Ma Vương Đã Thua Cuộc, Tuyệt Đối Không Chịu Gả Cho Ai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1295

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1346

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2130

Tập 01 - Chương 002. Hút vài hơi~

Quả nhiên! Người xuyên không phải có hack!

Khi nghe thấy giọng điện tử vô cảm vang lên trong đầu, Tô Du kích động bật dậy khỏi giường, khẽ gọi: “Hệ thống, hệ thống!”

【Ta đây】

“Ừm... Bảng nhân vật?”

Một màn hình ánh sáng được trang trí bằng sừng dê quỷ dữ chiếu lên võng mạc của Tô Du.

“Giao diện người dùng (UI) y hệt trong game...”

Tô Du lẩm bẩm một mình, đưa tay muốn chạm vào màn hình ánh sáng, nhưng phát hiện anh chỉ cần dùng ánh mắt là có thể thay thế chuột.

Anh quét mắt lên xuống bảng nhân vật, lập tức thấy lạnh nửa người.

[Nhân vật: Tô Du

Danh tính: Ma vương (Ngươi là Ma vương do thần linh chỉ định)

Cấp độ: 0

Kinh nghiệm: -2

Thuộc tính: Sức mạnh 3, Nhanh nhẹn 4, Thể chất 3, Trí lực 4

Thiên phú: Kim độc (Đuôi có thể tiêm chất độc gây chết người), Hấp thụ (Tiêu diệt sinh vật sống có thể nhận kinh nghiệm)

Kỹ năng: Không

Cảnh báo: Thu thập kinh nghiệm để đảm bảo dấu hiệu sinh tồn

Có thể chuyển đổi]

“Cái bảng này, có hơi thảm hại quá không?”

Tô Du mơ hồ nhớ trong game, chiến binh cấp thấp của Ma tộc trung bình cũng có mười mấy điểm thuộc tính bốn chiều, còn thuộc tính của người trưởng thành cũng dao động quanh mức năm điểm.

Thuộc tính hiện tại của anh, có lẽ tương đương với một người bình thường chưa trưởng thành vừa mới dậy thì?

Anh tự nhủ rằng ít nhất khi mới vào game cũng phải có cấp một, giờ lại bị reset thành không, có phải vì kinh nghiệm là số âm không?

Tô Du không hiểu tại sao đột nhiên mình lại bị trừ điểm kinh nghiệm. Sau một hồi im lặng, anh quay đầu nhìn chiếc đuôi hình trái tim đang vô thức đung đưa nhẹ nhàng phía sau.

Lẽ nào là...

Anh thử nghiệm vuốt đuôi mình lần nữa.

Bộ não đột nhiên nổ tung thành một khoảng trắng xóa, anh trợn mắt, đôi môi mỏng khẽ mở, yếu ớt ngã xuống giường, bắp chân co giật nhẹ.

【Kinh nghiệm -1】

Sau khi hồi phục rất lâu, Tô Du mới vịn eo ngồi dựa vào đầu giường.

Mị Ma, thật đáng sợ ~

Cảm giác chưa từng trải qua, anh suýt nghĩ mình sẽ chết.

Anh chưa bao giờ cảm thấy may mắn đến vậy vì không hứng thú với game H, nếu không với nhân vật Mị Ma thế này, e rằng thứ chờ đợi anh sau khi xuyên không không phải là bị trói và giam cầm, mà là bánh su kem kem tươi.

Mặc dù bị trói cũng quá đáng thật...

Cảm giác đói bụng càng lúc càng mạnh, cơ thể yếu đến mức gần như không thể nhấc cánh tay lên, thuộc tính Sức mạnh cũng giảm đi một điểm.

Kinh nghiệm không chỉ có nghĩa là lên cấp, có lẽ còn là biểu hiện của sức sống của anh.

Tô Du cố gắng kiềm chế sự thôi thúc tìm kiếm thức ăn, bình tĩnh suy nghĩ về cách thu thập kinh nghiệm.

Trong game, giết quái, đi phó bản, hoàn thành nhiệm vụ của thần linh, đạo cụ, cơ bản chỉ có ba con đường này để nhận kinh nghiệm.

Nhưng giờ là thực tại...

