Ma Vương Đã Thua Cuộc, Tuyệt Đối Không Chịu Gả Cho Ai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 01 - Chương 091. Nữ Nhi Vì Kẻ Tri Kỷ Mà Làm Đẹp

“Mộc Thịnh được yêu thích thật.”

“Nhiều cô gái vây quanh hắn, xin chụp ảnh cùng.”

“Cậu không ghen sao?”

Hai Mị Ma đứng xa xa, nhìn những sinh viên mặc áo cử nhân, đang tìm người chụp ảnh, lưu niệm khắp quảng trường trường học.

Tô Du mặt vô cảm lắc đầu.

“Sẽ bị cướp đấy.”

“Vậy họ không phải đang tìm cái chết sao?”

Cô xì một tiếng khinh thường, vô cớ mang theo sự bình thản của chính cung.

Ngay cả cô, với mười điểm Thể chất, cũng không dám có quá nhiều tiếp xúc cơ thể với Mộc Thịnh đang kích động, huống chi là những cô gái yếu ớt có thuộc tính Thể chất chưa đến năm điểm?

Chỉ là một đám gà con thôi! Hoàn toàn không thể tạo thành mối đe dọa!

“Nhưng, Mộc Thịnh hình như rất tận hưởng?”

“Đàn ông đều thế.”

Bị con gái vây quanh, đàn ông nào cũng vui vẻ trong lòng.

Tô Du từng là đàn ông, bày tỏ sự thấu hiểu, rồi bực bội đá vào bụi cây ven đường.

Nhưng cũng vì từng là đàn ông, lòng chiếm hữu của cô mạnh hơn phụ nữ bình thường rất nhiều.

Cô nheo mắt khó chịu, ánh mắt nhìn thẳng vào Mộc Thịnh ở phía xa. Nếu không vướng cái tâm hồn đàn ông kia, cô đã xông lên dẫn Mộc Thịnh về nhà rồi.

Dù sao Mộc Thịnh còn hai năm nữa mới tốt nghiệp! Lễ tốt nghiệp này liên quan gì đến hắn? Nhất quyết phải chen vào làm gì!

Nhưng nghĩ lại, Tô Du lại cảm thấy nếu thật sự làm vậy, không chỉ tâm hồn đàn ông của cô là trở ngại, mà cảm nhận của Mộc Thịnh cũng là vấn đề.

Cái sinh vật đàn ông này, lòng chiếm hữu mạnh, nhưng lại thích tự do, không bị ràng buộc, tiêu chuẩn kép lắm.

“Trà sữa.”

Evelyn đưa ly trà sữa qua, cảm thán: “Xã hội loài người thật nhiều đồ ăn ngon ~”

“Ừm.”

Tô Du cuối cùng cũng dời mắt khỏi Mộc Thịnh. Khuất mắt thì không bận tâm.

Cô tiện miệng đổi chủ đề: “Sau này cậu tính làm gì? Cứ học ở đây, tốt nghiệp rồi tìm việc à?”

“Làm gái ngành online (Phúc lợi Cơ)!”

“???”

Evelyn hùng hồn ưỡn thẳng lưng. Vòng ngực rộng rãi rung rinh nhẹ theo động tác của cô ta.

“Tôi muốn thử xem có thu thập được tinh khí qua mạng không!”

Tô Du im lặng, cố gắng gỡ gạc trong lòng cho Evelyn: Đây cũng coi như Sứ đồ Dục vọng đang chuộc tội cho Ma tộc mà ban phúc cho nhân loại nhỉ?

“Thôi, dù sao cậu cũng bị bắt vì mại dâm rồi...”

“Tôi vô tội! Những người đàn ông đó không chạm vào tôi! Luật pháp của loài người đâu có nói chuyện trong mơ cũng tính là thật!” Evelyn bất bình: “Tôi phân tích lý lẽ chứng minh với họ, họ suýt nữa gọi Mộc Thịnh đến, sợ quá tôi phải chạy mất.”

Nhưng cậu chắc chắn đã nhận tiền rồi!

Nhưng đây là Mị Ma kỳ cựu.

Tô Du nhất thời không biết phải bắt đầu than phiền từ đâu, đành hỏi tiếp: “Làm sao cậu lén lút vào trường đi học? Học kỳ sau tôi vào học được không?”

“Được! Tôi chắc chắn làm ổn cho cậu!” Evelyn gật đầu mạnh mẽ: “Thân phận tôi cũng lo được!”

“Ma pháp ghê gớm thế sao?”

“Chứ còn gì ~ Tôi giỏi nhất là ma pháp về mặt này!”

Evelyn sức chiến đấu trực diện không mạnh, nhưng mê hoặc lòng người, quyến rũ đàn ông, những chuyện bàng môn tả đạo đều nhất kích tất trúng.

Tô Du thấy Evelyn đồng ý dứt khoát, cũng an tâm hơn.

Nếu không, đợi học kỳ sau Mộc Thịnh chính thức học lại, cô chỉ có thể ngồi ở nhà chơi game mỗi ngày, nghĩ thôi đã đau đầu.

Dù là kẻ nghiện game, sợ xã giao, cô cũng không thể chịu nổi sự cô đơn khi suốt ngày cô độc ở nhà.

“Tiểu Ngư.”

Chụp ảnh với bạn học cũ rất lâu, Mộc Thịnh cuối cùng cũng phát hiện ra hai Mị Ma đứng bên bồn hoa.

