Ma Vương Với Mức Lương Tối Thiểu

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 4

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11565

Hồi 7: Kịch Chiến - Chương 02: Nói đùa thành thật

Chương 02: Nói đùa thành thật

Các Lãnh Chúa đã quay về lãnh thổ của mình.

Tôi thì ở lại lâu đài Ma Vương, ngồi trên vách đá mà ngắm nhìn khung cảnh Ma Giới trước mắt.

“Em đang suy nghĩ gì sao?”

“Chắc là điều chỉnh lại cảm xúc thôi.”

Tôi đáp lại câu hỏi của chị gái đang đi tới từ sau lưng.

Bản thân cũng có cảm giác chị ấy sẽ ở lại đây, và chắc hẳn cũng vì cùng một lý do giống như tôi.

Chị gái ngồi xuống bên cạnh. Lâu lắm rồi chúng tôi mới lại ngồi cạnh nhau như thế này.

Có đôi chút hoài niệm, cũng có đôi chút lạ lẫm vì khác biệt chiều cao cả hai đã đảo ngược.

“Chị lao ra khỏi Lyraxia vì muốn gặp em mà tốn nhiều thời gian ghê…”

“Em muốn chị đến Pafyd thăm em như bình thường đấy?”

“Nhưng chúng ta đã có cuộc gặp gỡ đầy cảm động phải không nào?”

“Em chỉ thấy khó xử vì người thân đến chỗ mình làm việc thôi.”

Không phải chỉ đến thăm mà là đến làm việc luôn cơ. Khó xử thì thôi rồi.

Hơn nữa, do cảm nhận được khả năng phải giao chiến với người chị gái này nên bản thân còn quýnh quáng hơn vì biết rằng mình vẫn chưa có đầy đủ thực lực.

Nhưng có lẽ chính vì vậy nên tôi mới thành thật tiếp nhận sự huấn luyện từ sư phụ.

“Ưmmm!... Chị rất muốn nói chuyện thật nhiều mà giờ lại chẳng có gì muốn nói cả!”

“Dù sao chúng ta cũng đã dùng kiếm trò chuyện nhiều như thế rồi… Vết thương của chị đã lành chưa?”

“Ừm, rất sạch sẽ luôn… Em muốn xem không?”

“Em tin mà.”

“Nói vậy thì khó vạch cho xem quá đi… Điều chỉnh lại cảm xúc à… Arquas, em sẽ trở thành đồng minh của ai? Con người? Hay là Ma Tộc?”

“… Chị thì sao?”

“Ở đâu chị cũng có bạn hết. A, nhưng tính số lượng thì bên Ma Giới lại nhiều hơn?”

“Chị à… Bạn bên Nhân Giới của chị còn ít hơn bốn người ư?”

“… Hức.”

Ở Lyraxia là Thiếu Nữ Thánh Kiếm, ở Ma Giới thì là người đứng đầu tộc Cương Trùng.

Một người đứng trên những địa vị hy hữu như thế thì khó mà tìm được một người bạn có thể đối xử bình đẳng.

Dù vậy, thật bất ngờ khi chị ấy vẫn tìm được bạn bè, và có thể gọi Lãnh Chúa Ma Giới là bạn bè cũng rất đáng ghen tị.

Tôi cũng không phải không có người được xem như bạn bè ở Nhân Giới, nhưng nếu hỏi rằng họ có phải bạn thân hay không thì tôi sợ bị đối phương phủ nhận lắm.

“Vậy chị sẽ theo phe Ma Giới?”

“Ai biết được. Vai trò đầu tiên chị chọn là Thiếu Nữ Thánh Kiếm mà, bản thân vẫn muốn hoàn thành nhiệm vụ của mình đó?”

“Sau khi giao Thánh Kiếm cho Dũng Sĩ thì sao?”

“Không chừng chị sẽ hợp tác với Ma Giới thật… Dù sao cũng chỉ là trao Thánh Kiếm cho Dũng Sĩ thôi…”

“Chị chỉ cần vung kiếm vào những lúc mình muốn là được mà.”