Đừng nói là giết quái, anh là người không quen động tay động chân, có đưa cho anh con gà sống hay cá sống, anh cũng không dám ra tay.

Cột nhiệm vụ trống rỗng, chỉ còn lại nhiệm vụ chính tuyến Đánh bại Đứa con của Số phận, và nhiệm vụ hàng ngày mà anh mong đợi lại không được làm mới ngẫu nhiên.

Cột đạo cụ cũng trống trơn không còn gì, như thể vừa bị trộm tài khoản.

“Mộc Thịnh có thể trực tiếp lấy đồ trong ba lô của mình đi sao?”

Tô Du than thở, co hai chân lại, ôm đầu gối, cuộn mình thành một khối.

“Thế này chẳng phải trước sau gì cũng chết sao?”

Một là kinh nghiệm âm quá mức mà chết, hai là bị Mộc Thịnh phong ấn trong bóng tối vô tận.

Cái hack này cũng không ổn!

Tô Du hiểu ra, ngay cả trong game, dùng bàn phím và chuột điều khiển Ma vương, anh cũng không phải là đối thủ của Mộc Thịnh, huống hồ giờ anh đã trở thành Ma vương, phải đánh một trận thật sự với Mộc Thịnh.

Mộc Thịnh còn có viện trợ ngoài sân, lúc nào cũng có tên lửa bay với tốc độ Mach, bắn cho anh một phát chính xác.

Mà anh lại là người có thể chất dễ khóc, hễ cãi nhau là toàn thân run rẩy, mắt đẫm lệ...

May mắn thay, Tô Du là đứa trẻ lớn lên bằng phương pháp giáo dục chỉ trích từ nhỏ.

Điều này tuy khiến anh luôn thiếu tự tin, nhưng lại luôn giữ được tâm lý khá tốt.

Anh nhanh chóng vực dậy, tự an ủi mình: “Không sao, ít nhất là xuyên không đến thời hiện đại, vẫn có thể dùng máy tính, điện thoại.”

Đang định tiếp tục tìm hiểu hệ thống, tìm cách tự cứu, thì ánh mắt Tô Du lại bị chiếc gương nhỏ đặt trên tủ đầu giường thu hút trước.

Anh cầm gương lên, tò mò săm soi vẻ ngoài hiện tại của mình.

Trong gương là một chàng trai trẻ đẹp trai, trắng trẻo, với vẻ mặt tiều tụy, giữa hai hàng lông mày hơi mang chút âm nhu, đôi mắt đào hoa quyến rũ, khóe mắt còn vương lại một chút sắc hồng chưa tan.

Anh vô thức sờ lên má, cảm giác trơn tru như quả trứng đã bóc vỏ.

Một vẻ ngoài dễ bị bắt nạt!

Rõ ràng là có chín phần giống với anh trước khi xuyên không, nhưng lại bị biến thành một người yếu đuối một cách sống động.

Trước kia tao là đàn ông mạnh mẽ mà!

Không hài lòng mím môi mỏng, Tô Du tùy tiện đặt gương xuống, lại gọi: “Hệ thống, hệ thống, nạp lại điểm lưu?”

Anh đang nghĩ xem liệu có thể quay về thời điểm trước khi chiến đấu với Mộc Thịnh, rồi chuồn thẳng.

【Tệp lưu bị hỏng】

“Vậy... lưu lại?”

【Đã lưu】

【Tự động nạp lại điểm lưu sau khi chết】

Xuyên không đến nay, Tô Du cuối cùng cũng nhận được một tin tốt. Vì có thể lưu trữ, nên sau này dù có lỡ làm gì ngu ngốc mà chết, anh cũng có thể quay lại hiện tại và bắt đầu lại.

Nhưng anh thực sự không muốn gặp tình huống cần nạp lại điểm lưu. Hệ thống này chỉ có thể nạp lại khi chết, mà anh không muốn chết, đau lắm.

Đây không phải là game, muốn nạp lại thì cứ tùy tiện tìm vách đá mà nhảy xuống.

Kiểm tra hệ thống một lần nữa, Tô Du lại phát hiện ra điều mới.

