Chương 144: Bí ẩn về Ngự Hồ
Một lần nữa, tiểu thư mục sư lại nghĩ đến món trang bị Bán Thần khí có tên là [Mặt nạ Ngự Hồ].
Cô có một linh cảm mơ hồ rằng [Mặt nạ Ngự Hồ] không chỉ là một lớp ngụy trang cho thân phận và khí chất ban đầu của cô, hay một cách nào đó để bàn giao cho cô một bộ kỹ năng mới như vậy.
Điều đáng kinh ngạc nhất là nó có sức mạnh can thiệp vào nhận thức. Ngay cả các vị thần minh thực sự cũng không thể nhìn thấu sự thật đằng sau nó. Cùng lắm, họ chỉ có thể nhận ra hình dạng thật của cô không phải là một con cáo, nhưng mà điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Thậm chí có thể nói rằng Willis, khi đeo [Mặt nạ Ngự Hồ], là một người hoàn toàn khác biệt về mọi mặt.
Nếu ngay cả màn cải trang tinh vi nhất cũng không thể đánh lừa được các vị thần minh và thiên cơ, nhưng nếu đó lại là sự thật thì sao?
Trước đây, Willis chưa thực sự hiểu những nguyên lý hoạt động đằng sau Bán Thần khí này, nhưng sau khi tìm hiểu về những sự kiện và khái niệm gần đây liên quan đến sự [Tồn tại], cô đột nhiên có một phỏng đoán kỳ lạ nhưng có vẻ hợp lý.
Vì sự [Tồn tại] có thể bị tước đoạt, và việc đeo [Mặt nạ Ngự Hồ] vô điều kiện khiến bất cứ ai cũng nhìn thấy cô ấy như một Linh Hồ vu nữ, liệu có khả năng chính chiếc mặt nạ đó thực sự lưu giữ một phần của sự [Tồn tại] từ vị vu nữ điện hạ đó hay không nhỉ?
Cũng giống như tên Trình tướng quân giả mạo bên ngoài, dù không phải là người thật, hắn ta vẫn có thể trở thành Trình tướng quân một cách tự nhiên sau khi có được sự [Tồn tại] đã bị đánh cắp mà không bị ai nghi ngờ.
Nói cách khác, liệu sự [Tồn tại] của Linh Hồ vu nữ Minh Hy cũng bị xóa bỏ?
Không... điều đó rõ ràng là không thể và quá là vô lý.
Bởi vì truyền thuyết về Linh Hồ vu nữ vẫn còn được lưu truyền trong Cổ Linh Vực và thậm chí cả thế giới bên ngoài Cổ Linh Vực. Nó chưa hề bị lãng quên, với sức mạnh trong truyền thuyết mà cô ấy sở hữu, ai có thể làm chuyện gì vượt qua lẽ thường như vậy chứ?
Hơn nữa, [Mặt nạ Ngự Hồ] cho phép Willis tạm thời trở thành [Cô ấy] được cho là vật bất ly thân mà vị vu nữ điện hạ đó không bao giờ rời bỏ. Trường hợp này khác biệt rất rõ ràng so với trường hợp của tên Trình tướng quân kia.
Trừ khi chỉ có một khả năng duy nhất—đó là cô ấy tự mình làm điều đó. Hơn nữa, mọi chuyện trong tình huống này còn phức tạp hơn nhiều so với vẻ bề ngoài.
Vì vậy, câu hỏi này dẫn đến điểm khả nghi tiếp theo một cách tự nhiên.
Tại sao... tại sao [Mặt nạ Ngự Hồ], một Bán Thần khí từ trò chơi [Huyễn thế], lại trở thành vật sở hữu cá nhân của Linh Hồ vu nữ trong thế giới này? Và tại sao nó lại cho phép Willis tạm thời sở hữu thân phận của [Minh Hy]?
Willis đã băn khoăn về điều này từ lâu, và giờ đây cô ấy lại một lần nữa mắc kẹt trong cùng một rào cản như trước.
Nghĩ đến điều này, Willis không khỏi nhớ lại tấm bia đá "không có chữ" trong điện thờ bên ngoài.
