Pháo hoa vẫn không ngừng cho đến khi Tô Du về đến nhà.
Cô cúi người tựa vào cửa sổ, chống cằm bằng hai tay, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, nở nụ cười ngây ngô, ngón tay xoa chiếc nhẫn trên ngón giữa, vừa sung sướng vừa lắc đầu vẫy đuôi, đôi mắt hoa đào cười cong thành hình lưỡi liềm.
Cô loáng thoáng nghe thấy tiếng trẻ con reo hò, khen ngợi pháo hoa dưới lầu, càng đắc ý lắc cái đuôi thành cánh quạt điện.
Đây là pháo hoa đốt vì tôi nha~ Đẹp không~
Tiếng bước chân phía sau tiến lại gần, một bàn tay ôm lấy eo Tô Du, cô cũng đứng thẳng người dựa vào, đầu tựa vào bờ vai rộng, cười tủm tỉm nói: “Cho mấy đứa nhóc này ăn chực rồi, đừng đốt nữa.”
“Sao mà keo kiệt thế?”
“Chủ yếu là tiếc tiền! Nhiều pháo hoa như vậy! Phải tốn bao nhiêu tiền chứ~”
Tô Du bực bội dùng sừng Ác Ma chọc vào cằm Mộc Thịnh.
“Không đắt, thực ra pháo hoa không nhiều, còn có một ít trò ảo thuật ma thuật trà trộn vào.” Mộc Thịnh đắc ý tự khen, “Chồng em thông minh không? Giúp em tiết kiệm tiền rồi.”
“Hay lắm anh~ Hóa ra anh dùng ma thuật lừa tôi sao?!”
“???”
Tô Du làm bộ chất vấn, thấy vẻ mặt Mộc Thịnh rõ ràng ngơ ngác, lúc này mới cúi đầu cười trộm, vai run lên không ngừng.
“Cái này tính là lừa gạt gì? Pháo hoa dùng trò ảo thuật còn đẹp hơn.”
Mộc Thịnh lườm cô Ác Ma bé nhỏ một cái, đưa tay thò ra ngoài cửa sổ, cảm nhận những hạt mưa lạnh buốt: “Trời mưa rồi, anh gọi Eveleyn và họ về nhé?”
“Được thôi~ Tiện thể gọi họ về nhà ăn cơm luôn?”
Tô Du quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn những đợt pháo hoa dần thưa thớt hóa thành sao băng rơi xuống, nghe tiếng trẻ con dưới lầu tiếc nuối kêu lên, khóe môi cô vui vẻ cong lên.
“Đi nấu cơm thôi~”
“Tối nay ăn gì?”
“Tôi sẽ làm phong phú một chút! Thưởng cho Eveleyn và Sira!”
Mặc dù pháo hoa hơi sáo rỗng một chút, nhưng Tô Du rất hài lòng với màn cầu hôn này, chỉ tiếc là màn cầu hôn quá đơn giản, không phù hợp lắm với khí chất của Ác Ma.
Tô Du mặc tạp dề vào, đi vào bếp nhanh nhẹn chuẩn bị bữa tối, vừa dặn dò Dũng giả đang đứng ở cửa chờ ăn.
“Không phải nói mai có bão à? Đi thu quần áo ngoài ban công vào đi, cửa sổ trong nhà cũng nhớ đóng hết lại.”
“Được, đi ngay đây.”
Bão chưa đến, nhưng vùng ngoại vi đã ảnh hưởng đến thành phố này.
Mưa phùn trong vòng mười mấy phút đã nâng cấp thành mưa xối xả, gió rít thổi cửa sổ kêu cành cạch, Tô Du hơi lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ bếp, không biết quần áo nhà ai bị thổi bay giữa không trung.
Dưới khu chung cư vốn còn có tiếng trẻ con đùa nghịch, nhưng lúc này bên tai chỉ còn lại tiếng gió rít gào, hạt mưa lộp bộp rơi trên cửa sổ, cơn bão này còn dữ dội hơn Tô Du tưởng tượng.
Nhưng cô cũng không quá bận tâm, dù có bão hay không cô vẫn là người ở nhà, chỉ cần nhà không bị cắt điện cắt nước, cô đều có thể chấp nhận.
Tiếng gõ cửa vang lên, Tô Du thò đầu ra khỏi bếp, vừa định gọi Mộc Thịnh, thì cửa đã được mở ra.
“Tiểu Ngư, Tiểu Ngư! Hai người định tổ chức đám cưới khi nào!” Eveleyn hớn hở chạy vào nhà, kích động hỏi, “Đây là đám cưới của Ma vương và Dũng giả! Nhất định phải làm lớn, làm lớn! Tôi có cần mời đài truyền hình đến quay không!”
“Đừng có lên cơn.” Tô Du lườm Eveleyn một cái, “Mời vài người bạn ăn một bữa là được rồi.”
Nói là đám cưới, nhưng thực chất căn bản không thể đăng ký kết hôn, đám cưới thật sự phải đợi về Trái Đất, đợi cô học xong đại học mới làm được.
Nhưng người thân và bạn bè của Mộc Thịnh cũng không thể xuyên thế giới đến dự đám cưới, đành phải tổ chức hai lần.
Sira vội vã đến cửa bếp, giơ điện thoại lên, chĩa màn hình vào Tô Du: “Váy cưới! Cái này đẹp nè!”
