Chương 121: Kéo dài nhân quả
Lúc đó, Willis vẫn chưa hiểu rõ tác động từ ảnh hưởng của sức mạnh ở cấp cao hơn cấp 8, vốn là loại sức mạnh mà chỉ có các vị thần minh mới có thể sử dụng được đối với người bình thường. Trong một khoảnh khắc bốc đồng, cô đã trực tiếp sử dụng ma pháp cấp 10 [Sáng sinh lưu hà](Dòng chảy sáng tạo), có khả năng bổ sung SP, ngay trước mặt bọn họ.
Mặc dù mục đích của tiểu thư mục sư chỉ là đảm bảo cuộc giải cứu diễn ra suôn sẻ, hơn nữa cô cũng không hề tiếp xúc qua với những người được giải cứu hầu hết đều là người bình thường này, nhưng mà cô vẫn không hề biết chuyện gì đã xảy ra với cô hầu gái nhỏ tên Mia...
Nhưng rõ ràng, cô ấy đã không quay lại bên cạnh Mona để tiếp tục làm việc sau sự kiện đó. Thay vào đó, bằng cách nào đó, cô ấy đã vượt hàng ngàn dặm để đến Đế quốc Oster ở phía Đông của thế giới, và thậm chí còn biến đổi từ một con người thuần túy thành một Huyết tộc. Đồng thời, cô ấy tiếp tục học các môn liên quan đến nghề hầu gái tại Học viện Sainz, và vẫn tiếp tục như vậy cho đến nay.
Người này từng tiếp xúc mật thiết với một ma pháp chữa trị cấp 10 và rõ ràng đã nhìn thấy khuôn mặt của tiểu thư mục sư. Xét đến các lần ra tay trước đây của Willis, thì cô người ta hoàn toàn có thể hiểu được hậu quả của sự việc đó.
…Bây giờ, Willis chỉ muốn quay ngược lại thời gian vài năm trước và cho bản thân mình hồi đó vẫn còn ngây thơ một cước nhớ đời.
"Vậy thì cô gái tên Selna này cũng là...?"
“Đúng vậy, thưa Đại nhân Willis, có thể ngài không để ý, nhưng tôi là một trong những con chiên mà ngài đã cứu bằng ánh sáng kỳ tích của ngài hồi đó.”
"Tôi là một đứa trẻ mồ côi, lớn lên ở trại trẻ mồ côi Iris. Trước khi thấy ngài, tôi chưa từng tin vào bất kỳ vị thần hay tôn giáo nào, nhưng sự xuất hiện của ngài giống như một tia sáng hoàn hảo chiếu rọi vào cuộc đời tăm tối của tôi, mang đến sự ấm áp và bình yên mà tôi chưa từng biết đến trước đây..."
“Kể từ ngày đó, Selna quyết định dành cả cuộc đời mình để đền đáp ơn cứu rỗi của ngài.”
"Để có thể xứng đáng với một góc tỏa sáng rực rỡ của ngài, tôi đã chấp nhận lời đề nghị của Hầu gái trưởng Yulia và đến Sainz để tiếp tục học tập cùng Mia, đồng thời nhờ Hầu gái trưởng và Viện trưởng của Học viện giúp tôi tìm tung tích của ngài."
“Tôi biết rằng với tư cách là một người phàm, tôi không đủ tư cách để đi theo ngài mãi mãi, nhưng ít nhất trước khi ngài rời khỏi Sainz và bỏ rơi chúng tôi, xin hãy cho phép Selna dâng hiến chút sức lực ít ỏi của mình cho ngài.”
Sau khi nghe Selna, một cô gái lẽ ra phải là ba không(không có cảm xúc), thao thao bất tuyệt suốt một hồi lâu với vẻ mặt cúi gằm, ngay cả người có đầu óc đần độn nhất có mặt ở đó như Lenka, có lẽ cũng nhận ra cô ấy đã hào hứng và mong chờ đến mức nào.
Thì ra là như vậy. Hóa ra là đã có chuyện như vậy sao…
Mãi đến lúc này, Willis mới phát hiện ra sự thật đằng sau cảm giác bất an đó.
Không có gì lạ khi Lucyni Constance lấy cớ mời Willis đến đây làm việc này, mặc dù đó là lời hứa với Tiểu Quang. Có vẻ như cô ta đã nghiên cứu trạng thái tinh thần hiện tại của Mia và Selna và phát hiện ra rằng họ đã bị ảnh hưởng bởi một mức độ ô nhiễm thông tin nhất định, hay còn gọi là "Tẩy não".
