Ngọn gió thất thường
Bước xuống sân ga từ tàu Shinkansen, tôi ngước nhìn bầu trời xanh lấp ló giữa những khoảng hở của dây cáp điện trên cao trong mùa mưa.
Khoảng hai mươi phút sau khi xuất phát từ ga Toyohashi, nhóm bốn người năm hai câu lạc bộ Văn học trường trung học Tsuwabuki chúng tôi đã đến ga Nagoya.
Chúng tôi đến thăm tiền bối Tsukinoki và tiền bối Tamaki, những người đã lên Nagoya học đại học từ mùa xuân, với lịch trình hai ngày một đêm.
"Ái chà~ Ngồi mãi mỏi vai ghê. Cửa soát vé ở đâu thế nhỉ?"
Yakishio vươn vai, nhìn quanh quất.
"Cứ đi theo dòng người là tới thôi. Mọi người đông đủ cả rồi chứ?"
Komari nấp sau lưng Yakishio, ló đầu ra.
"M-mình ở đây. Còn Yanami đâu, cậu ấy chạy đi đâu rồi?"
"Yanami thì ở đằng kia——"
Lạ thật, không thấy đâu cả. Chẳng lẽ cô nàng ngồi quá bến rồi?
Nếu đúng là thế thật, thì đành để Yanami ăn takoyaki một mình ở Osaka vậy.
Tôi quét mắt nhìn quanh sân ga, phát hiện bóng lưng của Yanami đang đứng trước một quán mì Udon đứng ăn (tachigui).
"Hóa ra cậu ở đây à. Mau ra cửa soát vé đi."
Yanami từ từ quay người lại, vẻ mặt đầy hối lỗi chìa ra một mảnh giấy nhỏ.
"Tớ lỡ tay... mua phiếu ăn mất rồi..."
Thế à, lỡ tay mua rồi à...
Có lẽ nhận ra vẻ mặt cạn lời của ba đứa chúng tôi, Yanami vội vàng xua tay.
"Thì, nhắc đến Nagoya là phải nhắc đến Udon chứ?! Vừa xuống tàu Shinkansen là thấy quán ngay trước mắt?! Đương nhiên là phải mua phiếu rồi."
"Ngoài Yanami ra thì chẳng có ai mua đâu nhé?"
Sau khi tôi bình tĩnh "cà khịa", Yanami xòe bàn tay ra.
"Năm phút... không, ba phút thôi! Tớ ăn xong ngay đây!"
Cô nàng buông lại câu đó rồi lao vào quán đứng ăn.
Yanami bước ra khỏi quán với đôi môi còn dính nước sốt——đúng hai phút năm mươi giây sau khi vào quán.
Chẳng hiểu sao Yanami lại tỏ vẻ đắc ý, nhưng chúng tôi cũng đành vỗ tay tán thưởng cho qua chuyện.
◇
Trước cửa trung tâm thương mại nối liền với ga Meitetsu, có một điểm hẹn nổi tiếng nhất Nagoya.
——Búp bê Nana-chan.
Đó là một ma-nơ-canh khổng lồ cao hơn 6 mét, sức hút của nó khiến ai nhìn thấy một lần đều nhớ mãi không quên.
Yanami há hốc mồm ngẩn ngơ, ngước nhìn Nana-chan.
"Lâu rồi mới gặp, đúng là to thật đấy."
"Nghe nói cái này nặng tới 600kg đấy."
"Ồ~ Vậy là gấp khoảng 20 lần cân nặng của tớ nhỉ."
Hả, gấp 20 lần Yanami cơ à. 600 chia cho 20 là——
"...Nói thế thì hơi quá rồi đấy? Lương tâm cậu không thấy đau à?"
"Không hề nha. Về mặt tâm trạng thì tớ cảm thấy tầm đấy."
Trong lúc chúng tôi đang đối thoại mấy câu vô bổ thì Yakishio nhìn đồng hồ bên cạnh.
"Đã qua giờ hẹn với các tiền bối rồi đấy."
Tuy đã muộn hơn năm phút so với giờ hẹn, nhưng đối phương là tiền bối Tsukinoki mà. Chắc là không sao đâu.
Khi tôi đang ngước nhìn thân hình trắng toát của búp bê Nana-chan thì Komari vẫy tay rối rít.
"T-Tiền bối! Ở đây ạ!"
"Ồ~ Xin lỗi xin lỗi. Chị đến muộn."
Người xuất hiện với nụ cười thong dong chính là cựu thành viên nữ của câu lạc bộ Văn học (OG), Tsukinoki Koto.
Tiền bối đập tay với Komari đang chạy tới, tôi liếc nhìn họ và tìm kiếm bóng dáng của cựu thành viên nam (OB).
"Lạ nhỉ, tiền bối Tamaki không đến ạ?"
Các thành viên nữ sẽ ngủ lại nhà tiền bối Tsukinoki, còn tôi sẽ ngủ ở nhà tiền bối Tamaki. Nếu anh ấy không có ở đây, có khi tôi phải bắt chuyến tàu cuối cùng đi về một mình mất...
Tiền bối Tsukinoki xoa đầu Komari, mỉm cười.
"Anh ấy bảo báo cáo thực tập chưa viết xong, lát nữa sẽ đến hội quân sau. Haizz, sinh viên đại học thực ra cũng bận rộn phết đấy."
"Tiền bối, chị có đi học đầy đủ không đấy?"
Tôi vừa nghĩ đến nỗi khổ của anh bạn trai, vừa nhìn Yanami và Yakishio đang chụp ảnh cùng búp bê Nana-chan.
——Thành phố lớn nhất tỉnh Aichi, Nagoya.
Chỉ cần cô nàng này ra tay, thì ngay cả con búp bê khổng lồ bí ẩn cũng có thể trở thành danh lam thắng cảnh.
Mặc dù tôi cảm thấy cảnh quan đường phố Toyohashi cũng quyến rũ không kém gì ở đây, nhưng sự thật là tàu Shinkansen Nozomi không dừng lại ở đó là một hiện thực khá đau lòng.
"Mọi người muốn đi khu phố mua sắm Osu tiếp theo nhỉ? Vậy thì đi tàu điện ngầm thôi."
Sau khi cưng nựng Komari thỏa thích, tiền bối Tsukinoki nói với cả nhóm.
Tàu điện ngầm. Đó là phương tiện giao thông chỉ có ở các thành phố lớn. Nhưng Toyohashi có tàu điện mặt đất đấy nhé...
Tôi vừa nhen nhóm ý thức đối đầu trong lòng, vừa theo chân tiền bối đi đến ga tàu điện ngầm.
◇
Chúng tôi chuyển tàu ở ga Fushimi và xuống ở ga Kamimaezu.
Từ đây đến Osu Kannon có vài khu phố mua sắm, khu vực này cũng là một điểm tham quan du lịch.
Đầu tiên, khi đến lối vào của phố Banshoji, Yanami lập tức thở dài thườn thượt.
"Haizz, thật tình, làm ơn biết điểm dừng đi chứ..."
"Hả, cái gì biết điểm dừng cơ?"
Tôi hỏi vì tinh thần trách nhiệm, Yanami hơi cúi đầu, lấy ngón tay day trán, lắc đầu ngán ngẩm.
"Nhìn kìa, Nukumizu-kun. Ở ngay lối vào con đường——có cái đó đúng không?"
"À. Có cửa hàng cơm nắm nướng và cửa hàng hạt dẻ."
"Sắp sang hè rồi mà, làm ơn đừng như thế được không."
Yanami hất tóc, rảo bước đi qua trước cửa hàng.
"À, quả nhiên là Yanami béo lên... à không, đang giảm cân ha."
"...Hình như cậu vừa nuốt mất nửa đầu câu nói?"
"Không, tớ có nói gì đâu."
Nhưng dạo này quần áo thường ngày của Yanami đa phần là loại che dáng, có lẽ là chuyện đó thật...
Trong lúc tôi đang chịu đựng bầu không khí áp thấp nhiệt đới từ Yanami thì Yakishio vẫy tay từ xa.
"Đằng kia có món Yanami sẽ thích lắm nè! Gà quay nguyên con. Nghe nói là đặc sản Osu đấy!"
"Cái gì thế, có thể vừa đi vừa ăn được ư!"
Gà quay nguyên con là đặc sản Osu...? Tuy không hiểu lắm, nhưng đây là Nagoya mà, chắc là vậy rồi.
Ai đến cũng đón, không câu nệ tiểu tiết. Đó chính là Nagoya.
"Ya-Yakishio, đừng có chạy lung tung..."
Komari lảo đảo đuổi theo hai người họ.
Khi tôi đang mỉm cười nhìn cảnh tượng đó, tiền bối Tsukinoki cầm chai trà tiến lại đứng cạnh tôi.
"Thấy sao, quê hương thứ hai của chị?"
"Ban đầu em thấy cảm giác lộn xộn khá giống Osaka, nhưng có chút khác biệt."
"Hửm? Khác sao?"
Tiền bối Tsukinoki hỏi với giọng đùa cợt.
"Chẳng hiểu sao có bán cả Kebab Thổ Nhĩ Kỳ, rồi cả nhà hàng Brazil nữa, hoàn toàn chẳng có sự thống nhất nào cả."
Tôi nhìn quanh con phố.
"Món Okonomiyaki đằng kia cũng ghi là phong cách Nagoya, nhưng em không hiểu lắm ý nghĩa là gì, cảm giác chỗ nào cũng tùy tiện, hay nói sao nhỉ——"
Tôi quan sát đường phố. Các tế bào não hoạt động hết công suất để tìm từ ngữ thích hợp nhất.
"...Thực sự rất là Nagoya luôn ấy."