Anh ta chạy nhanh đến, cười tươi: “Bên tôi vẫn còn...”

Lời còn chưa dứt, anh ta đột nhiên nhận ra Tô Du dường như có sự thay đổi nhỏ.

Lông mày vốn hơi lộn xộn đã được tỉa tót tinh tế, lông mày lá liễu thanh tú làm tiểu Ma vương thêm phần dịu dàng.

Đôi môi son căng mọng được thoa một lớp màu hồng nhạt, dưới sự tôn lên của làn da trắng nõn càng thêm quyến rũ, phúng phính đáng yêu.

“Làm gì?” Tô Du khẽ nhíu mày, “Nói dở dang.”

Mộc Thịnh ngây người gãi đầu, ngượng nghịu cười: “Không có gì... Xinh.”

Lông mày nhíu chặt giãn ra. Tô Du mới nhận ra sự trang điểm đơn giản mà Evelyn làm cho cô đã thu hút sự chú ý của Mộc Thịnh.

Nhìn vẻ hơi ngớ ngẩn đó, cô đắc ý ưỡn thẳng thân hình nhỏ bé: “Chứ còn gì nữa ~”

Mặc dù cô vẫn không hiểu tỉa lông mày, thoa son có thể khác biệt lớn đến mức nào. Sự khác biệt có lớn hơn Ngoại hình +1 không?

Nhưng thấy Mộc Thịnh thích, cô cũng vui vẻ. Cô dùng khuỷu tay chọc Evelyn bên cạnh, dặn nhỏ: “Son môi cậu dùng cho tôi hồi nãy...”

“Tôi mang theo đây ~ Nhớ dặm lại bất cứ lúc nào.” Evelyn thừa thắng xông lên: “Vậy cậu thật sự không đi làm móng sao?”

Tô Du do dự nhìn Mộc Thịnh: “Cô ấy muốn dẫn tôi đi làm móng...”

“Làm móng? Cái đó không cần thiết chứ?”

Mộc Thịnh nhìn móng tay của Tô Du, cắt tỉa tròn trịa sạch sẽ, màu hồng nhạt với vầng trăng khuyết khỏe mạnh.

Thành thật mà nói, anh ta không hiểu ý nghĩa của việc làm móng ở đâu. Móng tay Tô Du bây giờ đã rất đẹp rồi, đâu có bị viêm khóe móng.

“Đúng vậy! Tôi cũng thấy không cần thiết!”

“Chồng hát vợ theo ~”

Tô Du lặng lẽ dùng đuôi chích Evelyn một cái. Cô Mị Ma kêu oai oái nhảy dựng lên vì đau.

“Bên anh khi nào thì xong?”

Mộc Thịnh cảm nhận được ý muốn về nhà của tiểu Ma vương, hơi khó xử: “Lát nữa có lễ tốt nghiệp ở phòng tập thể thao, tối tôi còn phải tham gia tiệc, hát karaoke, không chắc mấy giờ mới về được... Hay tôi đưa cậu về nhà trước?”

Tô Du mâu thuẫn gật đầu.

Nếu đi cùng Evelyn nữa, cô chắc chắn sẽ bị kéo đi làm tóc làm móng. Dù không nói là sẽ nhiễm thói quen phụ nữ, cô cũng không thể chấp nhận ngồi đó hàng giờ mất thời gian không làm gì được.

Điều đó phiền phức hơn tỉa lông mày, thoa son nhiều.

Thà về nhà bật máy lạnh chơi game!

“Vậy được, tôi đưa cậu ra ngoài bắt xe.”

Tô Du vẫy tay với Evelyn, bước theo Mộc Thịnh, mừng thầm vì cuối cùng cũng thoát khỏi sự quấy rối.

Lẽ ra hôm nay đã không nên đi theo.

Ra đến đường lớn ngoài trường, Mộc Thịnh giúp gọi xe công nghệ, đứng đợi bên lề đường.

Anh ta luôn lén lút liếc Tô Du bên cạnh. Tiểu Ma vương được trang điểm đơn giản trông nữ tính hơn, dịu dàng đáng yêu.

“Lúc tiệc tốt nghiệp, có cô gái nào nhân lúc say tỏ tình với anh không?”

Tô Du đột nhiên ngẩng đầu hỏi, lại vừa vặn chạm vào mắt Mộc Thịnh.

Cả hai giật mình, đồng loạt cúi đầu, né tránh ánh mắt nhau.

Một lát sau Mộc Thịnh mới ngượng nghịu mở lời: “Không đến mức đâu, hai năm không gặp rồi, mấy cô gái đó tôi còn không nhớ nổi tên.”

“Ồ ~”

Tô Du cúi đầu nhìn mũi chân, do dự hỏi thêm: “Hay là tối nay không đi nữa?”

Cô sợ Mộc Thịnh hiểu lầm là cô đang ràng buộc hắn, nên tìm đại một cớ: “Sau khi tiệc còn phải hát karaoke, đợi anh về chắc đã quá nửa đêm rồi, tôi...”

Lời nói ngừng lại, cái cớ tạm thời khiến cô không biết nói tiếp thế nào.

Mộc Thịnh hợp lý tiếp lời: “Cậu sợ bóng tối, một mình ở nhà không dám ngủ?”

“Đúng! Chính là vậy!”

Dù sao cũng là Ma vương, may mà Tô Du có thể hùng hồn gật đầu.