“Chị cũng định như thế. Còn em sẽ vung kiếm vì ai đây?”

“___ Em… muốn trở thành đồng minh của những người sống trên hành tinh này.”

Nhân loại lẫn Ma Tộc đều là những sinh vật mang tâm hồn của mình.

Họ là những cư dân được sinh ra trên hành tinh này, biết yêu thương người khác, biết sánh bước cùng người bên cạnh.

Tôi được biết rằng vấn đề duy nhất giữa hai bên là quy tắc không thể dung hoà lẫn nhau, ngoài ra thì mọi thứ chẳng có chút khác biệt nào.

Nếu chỉ làm đồng minh của một bên thì tôi chắc chắn có thể thoải mái tiếp tục chiến đấu.

Song, khi đã yêu thích cả hai thì bản thân cũng không còn cách nào cả.

Ở thế giới nào cũng có người mà tôi muốn chống đỡ.

Mục tiêu chiến thắng chị gái của Arquas Turstar đã được hoàn thành.

Thế thì tiếp theo phải là nghĩa vụ của ứng cử viên Ma Vương Karquas rồi.

“Tức là em sẽ trở thành đồng minh của đôi bên, cũng sẽ làm kẻ địch của cả hai?”

“Đúng vậy. Có lẽ đến sau cùng thì em sẽ bị cả hai bên ghét bỏ.”

“Không có chuyện đó đâu. Em vẫn còn chị mà.”

“Cũng phải nhỉ. Vậy em có thể an tâm làm Ma Vương rồi.”

Ngáng đường thế lực Ma Giới là nhằm bảo vệ cân bằng của thế giới.

Tôi sẽ không thể hoàn thành mục đích đó nếu chỉ biết câu kéo thời gian.

Trong thời gian tới, tôi cũng cần phải thực hiện hành động nào đó trong thân phận Ma Vương.

Có lẽ sẽ có không ít Lãnh Chúa Ma Giới đồng ý hợp tác khi biết được sự thật về thế giới này.

Tuy nhiên, trong trường hợp Lãnh Chúa đó trở thành Ma Vương và thực hiện vai trò của mình thì kẻ đó sẽ là kẻ mang lại thiệt hại cho Ma Giới.

Vậy thì bản thân trở thành Ma Vương chính là cách nhẹ nhàng nhất.

Nhẹ hơn vô số lần so với việc bắt kẻ gánh vác kỳ vọng của nhiều người phải phản bội tất cả những người ấy.

“… Em muốn làm gì thì làm. Khi nào thấy phiền toái thì cứ đẩy cho chị là được. Chị là chị của em nên em cứ việc vòi vĩnh đi nhé.”

“Vậy thì điều thứ nhất, khi nào chị muốn gặp em thì hãy liên lạc bằng thư trước được không?”

“Vâng…”

“Bởi vì em nhất định sẽ đi đón chị vào lúc ấy.”

“… Ưm.”

Dù sao cũng được người thân cho phép rồi. Bản thân có thể hoạt động dưới cái tên Karquas mà không cần câu nệ gì nữa.

Tạm thời thì đây là thời khắc gia đình hiếm hoi không bị ai chen vào… Mặc dù phong cảnh trước mắt có hơi tiêu điều, nhưng tôi đã được tận hưởng khoảng thời gian trao đổi nội tâm với chị gái mình.

======================================

“Buổi tập buổi sáng kết thúc tại đây! Tất cả hãy nghỉ trưa cho đàng hoàng!”

Phong cách luyện tập của Phong Tộc gần đây đang dần thay đổi.

Cưỡi mây vượt gió. Phần lớn những cuộc luyện tập của Phong Tộc thường xuyên diễn ra trên bầu trời.

Tuy nhiên, gần đây thì những bài tập chú trọng nâng cao khả năng cận chiến cũng đang dần tăng lên.