Tôi bỏ cuộc. Nagoya, quả nhiên không thể hiểu nổi.
"Chị cũng đồng cảm. Mặc dù chị mới đến đây thôi, chưa đủ tư cách nói mạnh miệng. Nhưng mà nó có một loại khí thế và sức thuyết phục kỳ lạ nào đó."
Tôi vô tình nhìn về phía quán cà phê hầu gái (Maid Cafe) bên đường lớn.
Thiết lập của người hầu gái ở quán này là robot hầu gái đến từ tương lai ư... Chà chà...
"Sống ở đây rồi mới biết, Nagoya thực ra cũng không tệ đâu. Nukumizu-kun, ngày kia thi vào đây không?"
"Haha, Nagoya à."
Tôi trả lời qua loa vì bị mấy cô hầu gái thu hút sự chú ý, nhưng tiền bối bỗng nhiên tỏ vẻ nghiêm túc.
"Nukumizu-kun năm sau là lên lớp 12 rồi đúng không? Phải sớm suy nghĩ chuyện tương lai đi là vừa."
Tuy bị bà chị này giáo huấn có cảm giác hơi khó chịu một chút, nhưng chị ấy nói đúng thật.
Xét đến việc chuẩn bị thi cử, đáng lẽ phải quyết định phương hướng đại khái từ năm lớp 11 rồi.
"Cũng đúng ạ. Nhưng bố mẹ em thì bảo là tốt nghiệp xong thì mau dọn ra ngoài sống đi."
"Ồ, đã nói đến chuyện đó rồi à."
"Vâng. Bố mẹ bảo em hãy chuẩn bị tinh thần không quay về nhà nữa, đi đến chỗ nào càng xa càng tốt."
Nghe tôi nói, kính mắt của tiền bối Tsukinoki lóe sáng.
"Hồ? Bộ truyện tranh BL đề tài hủ tục phong kiến chị đọc dạo trước cũng có diễn biến kiểu này, bố mẹ muốn giúp chàng thanh niên nhân vật chính trốn thoát khỏi ngôi làng ăn thịt người cũ kỹ đó."
"Thế nhân vật chính sau đó ra sao?"
"Bị bắt lại, rồi xảy ra chuyện này chuyện kia ghê gớm lắm với anh trưởng làng đẹp trai. Có hứng thú không?"
"Không ạ. Với lại sao chị lại lôi điện thoại ra? Làm ơn đừng khởi động cái App đó."
Người này, dù lên đại học rồi cũng chẳng thay đổi chút nào. Thậm chí còn nặng đô hơn...
Chịu đựng sự quấy rối của cựu thành viên cũng là công việc của hội trưởng. Khi tôi đang cố gắng thả lỏng tâm trí để đối phó với chị ấy thì Yakishio lại chạy xộc về.
"Lạ quá, Komari không có ở đây à?"
"Không. Vừa nãy cậu ấy đuổi theo cậu mà?"
"Thế mà chả biết từ lúc nào đã không thấy đâu nữa. Liệu có ở quanh đây không?"
Yakishio lo lắng ngó xuống gầm xe đẩy trước cửa hàng.
Có phải mèo đâu mà chui vào chỗ đó——khoan, có khi có khả năng đó thật.
"Lạc nhau thì liên lạc là được mà?"
Tôi lấy điện thoại ra, tiền bối Tsukinoki lộ vẻ khó xử.
"Con bé hiện giờ không mang điện thoại. Bảo là để quên trong túi xách cất ở tủ đồ thuê rồi."
Sao mà xui xẻo thế không biết.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ xem nên làm gì thì Yanami xuất hiện, miệng đang nhai nhồm nhoàm thứ gì đó.
"Phu hô~ Phu i lờ? Phu a phu phu ê ô phu ô phu phu a."
Nuốt xong rồi hãy nói.
"Cậu ăn hết nguyên con gà quay thật đấy à?"
Yanami nuốt thức ăn trong miệng xuống bụng, nhún vai phản đối.
"Thất lễ quá. Dù là tớ cũng không ăn hết một con đâu nhá. Chỉ ăn món ăn Brazil không biết tên thôi."
Vậy à, nếu không biết tên thì trong kế hoạch giảm cân có thể coi như chưa từng xảy ra nhỉ.
Tôi dùng cái logic kiểu Yanami đó để kết luận, rồi giải thích tình hình hiện tại cho cô nàng.
"A~ Nhắc mới nhớ, lần cuối tớ nhìn thấy Komari, cậu ấy đang đuổi theo một con mèo hoang."
"Mèo hoang?"
Đã có nhân chứng. Tóm lại là chẳng ai biết Komari đi đâu cả.
◇
Phía nam Osu, trên phố Higashi-Niomon, một cô gái nhỏ nhắn đang bước đi một mình.
"Ư ê... Đ-đây là đâu...?"
Vừa run rẩy nhè nhẹ, vừa khom lưng, lo lắng nhìn quanh qua lớp mái tóc dày, đó chính là Komari Chika.
Trong lúc đuổi theo con mèo hoang, cô bé đã vô tình bị lạc và đi vào một nơi xa lạ.
Khu vực Osu có nhiều con phố mua sắm giao nhau, chỉ cần lơ là một chút là lạc đường ngay.
Xui xẻo thay đúng lúc này điện thoại lại không có trong tay, cũng chẳng biết nên đi hướng nào.
Đi qua trước tấm biển hiệu ghi Bánh cá nướng thiên nhiên, đột nhiên, một con mèo thần tài khổng lồ hiện ra trước mắt.
Sự đường đột này cũng là nét đặc trưng của Nagoya, nhưng Komari hiện giờ không còn tâm trí đâu để suy nghĩ về những điều đó.
Trước mắt, cô bé chắp tay cầu nguyện trước con mèo thần tài.
"...Komari?"
Lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên.
"Ư ê?! T-Tiền bối Tamaki?!"
Đứng trước mặt cô là Tamaki Shintaro. Anh dụi đôi mắt ngái ngủ, bước về phía Komari.
"Em đi một mình à? Koto và mọi người đâu?"
"Dạ, cái đó... em, không mang điện thoại, nên bị lạc..."
Hiểu ra tình hình, Tamaki lấy điện thoại của mình ra, thấy Koto đã gửi tin nhắn đến.
"À, mọi người có vẻ đang chia nhau đi tìm em đấy. Đừng lo, anh sẽ báo với mọi người là tìm thấy em rồi."
Tamaki nén cơn ngáp, gõ tin nhắn trả lời, rồi nhét điện thoại vào túi.
"Tiếp theo là đi viếng chùa Osu Kannon nhỉ? Chúng ta cùng đi đến đó đi."
"C-Cái đó, không hội họp với mọi người, có sao không ạ?"
"Không sao đâu, anh bảo họ tập trung ở đích đến rồi. Dù sao mục tiêu cũng giống nhau mà."
Tamaki vẫy tay ra hiệu, Komari chạy bước nhỏ lại gần.
Hai người đi song song, báo cáo tình hình gần đây cho nhau.
"Tiền, tiền bối Tamaki, cuộc sống đại học thế nào ạ?"
"Thực tập và báo cáo vất vả ngay từ lúc mới nhập học luôn, anh bắt đầu lo không biết có tốt nghiệp nổi không đây."
"S-Sinh viên đại học hóa ra vất vả thế ạ..."
Komari ngước mắt lên, liếc nhìn khuôn mặt Tamaki một cái, rồi ngay lập tức ngại ngùng lảng tránh ánh nhìn.
"Anh nghe nói Komari cũng đang cố gắng lắm hả. Cuộc bầu cử hội học sinh lần trước, vất vả lắm đúng không?"
"C-Cái đó là tại tên Nukumizu tự tiện——"
Komari đang nói dở thì đổi giọng như đang hờn dỗi.
"Tên, tên Nukumizu đó đối với phụ nữ thiếu chừng mực quá, hễ chút là xun xoe, lại còn thích làm màu. Tiền, tiền bối cũng mắng hắn vài câu đi ạ."
Komari bĩu môi phản đối, Tamaki cố nhịn cười.
Quả nhiên mấy đứa hậu bối đáng yêu này, vẫn đáng yêu như ngày nào.
"Đó có lẽ cũng là ưu điểm của Nukumizu-kun đấy. Komari vất vả rồi."
"Ư ê?! E-Em cũng đâu có... Dù sao cũng chỉ là phó hội trưởng..."
Komari đỏ mặt, nghịch nghịch tóc mái của mình.
Ây chà, có lẽ đùa hơi quá trớn rồi. Tamaki ngước nhìn quả cầu vàng bí ẩn treo trên mái vòm, quyết định đổi chủ đề.
"Komari cũng lên năm hai rồi, không chỉ hoạt động câu lạc bộ mà việc học cũng vất vả lắm nhỉ."
"Ư ê... Bài giảng nhanh lắm, r-rất là đuối ạ."
"Anh hồi trước cũng chẳng chịu học hành nghiêm túc, đến năm ba khổ sở lắm đấy. Nhưng nếu là Komari chắc không sao đâu, nếu em đã quyết định trường nguyện vọng——"
"E-Em muốn!"
Komari đột ngột cao giọng. Trước sự ngạc nhiên khiến Tamaki dừng bước, Komari nói với giọng run run.
"Sau, sau khi tốt nghiệp——em muốn rời đi, đến Tokyo."
"Em muốn học đại học ở Tokyo?"
Komari gật đầu thật mạnh.
"Nhà, nhà em không có điều kiện học tư thục, nên, em đang tìm hiểu về học bổng và ký túc xá."
Nói một lèo đến đó, Komari thở hắt ra một hơi dài.
