi có năn nỉ thế nào đi nữa thì ta cũng sẽ không ở trong nhóm của ngươi đâu."
"Hả...?!"
Chỉ đảo mắt khinh bỉ lại không nói lời nào và hoàn toàn không để ý đến bầu không khí xung quanh của đại tiểu thư Long Duệ. Tiểu long nương đã buông ra một lời tuyên bố lạnh lùng rồi nắm tay chủ nhân, đi thẳng vào sảnh khách sạn, bỏ lại Lenka đang ngơ ngác trong gió.
“Ặc, tiểu thư Lenka à, ngài thực sự cần cải thiện kỹ năng ngôn ngữ của mình… Ý của tôi là, bắt đầu từ những điều cơ bản nhất, chúng ta hãy học cách đánh giá thời điểm thích hợp để giữ im lặng hay mở miệng lên tiếng cho đúng?”
"Hả hả...?!"
………………………………………………………
[Huyễn Tưởng Không Đình] — Đây là khách sạn duy nhất đạt cấp [Tháp] ở toàn bộ Sainz. Tiêu chuẩn cao cấp của nó thuộc hàng tốt nhất trong toàn bộ Đế quốc Oster và thậm chí cả thế giới.
Là Học khu lâu đời nhất và có uy tín nhất ở [Thành phố Học viện Sainz], Học khu số 1 có hai tòa tháp, một lớn và một nhỏ. Ngoài tòa tháp lớn có trách nhiệm canh gác và bảo vệ, đứng ngang hàng với sáu tòa Tháp ma pháp khác và được gọi là [Nguyên Sơ](Nguồn gốc), thì tòa [Tháp nhỏ] còn lại chính là khách sạn [Huyễn Tưởng Không Đình].
Mặc dù được gọi là một tòa tháp nhỏ, nhưng [Huyễn Tưởng Không Đình] cao hơn 300 mét chỉ riêng về mặt hình dáng. Ngoại trừ bảy tòa tháp ma pháp bảo vệ, hầu như không có công trình nào khác trong toàn thành phố Sainz có thể so sánh được về kích thước, khiến nó trở nên vô cùng nổi bật.
Ngay khi Willis bước qua cổng chính, khung cảnh trước mắt cô đột nhiên thay đổi.
Một làn gió nhẹ thoảng qua, bầu trời trong xanh, trên mặt hồ phẳng lặng như gương, một cây cầu đá tuyệt đẹp uốn cong duyên dáng dẫn lối về phía xa. Hoa sen màu trắng hồng nở rộ trên mặt nước, chim bói cá bay lượn trên bầu trời, mang theo những âm thanh du dương của thiên nhiên, tất cả cùng tạo nên một khung cảnh kỳ diệu và hài hòa.
Một thế giới bên trong tưởng tượng không nên tồn tại ở đây.
"Chào mừng quý khách đến với [Huyễn Tưởng Không Đình]. Khách nhân tôn quý, vui lòng xuất trình giấy tờ chứng minh thân phận hoặc thư mời."
Trước cây cầu đá, hai bóng người duyên dáng trong bộ đồng phục thân thiện đang chào đón họ. Bên dưới khuôn mặt xinh đẹp và trẻ trung đó, hai cô gái có lớp vảy mịn màng đặc trưng của Giao nhân sống dưới nước, hòa quyện hoàn hảo với môi trường xung quanh, khiến người ta có cảm giác như đang ở trên một ao sen yên bình.
Nhưng………..
Tiểu thư mục sư liếc nhìn lại cổng chính mà họ vừa đi qua. Mặc dù nó đã được biến đổi thành một công trình kỳ ảo, huyền diệu, nhưng rõ ràng nó vẫn tồn tại. Đó chỉ là một chút thuật ảo ảnh khá thú vị.
Thứ này đã được áp dụng cho toàn bộ không gian ở đây.
[Huyễn Tưởng Không Đình] sao……...Thì ra là vậy.
Dẫn đầu những người khác, những người vừa đi qua cổng và đang tràn đầy tò mò, cô gái tóc đen tiến đến hai cô gái trông giống Giao nhân và lấy ra huy hiệu Hoa Marina, biểu tượng cho chức danh giáo sư danh dự của cô.
“Ta là Willis. Còn đây là những người hầu gái hoặc đứa trẻ mà ta đang chăm sóc. Yulia nói rằng cô ấy đã thông báo trước cho các người rồi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