Vị Sứ đồ Ngạo mạn này tuy vẻ mặt lạnh lùng, nhưng lại phấn khích đỏ mặt, chỉ vào màn hình cố gắng giới thiệu với Ma vương nhà mình: “Thật sự rất đẹp!”
Tô Du liếc nhìn một cái: “Không cân nhắc.”
“Tại sao?”
“Gợi cảm quá! Toàn bộ đều là bán trong suốt rồi!” Cô phản đối đầy xấu hổ, “Hơn nữa váy ngắn đến mức sắp lộ quần lót rồi! Lưng cũng hở hết! Đây là váy cưới hay là đồ ngủ kích thích vậy?”
Eveleyn tò mò ghé lại nhìn, đồng tình gật đầu: “Hơn nữa ngực Ma vương nhà mình không đủ nâng đỡ bộ váy cưới này.”
“Có thể dùng miếng độn ngực.” Sira đưa ra lý lẽ đầy đủ, “Đẹp, sau khi tổ chức đám cưới xong sau này còn có thể mặc thường xuyên, rất thực dụng!”
“Hoàn toàn không cân nhắc! Hơn nữa váy cưới sau này làm sao mà giữ...”
Nói được nửa câu, Tô Du mới hiểu được ý nghĩa của từ sau này trong lời Sira.
“Thực dụng” có lẽ là đối với Mộc Thịnh mà nói?
Biểu cảm cô cứng đờ, cúi đầu tiếp tục nấu cơm, miệng lẩm bẩm: “Thuê một bộ là được rồi.”
“Hơn nữa tôi và Mộc Thịnh còn chưa nói có muốn tổ chức đám cưới hay không! Hai người kích động làm gì?” Tô Du lườm hai người đang đứng ở cửa bếp, “Vào đây giúp tôi nấu cơm!”
“Tôi đột nhiên muốn đi tiểu!” Eveleyn lập tức chuồn, chạy nhanh như bay.
Sira lại đứng yên đó không phản ứng, vẻ mặt nghiêm nghị, chỉ là má cô ấy ửng hồng càng thêm đỏ, tâm trí đã thần du phương trời nào: Ma vương mặc váy cưới ngắn, đeo bươm bướm (chỉ phụ kiện kích thích), nén cảm giác khoái lạc làm mềm nhũn chân mà tổ chức đám cưới với Mộc Thịnh...
Oa~ Nghĩ thôi đã thấy sắc rồi!
“Này! Vào đây giúp tôi nấu cơm!”
Sira lúc này mới phản ứng lại, vội vàng quay đầu bỏ đi: “Tôi còn có việc.”
“Quỷ mới biết vừa nãy lại ý dâm tôi cái gì! Gọi hai tiếng mới phản ứng lại...”
Tô Du nhỏ giọng lẩm bẩm, vị Sứ đồ Ngạo mạn này quả nhiên quá dâm dục rồi.
Hay là lần sau đột nhập vào giấc mơ của Sứ đồ Ngạo mạn xem sao? Xem cô ta rốt cuộc mạo phạm đến mức nào... Nhưng lại có cảm giác như tự chui vào lưới.
Bữa tối hôm nay được làm muộn, Mộc Thịnh lại gọi thêm vài món ăn ngoài, lúc này mới kịp ăn vào lúc hơn bảy giờ.
Trên bàn bày đầy ắp, ba món mặn một món canh là tay nghề của Tô Du, còn có đùi gà rán, pizza và ếch xào khô, vẫn còn đựng trong hộp dùng một lần của đồ ăn ngoài.
Tô Du không hề giữ hình tượng, lấy một chiếc đùi gà rán, ngồi xuống bên cạnh Mộc Thịnh.
Cái đùi cô theo thói quen gác lên chân Mộc Thịnh, rồi cố ý cọ cọ, cố gắng lấy chút tinh khí để ăn cơm.
Nhưng cô nhanh chóng nhận ra bữa tối hôm nay còn có người ngoài ở đây, vội vàng muốn bỏ chân xuống, nhưng Mộc Thịnh đã ấn tay giữ chân cô lại, còn nhân tiện vuốt ve hai cái.
Cảm giác mềm mại tinh tế, bắp đùi thon gọn nhưng không thiếu phần đầy đặn, một chút mỡ thừa tăng thêm sự mềm mại, nhưng cũng cảm nhận được cơ bắp săn chắc. Là một chiếc đùi ngon đến mức có thể liếm gãy xương!
Mộc Thịnh thầm đánh giá, nhưng Tô Du lại xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên, chân cô bị Mộc Thịnh giữ chặt, muốn rút ra cũng không được, chỉ có thể lén lút dùng chân kia đá vài cái vào cẳng chân Mộc Thịnh.
“Đợi bão tan rồi tìm một nhà hàng tổ chức đám cưới nhé?” Mộc Thịnh mặt không đổi sắc, tay vẫn đang sờ đùi trắng nõn dưới gầm bàn, còn dặn dò Sira, “Cô giúp tôi tìm một studio ảnh cưới, trước đám cưới tôi đưa Tô Du đi chụp ảnh cưới.”
“Ừm.”
Sira nghiêm túc gật đầu, mắt nhìn thẳng vào cô Ác Ma bé nhỏ đang cúi đầu, mặt đầy vẻ thẹn thùng.
Cô ấy lờ mờ cảm nhận được động tĩnh dưới gầm bàn, nhưng không cố ý cúi xuống nhìn, trong đầu tưởng tượng Mộc Thịnh đang làm những chuyện kỳ lạ với Ma vương nhà mình.
Chơi thật sành điệu~