"E-Em chỉ là muốn nói với ai đó thôi. Nhưng mà, em vẫn chưa suy nghĩ thấu đáo hoàn toàn. Cho nên, chuyện này, chỉ là chuyện nói nhỏ ở đây thôi nhé."
Sau khi trút hết nỗi lòng, Komari thở ra thật sâu.
Nói xong, cô bé lại cúi gằm mặt xuống vì xấu hổ.
...Tại sao lại đột nhiên nói ra những lời này nhỉ? Chính Komari cũng không hiểu.
Nhưng Komari dù thế nào đi nữa, lúc này chỉ muốn nói cho người tiền bối trước mắt biết.
Nói cho người mà cô đã từng thích——người ấy.
Đối mặt với sự bộc bạch bất ngờ, Tamaki tuy ngạc nhiên nhưng vẫn nhẹ nhàng xoa đầu Komari.
"Anh biết rồi. Đây là bí mật chỉ giữa anh và Komari thôi nhé."
Komari gật đầu liên tục, đỏ mặt rảo bước đi nhanh về phía trước.
Tamaki đi phía sau, lại một lần nữa nghĩ thầm.
——Komari quả nhiên là một cô hậu bối đáng yêu.
◇
Nhận được liên lạc là đã tìm thấy Komari bình an vô sự, tôi đi đến điểm hẹn Osu Kannon.
Đi bộ một mình trên khu phố mua sắm xa lạ mang lại cảm giác thi vị của một chuyến du lịch, cũng không tệ.
Tôi vừa nghĩ vẩn vơ vừa đi, thì phát hiện bóng lưng của tiền bối Tsukinoki ở phía trước.
Tôi lại gần định bắt chuyện, thì tiền bối đẩy kính, lẩm bẩm.
.
"Cơn gió này——có chút ồn ào nhỉ."
.
Đã là sinh viên đại học rồi mà người này đang nói cái quái gì thế không biết.
Khi tôi đang do dự có nên bắt chuyện hay không thì tiền bối dường như nhận ra tôi, quay phắt lại.
"Ái chà, Nukumizu-kun, sao thế?"
"Đó là câu thoại của em mới đúng. Chị vừa lẩm bẩm một mình cái gì thế?"
"Tuy không hiểu tại sao, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng cứ thấy bồn chồn..."
Quả nhiên chị ấy vẫn lo lắng chuyện Komari bị lạc. Dù là người này thì cũng có trái tim con người đấy chứ.
"Nếu là Komari thì cậu ấy đang đi cùng tiền bối Tamaki rồi ạ. Không cần lo đâu."
"Cũng đúng, đi cùng nhau thì yên tâm rồi——"
Tiền bối Tsukinoki đang nói dở thì khoanh tay trầm ngâm.
"Sao thế ạ?"
"...Chị không yên tâm, tốt nhất là đi hội quân với hai người đó trước đã. Gặp lại sau nhé!"
Tiền bối Tsukinoki vừa gọi điện thoại vừa chạy đi mất.
Ra là vậy, đây chính là ý thức quản lý rủi ro của nữ chính chiến thắng sao? Mong mọi người hãy học tập theo chị ấy.
Cơ mà khổ nỗi người muốn tìm thì không thấy, người rảnh rỗi thì lại dễ gặp. Theo đà này thì người tiếp theo sẽ gặp là——
"Ủa~ Không phải là Nukumizu-kun đây sao?"
Trong hàng người xếp hàng mua bánh đoàn (dango), Yanami vẫy tay nhiệt tình.
Giả vờ không thấy cũng phiền phức, tôi đi đến bên cạnh cô nàng, Yanami chỉ vào cuối hàng.
"Nukumizu-kun, muốn mua thì ngoan ngoãn xếp hàng đi~"
"Tớ không mua. Yanami, chẳng phải cậu đang giảm cân sao?"
Trước câu nói bâng quơ của tôi, Yanami tặc lưỡi lắc ngón tay.
"Đằng kia chẳng phải viết là 'Đặc sản Osu Dango sốt tương' sao? Là một công dân Toyohashi, nghe thấy câu này sao có thể khoanh tay đứng nhìn?"
Dango sốt tương của Toyohashi đúng là nổi tiếng với vị mặn ngọt sử dụng nước tương ủ lâu năm.
Đối với cái đầu toàn tinh bột như Yanami, chắc hẳn không thể ngó lơ được rồi.
"Tiện thể nói luôn, đây là nghiên cứu thị trường, nên calo có thể bỏ qua không tính."
"Không được đâu nhé."
Ngay khi chúng tôi đang tán gẫu thì hàng người đã đến lượt đầu tiên.
"Xin lỗi! Cho cháu một xiên dango sốt tương và một xiên dango bột đậu nành!"
"Có cần thiết phải nghiên cứu cả dango bột đậu nành không?"
"Tại trông ngon quá mà. Ngon rồi, cảm ơn bác chủ quán——!"
Yanami hai tay cầm hai xiên dango, tâm trạng cực kỳ vui vẻ.
Đã là học sinh cấp ba rồi mà chỉ với hai xiên dango cũng có thể đạt được mức độ hạnh phúc này, quả là một loại tài năng.
"Sao thế, cứ nhìn tớ chằm chằm. Muốn ăn một miếng không?"
"Tớ chỉ thấy hôm nay Yanami có vẻ phấn khích lạ thường thôi."
Nghe câu hỏi đơn thuần của tôi, Yanami thở dài với vẻ "cậu chẳng hiểu gì cả".
"Tớ bảo này, mỗi lần đi chơi với Nukumizu-kun, kiểu gì cuối cùng cũng bị cuốn vào mấy chuyện rắc rối đúng không?"
"Có chuyện đó hả?"
Nhắc mới nhớ, nếu không tính mấy chuyện rắc rối, tôi đã bao giờ đi chơi đơn thuần với Yanami chưa nhỉ...?
Yanami lắc lắc cái que xiên dango, bắt đầu đếm lại chuyện cũ.
"Bị cuốn vào màn tu la trường của Asagumo-san, đi karaoke với Basori-san——còn cả vụ theo dõi em gái cậu ở Toyokawa Inari nữa, mấy cái đó đều tính cả đấy chứ?"
"Hóa ra đó cũng tính là đi chơi à."
Yanami nhanh chóng ăn hết xiên dango, ném que tre vào thùng rác trước cửa hàng.
"Tớ nghĩ ít nhất chuyến đi Nagoya lần này, có thể không cần để ý gì cả, cứ vui chơi thỏa thích. Dù có ăn hai xiên dango cũng được tha thứ."
"Ừ, tớ biết rồi, sắp đến giờ đi rồi đấy."
Tôi trả lời qua loa với Yanami, bước vào con đường ghi Phố Osu Kannon.
"Nhắc mới nhớ, sao chúng ta lại đến Osu Kannon?"
"Lemon bảo muốn đến đây. Cậu ấy bảo muốn đến viếng vị thần giúp người ta thông minh hơn."
Vị thần giúp thông minh hơn. Nghe ngốc thật.
Tôi đi song song với Yanami, đồng thời lặp lại những lời của Yanami trong đầu.
——Không có chuyện gì phải lo lắng cũng không có mục đích đặc biệt, chỉ đơn thuần đi chơi để giải trí.
Nghĩ kỹ lại thì, cho đến giờ đúng là chưa có cơ hội nào như thế thật...
"Nukumizu-kun, có bán khoai lang nướng kìa! Làm sao bây giờ?"
"Không làm sao cả. Thôi nào, mọi người đang đợi, đi nhanh lên."
Thế này cũng không tệ——vô tình ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu, tôi vội vàng gạt bỏ nó đi.
◇
Osu Kannon dường như là một trong ba Quan Âm lớn của Nhật Bản, đồng thời cũng thờ phụng Thiên Thần (Tenjin) được coi là vị thần học vấn.
Tôi hào phóng bỏ đồng 500 yên vào thùng công đức ở chính điện, cầu nguyện cho Kaju thi đỗ cấp ba suôn sẻ.
Tuy Kaju có thành tích xuất sắc, nhưng kỳ thi vào cấp ba chỉ có một cơ hội. Mong thần phật hãy giúp đỡ Kaju.
Tôi cầu nguyện xong mở mắt ra, Yakishio đã đứng cạnh tôi từ lúc nào.
"Nukkun, vỗ tay mấy cái ấy nhỉ?"
"Đây là chùa nên không cần vỗ tay đâu. Cái đó giống như chào hỏi thần linh ở đền Thần đạo (Jinja) hơn."
"Thiên Thần là thần Sugawara no Michizane đúng không? Tại sao ở chùa lại không cần vỗ tay?"
Ừ nhỉ, tại sao thế nhỉ? Tôi nghiêng đầu suy nghĩ thì Yakishio chắp tay, cúi đầu thật sâu.
"Được rồi, thế này là kỳ thi tới không trượt được đâu."
"Cậu vẫn cần phải học hành tử tế đấy nhé?"
Tôi và Yakishio bước xuống cầu thang chính điện, đồng thời tôi liếc nhìn cô ấy.
Yakishio trông không có vẻ gì là căng thẳng đặc biệt, vẫn như mọi khi.
"Nhưng mà bất ngờ thật đấy. Yakishio không thích cầu khấn thần phật cơ mà?"
"Thì đúng là thế. Nhưng nếu đã quyết định làm rồi, thì tớ nghĩ mượn sức mạnh ở đâu cũng được, cứ mượn dùng tạm."
Nhảy qua mấy bậc cuối cùng xuống đất, Yakishio chớp mắt liên tục.
"Lạ nhỉ, Komari chạy đi đâu rồi?"
"Lại không thấy đâu nữa à?"