“Fohlig, đi ăn không?”

“Calirto à, được thôi.”

Phong Tộc luôn tự hào về sức mạnh áp đảo khi có thể vận dụng lợi thế trên không, nhưng ngay khi mất đi lợi thế ấy thì sự tự hào đó sẽ trở nên vô vọng.

Nhằm giảm thiểu sự nguy hiểm ấy, Rudafin-sama đã dạy dỗ chúng tôi rất nhiều kỹ thuật phục vụ cho chuyện đó.

Nội dung của những bài học ấy cũng được đánh giá rất tốt. Kể cả khi khó có thể trở thành dân chuyên trong cận chiến, nhưng vẫn có khá nhiều người tìm ra cách vận dụng chúng trong cuộc chiến trên không nhờ biết được con đường này.

Ngay cả tôi đây cũng vậy. Bản thân vẫn luôn phiền não làm sao để phát triển thực lực trong mấy năm gần đây, thế mà nhờ tăng số cách chiến đấu lên nên thực lực của tôi vừa được đánh giá lại và thăng chức nữa cơ.

Dường như phương châm này là nhờ lời gợi ý từ tộc trưởng tộc Cương Trùng vừa mới được tuyển chọn. Quả nhiên là giao lưu giữa các chủng tộc tạo nên ảnh hưởng rất mạnh mẽ.

“Phew, mệt hơn xưa nhiều ghê.”

“Cũng do có nhiều động tác không phải bay hơn. Cơ mà nâng cao cách vận dụng cơ thể cũng giúp tăng độ ổn định khi bay. Bài tập này tốt lắm đấy.”

“Chuẩn rồi. Cả cậu dạo này cũng mạnh lên nhiều chớ! A, phải để tôi khao cậu mừng thăng chức đó!”

“Chu đáo ghê ta. Đừng mơ mình được thiên vị đâu nhé?”

“Chiến công của bạn bè cũng nên vui mừng giống như việc của mình, phải không nào?”

“Lời của Rudafin-sama sao. Cậu có vẻ thích câu đó nhỉ.”

Trong các Lãnh Chúa Phong Tộc, Rudafin-sama là một nhân vật khác thường trong mắt dân chúng.

Phong Tộc là chủng tộc bay lượn tự do trên bầu trời nhất.

Mặc dù tộc Cương Trùng hay tộc Thiên Long cũng mang năng lực phi hành, nhưng chủng tộc tập trung vào khả năng đọc gió và bay lượn cũng chỉ có một trong tứ tộc sở hữu nhân tử Phong như bọn tôi. Đó cũng là sự kiêu ngạo của chúng tôi trong lịch sử dài đằng đẵng này.

Đồng thời, niềm tự hào của những kẻ tự do rong ruổi trên bầu trời cao nhất cũng sinh ra sự kiêu căng và xảy ra không ít những cuộc tranh chấp với các chủng tộc khác.

Tuy nhiên, ngoài tự do bay lượn trên bầu trời thì chúng tôi cũng không thể đánh bại họ ở các phương diện khác. Vậy nên tổ tiên thường mang khuynh hướng kiêu ngạo kia là điều có thể lý giải được.

Thế mà Rudafin-sama lại hoàn toàn khác biệt.

“Chủng tộc khác tuyệt thật đấy! Họ toàn làm được những thứ chúng ta không làm được!”

Đúng như những lời nói đó. Vị Lãnh Chúa sở hữu Đặc Tính thống trị bầu trời, kẻ mà không ai nghi ngờ là nhân vật mạnh nhất trong lịch sử chủng tộc, lại không hề phô trương sức mạnh của mình và luôn hướng ánh mắt tôn kính đối với chủng tộc khác.

