Ma Vương Đã Thua Cuộc, Tuyệt Đối Không Chịu Gả Cho Ai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Tập 01 - Chương 079. Hoàn Thành Nhiệm Vụ

Thật sự quá đáng.

Mị Ma không chỉ có gai độc kích dục, mà ngay cả hương thơm cơ thể cũng có thể kích dục giống đực?

Chẳng lẽ là vì cái thiên phú gọi là Sắc đẹp làm món ăn (秀色可餐 - Xiù sè kě cān)?

Tô Du khó hiểu liếc bảng hệ thống, cũng không thấy phần mô tả hiệu ứng tương tự nào trên thiên phú Sắc đẹp làm món ăn.

Không lẽ là tiểu trinh nam ngượng ngùng nên tìm cớ chạy trốn?

Tô Du nghi ngờ nhìn Mộc Thịnh, rồi lại đỏ mặt ngoảnh đầu đi.

Ánh mắt anh luôn vô thức trượt xuống...

Mộc Thịnh cũng bị nhìn đến ngượng nghịu, gãi đầu khó xử: “Tôi về phòng đây?”

“......”

Im lặng một lát, Tô Du đành đồng ý.

“Ừm.”

Anh đứng yên tại chỗ, lắng nghe tiếng bước chân vội vã của Mộc Thịnh rời đi. Nghe thấy tiếng cửa phòng đóng lại, anh mới lộ ra nụ cười gian xảo. Anh nhanh nhẹn cởi dép, đi tất trắng trực tiếp trên sàn nhà, nhón gót, lén lút trượt đến trước cửa phòng ngủ chính.

Anh ngồi xổm xuống, tựa lưng vào tường, chờ đợi tinh khí nồng đậm thoát ra từ khe cửa.

Không tin Mộc Thịnh về phòng lại không làm gì đó!

Dù sao cũng là thanh niên huyết khí dồi dào, lại vừa bị Mị Ma quyến rũ. Vội vàng đi như vậy, người lớn nào cũng biết Mộc Thịnh định làm gì!

Có lẽ vừa đủ để gom hai điểm kinh nghiệm còn lại?

Tô Du vui vẻ lắc đuôi. Như vậy anh không cần tự mình mạo hiểm mà vẫn có thể kiếm được kinh nghiệm, tốt quá.

Nhưng theo thời gian, tinh khí thoát ra từ khe cửa không những không nhiều lên, mà thậm chí còn loãng hơn.

Không phải, tên này rốt cuộc đang làm gì?

Không lẽ thật sự chỉ về phòng nghỉ ngơi? Thế còn là đàn ông sao? Nhịn được thế à?

Tô Du lo lắng đứng dậy, cẩn thận cúi người áp sát nửa thân trên vào cửa, lắng nghe động tĩnh bên trong.

Không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

Vẫn đang tìm vật liệu? Tôi có đây! Tải cả đống trong máy tính bảng rồi!

Huống chi thanh niên cần gì vật liệu? Tự tưởng tượng không được sao?

Anh sợ Mộc Thịnh hoàn toàn bình tĩnh lại, dẫn đến tinh khí ngừng thoát ra, và nhiệm vụ anh đang làm dở bị thất bại.

Anh không muốn phải làm lại lần nữa.

Cửa đột nhiên mở ra.

“Ê!”

Tô Du không kịp phản ứng, cơ thể chúi về phía trước đổ vào trong phòng, cắm đầu vào lòng Mộc Thịnh.

Anh vòng tay bám vào ngực Mộc Thịnh, ngẩng đầu, cười gượng với Mộc Thịnh.

Chỉ là tư thế này không được nhã nhặn. Thân trên nghiêng về phía trước, mông bị ép cong vểnh lên cao. Lưng, eo, mông tạo thành một đường cong như cầu trượt, và bụng dưới còn đang bị súng chống vào.

Ánh mắt Mộc Thịnh tối sầm lại: “Sao cậu còn nghe lén?”

“Chỉ là... tò mò...”

Tô Du hoảng loạn đứng dậy khỏi người Mộc Thịnh, nhưng chân đang mang tất da, sơ ý trượt chân, anh ngã phịch xuống đất.

“Hít hà ~”

Lúc ngã là mông chạm đất, cái đuôi còn vừa vặn bị đè lên. Anh cứng đờ ngồi đó, mắt tròn xoe, vành mắt không kiểm soát được mà đỏ lên, hơi nước nhanh chóng tụ lại trong mắt, thút thít kêu lên một tiếng.

“Đau quá!”

Anh ôm lấy cái mông nhỏ, đau đớn xoay trở trên sàn, mãi không đứng dậy được.

Chiếc váy dài khoảng bốn mươi phân đối với Tô Du không phải là quá ngắn, nhưng anh đã không thể để ý đến váy nữa, để Mộc Thịnh thấy rõ cả quần lót bên trong.

Ừm, màu hồng.

Hình như còn có nơ?

Mộc Thịnh che giấu liếc nhìn, bất lực thở dài, vươn tay kéo Tô Du dậy khỏi sàn.

“Không sao chứ?”

“Chỉ đau ~ Đè lên đuôi rồi.”

Tô Du đáng thương ngẩng đầu nhìn Mộc Thịnh, cố gắng hít mũi, kìm những giọt nước mắt sắp trào ra.