Tôi nhìn quanh khuôn viên chùa, Yanami đang nhìn chằm chằm vào thức ăn cho bồ câu, cặp đôi nhà Tsukinoki đang viết thẻ gỗ cầu nguyện (Ema). Còn ở một góc sân chùa, đàn bồ câu tụ lại thành một cục, ngọ nguậy không ngừng.
"Cảm giác như có tiếng hét thảm thiết vọng ra từ cái cục đó ấy nhỉ..."
"Tốt quá rồi, Komari trông có vẻ khỏe mạnh."
Ừ, tốt quá. Đợi đến khi không còn nghe thấy tiếng hét nữa thì đi cứu cậu ấy vậy.
"Nukkun, tiếp theo đi đâu?"
"À thì, ăn trưa xong rồi đến nhà chị Tsukinoki. Bảo là mọi người cùng chuẩn bị bữa tối."
"À, đúng rồi ha."
Yakishio có vẻ như muốn nói gì đó rồi lại thôi.
"Sao thế, có chỗ nào muốn đi à?"
"Ừm~ Bây giờ chắc không sao đâu."
Yakishio nói với vẻ đầy ẩn ý, rồi đột nhiên há to miệng.
"A, không nghe thấy tiếng Komari nữa rồi."
"Có vẻ đến lúc đi giải cứu cậu ấy rồi."
Tôi và Yakishio nhìn nhau, rồi lao về phía đám bồ câu.
◇
Tiền bối Tsukinoki nhấc nồi cơm điện ra, đổ cơm trắng vừa nấu chín vào thùng gỗ.
Sau đó rưới giấm vào cơm đang bốc hơi nghi ngút, đồng thời dùng muôi xới cơm trộn nhanh tay——
Chị ấy đang làm cơm giấm cho món Sushi cuộn tay (Temaki Sushi) của bữa tối.
Phòng của tiền bối là căn hộ 1LDK rộng rãi. Tôi vừa cảm thán về thành tựu "xâm nhập phòng nữ sinh viên đại học" cuối cùng cũng đạt được, vừa nghe chỉ thị của tiền bối, vừa ngắm nhìn vô số tấm poster BL treo trên tường.
Tiền bối Tamaki hay qua đây chơi nhỉ, mấy tấm poster này "mạnh" thật đấy...
"Nukumizu-kun, còn phải nấu thêm năm bò gạo nữa, em vo gạo giúp chị được không?"
"Vâng ạ. Nhưng nấu nhiều thế này có ổn không? Tổng cộng là một thăng gạo (khoảng 1.5kg) đấy ạ."
"Thì có Yanami ở đây mà."
Một lý do đầy sức thuyết phục. Tôi ngoan ngoãn vo gạo, tiền bối Tsukinoki thắc mắc hỏi.
"Bữa trưa ăn Sugakiya là được rồi thật hả? Ở Toyohashi cũng có chi nhánh mà?"
"Ăn ở nơi khai sinh ra nó là Nagoya sẽ có cảm giác đặc biệt. Dù có giống mì ở Toyohashi thì lịch sử cũng sẽ trở thành gia vị đặc biệt——Yanami đã nói thế đấy ạ."
"Lại là Yanami à."
Lại là Yanami. Khi ăn uống thì lúc nào cũng không thể thiếu Yanami.
Nhắc mới nhớ, động tác của tiền bối Tsukinoki nhanh nhẹn thật.
"Tiền bối có cả thùng gỗ làm sushi cơ ạ?"
"Ở quê chị có nhiều thứ này lắm. Yakishio, bê cái này ra bàn đi."
"Vâng~"
Yakishio bê thùng gỗ đựng cơm giấm đến chỗ Yanami đang cầm quạt tròn, trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Họ cần làm nguội cơm giấm một chút để loại bỏ bớt độ ẩm thừa.
"Cảm ơn em đã vo gạo giúp. Giờ chị sẽ căn chỉnh lượng nước, phần còn lại để chị lo."
"A, vâng. Phiền tiền bối ạ."
Tôi bỗng chốc rảnh rỗi, bèn quan sát Komari đang tráng trứng.
Không ngoài dự đoán, động tác của cô nàng cũng khá thành thạo.
"C-Cậu nhìn mình cười tủm tỉm làm gì..."
"Chỉ thấy cậu giỏi thật đấy. Quả nhiên bình thường cậu vẫn nấu cơm cho mấy đứa nhỏ ở nhà nhỉ?"
"Tráng, tráng trứng là món tủ của mình. Cơm, cơm trứng cuộn, cũng rất đỉnh."
Cô nàng nở nụ cười đắc ý, cuộn trứng thành hình trụ tròn.
Thế này thì, tiền bối Tsukinoki và Komari đều nấu ăn giỏi, đảm đang thật đấy.
Tiền bối Tamaki có khi rất được phụ nữ yêu thích, nhưng có lẽ cũng không hẳn là vậy.
Khi tôi đang dao động giữa hai luồng đánh giá trái ngược nhau, tôi chú ý thấy tiền bối Tamaki đang đứng thẫn thờ ngoài ban công.
Thỉnh thoảng nghe anh ấy khoe ân ái chút để cân bằng tâm thái vậy...
Tôi ra ban công, đứng cạnh tiền bối Tamaki.
Căn phòng này nằm ở tầng 8 chung cư, là khu dân cư gần trường đại học. Ngoài mấy tòa chung cư xếp hàng dọc theo con đường thì không có tòa nhà cao tầng nào khác, nên trước mắt là khung cảnh thoáng đãng.
"Tiền bối trông ỉu xìu thế, sao vậy ạ?"
"Thằng cùng nhóm thực tập bị cảm, lượng báo cáo đột nhiên tăng lên..."
Xin chia buồn. Người này chẳng lẽ sinh ra đã có số khổ sai à.
"Đại học vất vả thật đấy, em cứ tưởng các anh chị toàn chơi thôi chứ."
"Cũng tùy người thôi. Có những người——"
Ánh mắt tiền bối Tamaki lén lút hướng về phía cô bạn gái trong bếp. Sự khổ sai đã được định sẵn đang chờ đợi anh ấy ở đó.
Tiền bối Tamaki cười khổ, chuyển ánh nhìn về phong cảnh ngoài cửa sổ.
"Haizz, tuy vất vả nhưng cũng vui. Nói sao nhỉ, có mục tiêu thì có động lực cố gắng hơn chăng?"
Ở cuối tầm mắt của tiền bối, tòa nhà giảng đường đại học thấp thoáng hiện ra giữa những dãy nhà.
Tôi hơi do dự rồi mở lời hỏi.
"Sau này, tiền bối sẽ kế thừa xưởng rượu nhà tiền bối Tsukinoki ạ?"
"Vẫn chưa biết được. Nhưng bố mẹ anh và bố mẹ Koto đã biết nhau từ trước rồi. Bảo là họ tích cực vun vén hay nói là họ gây áp lực cho anh cũng được..."
Khoan bàn đến chuyện bố mẹ tiền bối Tsukinoki nuôi dạy con gái kiểu gì, ít nhất họ có mắt nhìn đàn ông đấy chứ.
"Họ bảo tốt nghiệp xong sẽ giới thiệu anh đến xưởng rượu của người quen, tóm lại là đi đến đó rèn luyện trước đã."
"Ơ? Không phải làm việc ở nhà tiền bối Tsukinoki ạ?"
"Trước hết phải biết thế giới bên ngoài, trở thành người có thể tự mình đứng vững đã chứ. Người ngoại đạo mà vào công ty thông qua quan hệ hôn nhân thì người xung quanh chắc chắn sẽ không thoải mái đâu đúng không?"
Đã bàn đến giai đoạn sâu xa thế này rồi sao? Tiền bối Tamaki, quyết đoán thật.
............Quyết đoán thật đấy. Suy nghĩ thêm chút nữa cũng có sao đâu?
Tuy không phải chuyện của mình nhưng tôi cũng toát mồ hôi hột. Lúc này, tiền bối Tamaki ngồi xổm xuống trước chậu cây cảnh ngoài ban công.
Đó là một chậu cây cảnh nhỏ. Tiền bối dùng đầu ngón tay chạm vào đất, quay vào phòng lấy cốc nước.
"Koto cái con bé này, chẳng tưới nước gì cả. Cứ thế này là héo mất đấy."
Tiền bối Tamaki lầm bầm, đồng thời tưới nước.
Quen thuộc với nhà bạn gái đến mức này, làm tim tôi đập thình thịch...
Tôi nhìn tiền bối Tamaki chăm sóc chậu cây một cách thuần thục, trong lòng lại lặp lại câu nói đó.
Suy nghĩ thêm chút nữa cũng có sao đâu?
◇
Khi hoàng hôn buông xuống, đại hội Sushi cuộn tay bắt đầu.
Trong thùng gỗ chứa đầy cơm giấm, cùng với rất nhiều rong biển và các loại nhân.
Với tư cách là nhân vật chủ chốt chịu trách nhiệm chứa đựng lượng lớn thực phẩm, Yanami đã chất đống cơm trắng và nhân lên lá rong biển như một ngọn núi nhỏ, ngay lập tức vứt bỏ tinh túy 'cuộn' của món Sushi cuộn tay.
"Yanami, dẫu sao cũng là Sushi cuộn tay, cậu có thể giả vờ như đang cuộn một chút được không?"
"Nukumizu-kun cậu cứng nhắc quá. Sushi cuộn tay là biểu tượng của sự tự do, đương nhiên là nhét được bao nhiêu thì nhét bấy nhiêu chứ!"
Yanami nói xong, há miệng cắn một miếng to tướng. Đến cả nước tương cũng không chấm, tùy tiện quá thể.
