Hai cô gái nhanh chóng rời đi, nhìn theo hướng họ đi thì có lẽ họ đang đi đến quảng trường ở trung tâm ngôi làng, nơi đang diễn ra một lễ hội.
Tiểu thư mục sư, người đã trốn sang một bên và nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện của họ, đang tự suy nghĩ.
Bất kể thân phận của họ là gì, những điều họ vừa nhắc đến, chẳng hạn như đêm tối cực âm hội tụ cuối cùng sau ngàn năm và thuật tế sống con người. Đây thực sự là những thông tin mà Willis không hề biết.
Mặc dù Tăng Hiền Chí là trưởng thôn của thôn Tăng gia, nhưng cuối cùng anh ta cũng chỉ là một người có học bình thường. Dường như hiểu biết của anh ta về những yêu ma quỷ quái và những kỳ văn dị sự này cuối cùng cũng có hạn.
"Hiến tế người sống... Haiz, tại sao mình lại gặp phải chuyện rắc rối thế này ngay từ ngôi làng đầu tiên mình đến vậy nhỉ? Chẳng lẽ mình thực sự có một loại thể chất luôn mang đến tai họa nào đó sao...?"
Bất lực lắc đầu thở dài, vì nữ tử cao quý kia đã có biện pháp phòng ngừa khá hiệu quả, nên Willis cũng không định làm gì thừa thãi với những người dân làng đã bị yêu tà nhập hồn này. Cô quay người rời khỏi căn nhà, một lần nữa hướng về quảng trường lễ hội.
Lễ mừng ở giữa làng vẫn náo nhiệt như trước. Sau một hồi lâu, Tăng Hiền Chí dường như đã hoàn thành nhiệm vụ chủ trì lễ hội và bắt đầu trò chuyện, ăn uống với dân làng.
Nhờ việc mở rộng các giác quan một chút, Willis tìm thấy hai cô gái bí ẩn mà cô đã gặp trước đó. Họ đang ẩn núp ở góc một ngôi nhà bên ngoài quảng trường, âm thầm quan sát tình hình. Dường như bọn họ không có ý định xuất hiện sớm.
Cô cũng không biết họ đang chờ đợi chuyện gì.
Mặc dù thân phận của hai cô gái này vẫn chưa thể xác định được, nhưng từ những lời họ nói trước đó, có thể thấy rõ rằng họ chắc chắn đứng về phía bảo vệ dân làng và đã nhìn thấu bản chất thực sự của vụ việc.
Vì các chuyên gia giàu kinh nghiệm hơn trong nghề vẫn chưa có động thái gì nên tiểu thư Willis cũng không có vội. Cô liền tìm một chỗ ngồi xuống và kiên nhẫn chờ đợi.
Không khí lễ hội ngày càng sôi động, khung cảnh náo nhiệt cùng với cảnh pháo hoa rực sáng khiến Willis nhớ đến truyền thuyết về [Niên Thú] trên Trái Đất.
Giống như người trên Trái Đất háo hức dùng pháo hoa xua đuổi Niên Thú vào dịp năm mới, Tây Nguyên Linh quốc này cũng tổ chức lễ hội cuối năm quy mô lớn, từ thành thị lớn đến thôn xóm nhỏ. Có lẽ cũng là để tận dụng không khí náo nhiệt xua đuổi khí tức âm tà đã tích tụ đến mức tận cùng vào dịp cuối năm.
Rốt cuộc, nghi lễ ăn mừng này dường như cần phải tiếp tục cho đến sau nửa đêm, tức là cho đến khi năm mới thứ hai đến.
Truyền thuyết về Niên Thú có thể là hư cấu và bịa đặt nhưng [Yêu tà] ở thế giới này là có thật.
Thời gian trôi qua chậm rãi trong tiếng ồn ào và dân làng lần lượt lên sân khấu trình diễn nhiều tiết mục thô sơ nhưng giản dị, thu hút những tràng pháo tay nồng nhiệt.
Sắp đến lúc rồi…
Theo thời gian hiển thị trên bảng trò chơi và miêu tả trước đó của Bạch Nhi, giờ nửa đêm của đêm cuối cùng của cái gọi là Nguyên Lịch Tứ Thánh của năm 999 sắp đến.
Âm khí mãnh liệt bắt đầu cuộn xoáy trong không khí. Mặc dù người thường có lẽ không nhận ra, nhưng với phương pháp cảm nhận đặc biệt của mình, Willis thậm chí còn mơ hồ nhìn thấy những làn sương đen đang uốn lượn và trôi nổi dưới bầu trời đêm đầy sao không trăng.
Âm khí mạnh đến nỗi nếu không phải Dương khí do lễ hội và mọi người tụ tập lại tạo ra, cộng với đống lửa lớn ở giữa quảng trường xua tan phần lớn tà khí âm, thì người bình thường có lẽ đã cảm thấy hơi lạnh khắp người rồi.
Đó chính là cái lạnh của đêm.
Đột nhiên.
Một luồng khí tức quỷ dị, khó có thể bỏ qua ngay cả khi không quan sát kỹ, giống như tiếng nổ lách tách chói tai của một thanh sắt nóng đỏ bị nhúng vào nước lạnh, bùng phát từ giác quan của nữ mục sư như một mạch nước phun trào!
Đúng lúc này, thiếu nữ cầm kiếm tên là Bạch Nhi vẫn trốn ở góc một căn nhà đột nhiên bật dậy như tia chớp và rút thanh bảo kiếm ra!