Ngay cả khi những kẻ đặt nặng lịch sử quở trách thái độ đó thì ngài ấy cũng chỉ đáp lại rằng:

“Gió không chỉ ở trên bầu trời. Nó luôn tồn tại ở mọi nơi, cùng tồn tại với mọi thứ. Điều chúng ta nên nghĩ tới chính là những người tồn tại cùng ngọn gió. Trở thành ngọn gió xuôi chiều hay thuận chiều bọn họ chính là sự lựa chọn của chúng ta.”

Những lời ấy đã khiến bọn họ không thể đáp trả được gì nữa.

Bắt đầu từ Địa Tộc từng có mối quan hệ ác liệt, ngài ấy đã thúc đẩy giao lưu giữa Phong Tộc với những chủng tộc khác.

Công việc mà tộc nhân Phong Tộc có thể phát huy dù ở các lãnh địa khác dần xuất hiện, lãnh địa chúng tôi cũng tiếp nhận nhiều ân huệ từ những chủng tộc khác.

Chúng tôi buộc phải công nhận rằng sự tự tại trong tâm hồn ấy đã đi xa hơn bất cứ tộc nhân nào.

“Ngọn gió của ngài ấy có thể khiến cả tâm hồn của chúng ta cũng trở nên tự do. Chẳng phải chúng ta cũng muốn tuân theo chuẩn mực đó và cho con cái mình học tập theo sao?”

“Ra là thế. Vậy thì tôi cũng phải suy nghĩ mình nên đáp lại gì trước lần thăng chức của cậu rồi.”

“Haha! Nhớ đấy nha.”

Không quên tôn trọng người khác, giữ gìn giao lưu với bạn bè.

Sự gia tăng của những người bắt chước các hành động ấy của Rudafin-sama dần khiến bầu không khí trong tộc trở nên khác hẳn.

Những kẻ đặt nặng truyền thống cũng nhìn thấy gương mặt hiện tại của tộc nhân và không còn phủ nhận thay đổi này nữa.

Ngài ấy đúng là Lãnh Chúa mạnh nhất trong lịch sử chủng tộc, nhưng chúng tôi còn cho rằng ngài ấy chính là vị Lãnh Chúa tuyệt vời nhất.

“Thế trưa nay ăn___”

“Khoan, hình như ngoài phố có bóng người.”

“… Có vẻ thế thật.”

“Trông cũng không có chứng minh thân phận nào.”

“Tới đó thử xem.”

Dinh thự Lãnh Chúa được xây dựng trên một ngọn đồi, từ các kiến trúc huấn luyện xung quanh đó có thể nhìn rõ khung cảnh trong phố.

Năng lực phi hành tốc độ cao luôn song hành với nguy cơ đoạt đi tính mạng bản thân nếu bỏ sót bất cứ điểm khác thường nhỏ nhặt nào.

Đối với những chiến binh Phong Tộc đối mặt với điều ấy hằng ngày, chúng tôi có thể nhìn bao quát khu phố hoặc tình huống bên ngoài dù ở trong khu tập luyện.

Các chủng tộc khác rõ ràng cũng biết được điểm này mới phải… Thế mà không ngờ lại có kẻ không mang vật thể hiện thân phận và tiến tới đây.

Chúng tôi giương cánh bay đến chỗ kẻ viếng thăm. Đối phương chắc hẳn phải nhìn thấy chúng tôi, nhưng kẻ đó lại không có dấu hiệu dừng bước.

Hắn là một gã đàn ông cầm theo một thanh thương, mái tóc dài được buộc lại ở phía sau.

Nhìn dáng dấp thì đây nhất định là một kẻ thông thạo võ thuật, chỉ là khó có thể phán đoán đối phương thuộc chủng tộc nào.

“Dừng lại! Ngươi là ai!”

“Ồ. Cách xa thế này cơ mà. Trông không có gì đặc sắc mà mắt tinh nhể.”

Dù bị chĩa thương vào, hắn vẫn đang quan sát chúng tôi với dáng vẻ bất cần đời.