Cái biểu cảm muốn khóc nhưng cố giữ thể diện không khóc này khiến anh trông cực kỳ đáng yêu.

Mộc Thịnh dở khóc dở cười lắc đầu, tiện tay vỗ vào mông Tô Du, nhẹ nhàng đẩy: “Đi chơi game của cậu đi, nhất quyết ngồi xổm trước cửa phòng tôi làm gì?”

Mông còn đau điếng, bị vỗ một cái, Tô Du nhảy dựng lên như thỏ, ôm mông né sang một bên.

Mắt anh vẫn còn ngấn nước, bất mãn trừng mắt nhìn Mộc Thịnh: “Tôi là đang quan tâm sức khỏe của anh!”

“Quan tâm tôi?”

“Nhịn lâu quá dễ bị thận hư đó ~”

Mộc Thịnh sững lại, giận dữ xấu hổ hỏi ngược: “Làm gì? Cậu còn muốn giúp tôi?”

“......”

Thấy trên khuôn mặt ngoan ngoãn của tiểu Ma vương thật sự lộ vẻ do dự, bụng dưới anh ta thắt lại. Anh ta vô thức sờ mũi. Mặc dù trong đầu có vô số xung động dâm mỹ, nhưng chưa từng gần gũi với phụ nữ khiến anh ta ngượng nghịu né vào trong phòng.

“Không cần! Xem hentai của cậu đi!”

Vừa đóng cửa, anh ta lại thấy Tô Du ngồi xổm ngay trước cửa, vẻ mặt cố ý không chịu đi.

Mộc Thịnh nhận ra đây là Mị Ma đang kiếm ăn...

Đóng cửa lại, trở lại trước máy tính, anh ta vốn định chơi game để bình tĩnh lại, nhưng trong đầu lại thỉnh thoảng lóe lên hình ảnh Tô Du với vẻ mặt uất ức không muốn giúp đỡ.

Nhưng Tô Du ngồi xổm ngay trước cửa canh gác... Hình như còn kích thích hơn?

“Ừm?”

Tô Du bên ngoài xoa xoa mông, chợt mắt sáng rực, mũi hít hít. Tinh khí tỏa ra từ khe cửa rõ ràng đậm đặc hơn.

Chắc chắn đang làm chuyện xấu!

【Nhiệm vụ Hoàn thành】

Một lúc lâu sau, mở bảng hệ thống, nhìn thấy dòng chữ Nhiệm vụ Hoàn thành, Tô Du đang ngồi xổm ngoài cửa cuối cùng cũng thở phào.

“Lâu quá, chân mỏi nhừ rồi.”

Không thể tưởng tượng bạn gái tương lai của Mộc Thịnh phải mạnh đến mức nào mới chịu nổi.

Và điều đáng buồn là, bạn gái này khả năng cao là chính Tô Du... sẽ hỏng mất thôi?

Anh vỗ vỗ bắp chân đau mỏi, lại mở mục Vật phẩm, xác nhận phần thưởng nhiệm vụ đã được phát. Anh mới hài lòng vịn tường đứng dậy.

Năm điểm kinh nghiệm này thật khó kiếm quá ~

Lần đầu tiên thể hiện Mị Ma đến mức này trước mặt Mộc Thịnh.

Cảm giác giới hạn lại bị hạ thấp, lòng tự trọng nam tính còn sót lại bị đè xuống đất chà xát.

Bên cạnh niềm vui và tự hào vì hoàn thành nhiệm vụ, Tô Du than thở trong lòng. Anh mệt mỏi ôm mặt về phòng khách, ngẩng đầu nhìn bộ hentai đã ngừng chiếu từ lâu, thở dài thườn thượt.

“Rồi bây giờ phải bắt tay chuẩn bị trở thành con gái sao?”

Anh co người trên sofa, nhìn đôi chân dài tất trắng của mình, tự an ủi: “Trở thành con gái vẫn tốt hơn làm quái vật.”

“Chỉ cần tâm lý khỏe mạnh...”

Nhưng nhìn thế nào, tâm lý Tô Du cũng không thể coi là khỏe mạnh, thậm chí đã biến thái rồi.

Anh dấn thân vào con đường nữ hóa không lối về ~

“Gần đây kỳ lạ quá, tốc độ sa đọa quá nhanh...”

Tô Du lẩm bẩm, lật người. Nửa tháng trước anh còn đang cố gắng đấu tranh, sao bây giờ càng lúc càng không thể phản kháng hiệu quả?

Thậm chí bị đàn ông ôm cũng cảm thấy thoải mái.

Cửa phòng ngủ chính mở ra. Mộc Thịnh vô cảm, nhưng mặt vẫn còn chút hồng hào.

Anh ta liếc Tô Du đang nằm trên sofa. Mị Ma sau khi tìm kiếm thức ăn xong dường như hoàn toàn mất hứng thú với anh ta, nằm đó vẻ chán đời, như cá muối, mắt không thèm nhìn anh ta lấy một cái.

Đột nhiên cảm thấy bất mãn. Lúc cần tinh khí thì cố gắng quyến rũ anh, lúc không cần thì không thèm chào một tiếng.

Chẳng phải anh ta đã trở thành công cụ sao?