Ma Vương Đã Thua Cuộc, Tuyệt Đối Không Chịu Gả Cho Ai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 130

Tập 02 - 250. Chỉ Được Phép Biến Thái Với Em

250. Chỉ Được Phép Biến Thái Với Em

Cha mẹ lại đi rồi, tận hưởng tuần trăng mật tuổi trung niên.

Tô Du thầm nghĩ, hồi xưa cô sống với cha mẹ hơn chục năm trời, chưa từng nghe thấy cha mẹ gây ra động tĩnh gì. Sao lần này trở về, hai người họ lại... nôn nóng thế nhỉ? Rõ ràng hôm nay mới đi du lịch thế giới hai người, thế mà tối qua đã không kìm nén được rồi.

Đường đường là một Succubus như cô còn nhịn được! Mẹ cô thế mà còn kém hơn cả Succubus! Hại cô cả đêm chẳng ngủ nghê gì được.

Tiễn cha mẹ đi xong, Tô Du vươn vai ngáp ngắn ngáp dài, định bụng đi ngủ bù.

"Lát nữa anh cũng phải ra ngoài một chuyến, đi chơi với bạn."

Bước chân đang hướng về phòng ngủ bỗng khựng lại, Tô Du ngạc nhiên quay đầu: "Anh quen bạn bè từ bao giờ thế?"

"Đến đây hơn một tháng rồi, có bạn là chuyện bình thường mà? Hẹn nhau đi đánh bóng."

"Hửm~"

Tô Du nhíu mày không vui, tính chiếm hữu thời còn làm đàn ông lại trỗi dậy: "Nam hay nữ?"

"Toàn là nam thôi."

Đây chính là sự khác biệt về khả năng xã giao sao! Tô Du kinh ngạc tột độ. Rõ ràng cô đâu thấy Mộc Thịnh trò chuyện với người lạ bao giờ! Ngày nào anh cũng không ở quán làm phục vụ thì cũng ở nhà ru rú với cô. Vậy mà đến giờ cô chỉ có mỗi Vương Tĩnh Viện là tạm coi như bạn bè, còn Mộc Thịnh thì đã có cả hội bạn chơi bóng rổ rồi!

Tô Du đột nhiên cảm thấy nguy cơ. Ngay cả bạn thân quen thêm bạn mới cô còn ghen, huống hồ là bạn trai mình.

"Em cũng đi!" Cô giơ tay cao, "Nhỡ đâu là lũ côn đồ phẩm hạnh không tốt, làm hư anh thì sao?!"

"???" Mộc Thịnh đầy dấu hỏi chấm trên đầu: "Có một khả năng là... chính anh mới là tên côn đồ phẩm hạnh không tốt đó đấy."

"Hứ~ Hèn gì cha em không thích anh, đồ tóc vàng~"

Anh cười khuyên nhủ: "Mau đi ngủ đi, ngủ không đủ giấc lát nữa lại dỗi hờn đấy. Anh sẽ về trước bữa trưa."

"Cấm không được chơi với con gái!"

"Trái Đất này có người phụ nữ nào 'trị' được anh sao?" Mộc Thịnh hỏi ngược lại, "Em ghen cái gì không biết?"

"Khó nói lắm... Anh đâu còn Thần Linh Chúc Phúc nữa."

Tô Du lẩm bẩm, nhưng vẫn ngoan ngoãn về phòng, đóng cửa, cởi áo khoác rồi nằm vật ra giường. So với Mộc Thịnh, cô đúng là thua kém quá nhiều. Từ tính cách, phẩm hạnh, năng lực cho đến giao tiếp xã hội... Chả trách người ta được thần linh chọn làm Dũng Giả cứu thế giới. Còn cô thì ngay cả một người bạn cũng không giữ được mối quan hệ tốt, lâu rồi cô còn chưa liên lạc lại với Vương Tĩnh Viện.

Tô Du thở dài chán nản. Cứ đà này sớm muộn gì Mộc Thịnh cũng thoát khỏi sự kiểm soát của cô... Cô chợt nhận ra, những ngày Mộc Thịnh ở thế yếu, sống dựa dẫm vào cô dường như khiến cô rất thỏa mãn. Mộc Thịnh là Dũng Giả dị giới, là Cứu Thế Chủ, vậy mà lại ở rể nhà cô, sống ăn nhờ ở đậu nhà cô... cảm giác này thật sự rất tuyệt...

"Ơ~ Sao mình lại nghĩ thế được chứ."

Tô Du nhắm mắt, cố gắng dỗ giấc ngủ, nhưng đầu óc cứ suy nghĩ lung tung. Đủ mọi lo lắng vớ vẩn hiện lên khiến não bộ cô hoạt động hết công suất, xua tan cả cơn buồn ngủ. Dù bề ngoài cô là một cục kẹo bông gòn hướng nội, sợ xã hội, mềm yếu đến mức bị bắt nạt cũng không phản kháng, nhưng thực chất bên trong cô cũng mạnh mẽ và đầy tính kiểm soát y hệt mẹ mình. Có lẽ điều đó bắt nguồn từ sự tự ti và bất an trong lòng, luôn sợ hãi mất mát, sợ hãi bị từ chối...