Tuy nói vậy nhưng chỉ nhìn Yanami ăn thôi cũng không no bụng được. Vậy tiếp theo tôi nên cuộn cái gì đây...
Các loại nhân được chuẩn bị gồm có cá ngừ, cá hồi, dưa chuột, trứng tráng, cá ngừ trộn mayonnaise, thanh cua, xúc xích cá——những loại thường thấy đều có đủ cả.
"...Xúc xích cá?"
Tôi buột miệng lầm bầm thì Yanami nhìn chằm chằm vào tôi.
"Nukumizu-kun, nhắc đến Sushi cuộn tay thì nhất định phải có xúc xích cá chứ. Nó hợp với cá ngừ mayonnaise cực kỳ luôn đấy."
Nếu nhà Yanami có quy tắc này thì cũng đành chịu. Phản kháng là vô ích.
"Vậy thì, ngô trộn mayonnaise cũng là hương vị nhà Yanami?"
"Ma, mayonnaise là nhất định phải có, đúng không?"
Mayonnaise, phong cách nhà Komari.
Sushi cuộn tay quả nhiên không thể thiếu mayonnaise sao? Bằng chứng là trong Sushi cuộn tay của Yakishio cũng cho thứ sốt màu trắng——
"Ủa? Đó không phải mayonnaise nhỉ?"
"Là kem phô mai (cream cheese). Nhà tớ toàn cho cái này."
Nhà Yanami và nhà Komari đều là mayonnaise, còn nhà Yakishio lại là kem phô mai à.
Tôi vừa cảm nhận khoảng cách của xã hội giai cấp, vừa đặt cá ngừ lên cơm trắng. Tiếp theo là——
"Nè, cái này tớ cũng rất đề xuất nha."
Yanami dùng thìa xúc vụn bột chiên Tenpura (Tenkasu), rắc lên Sushi cuộn tay của tôi.
"Đừng có tự tiện cho vào Sushi của tớ chứ."
"Cho cái gì vào cũng thành vị Tenpura hết, hời lắm đấy."
"Cái gì cũng thành vị Tenpura thì phiền lắm đấy."
Nước đi đầu tiên quyết định là cá ngừ, dưa chuột và trứng cuộn. Mặc dù đám vụn bột chiên hơi vướng víu, nhưng thôi đành buông xuôi vậy.
"Shintaro, đang ăn cơm đừng có nghịch điện thoại."
"Đợi chút, hình như lại có thêm một người nữa rút khỏi nhóm thực tập rồi."
Người này vẫn thế, số khổ sai.
...Ăn Sushi cuộn tay cùng mọi người thế này làm tôi nhớ đến những buổi tụ họp họ hàng.
Tôi nhớ hồi trước không hòa nhập được với đám trẻ con khác, Kaju còn lo lắng cho tôi.
Ngay cả với họ hàng tôi còn không thân thiết được, vậy mà giờ đây lại đang ăn Sushi cuộn tay với người ngoài như thế này.
Cảm giác như đang mơ, tôi ngẩn ngơ nhìn mọi người ngồi quanh bàn ăn.
Yanami đang ăn ngấu nghiến món Sushi mở toang hoác chẳng cuộn tí nào, Yakishio và Komari đang bỏ những món mình thích vào Sushi của đối phương.
Tiền bối Tamaki vừa được tiền bối Tsukinoki an ủi, vừa cuộn Sushi cá hồi.
Mọi người ai nấy đều có cuộc sống riêng, nhưng giờ đây lại quây quần bên cùng một chiếc bàn.
——Tuy vẫn chưa quen lắm, nhưng có một buổi tối như thế này cũng không tệ.
Tôi đặt xúc xích cá, ngô trộn trứng và kem phô mai lên, dùng rong biển cuộn lại.
◇
Tiệc Sushi cuộn tay cũng đi đến hồi kết. Năm bò gạo cơm giấm đã thấy đáy, thùng cơm giấm thứ hai cũng vơi đi nhiều. Nguyên nhân thì rõ như ban ngày, tốc độ cơm biến mất nhanh thật...
"A, hết rong biển rồi này."
"Ái chà, thật ha. Vẫn còn đấy, đợi chị chút nhé."
Tiền bối Tsukinoki đứng dậy đi chuẩn bị rong biển mới.
Chắc là không đợi được nữa, Yanami đặt thẳng cơm giấm lên đĩa, bắt đầu xếp thức ăn lên trên.
"Yanami, đợi rong biển đến không được à? Ráng nhịn thêm chút nữa đi."
"...Nukumizu-kun, tớ đã suy nghĩ kỹ rồi, Sushi cuộn tay thực sự có cần rong biển không?"
"Hả?"
Gì cơ? Ăn nhiều quá lú lẫn rồi à?
"Thì, không có rong biển thì làm sao cuộn được?"
"Chẳng phải có câu 'tự nêm nếm trong miệng' sao? Nói cách khác, chỉ cần cuộn lại trong miệng——không, chỉ cần cuộn lại trong dạ dày là được rồi."
Tin buồn——Quả nhiên đầu óc Yanami có vấn đề rồi.
Tôi nở nụ cười dịu dàng, hùa theo lời Yanami.
"Ừ ha, có lẽ đúng là thế thật."
"Nói sâu hơn nữa, tớ cảm thấy dù không có nhân thì Sushi cuộn tay vẫn thành lập. Nếu truy cầu đến tận cùng, món Sushi cuộn tay tối thượng chỉ là cơm trắng mà thôi."
"Thế chẳng phải chỉ là cơm giấm thôi sao?"
Chết dở, tôi lỡ miệng "cà khịa" rồi.
Yanami lùa miếng Sushi cuộn tay (?) trên đĩa vào miệng, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu.
"Ừm, đây hoàn toàn là Sushi cuộn tay. Nukumizu-kun cũng thử xem."
"Tớ không muốn. Đã bảo đừng có tự tiện đặt vào đĩa của tớ mà."
Khi tôi và Yanami đang đùn đẩy nhau thì tiền bối Tsukinoki đặt đĩa rong biển lên bàn.
"Nào mọi người, rong biển thêm tới rồi đây~"
"Cảm ơn tiền bối ạ!"
Yanami lập tức chộp lấy rong biển, đặt núi cơm giấm lên trên.
"Hóa ra vẫn dùng rong biển à. Thế mớ lý thuyết vừa rồi là cái gì?"
"Có rong biển thì đương nhiên là phải ăn rồi. Tiền bối, rong biển này ngon quá ạ."
"Ái chà, em nhận ra sao? Đây là hàng xịn lấy ở vịnh Mikawa đấy."
Tôi liếc nhìn hai người đang rôm rả chuyện trò về đồ khô, rồi trao đổi ánh mắt với tiền bối Tamaki.
...Hai ta đều vất vả rồi.
◇
Phù, tại Yanami cứ mời mọc mãi, lỡ ăn nhiều quá...
Tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, lướt qua Yakishio đang định đi ra cửa huyền quan.
"Cậu đi ra ngoài à?"
"Tớ quên mang bàn chải đánh răng, đi ra cửa hàng tiện lợi mua đây."
"Ồ, vậy à."
Tôi định quay lại phòng khách thì Yakishio nheo mắt nhìn tôi.
"Tớ bảo này, con gái đi ra ngoài vào buổi tối đấy nhé. Cậu không có lời nào muốn nói à?"
"A, ừ. Đi đường cẩn thận nhé."
Mặc dù câu trả lời của tôi có thể gọi là hoàn hảo, nhưng Yakishio vẫn thở dài thườn thượt.
"Haizz, những lúc thế này chẳng phải nên làm vệ sĩ, đi cùng tớ sao?"
Vệ sĩ...? Một đứa còn yếu hơn cả Yakishio như tôi, liệu có đảm nhiệm nổi trọng trách này không?
Tuy trong lòng còn nghi vấn, nhưng bầu không khí này có vẻ không thể từ chối được.
"Ờ thì, để tớ đi lấy điện thoại——"
Tôi đang định quay lại phòng khách thì Yakishio nắm lấy tay tôi.
"Đi nhanh thôi. Lát nữa nói lại với mọi người sau là được."
"Ơ? Nhưng mà..."
"Thôi nào, tranh thủ lúc chưa bị phát hiện đi nhanh lên."
Tôi đành ngoan ngoãn xỏ chân vào giày.
...Không làm trái ý kẻ mạnh. Đó chính là phong cách của tôi.
◇
Tôi và Yakishio đi song song trên vỉa hè bên cạnh con đường bốn làn xe rộng lớn.
Mặt trời đã lặn, đèn đường và đèn pha của xe cộ qua lại chiếu sáng vỉa hè.
Dọc theo con đường là các tòa chung cư và trạm xăng, những người đi lướt qua chắc cũng là cư dân đang vội vã về nhà? Cảm giác họ rất bận rộn.
"Mặt trời lặn rồi dễ chịu ghê ha~"
"Mặc áo ngắn tay thì có lẽ hơi lạnh đấy."
Tâm trạng Yakishio có vẻ đặc biệt tốt. Cô nàng nhảy chân sáo đi lên phía trước tôi, rồi quay phắt lại.
"Nè, thi xem ai chạy đến cửa hàng tiện lợi trước không?"
"Không thi đâu. Này, đi giật lùi nguy hiểm lắm đấy."
"Biết——rồi. Nukkun, cậu cứ y như mẹ tớ ấy."
Yakishio nói giọng hờn dỗi, rồi bỏ mặc tôi mà rảo bước đi thẳng.
Tôi giữ một khoảng cách nhất định đi theo sau cô ấy, lơ đãng ngắm nhìn bóng lưng đó.
——Yakishio Lemon. Tứ chi rám nắng, cơ thể săn chắc.