Dựa vào những gì mà Minh Hy để lại, có lẽ cô ấy không có ý định che giấu văn bản, ít nhất là không phải một phần của nó. Nói cách khác, dòng chữ khắc trên bia đá đột nhiên biến mất và chỉ hiển thị cho một số người nhất định vì một lý do bất ngờ nào đó.
Tuy nhiên, những từ ngữ trên tờ giấy mà cô ấy đã giấu trong chiếc hộp gỗ phía sau tấm bia đá, cùng với [Mặt dây chuyền Linh Hồ], quả thực là nó vẫn ở đó, điều này cũng khiến Willis bối rối như trăm mối vẫn không có cách giải.
Nguyên nhân của sự khác biệt này rốt cuộc là gì? Có phải vì cả hai đã sử dụng các hệ thống chữ viết khác nhau? Cổ Thần Ngữ quả thực là hệ thống chữ viết bí ẩn nhất trên thế giới, được cho là đại diện cho một loại quy tắc và quyền năng, nhưng điều đó có nghĩa là gì?
Mà sau cùng, câu hỏi quan trọng nhất.
Tại sao chỉ mình Willis mới có thể nhìn thấy những dòng chữ trên tấm bia đá lẽ ra đã biến mất, và cô đã nhận ra sự thật rằng sự [Tồn tại] của mấy tên binh lính của Hắc Lân quân này đã bị xóa sổ? Có phải vì do sức mạnh của [Thần cách] sao? Hay còn lý do nào khác?
Tóm lại, Willis vẫn còn thiếu một số manh mối quan trọng.
Ngoài ra, còn một chuyện nữa mà Willis muốn xác minh.
Cô giơ [Quyền trượng vĩnh hằng - Thế Giới Chi Tâm] lên tay, đặt đầu nhọn lên nữ sĩ quan duy nhất của Hắc Lân quân và kích hoạt [Tình báo trinh sát].
Không có phản hồi tí gì cả.
Một kết quả bất ngờ nhưng lại rất hợp lý.
Thông thường, ngay cả khi mục tiêu của việc điều tra [Tình báo trinh sát] thực sự là một hòn đá. Mặc dù kỹ năng không đáng tin cậy này ít nhất cũng sẽ cho cô một kết quả ngắn gọn như "Đây là hòn đá xx". Nhưng nhìn lại tình huống này, nó dường như biến mất không dấu vết và thậm chí không có một từ miêu tả nào xuất hiện. Đây là lần đầu tiên chuyện này đã xảy ra.
Kết quả này cũng gián tiếp xác nhận phỏng đoán của nữ mục sư - rằng sự [Tồn tại] của những người đã bị cướp đi, thì những người đó đã không còn được pháp tắc coi là những sinh vật bình thường nữa.
Có lẽ việc Tiểu Không và những người khác có thể nhận ra sự [Tồn tại] của những người lính này và coi chúng như những bức tượng điêu khắc đã là kết quả của khả năng quan sát tinh tế của họ. Nếu là một người bình thường với khả năng kém hơn, họ sẽ đơn giản là vô thức loại bỏ những thứ "không đáng chú ý" này khỏi tầm nhìn của mình.
Nó giống như một phiên bản suy giảm của hiệu ứng từ [Vô Tích chi địa].
Sau khi xác nhận điều này, cô gái tóc đen kích hoạt ma pháp của mình, khiến đầu cây thánh trượng phát ra ánh sáng chói lóa, tạo thành sáu vòng tròn có kích thước khác nhau. Những vòng tròn này được ném ra và bắt đầu xoay đều đặn xung quanh người đang đứng tại chỗ.
Ma pháp hệ Thánh Quang cấp 7: [Tô Sinh Chi Kỳ Đảo](Lời Cầu Nguyện Phục Sinh).
Đây là một ma pháp hồi sinh cấp thấp tương đối phổ biến và được sử dụng rộng rãi, thích hợp cho những người bình thường không có nhiều chi tiết. Nếu đó là một cái chết bình thường, và thi thể được bảo quản đến mức độ này, thì kỹ năng ma pháp này đủ để hồi sinh(khởi tử hoàn sinh) người chết.
Tuy nhiên, vài phút sau, khi sáu chiếc vòng vàng dần biến mất. Lông mày của nữ mục sư khẽ nhíu lại.
Ma pháp hồi sinh đã thất bại.