“Ừm... Có thể chuyển đổi dưới bảng nhân vật là gì? Chưa thấy bao giờ?”

【Đã chuyển đổi】

[Nhân vật: Tô Du

Danh tính: Mị Ma (Mị Ma giống đực cực kỳ hiếm gặp, được Ma tộc công nhận là Điềm lành)

Cấp độ: 0

Kinh nghiệm: -2

Thuộc tính: Ngoại hình 4, Thân hình 3, Thể chất 3, Mị lực 5

Thiên phú: Kim độc (Có thể tiêm chất độc kích thích tình dục), Hấp thụ (Thu thập tinh khí của giống đực có thể chuyển đổi thành một lượng nhỏ kinh nghiệm)

Kỹ năng: Không

Cảnh báo: Thu thập kinh nghiệm để đảm bảo dấu hiệu sinh tồn

Có thể chuyển đổi]

Danh tính đã thay đổi từ Ma vương sang Mị Ma, phần mô tả thuộc tính và thiên phú cũng có sự thay đổi.

“Hừ ~ Sao đột nhiên từ game nhập vai hành động lại biến thành game H thế này?”

Tô Du buông lời than thở, không biết nên vui hay nên buồn.

Tin tốt: Anh có một kênh thu thập kinh nghiệm hoàn toàn mới.

Tin xấu: Phương thức thu thập là tinh khí của giống đực? Cái thứ này làm sao mà thu thập được?

Hơn nữa, anh cũng là đàn ông mà! Mị Ma giống đực quyến rũ phụ nữ mới hợp lý chứ?

Tụt quần xuống nhìn, anh rất chắc chắn mình là nam giới!

“Ọc ~”

Bụng nhỏ vang lên một tiếng kháng nghị mãnh liệt.

Tô Du ôm cái bụng lép kẹp, cảm nhận được cảm giác nóng rát nhẹ nhàng ở dạ dày, thở dài một tiếng.

Không biết có được cho ăn không nữa.

...

Mãi đến tối, màn đêm bên ngoài cửa sổ dần buông xuống, cửa phòng ngủ mới có tiếng gõ.

Tô Du đang nằm trên giường suy tính làm sao để thoát khỏi đây, nghe tiếng gõ cửa, giật mình bật dậy.

Không đợi anh lên tiếng, cánh cửa đã bị đẩy mạnh ra. Mộc Thịnh bưng hai bát cơm và thức ăn bước vào phòng.

“Ăn cơm.”

Anh ta vẫn lạnh lùng như thường, “cạch” một tiếng đặt bát đũa lên bàn, thái độ đối với Tô Du không phải là lịch sự mà ít nhất cũng coi như là không đội trời chung.

Âm thanh bát đũa chạm bàn khiến Tô Du sợ hãi kẹp chặt đuôi bằng hai chân, rụt rè cúi đầu, không dám nhìn Mộc Thịnh nhiều hơn.

Sao mà hung dữ thế chứ ~

Anh hít hít mũi, ngửi thấy mùi thơm của cơm và thức ăn, cũng ngửi thấy mùi tinh khí dồi dào của giống đực cường tráng.

Ánh mắt hơi không kiểm soát được mà liếc nhìn về phía Mộc Thịnh.

Một cảm giác ớn lạnh không tên bò lên sống lưng Mộc Thịnh. Anh ta nhíu mày, liếc nhìn Ma vương đang lén lút nhìn mình, không biết đang ủ mưu tính kế gì.

“Vẫn chưa ngoan ngoãn à?”

Anh ta chuẩn bị trói Tô Du lại lần nữa.

“Không phải!”

Tô Du giật mình, lắc đầu đến mức tạo ra dư ảnh, hai chân đạp mạnh vài cái trên giường, cuộn người vào góc giữa giường và tường.

Phản ứng kinh hãi dựng lông này khiến Mộc Thịnh sững sờ.

“Tôi không định làm gì cả, tôi cũng không phải là Ma vương...”

“Vậy mày muốn làm gì?”

Cái đuôi Tô Du khẽ đung đưa, mặt dần đỏ lên, lúng túng thì thầm.

“Chỉ là... chỉ là, có thể cho tôi hút vài hơi tinh khí không?”

“???”