Cô ấy chắp tay sau lưng, mười ngón tay đan vào nhau, bóng lưng ấy trông như đang mong tôi bắt chuyện, là do tôi tự mình đa tình sao?
"Cái đó... buổi tập của câu lạc bộ điền kinh hôm nay, có ổn không?"
Tuy bản thân tôi cũng thấy câu thoại này chán ngắt, nhưng mong mọi người nhớ lại cho, hiện giờ đang ở đây là tôi đấy.
Bóng lưng Yakishio khẽ lắc lư, không quay đầu lại, tiếp tục bước đi.
"Buổi tập hôm nay xong rồi, huấn luyện viên cũng bảo mai cho nghỉ cả ngày."
"Ừm, vậy à."
Lạ nhỉ, cuộc đối thoại kết thúc rồi kìa. Tôi có nói gì sai không ta...
Tôi vừa đi vừa tự kiểm điểm trong đầu, phát hiện đã đi cách căn chung cư một đoạn khá xa.
"Vẫn chưa tới cửa hàng tiện lợi à?"
"Ừm~ Còn phải đi một đoạn nữa."
Yakishio trả lời bằng giọng bình thản, tăng tốc độ bước chân.
Tôi lẳng lặng đi theo sau, đến một ngã tư lớn.
Bên kia ngã tư, có vài tòa nhà lớn mang bầu không khí khác hẳn chung cư.
Đó là trường đại học mà tiền bối Tamaki đang theo học.
"Phía bên này hình như không có cửa hàng tiện lợi đâu. Quay lại thì hơn đấy?"
Yakishio không trả lời, lấy điện thoại thông minh ra.
"...Ừm, vẫn kịp."
"Kịp là kịp cái gì?"
"Nhìn kìa, đèn tín hiệu sắp đổi màu rồi đấy."
Yakishio sải bước về phía vạch qua đường. Tuy tôi không hiểu lắm, nhưng có vẻ cửa hàng tiện lợi cần đến nằm ở phía trước. Tôi đuổi theo sau, băng qua ngã tư, Yakishio dừng lại trước trạm xe buýt.
"Ơ, định đi cửa hàng tiện lợi cơ mà?"
"Đợi tớ một chút nhé."
Yakishio nhìn bảng giờ xe buýt.
Phía sau trạm xe buýt là tòa nhà kiểu chung cư, tôi không nghĩ đây là đích đến.
Lúc này, một chiếc xe buýt chạy trên làn đường riêng phát ra tiếng lạch cạch dừng lại ngay trước mắt chúng tôi.
Ái chà, chúng tôi không phải hành khách đâu. Tôi đang định lùi lại một bước thì Yakishio nắm lấy tay tôi.
"Nukkun, lên xe buýt này nhé."
Hả, rõ ràng là đi cửa hàng tiện lợi mà lại đi xe buýt? Đây là đô thị lớn Nagoya đấy.
Yakishio hoàn toàn phớt lờ tôi đang rơi vào hỗn loạn, lôi tôi lên xe buýt.
Chiếc xe buýt bắt đầu lăn bánh ngay khi hai chúng tôi vừa ngồi xuống ghế đôi.
"Đây chắc không phải là đi cửa hàng tiện lợi đâu nhỉ? Cậu định đi đâu?"
Trước diễn biến bất ngờ, tôi ngớ người ra. Yakishio ngồi cạnh tôi trên chiếc ghế chật hẹp, nở nụ cười tinh quái.
"——Bí mật."
◇
Sau 30 phút lắc lư trên xe buýt, chúng tôi đã đến khu phố thương mại lớn nhất Nagoya, Sakae.
Công viên Hisaya Odori chạy dọc theo hướng Bắc Nam ở trung tâm khu phố thương mại, cả khu vực được thắp đèn sáng trưng, dòng người qua lại không ngớt.
Bên cạnh lối đi bộ là những quán cà phê và nhà hàng thời thượng san sát nhau, sau khi mặt trời lặn, trong không khí lan tỏa một bầu không khí trưởng thành của người lớn.
"Oa—— Đẹp quá! Nhìn kìa, đằng kia có cái tháp!"
"Yakishio, không nhìn đường nguy hiểm lắm đấy."
Sừng sững giữa công viên là một tháp truyền hình khổng lồ trông như tháp Eiffel, đồng thời cũng là biểu tượng của thành phố này.
Tôi đuổi theo Yakishio đang phấn khích vẫy tay, đồng thời chỉnh lại cổ áo phông. Vì cơ thể tôi đang thoang thoảng mùi hương cam quýt.
...Tuy tôi chẳng làm chuyện gì khuất tất cả, nhưng hãy để tôi giải thích một chút.
Ghế ngồi trên xe buýt tuyệt đối không thể gọi là rộng rãi. Hai người ngồi cạnh nhau, tiếp xúc cơ thể là điều khó tránh khỏi.
Mỗi khi xe buýt lắc lư, cơ thể lại không thể tránh khỏi việc ép sát vào nhau. Bước sang tháng 7, quần áo của Yakishio trở nên mỏng manh, cánh tay cảm nhận được đường cong cơ thể cô ấy, chuyện này hoàn toàn là bất khả kháng. Hết phần giải trình.
"Nukkun, đằng này đằng này! Chụp ảnh chung đi!"
"Ờ, ờ..."
Tôi theo tiếng gọi của Yakishio đến bên cạnh cô ấy, trước mắt là mặt nước lấp lánh phản chiếu cảnh đêm.
Trông như một hồ bơi hình chữ nhật khổng lồ, nhưng thực ra đó không phải là ao hồ.
Đó chỉ là mặt nước nông được tạo thành trên bề mặt lát gạch của quảng trường. Ở cuối tấm gương nước kéo dài hàng chục mét, tháp truyền hình được thắp đèn đứng sừng sững uy nghi.
Cảnh đêm——ánh đèn——mặt nước lấp lánh——
Ánh sáng phản chiếu từ mặt nước hắt lên, chiếu sáng khuôn mặt Yakishio.
Đối mặt với quá nhiều yếu tố thu hút sự chú ý thế này, ngay cả tôi, kẻ nổi tiếng với thái độ châm biếm lạnh lùng, cũng không khỏi dao động.
"Nào, Nukkun nhìn vào ống kính đi. Nào, lại gần chút nữa mới chụp hết được."
"Ơ, a, ừ."
Hơn nữa còn là chụp ảnh tự sướng cảnh đêm cùng một cô gái dễ thương.
Trước sự thật này, mấy cái tín điều hay chủ nghĩa cá nhân gì đó, tất cả đều trở thành chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.
"Chụp đẹp lắm nè. Gửi cái này cho mọi người đi."
"Không không không, thế không ổn đâu?! Hoàn toàn sẽ bị hiểu lầm đấy."
Đôi mắt nâu sẫm của Yakishio nhìn tôi đang cuống quýt.
"Hiểu lầm——hiểu lầm cái gì?"
"Cái đó thì..."
Thấy tôi ấp úng, Yakishio cười vui vẻ.
"Đùa thôi mà. Đã đến đây rồi, hay là leo lên tháp truyền hình đi?"
"Muộn thế này rồi á?"
"Hôm nay là thứ bảy nên giờ mở cửa muộn hơn."
Ồ, ra là vậy. Yakishio rành thật đấy.
Đã đến tận đây rồi thì cũng đành chiều theo thôi. Chúng tôi len lỏi giữa những quán cà phê ngoài trời náo nhiệt, đi về phía tháp truyền hình.
Nhắc mới nhớ, Yakishio dùng lý do đi cửa hàng tiện lợi để rời khỏi phòng mà? Chơi bời ở nơi thế này đến tận giờ này, mọi người không lo lắng sao?
Tôi liếc nhìn Yakishio, ánh mắt cô ấy như đã chờ đợi từ lâu.
"Hửm~ Sao thế?"
"A, không có gì..."
Giọng điệu đó nghe như đang khiêu khích, tôi bất giác bị khí thế của cô ấy áp đảo, lảng tránh ánh nhìn.
...Làm mọi người lo lắng một chút, có lẽ cũng chẳng sao đâu.
Mặc dù tôi cũng chẳng nghĩ ra lý do tại sao phải làm thế.
◇
Bước ra khỏi thang máy, cảnh đêm Nagoya trải rộng trước mắt.
Bên kia lớp kính của đài quan sát, công viên chúng tôi vừa đi bộ ban nãy trông thật nhỏ bé dưới tầm mắt.
"Oa——! Đẹp tuyệt vời! Nhìn nhanh lên, Nukkun!"
Yakishio reo hò ngây thơ, vẫy tay gọi tôi.
Cậu còn đẹp hơn cả cảnh đêm đấy——câu nói đó hiện lên trong đầu, nhưng đó là mô típ cũ rích trong bộ anime tôi xem gần đây, nên đương nhiên tôi sẽ không nói ra.
Tôi đứng cạnh cô ấy ngắm nhìn cảnh đêm, khơi chuyện khác.
"Nhắc mới nhớ, Yanami bảo hồi nhỏ bị bố lừa, bảo đây là tháp Tokyo. Sau đó——"
"Được rồi, HP của Nukkun giảm một thanh."
Yakishio đột nhiên nói với vẻ không vui.
Rõ ràng không phải hẹn hò, mà cũng không được nhắc đến cô gái khác sao...?
"Tiện thể cho hỏi, HP về 0 thì sẽ thế nào?"
"Đến lúc đó, Nukkun sẽ bị ăn thịt."
Thế thì căng đấy. Tuy tôi là nam sinh cấp ba, nhưng Yanami chỉ cần vài ngày là ăn sạch tôi——
...Ấy chết, không được, tôi vừa bị mắng vì nhắc đến cô gái khác, kết quả quay đi quay lại lại nghĩ về cô nàng đó.