Không phải là cô ấy không thể hồi sinh họ, nhưng như Willis đã nhận thấy, những người này không chết theo nghĩa thuần túy của sự sống. Ngay cả phần linh hồn của họ vẫn còn tồn tại trong cơ thể. Chỉ là sự [Tồn tại] của họ đã bị tước đoạt theo một hình thức khó tả nào đó. Đó chính xác là lý do tại sao họ trở nên như vậy.
Ngay cả vị mục sư quyền năng nhất cũng không thể hồi sinh một người vốn đã sống. Nói cách khác, hình thức [Cái chết] kiểu này dù có là Willis cũng rất khó khăn để xử lý.
Nếu thực sự muốn tìm giải pháp, thì giải pháp duy nhất mà cô có thể nghĩ đến lúc này là tìm ra kẻ đã đánh cắp sự [Tồn tại] của họ, tiêu diệt hắn ta và lấy lại sự [Tồn tại] của họ. Nhưng liệu điều đó có thực sự hiệu quả hay không thì vẫn còn phải chờ xem.
Ừm... Dù sao thì cô cũng cần phải thử. Xét cho cùng, đây là một tình huống hoàn toàn chưa từng có tiền lệ. Hơn nữa, cũng vì lợi ích của bản thân, cô cần phải tìm ra giải pháp trước.
"Đi thôi, không còn manh mối nào đáng để tìm kiếm ở đây nữa."
"Vi tiểu thư, còn về... những binh sĩ Hắc Lân quân này thì sao?"
Cô gái tóc đen liếc nhìn Mộ Dung Vân, người dường như đang cố gắng dùng lý lẽ để áp chế nhận thức của mình, lắc đầu rồi quay đi.
"Tất cả đều phải dựa vào số phận của họ để quyết định thôi."
Sau khi rời khỏi căn phòng bí mật chứa "bức tượng điêu khắc" kỳ dị, bốn người và một thú tiếp tục cuộc thám hiểm sâu vào bên trong lăng mộ cổ.
Giờ thì Willis đã hiểu tại sao Linh Hồ vu nữ Minh Hy lại cố tình trấn áp mọi sức mạnh từ bên ngoài có tác dụng bên trong lăng mộ khi xây dựng nơi này rồi.
Có lẽ cô ấy không chỉ làm vậy cho vui đâu.
Dựa trên cuộc hội thoại giữa phiến đá và tên Trình tướng quân giả mà Willis đã nghe lén được trước đó, sức mạnh của tên [Vô Danh] Ma Tôn này có lẽ đã bị phân tán và phong ấn ở nhiều địa điểm khác nhau. Để ngăn chặn chúng liên lạc và hội tụ với nhau, việc phong ấn mọi thủ đoạn để phát hiện bên trong lăng mộ quả thực là điều cần thiết để duy trì sự ổn định lâu dài của phong ấn.
Nếu lối vào lăng mộ không bị hư hại vì những lý do không rõ, cho phép người ngoài vào được, thì phong ấn quả thực sẽ vô cùng hiệu quả. Đồng thời tên Vô Danh Ma Tôn kia sẽ không có cơ hội trốn thoát.
Đáng tiếc là tình hình hiện tại rất khó để nói.
Willis đã không đưa Nhai Tí trở lại không gian thú cưng. Suy cho cùng, với việc SP và ma pháp không gian bị môi trường trong này kìm hãm, sự tồn tại của nó đã trở thành người dẫn đường quan trọng nhất trong số họ.
Mặc dù Nhai Tí dường như không thể hoàn toàn vượt qua rào cản nhận thức về sự không hoàn chỉnh của tồn tại, nhưng có lẽ do một phần thần cách nhỏ được thừa hưởng từ [Tổ Long], nên nó vẫn có thể nắm bắt được một số manh mối như cũ.
Cũng như trước đây, dù những binh lính Hắc Lân quân đó chỉ còn là những bức tượng, Nhai Tí vẫn có thể ngửi thấy mùi của sự sống trên chúng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Note: như tên Quân Chủ Sát Lục lúc nhìn thấy tiểu thư Hy - thì tên này gọi cô là con cáo giả vì không thể nhìn thấu được mặt người đeo - nhưng lại biết người đeo không phải là 1 con cáo =)))