Nếu hỏi thăm hai người họ kỹ hơn, thì với kinh nghiệm của một Huyết tộc lâu năm, cô ta có thể dễ dàng suy ra được những điểm chính của nhiều chuyện đằng sau.
Thậm chí, vị Thân vương điện hạ kia, người có vẻ ngoài như một bé gái loli nhưng thực chất lại không rõ tuổi tác, từ lâu đã đoán rằng vị thần minh khác đã ra tay đẩy lùi Thần Nghịch Lý tại tổng bộ của [Giáo hội Chân Lý] chính là Willis rồi. Đó là lý do tại sao cô ta chắc chắn rằng Willis chính là người giám hộ của tiểu long nương.
Đúng là “Gừng càng già càng cay” nha. Quả nhiên người đã sống lâu năm vẫn rất khó đối phó…
May mắn thay là cô vẫn có thể hỏi bọn họ thêm một vài câu hỏi nữa, nếu không thì cô đã bỏ lỡ rất nhiều thông tin quan trọng rồi.
.......... Cũng được đấy.
Không thể không thừa nhận rằng tình cảnh hiện tại của Mia và Selna thực sự có liên quan mật thiết đến quyết định vội vàng năm xưa của tiểu thư mục sư. Quyết định đó có thể đã thay đổi tương lai của họ, mà việc cô tiếp tục trốn tránh trách nhiệm về bọn họ quả thực là hơi thiếu hợp lý.
Vậy thì trước mắt, hãy giữ hai người kia lại và quan sát họ thêm một thời gian trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào khác rồi lại nói sau.
Nghĩ đến khoảnh khắc này, Willis vuốt mái tóc của tiểu long nương tóc vàng bên cạnh, rồi quay đầu nhìn cô bé Long Duệ tóc nâu ở phía bên kia. Hiện tại, trông cô giống hệt một bà mẹ đơn thân đang nuôi hai đứa con.
“Hai người cảm thấy thế nào”
"Không quan trọng, có thêm người hầu lo được mấy việc lặt vặt cũng chẳng hại gì."
Tiểu Quang lắc đầu, có vẻ không mấy quan tâm, trong khi Lenka lập tức nhảy cẫng và liên tục vỗ tay tán thành đầy phấn khích.
"Em đồng ý! Nhà sẽ vui vẻ hơn khi có nhiều người. Trước đây, khi mẹ em rất bận rộn với công việc và không có thời gian về nhà nghỉ ngơi, các hầu gái trong nhà sẽ là người bầu bạn với em mỗi ngày!"
"Được rồi, nếu đã như vậy thì..."
Tiểu thư mục sư ngước nhìn hai cô gái ma cà rồng và khẽ gật đầu, thái độ của cô khác hẳn so với vẻ trịnh trọng trước đó.
"Từ giờ trở đi, Mia và Selna, xin hãy chăm sóc chúng ta nhé."
Hai nữ hầu trao đổi ánh nhìn vui vẻ, rồi nhanh chóng chỉnh lại tư thế, dùng cả hai tay vén váy lên và cúi chào với vẻ trang trọng hơn.
"Vâng! Vì ngài phục vụ là vinh hạnh của chúng ta, chủ nhân ~”
………………………………………………..
Sau đó, với sự giúp đỡ của hai người hầu gái, ba cô gái Willis đã chính thức chuyển đến biệt thự. Yulia, người đã dẫn họ đến đó cũng không vội vàng làm bất cứ việc gì khác. Sau khi dặn dò thuộc hạ sắp xếp hành lý, cô nhanh chóng chào tạm biệt đám người nữ mục sư và rời đi.
Vì là người mới, nên điều quan trọng là phải cho họ đủ thời gian để thích nghi với môi trường xung quanh, nghỉ ngơi ở nhà hoặc tham quan bất kỳ nơi nào họ tò mò. Vì là những người đã tốt nghiệp ở Học viện, nên hai người Mia có thể hỗ trợ. Đó là một trong những lý do chính khiến họ được sắp xếp ở cạnh Willis.
Còn về phần cô thư ký kia, cô ấy vẫn phải quay lại Khu học xá số 1 để báo cáo với Viện trưởng Lucyni và Hội đồng Học viện. Lễ trao tặng danh hiệu Giáo sư danh dự Willis và thủ tục nhập học cho hai bé gái đang được tiến hành. Nghe nói Yulia sẽ đến gặp họ một lần nữa vào ngày mai để chính thức thảo luận về vấn đề này.