"À ừ, tớ sẽ chú ý."
"Tốt lắm, tha cho cậu đấy."
Yakishio cười tươi rói, lại chuyển ánh nhìn về cảnh đêm.
Góc nghiêng khuôn mặt đó, trưởng thành hơn một chút so với Yakishio mà tôi vẫn biết.
Tôi bất giác thấy ngượng ngùng, cũng quay sang nhìn cảnh đêm.
Trung tâm thành phố Nagoya không có nhiều nhà cao tầng, ánh đèn đường trải dài bất tận.
"...Yakishio, cậu muốn xem cái này nhỉ."
Nghe câu nói buột miệng của tôi, Yakishio đưa ra câu trả lời lấp lửng.
"Ừm, coi như đúng một nửa đi."
"Một nửa?"
"Tại dạo này chẳng mấy khi có cơ hội nói chuyện riêng với Nukkun, tớ nghĩ thỉnh thoảng thế này cũng tốt."
Nói rồi, Yakishio nhoài người về phía cửa kính.
"Chẳng phải cậu hay đến nhà tớ sao? Cái đó... mượn phòng tắm."
"Đó là em gái cậu cho mượn đấy chứ. Lúc chỉ có Nukkun ở nhà, tớ sẽ không mượn đâu ha?"
Có lẽ là vậy, nhưng sự thật là bạn nữ cùng lớp mượn phòng tắm nhà mình thì không thay đổi.
Chuyện này làm tôi vô cùng bối rối, mong cô ấy tự trọng giùm. Nhưng tôi sẽ không yêu cầu cô ấy đừng làm thế.
"Nhưng mà cậu từng ngủ trên giường tớ rồi đúng không? May mà lúc đó Kaju có nhà, không thì nguy to rồi."
"Lúc đó xin lỗi nhé. Tại hơi mệt——"
Yakishio đang nói dở thì lộ vẻ ngạc nhiên nhìn tôi.
"Cậu bảo vì Kaju có nhà nên không sao, thế nếu em ấy không có nhà thì sẽ thế nào?"
"Thì, trong căn nhà không có ai khác, ngủ trong phòng con trai——"
"Ngủ? Thì sẽ thế nào?"
...Khoan đã, đây là chủ đề cực kỳ nhạy cảm đấy nhé.
Trả lời không khéo, có khi sẽ gieo mầm tai họa cho tương lai. Tôi hắng giọng một cái thật nặng nề.
"Yakishio, cậu nghe cho kỹ đây. Ngủ trong phòng con trai với bộ dạng chẳng khác gì đồ lót là quá bất cẩn rồi đấy. Hơn nữa nếu lúc đó trong nhà chỉ có hai chúng ta, hàng xóm sẽ đồn đại không hay đâu."
——Hàng xóm. Một thủ đoạn mượn sức ép dư luận để lấp liếm chủ đề nhạy cảm.
Nhưng có vẻ hiệu quả cực tốt với Yakishio. Cô nàng đỏ mặt, xấu hổ cúi gằm mặt xuống.
"Ơ, cậu hiểu chưa?"
"...Nukkun. Lúc đó, cậu nhìn thấy bộ dạng tớ rồi à."
Thì đúng là nhìn thấy rồi mà.
"Không phải, tại cơ thể cậu thò ra khỏi chăn thôi. Cậu có mặc đồ đàng hoàng đúng không?"
"Đ-Đúng thế. Có mặc đàng hoàng nên an toàn——"
Yakishio nói được một nửa thì hai tay che mặt, ngồi thụp xuống.

"...Là nói dối đấy. Đó thực ra là đồ lót."
Hả? Đó thực ra là đồ lót á.
Cơ mà nhỏ này bình thường cũng toàn mặc đồ kiểu đó đi long nhong khắp nơi mà...
"Không phải có cái gọi là 'đồ lót mặc để cho người ta xem' sao?"
"Làm gì có thứ đó chứ?"
Vậy à, không có thứ đó à. Thế thì cậu mặc quần áo cho tử tế vào hộ cái.
"Tớ cũng không nhìn chằm chằm lắm đâu..."
"Chủ đề này, có thể dừng ở đây được không?"
Ừm, có lẽ thế thì tốt hơn. Yakishio vừa hít sâu vừa đứng dậy.
"...Vừa nãy tớ nói đến đâu rồi nhỉ?"
"À, cậu bảo có chuyện muốn nói với tớ. Có chuyện gì vậy?"
"Ưm——...Tớ chỉ cảm thấy xung quanh Nukkun, dạo này náo nhiệt theo nhiều nghĩa nhỉ."
Tớ cảm thấy cả năm nay đều náo nhiệt ấy chứ.
Khoan đã, nhắc đến sự kiện lớn gần đây——
"...Yakishio, cậu biết được bao nhiêu rồi?"
Tôi buột miệng hỏi với giọng nghiêm trọng, Yakishio lườm tôi.
"Quả nhiên là thật. Đồ kẻ thù của phụ nữ."
"Cho nên tớ mới bảo, cậu đang nói cái gì thế?"
"Cậu tự đặt tay lên ngực mà hỏi đi."
Chẳng lẽ Yakishio biết chuyện Tiara tỏ tình...?
Không, khoan đã. Có khi là chuyện tôi và Shiratama-san giả vờ hẹn hò, hay là chuyện lần trước đi cửa hàng hoa với tiền bối Shikiya bị cô ấy bắt gặp. Hay là, chuyện tuần trước tình cờ gặp hội trưởng Kurata trước nhà ga, bị lôi vào quán cà phê cạnh đồn cảnh sát đã bị cô ấy phát hiện——
Lần này không được trả lời sai. Tôi thận trọng mở lời.
"Ờm——Cậu đang nói đến chuyện nào?"
"Cậu đúng là kẻ thù của phụ nữ mà."
Toang rồi, chọn sai phương án rồi. Yakishio thở dài thườn thượt như muốn tống hết không khí trong phổi ra ngoài.
"Không sao đâu. Dù sao thì Nukkun rồi cũng có ngày——sẽ chạy đến nơi mà tớ không đuổi kịp thôi."
...Yakishio không đuổi kịp tôi? Ơ kìa~ Tôi nghe nhầm rồi chăng.
Lúc nào cũng là Yakishio chạy trước tôi, cô ấy tỏa sáng ở nơi xa vời vợi mà tay tôi không với tới.
Vậy mà Yakishio đó, lúc này đang nhìn tôi với ánh mắt như nhìn đứa em trai kém cỏi.
"Nhắc mới nhớ, cậu nói chuyện với tiền bối Tsukinoki về hướng đi tương lai rồi nhỉ?"
Sao cô ấy biết hay vậy. Người kia đúng là cái loa phóng thanh.
"À... Tớ định tốt nghiệp xong sẽ học lên đại học và rời khỏi nhà."
"Nukkun cũng rời đi à."
Cô ấy nói "cũng", vậy là Yakishio cũng thế.
Tôi vừa quan sát phản ứng của cô ấy, vừa mở lời.
"Yakishio định đi đâu?"
"Ừm, sau vòng loại giải Tokai, có vài trường mạnh về chạy đường dài tìm đến tớ."
Ồ, nhanh thế đã có trường tìm đến rồi à.
Yakishio cho đến giờ chỉ là một vận động viên vô danh, chưa từng tham gia giải toàn quốc. Vậy mà hiện trạng đó đã thay đổi hoàn toàn chỉ nhờ một lần thể hiện xuất sắc.
"Học lên cũng liên quan đến việc làm mà. Tuy tớ muốn chạy mãi, nhưng nếu coi đó là công việc thì phải suy nghĩ về tương lai ngay từ bây giờ."
Thân hình Yakishio lắc lư bất an, chăm chú nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính.
"Mới cách đây không lâu còn là học sinh cấp hai, còn là trẻ con. Ngay cả bây giờ tớ vẫn thấy mình là con nít, thế mà đã bắt buộc phải quyết định chuyện tương lai rồi."
Yakishio hít một hơi, rồi từ từ thở ra.
"Chúng mình——đã được tính là người lớn chưa nhỉ?"
"...Nói sao nhỉ."
Dù đã là người lớn hay chưa.
Chúng tôi đều phải bắt chước dáng vẻ trưởng thành mà mình chưa từng trải nghiệm.
Có lẽ trong quá trình bắt chước làm người lớn đó, chúng tôi bất tri bất giác đã thực sự trở thành người lớn rồi chăng.
Yakishio hơi nghiêng người về phía tôi, thì thầm.
.
"Tớ muốn làm trẻ con——thêm một chút nữa."
.
Ý nghĩa của câu nói đó, và tâm trạng thực sự của Yakishio.
Tôi không thể hiểu hết lời cô ấy, và chắc hẳn Yakishio cũng biết rõ điều đó.
Dù là ẩn ý đằng sau câu nói đó, hay nội tâm chân thật của Yakishio.
Ở đây có một tôi không thể hiểu, và một cô ấy không thể được thấu hiểu.
Chúng tôi để mặc cảm xúc tan vào cảnh đêm lung linh, đứng lặng im tại chỗ hồi lâu.
◇
Từ đài quan sát đi lên boong tàu phía trên, cơn gió mang theo hơi sương đêm thổi vào mặt.
Yakishio giữ tóc mái bị gió thổi rối tung, reo lên.
"Oa——! Gió mát quá!"
Dáng vẻ rạng rỡ của cô ấy khiến bầu không khí trầm lắng ban nãy cứ như là nói dối.
Độ cao của boong tàu cũng ngang ngửa đài quan sát, nhưng tràn ngập hương vị của bầu trời và màn đêm.
