Ma Vương Đã Thua Cuộc, Tuyệt Đối Không Chịu Gả Cho Ai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Tập 01 - Chương 033. Ma Vương Quá Đáng Sợ

Thành thật mà nói, nhìn thế nào đi nữa, tiểu Ma vương này cũng là một người phụ nữ.

Mộc Thịnh cảm nhận sự mềm mại tình tứ tựa trên lưng mình, không ngừng tâm tư xao động.

Mặc dù ban đầu anh ta coi tiểu Ma vương tóc ngắn, mặt mũi thanh tú là đàn ông, nhưng cùng với sự phát triển của vóc dáng và sự nữ tính hóa của ngoại hình trong những ngày này, anh ta ngày càng khẳng định đây là một cô gái.

Phát hiện này đã làm giảm bớt rất nhiều áp lực tâm lý cho Mộc Thịnh, ít nhất là không cần lo lắng bị bẻ cong.

Là đàn ông, có cảm tình với cô gái xinh đẹp là chuyện hợp lý nhỉ!

Đáng tiếc đây là Ma vương...

“Đến rồi.”

Dưới tầng hầm bãi đậu xe của khu chung cư, chiếc xe điện rẽ vào góc, dừng lại ở cửa phòng tạp vụ.

Mộc Thịnh quay đầu lại, thấy Tô Du mở đôi mắt mơ màng, nhích nhẹ eo cọ xát vào lưng anh ta.

“Đừng có làm trò điên rồ nữa, xuống xe.”

“Ưm ~”

Tô Du giống như say rượu, tinh thần dường như không còn tỉnh táo nữa.

Mộc Thịnh đành phải hạ chân chống xe điện xuống, bước xuống xe trước. Anh ta luồn hai tay vào nách Tô Du, bế tiểu Ma vương xuống xe như bế một đứa trẻ rồi đặt sang một bên.

Vừa chạm đất, Tô Du đã mềm nhũn tựa vào tường rồi trượt xuống, ngồi xổm trên mặt đất.

Anh ôm đầu gối, cố gắng mở to mắt nhìn rõ cảnh vật trước mặt, trong mắt đầy vẻ mơ hồ và hoang mang. Bộ dạng lắc lư đầu qua lại trông khá đáng yêu.

Anh nhìn Mộc Thịnh đẩy xe điện vào phòng tạp vụ, quay người bước ra. Ánh mắt anh lại bị chiếc quần đang căng phồng kêu gọi.

“...”

Mộc Thịnh vừa bước ra khỏi phòng tạp vụ đã thấy tiểu Ma vương nhìn chằm chằm vào hạ thân của mình. Vẻ mặt anh ta cứng đờ, ngượng ngùng muốn dùng vạt áo thun che chắn, nhưng áo quá ngắn. Ngày nắng nóng anh ta cũng không mặc áo khoác, đứng ở đây cứ như sắp bị Tô Du nhìn thấu hết vậy.

“Oa ~ Thật sự lớn thật!”

Tiếng kêu kinh ngạc đó khiến Mộc Thịnh giật giật cơ mặt.

Giây tiếp theo, Tô Du như nhớ ra điều gì đó, nhanh chóng trở nên hoảng sợ, gần như lăn lộn bò lết đứng dậy từ mặt đất, chạy trốn về phía cửa thang máy.

Anh đang ở trạng thái này, lỡ Mộc Thịnh không kiềm chế được...

Tôi chết mất! Lớn như vậy!

Cơ thể đang nóng ran vì hấp thụ quá nhiều kinh nghiệm lạnh đi rất nhiều vì sợ hãi. Thần trí Tô Du tỉnh táo ngay lập tức. Anh không biết sức lực từ đâu ra, loạng choạng chạy đến trước thang máy, ấn nút thang máy liên tục.

Mộc Thịnh chậm rãi đi theo sau, giữ khoảng cách với Tô Du.

“Tỉnh táo rồi à?”

“Ừm!”

Mặc dù bụng dưới vẫn nóng ran từng đợt, tim đập nhanh như búa bổ, nhưng Tô Du vẫn cố gắng gật đầu.

“Chuyện gì thế, ta cần một lời giải thích.”

“À...” Tô Du cần nghĩ đại một lý do ngay tại chỗ, nhưng đầu óc anh lại đầy suy nghĩ đen, không chứa nổi thứ gì khác, “Chỉ là... Mị Ma là như vậy.”

“Cái gì?”

Tô Du nhớ lại Doujinshi và tiểu thuyết đen lấy chủ đề Mị Ma đã từng xem, khẳng định gật đầu: “Mị Ma toàn là gà hứng tình! Rất bình thường!”

Nghe thấy lời tự bóc phốt của Tô Du, mí mắt Mộc Thịnh giật giật, nhưng cũng... khá hợp lý.

Chỉ là Tô Du, người bình thường hoạt bát ồn ào, giỏi việc nhà, nấu ăn, vẻ ngoài ngoan ngoãn, ánh mắt trong veo, lại lớn tiếng nói ra lời này, khiến anh ta bất ngờ.

Đi thang máy về đến nhà, Tô Du vội vàng chạy vào nhà vệ sinh. Một lát sau, tiếng nước chảy ào ào truyền đến.

Mộc Thịnh xoa xoa sống mũi, bất lực thở dài chán chường.

Trước đây anh ta ít tiếp xúc với phụ nữ, đương nhiên cũng không có nhiều ham muốn và nhu cầu. Ngay cả khi có, cũng có thể giải quyết bằng Ngũ cô nương. Nhưng bây giờ sống chung với một Mị Ma, thì có hơi chịu không nổi rồi.