Khi đám người dần giải tán, Tiểu Quang, người đã mất ngủ rất nhiều vì sự cố trước đó với [Giáo hội Chân Lý], đã nhanh chóng về phòng nghỉ ngơi dưới sự hướng dẫn của Mia. Lenka cũng đi theo để làm quen với ngôi nhà mới. Chẳng mấy chốc, chỉ còn Willis và Selna đứng phía sau cô trong phòng khách, dường như đang chờ đợi chỉ thị từ chủ nhân mới của cô ấy.
Đây là tình huống mà tiểu thư mục sư cố tình tạo ra. Mặc dù hiện tại cả hai người này đều có vẻ đáng tin cậy, nhưng tốt hơn hết là Willis vẫn nên làm rõ một số chuyện trước khi mọi chuyện diễn ra.
"Selna, ta có thể gọi cô trực tiếp bằng tên đó được không?"
Ngồi trên chiếc ghế sofa êm ái, Willis quay lại và mỉm cười với người hầu gái có vẻ mặt lạnh lùng, vô cảm nhưng rất giỏi giang. Người hầu gái lập tức chắp tay trước bụng và thực hiện động tác cúi chào nhẹ nhàng một cách hoàn hảo.
"Dĩ nhiên, kể từ khi mối quan hệ chủ tớ chính thức được thiết lập, người hầu gái đã trở thành tài sản của chủ nhân. Hơn nữa, ngài là người cứu mạng tôi. Còn về xưng hô, đại nhân Willis có thể tùy ý lựa chọn là được."
"À, đừng câu nệ như thế chứ... Ngồi xuống và chúng ta cùng nói chuyện đi. Ta có chuyện muốn trao đổi với cô."
Willis chỉ tay về phía chiếc ghế dài ở phía bên kia đối diện với bàn khách. Cô hầu gái vẫn không biểu lộ cảm xúc lập tức hiểu ý và tiến lại gần, nhưng vẫn giữ thái độ kính trọng chủ nhân, nên cô ấy vẫn đứng thẳng người, cũng không nhìn xuống cô gái nhỏ nhắn trước mặt, và giải thích một cách nghiêm túc.
"Đối với một người hầu gái, việc ngồi xuống nói chuyện trực tiếp với chủ nhân thường chỉ xảy ra trong hai trường hợp: Tuyển dụng hoặc sa thải. Tôi rất trân trọng công việc này, vì vậy, thưa đại nhân Willis, xin hãy thứ lỗi cho tôi vì không thể đáp ứng yêu cầu này."
Như thể để xoa dịu sự bất lực và xấu hổ trên khuôn mặt cô gái tóc đen trước mặt, cô hầu gái xuất sắc này và là người rất biết cách đọc biểu cảm của người khác và đoán được suy nghĩ của chủ nhân nhà mình, đã nhanh chóng cố gắng gượng cười. Dù nụ cười đó không thực sự phù hợp với tính cách và khuôn mặt của cô, nhưng cô vẫn giải thích thêm để tìm cách cứu vãn tình hình.
"Xin hãy thứ lỗi cho sự suy đoán thiếu thận trọng của tôi, nhưng một trong những điều mà đại nhân Willis muốn thảo luận có lẽ là vấn đề chủng tộc hiện tại giữa Mia và tôi, phải không?"
"Ồ?"
Quả nhiên, khi nghe điều này, tiểu thư mục sư nhanh chóng gạt bỏ mối lo ngại về địa vị xã hội lẫn thân phận tôn ti, thay vào đó Willis nhìn cô hầu gái với vẻ hơi ngạc nhiên.
"Cô tự tin về bộ dạng cải trang của mình đến vậy sao? Hay là do ta nhìn nó lộ liễu quá?"
Selna khẽ lắc đầu.
"Hiểu rõ khả năng của chủ nhân và vận dụng kiến thức đó để đoán trước suy nghĩ của họ và chủ động hợp tác là điều bắt buộc đối với mọi người hầu gái đủ tiêu chuẩn. Tôi chỉ đơn giản là tin tưởng đại nhân Willis mà thôi."
"Ngài là một tồn tại cao quý, không thể được nhìn nhận bằng con mắt của người thường. Nếu người nhìn là đại nhân Willis, chắc hẳn ngài đã nhận ra chúng ta là [Huyết tộc], kể cả Hầu gái trưởng Yulia, ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi, phải không?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