Tôi kìm nén sự phấn khích khó tả, ngắm nhìn cảnh đêm qua lan can.
Cũng là khung cảnh đó, chỉ thiếu đi lớp kính mà ấn tượng đã khác hẳn.
——Dưới mỗi ánh đèn đều có con người hiện hữu, đều mang những ý nghĩa riêng.
Nhìn từ xa, chắc hẳn chúng tôi đã chìm nghỉm trong ánh đèn rực rỡ, chẳng thể nào tìm thấy.
Tuy không thể phân biệt được, nhưng ở đây có một nữ sinh cấp ba bình thường đang trăn trở về tương lai.
Và một tôi chưa nhìn thấy tương lai đến mức chẳng thể trăn trở.
Tôi vừa mỉm cười đáp lại Yakishio đang hớn hở, vừa để mặc dòng suy tư trôi theo gió đêm.
...Đột nhiên, tôi dừng bước trước một tấm bia đá nhỏ.
Trên bia đá ghi "Thánh địa tình nhân", trên lan can phía sau treo rất nhiều ổ khóa và thẻ hình trái tim.
Tôi tò mò nhìn vào mấy tấm thẻ, trên đó viết tên các cặp đôi và lời nhắn.
Chỗ nào cũng toàn mấy kẻ yêu đương ngọt ngào. May mà không dẫn Yanami đến đây...
Mà, nói chung nam nữ không hẹn hò cũng chẳng ai đến tháp truyền hình ngắm cảnh đêm làm gì, để ý chuyện này thì hơi kém tinh tế quá.
Tôi kết thúc dòng suy nghĩ tự chế giễu, tìm kiếm bóng dáng Yakishio, phát hiện cô nàng đang lén lút đứng trước lan can ở phía xa.
...? Nhỏ đó chẳng lẽ cũng trúng chiêu khoe ân ái của các cặp đôi rồi à.
"Yakishio, có lời nhắn nào thú vị không?"
"! Không có gì đâu~ Bắt đầu lạnh rồi, mình xuống thôi."
Thế à? Tôi cảm thấy so với ở đây thì đài quan sát có điều hòa bên dưới lạnh hơn mới đúng chứ.
"Trước lúc đó cho tớ mượn điện thoại được không? Tớ muốn chụp cảnh đêm."
"Ừ, được thôi——Này, sao cậu lại đi qua bên này!?"
Tôi đi về phía Yakishio đang lén lút đứng, chẳng hiểu sao cô nàng ra sức ngăn cản tôi.
"Cậu hỏi tại sao... Tớ muốn chụp cảnh đêm từ góc đằng kia."
"Muốn chụp cảnh đêm thì đài quan sát bên dưới nhìn rõ hơn đấy! Thôi nào, xuống thôi!"
"Nhưng mà bên dưới bị kính phản chiếu——"
"Được rồi được rồi, Nukkun, đi thôi nào~"
Yakishio đẩy mạnh lưng tôi. Ơ kìa... Tại sao lại muốn tôi tránh xa lan can đến mức đó?
Tôi cứ thế bị đẩy đi một cách khó hiểu xuống cầu thang dẫn đến đài quan sát.
◇
Xuống xe buýt, tôi xác nhận cảm giác của mặt đất.
——Chỉ là đi cửa hàng tiện lợi một chuyến. Ban đầu chỉ là vậy, thế mà lại thành ra đi ngắm cảnh đêm hai người với Yakishio.
Cảm giác lâng lâng như đang mơ suốt một khoảng thời gian dài vẫn chưa tan biến.
"Mọi người có lo không nhỉ?"
"Tớ đã nói rõ ràng rồi, không sao đâu. Tớ bảo là đi dạo với Nukkun."
Tuy nói là đi dạo, nhưng thời gian này có hơi dài quá không?
Đã quá 9 giờ tối rồi, về đến nơi chắc chắn Yanami và Komari sẽ càu nhàu cho xem...
Sự lo lắng của tôi bị Yakishio ném ra sau đầu, cô nàng vui vẻ nhảy chân sáo trên gờ bó vỉa hè.
"Yakishio, nguy hiểm đấy, đừng đi ở chỗ đó."
"Nukkun, cậu hay lo quá ha~"
Yakishio miệng nói vậy nhưng vẫn nhảy xuống khỏi gờ bó vỉa hè, đi bên cạnh tôi.
Chúng tôi đi trên con đường đêm, hướng về căn hộ của tiền bối Tsukinoki, đồng thời hồi tưởng lại khoảng thời gian vừa rồi.
Mở lòng với ai đó ở một nơi khác với thường ngày.
Chắc hẳn Yakishio thực sự cần một khoảng thời gian như vậy.
Tuy nhiên, chỉ có một điều tôi không hiểu——
"Nukkun, sao thế?"
Tôi dừng bước, nhìn chăm chú vào mắt Yakishio.
"Yakishio, tại sao cậu lại đưa tớ ra ngoài?"
"Vừa nãy tớ nói rồi mà? Dạo này chẳng có cơ hội nói chuyện hai người."
"Thì đúng là thế..."
Yakishio vòng ra trước mặt tôi, nở nụ cười rạng rỡ như mọi khi.
"Nukkun là hội trưởng, giờ còn phải chăm sóc Yanami và Komari, rồi cả Tamaki nữa đúng không? Cho nên tớ mới lôi Nukkun ra thế này——"
Lần này đến lượt Yakishio ấp úng.
"Lôi tớ ra... làm sao?"
"——Ai biết đâu đấy."
Yakishio cười ngượng ngùng, dùng đầu ngón tay chọc vào mũi tôi, rồi quay lưng lại.
——Giữa tôi và Yakishio, quả thực tồn tại một thứ tình cảm nào đó.
Tuy nói vậy, tôi cũng sẽ không ảo tưởng sức mạnh mà nghĩ rằng nhỏ này thích tôi.
Đối với Yakishio, tôi là một người bạn khá đặc biệt.
Chính vì thế, cô ấy mới chọn tôi làm bạn đồng hành cho chuyến đi đêm kỳ lạ này.
Đi trên con đường vắng lặng, Yakishio lầm bầm nhỏ như tiếng thì thầm.
.
"Dù sao bên cạnh Nukkun, vẫn còn Komari và Yanami mà~"
.
Komari và Yanami? Tại sao lúc này lại nhắc đến tên hai người đó...?
Tôi còn chưa kịp quyết tâm hỏi cho ra lẽ thì điện thoại của Yakishio đổ chuông. Yakishio nhìn màn hình, cười khổ rồi áp điện thoại vào tai.
"Alo alo, sao thế, Yanami?"
Úi chà, Yanami cuối cùng cũng gọi điện đến rồi.
Nhìn dáng vẻ cười nói của Yakishio thì có vẻ tâm trạng Yanami không tệ——không, nghe giọng Yanami vọng ra từ điện thoại thì có vẻ không phải vậy.
Yanami và Komari, hai đứa đó hễ tôi tỏ ra thân thiết với Yakishio một chút là lại cáu kỉnh. Tuy tôi hiểu tâm trạng lo lắng cho Yakishio của họ, nhưng tôi đời nào lại đi tán tỉnh cô ấy chứ...
Lễ hội trường năm ngoái, có một nam sinh vì hiểu lầm thái độ thân thiện của Yakishio mà cuối cùng bị đá, tôi không muốn đi vào vết xe đổ đó đâu.
"Đãbảolà~chỉ mượn Nukkun một chút thôi mà."
Giọng nói chuyện của Yakishio to lên.
...Yanami và Yakishio đang nói chuyện gì thế?
Tôi đang nơm nớp lo sợ dỏng tai lên nghe thì nhận ra một điểm.
Yakishio áp điện thoại vào tai, đang nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt.
Ơ... Sao thế...? Yakishio giữ nguyên tư thế đó, nhìn thẳng vào tôi, nói.
.
"————Đây là ngoại tình đấy nhé."
.
Yakishio buông lại câu đó, rồi tắt máy.
...Hả? Ngoại tình? Cô ấy và Yanami nói chuyện gì thế?
Yakishio nhìn tôi đang hỗn loạn, cười khúc khích.
"Nukkun, muộn rồi, về thôi."
"Ơ? Ờ ờ, ừ nhỉ."
Yakishio chẳng hiểu sao lại ngâm nga hát, đi về phía căn hộ nơi Yanami và mọi người đang đợi.
——Ngoại tình. Cái từ ngữ nguy hiểm đó, làm tim tôi đập thình thịch một cách khó hiểu.
Về đến nơi chắc chắn Yanami lại càu nhàu nữa cho xem, hay là đi thẳng đến nhà tiền bối Tamaki nơi tôi sẽ ngủ lại tối nay nhỉ...
Tôi vừa đi vừa bồn chồn lo lắng, bất giác đã đến trước căn hộ của tiền bối Tsukinoki.
Tôi gọi Yakishio đang định đi thẳng vào trong chung cư.
"Yakishio, không đi cửa hàng tiện lợi nữa à?"
"Ừm, muộn rồi mà."
...Lạ nhỉ, không phải cô ấy cần mua bàn chải đánh răng sao?
Tôi đi theo sau Yakishio vào sảnh chính, đồng thời liếc mắt quan sát phản ứng của cô ấy.
Từ lúc đầu rủ tôi đi cửa hàng tiện lợi, tất cả đều là tính toán của Yakishio sao...?
"Sao thế, Nukkun?"
"A, không, không có gì."
...Không, tốt nhất đừng suy nghĩ nhiều quá.
Trước nụ cười ngây thơ vô số tội của Yakishio, mà đi so đo tính toán mấy chuyện này——thì thật là kém tinh tế quá đi mất.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