Anh ta có thể hơi ác khẩu vị, thích bắt nạt tiểu Ma vương để giải khuây, nhưng ít nhất tam quan (quan điểm sống) vẫn bình thường. Dù Ma vương là tù binh của anh ta, anh ta cũng không thể làm những chuyện ngược đãi, càng không thể dùng để giải tỏa dục vọng.

Mộc Thịnh ngửa mặt dựa vào sofa, cố gắng quẳng những suy nghĩ lung tung ra khỏi đầu, cầm điện thoại lên, chú ý vào ứng dụng đặt đồ ăn ngoài.

Dùng vấn đề lớn nhất của cuộc đời để đối kháng với ham muốn sinh lý.

Bữa tiếp theo nên gọi món gì đây...

Anh ta đã chán ngấy đồ ăn ngoài gần đây rồi. So với đồ ăn ngoài, đồ ăn gia đình Tô Du làm còn ngon hơn.

Tắm xong, tiểu Ma vương lại ở lì trong nhà vệ sinh gần một giờ.

Mộc Thịnh khó khăn đặt đồ ăn xong, nhìn đồng hồ, cau mày đứng dậy đi đến trước cửa nhà vệ sinh, gõ cửa.

“Này! Tắm xong không phải ngủ gật rồi đấy chứ?”

Không nghe thấy phản hồi, Mộc Thịnh trong lòng càng lo lắng. Tô Du bình thường tắm không quá hai mươi phút.

Không lẽ ngất xỉu bên trong rồi?

Mộc Thịnh bắt đầu do dự có nên trực tiếp đi vào xem xét tình hình không. Mặc dù nhà vệ sinh có khóa chốt, nhưng đối với anh ta thì không khác gì mở toang cửa.

Nhưng tiểu Ma vương rất có thể không mặc quần áo...

Sự thận trọng của trinh nam khiến Mộc Thịnh đứng ngoài nhà vệ sinh lắng nghe và chờ đợi một lúc. Tiếng nước chảy ào ào không ngừng. Dưới sự hỗ trợ của thuộc tính cao, thính giác của anh ta vượt xa người thường.

Hòa lẫn trong tiếng nước, là tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ, uốn lượn mờ ám...

Mộc Thịnh ngượng nghịu lùi lại hai bước, mặt hơi ửng hồng, tim đập thình thịch rất nhanh, cơ thể lập tức dựng đứng.

Anh ta nuốt nước bọt, không dám gõ cửa nữa, bỏ chạy thục mạng.

Ngay cả khi đối mặt với quân đoàn Ma tộc, đối mặt với Ma vương ở thời kỳ đỉnh cao, anh ta cũng chưa từng bỏ chạy... Nhưng Ma vương lúc này hoàn toàn chọc đúng điểm yếu của anh ta, khiến anh ta không thể nảy sinh ý nghĩ nào khác.

Ma vương, quá đáng sợ rồi.

Rất lâu sau, Tô Du mới vịn tường, bắp chân và đùi run rẩy, loạng choạng bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Mặt anh đẹp như hoa đào, khóe mắt nhuốm một màu hồng phấn đậm đặc. Làn da lộ ra đều phủ một lớp màu hồng mờ ám, trong mắt vẫn còn chút oán hận vì không thỏa mãn ham muốn, khắp người tỏa ra một sự quyến rũ mê người.

Cái đuôi gần như rụng cả lông, kinh nghiệm bị trừ cưỡng bức vượt quá mười điểm. Đại não đã bình tĩnh lại, chỉ có cơ thể vẫn còn chút nóng ran và khao khát như nếm được vị ngon.

“Khó chịu quá ~”

Tô Du than phiền ngẩng đầu lên, lại thấy Mộc Thịnh đang nhìn mình bằng ánh mắt vi diệu.

Cảm giác xấu hổ mãnh liệt xông thẳng lên đầu, khuôn mặt vốn đã hồng hào giờ lại đỏ rực như lửa.

“Tôi, tôi vô tình ngủ gật... Anh cũng không gọi tôi.”

“Gọi rồi.”

“...”

Tô Du gượng cười đầy ngượng nghịu, nhón bước chân đi về phía phòng ngủ: “Tôi đi ngủ trưa đây, tối qua không ngủ ngon...”

“Bữa trưa không ăn sao?”

“Không... Vẫn ăn một chút đi, đói quá.”

Thể lực tiêu hao quá lớn, Tô Du cần nghỉ ngơi một chút, rồi ăn thêm đồ để bổ sung.

Mặc dù Tô Du xấu hổ không dám gặp ai, nhưng Mộc Thịnh cũng ngượng nghịu đến mức ngón chân bấu chặt vào đế giày. Anh ta không làm khó tiểu Ma vương nữa, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục nói: “Tôi gọi đồ ăn ngoài rồi, Hamburger Bò.”

“Ừm, biết rồi.”

Tô Du cố tỏ ra bình tĩnh bước vào phòng ngủ, rầm một tiếng đóng cửa lại.

“A a a!!!”

Anh trực tiếp nhào xuống giường, xấu hổ lăn lộn la hét trên giường: “Quá vô lý! Mình đang làm cái quái gì thế này! Không còn mặt mũi gặp ai nữa ~”

Phát tình giữa thanh thiên bạch nhật! Nói với Mộc Thịnh mình là gà hứng tình! Trốn trong nhà vệ sinh sờ nắn cái đuôi hơn một tiếng đồng hồ!

Điều đáng giận hơn là tiểu Tô Du lại không có tác dụng trong lúc này!

Tô Du ôm mặt, khó chịu đến mức sắp khóc.

Anh đáng lẽ nên tố giác Evelyn ngay lập tức!