Đầu óc quay cuồng dần chìm vào bóng tối.

Khi Tô Du tỉnh lại thì đã là hai giờ chiều. Cô nằm nghiêng, cánh tay bị đè đến tê dại, hồi lâu không cử động được. Cô ngẩn ngơ nhìn trần nhà, bên tai chỉ có tiếng xe cộ dưới đường.

"Vẫn chưa về sao?"

Tô Du thất vọng cầm điện thoại lên, kiểm tra tin nhắn nhưng không thấy Mộc Thịnh nhắn gì. Cô khẽ thở dài, rời giường, mở cửa nhìn ra phòng khách.

Mộc Thịnh một chân gác lên sofa, dựa người vào ghế, nghe thấy tiếng mở cửa liền ngẩng đầu cười ôn hòa: "Sao dậy muộn thế em?"

"Chẳng có động tĩnh gì cả? Em tưởng anh chưa về."

"Trông tâm trạng em không tốt lắm?" Mộc Thịnh nhận ra ngay vấn đề cảm xúc của cô, "Sao thế?"

"Em..." Tô Du quay đầu nhìn lại tấm ga giường loang lổ vết đỏ, lúc này mới vỡ lẽ, "Em đến tháng rồi!"

Trời đất! Hèn gì hôm nay mình đa sầu đa cảm thế! Thảo nào tối qua mình nhịn được sự cám dỗ khi cha say rượu, dù Mộc Thịnh chủ động khiêu khích mình cũng không nửa đêm mò sang phòng anh.

"Nhanh thế á? Mới hơn ba tuần thôi mà?"

"Em biết đâu đấy, nhớ không rõ nữa." Tô Du quay lại phòng, thu tấm ga giường dính máu đem đi giặt, "Hèn gì hôm nay tinh thần em kém thế..."

Mộc Thịnh đi tới cửa phòng ngủ, định đón lấy tấm ga trải giường thì thấy Tô Du hếch mũi lên, ghé sát người vào cổ áo anh ngửi ngửi.

"Làm gì đấy? Anh thật sự không chơi với cô gái nào mà."

"Ưm~ Em ngửi thấy... mùi thuốc lá nồng nặc~"

"Có à? Để lát anh đi tắm nhé?"

Tô Du không chỉ ngửi mùi cơ thể Mộc Thịnh mà còn cảnh giác quan sát vai áo anh, cẩn thận nhặt một sợi tóc rụng lên: "Cái này là... ừm, tóc của anh."

"Đừng có đa nghi như Tào Tháo thế." Mộc Thịnh dở khóc dở cười, "Anh đi đánh bóng với đàn ông mà em cũng ghen được."

"Anh quen mấy người bạn đó thế nào?"

"Học sinh cấp hai gần đây thôi, buổi trưa hay đến quán ăn cơm, qua lại vài lần là quen." Mộc Thịnh nhún vai giải thích, "Kết bạn WeChat, ban đầu hỏi anh bao giờ mở quán lại, sau đó thì rủ anh đi đánh bóng. Một lũ 'gà mờ', bị anh hành cho ra bã giờ không chịu chơi với anh nữa rồi."

Tô Du thở dài đầy u oán: "Tốt thật đấy~"

"Tốt cái gì mà tốt, sao lại đúng hôm nay đến tháng cơ chứ..." Mộc Thịnh còn u oán hơn, "Em cũng chẳng chịu nhớ ngày gì cả." Biết thế tối qua anh đã chủ động sang phòng cô rồi, giờ thì làm sao mà "tắm máu chiến trường" được chứ?

"Kiến thức nóng hổi đây! Con gái mới có kinh nguyệt một hai năm đầu thì thời gian không ổn định đâu nhé!" Tô Du chống nạnh ưỡn ngực giáo huấn, "Nên có nhớ hay không cũng vô dụng! Chẳng ai biết khi nào nó đến cả."

"Vâng vâng vâng~"

Tô Du nhìn ra nguyên nhân sự u oán của Mộc Thịnh, nheo mắt cười gian xảo: "Sao thế? Thất vọng lắm à?"

"Cũng không hẳn, anh đang thấy may mắn cho cái thận của mình."

Cô hứ một tiếng: "Cái đó thì chưa chắc đâu nha~"

Lấy tinh khí đâu chỉ có mỗi cách "sắc sắc"... Dù da mặt cô mỏng, nhưng sống chung với Mộc Thịnh lâu thế rồi, trên người cô chỗ nào anh cũng khám phá hết cả, dù cô có đến tháng thì chỉ cần Mộc Thịnh tóm được đuôi cô, muốn làm gì mà chẳng được.

"Cha mẹ em mùng Bảy mới về..." Tô Du tính toán thời gian, "Ừm, vừa khéo lúc họ về thì em cũng hết bị."

"Đúng là không khéo chút nào."

"Đồ biến thái~"

Mộc Thịnh nhướng mày: "Anh không biến thái với em thì biến thái với ai? Hay là anh đi tìm em gái khác để biến thái nhé?"

"Không được! Anh chỉ được phép biến thái với em thôi!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!