Nhưng mục tiêu của cô gái không phải là bất kỳ dân làng nào trên quảng trường, mà là đống lửa lớn bốc cao lên trời, tỏa ra ngọn lửa ấm áp!
"Tranh!"
Thanh trường kiếm mang theo luồng năng lượng cuồn cuộn biến thành một cơn lốc xoáy lao về phía họ, kèm theo hàng chục vật thể hình cầu ném thẳng vào đống lửa trại. Ngọn lửa cao ngất bị gió mạnh khuấy động, bắt đầu rung chuyển dữ dội!
Sự thay đổi diễn ra quá nhanh và đột ngột đến nỗi ngay cả Tăng Hiền Chí và những người dân làng khác cũng không kịp phản ứng hay lên tiếng khi đống lửa lớn đang trở thành mục tiêu đột nhiên xuất hiện một cảnh tượng hết sức khác thường!
Giống như mực chìm sâu vào nước trong, nó trải qua sự chuyển đổi về chất.
Nó đã biến thành một đoàn…ngọn lửa ma trơi màu xanh lá cây đáng sợ và rùng rợn!
Ngọn lửa xanh biếc không còn ấm áp và rực rỡ như trước, lập tức lan tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo cực âm và âm u. Rõ ràng là một ngọn lửa, nhưng nó đã mất đi nhiệt độ ban đầu, khiến không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo với tốc độ có thể nhìn thấy được.
Ngọn lửa xanh kỳ dị lan rộng hơn nữa, biến thành một hình thù mờ ảo, đáng sợ như một cái miệng há hốc. Nó thoát khỏi nguồn nhiên liệu ban đầu và lao về phía cô gái cầm kiếm!
*Hô ô ô ô ô ô ô ô ô!!!!*
Những âm thanh quỷ quyệt, như tiếng khóc đưa tang của trẻ con, hòa cùng tiếng lửa ma trơi, lan tỏa khắp nơi. Chỉ đến lúc này, nỗi hoảng loạn do điều bí ẩn và cảnh tượng kinh hoàng gây ra mới hoàn toàn bùng nổ trong không khí lễ hội vốn dĩ sôi động và vui tươi.
“Má ơi! Đó là một con yêu quái!!!"
"Chạy đi! Mọi người mau chạy đi!!!"
"Không, đừng hoảng sợ! Đừng xô đẩy!!"
Dưới sự thay đổi kinh khủng và quỷ quyệt này, lễ hội ngay lập tức biến thành tâm điểm của thảm họa. Dân làng la hét và bỏ chạy, loạng choạng, trẻ em khóc lóc, phụ nữ la hét, tuyệt vọng cố gắng thoát khỏi ngọn lửa ma trơi xanh lục kỳ quái đang bao trùm cả quảng trường.
Mặc dù Tăng Hiền Chí cũng tỏ ra sợ hãi, nhưng tinh thần trách nhiệm của trưởng thôn vẫn thúc đẩy anh ta hét lớn với đám đông để cố gắng duy trì trật tự và ngăn chặn tình trạng giẫm đạp do đám đông gây ra.
Nhưng có lẽ ngọn lửa xanh kỳ lạ quá đáng sợ, hoặc có lẽ luồng khí âm tà trong không khí xung quanh quá mạnh vào thời điểm gần nửa đêm này. Thậm chí còn hình thành nên một môi trường ảnh hưởng đến cảm xúc của người bình thường ở một mức độ nào đó.
Thêm vào đó là cú sốc do cảnh tượng đột biến gây ra. Làm sao dân làng, những người chưa từng chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng như vậy lại có kiến thức hạn chế, có thể kiềm chế được bản thân?
Giữa cảnh hỗn loạn, cô gái cầm kiếm tên là Bạch Nhi đã lao tới ngọn lửa ma trơi ở giữa quảng trường.
*Bùm! Bùm! Bùm! Bùm! Bùm! Bùm…!!!!*
Trước khi kịp đến gần, cơn gió mạnh mà cô gái giải phóng đã cuốn bay những vật thể hình cầu bên trong, khiến chúng phát nổ dữ dội xung quanh những ngọn lửa ma trơi và tỏa ra một màn sương màu vàng sẫm trông giống như bột.
Đột nhiên, ngọn lửa màu đỏ vàng bùng lên từ thanh trường kiếm trong tay Bạch Nhi!
À không, không phải ngọn lửa phát ra từ thanh kiếm. Hóa ra, vào lúc nào đó, một lá bùa màu trắng có hoa văn và hình thù kỳ lạ đã được gắn vào chính giữa thanh kiếm tưởng chừng như vô giá trong tay nàng. Và ngọn lửa màu đỏ thẫm chính trực, hùng vĩ, tràn đầy dương khí, từ đó sinh ra.
Ngọn lửa dữ dội do lá bùa mang đến dường như chẳng là gì so với ngọn lửa xanh ma quái cách đó ít nhất vài mét. Nhưng nó lại đóng vai trò như một chất xúc tác và ngòi nổ. Khi hai thứ va chạm vào nhau, lưỡi kiếm chạm vào màn sương vàng đang lan tỏa, nó biến màn sương thành một ngọn lửa đỏ thẫm giống hệt thanh kiếm!
Dương hỏa ngày càng dâng trào hơn, lập tức nuốt chửng ngọn lửa màu xanh ma quái.
Note: Niên