Trên cơ thể hắn không có bộ phận nào được xem là đặc trưng chủng tộc, những khả năng có thể nghĩ tới là Viêm Tộc khống chế lửa, Thuỷ Tộc bao bọc trong nước, ngoài ra còn có tộc Ác Ma hoặc tộc Bất Tử, hiếm hoi hơn nữa là tộc Kỵ Nhãn dù khó có khả năng.

Rốt cuộc đây là kẻ thuộc chủng tộc nào? Tôi không cảm nhận được ma lực của bốn đại thuộc tính mà tứ tộc sở hữu.

Không chỉ thế___

“Ta đang hỏi ngươi là ai!”

“Ưm… Dùng vai trò gì đây ta~. Mấy cái Vương Giả hay Chí Bảo gì đó ở bên này cũng không hay lắm… Pylist… À không, Nhân Giới được nhận thức là phe Nữ Thần Vilas nhỉ. Còn Ma Tộc các ngươi thì lại gọi Vilas là Cựu Thần.”

“Khoan đã, Calirto. Tên đàn ông này… không phải Ma Tộc.”

“Fohlig? Cậu đang nói gì đấy?”

“Là nhân loại! Ma lực của hắn không toát ra chút nhân tử nào…!”

Mỗi Ma Tộc đều sở hữu nhân tử đặc trưng của riêng mình.

Nhân tử đó sẽ ảnh hưởng cả ma lực nên Ma Tộc chúng tôi có thể quan sát sơ nguồn gốc đối phương.

Vì vậy, cường giả sẽ luôn cho thật nhiều ma lực vờn quanh thân người nhằm thể hiện mình thuộc chủng tộc nào.

Tôi có thể cảm nhận được ma lực không nhỏ từ gã đàn ông này. Thế nhưng nó lại không tồn tại chút ảnh hưởng nào từ nhân tử của Ma Tộc.

Không những thế, trong đó còn toát ra thuộc tính Quang vốn không thể nào tồn tại ở Ma Giới___

“Các ngươi cũng không phải dạng ngu ngốc chỉ biết sống bình yên dù ở tại Ma Giới à. Có thể phân biệt được con mồi thì ta cũng an tâm rồi.”

Gã đàn ông tiếp tục cất bước. Hắn nắm chặt thanh thương nhưng không hề thủ thế.

Thế nhưng tại sao… Tại sao lại có áp lực kinh khủng tới mức này…!?

“Calirto! Có địch tấn công! Mau gọi viện quân___”

Khi tôi quay sang ngang thì đầu của người bạn đã không còn nữa.

Bên cạnh chỉ là thân thể không đầu cùng một thanh thương đâm xuyên qua.

Gã đàn ông vừa nãy còn cách mười bước chân lại đang ở ngay bên cạnh.

“A, xin lỗi nhé. Các ngươi định gọi đồng bọn tới à. Đáng lẽ không nên giết luôn mới phải. Ngươi thì ta còn kịp hãm lại nhưng cũng lỡ vô hiệu hoá luôn rồi.”

“Cái___”

Thân thể mất đi cảm giác giẫm trên mặt đất rồi ngã xuống.

Đau đớn từ dưới chân còn kinh khủng hơn việc khuôn mặt đập xuống dưới.

Chân tôi đã bị đâm thủng và cắt thành từng mảnh.

Không chỉ đôi chân. Cả một cánh cũng bị thương nặng chỉ trong khoảnh khắc vừa rồi.

Hắn đã tấn công hơn ba lần chỉ trong khoảnh khắc ấy ư!?

“Còn bay được không? Chắc không hả. Thôi kệ, cứ lao vào từ chính diện như dự định vậy.”

“Tên… khốn!”

“Ồ, được đó. Vẫn còn gan để lườm cơ. Đã là chiến binh với nhau thì ta cũng phải xưng tên đi nhỉ. Để xem nào___”

Gã đàn ông đưa thương lên rồi đập thẳng xuống tôi.

“Ta là Sứ Giả Cựu Thần, Phoriom Souqline, kẻ chỉ tuỳ tiện đến tàn sát mà thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!