118-Mộ kiếm (5)
Mộ kiếm (5)Kiếm Sơn có thể coi là một thế giới riêng biệt.
Mà thực tế, nó đúng là một thế giới thực thụ. Bởi nơi đây chính là hiện thân cho khát vọng của kẻ mạnh thứ hai nhân loại - một kẻ cuồng kiếm đến cực đoan.
Chẳng có ai thực sự thống trị ngọn núi này.
Lý do rất đơn giản.
Kiếm Sơn rộng lớn đến mức điên rồ.
Không gian trải dài vô tận với vô vàn thanh kiếm cắm sâu vào lòng đất, cùng biết bao kẻ đang mải miết tìm kiếm báu vật thuộc về mình. Thú thật, bảo Đế quốc cai trị toàn bộ nơi này thì đúng là quá sức.
Thế nên, chủ nhân của Kiếm Sơn không chọn cách thống trị.
Họ chỉ đơn thuần là người quản lý.
Tôi cắn một miếng bánh trung thu dành cho khách, tiếng bánh vỡ giòn tan trong miệng.
Lớp vỏ ngoài vừa giòn vừa mềm, nhân bên trong thì ngọt lịm và đậm đà. Tôi hài lòng nhâm nhi hương vị cao cấp ấy cùng một tách trà Long Tỉnh.
Mới chỉ thưởng thức chút trà bánh mà tôi đã cảm thấy mình được tiếp đãi vô cùng nồng hậu. Quả không hổ danh là Kiếm Lâm, nơi quản lý Kiếm Sơn. Ngay cả đồ ăn kèm cũng được chuẩn bị rất tinh tế.
Tôi vươn vai một cái rồi bước ra khỏi phòng.
Trước mắt tôi là một khoảng sân rộng thênh thang. Những mái ngói rêu phong kết hợp cùng hàng cột gỗ tạo nên một bầu không khí cổ kính, trang nhã. Điểm xuyết giữa không gian ấy là một chiếc đèn đá cũ kỹ.
Tôi vừa bước đi trên con đường rải sỏi, vừa khẽ gật đầu tâm đắc.
Thế nhưng, tại sao nơi này lại mang phong cách "Trung Thế Land" thế nhỉ?
Thật là cạn lời.
Trong "Happy Medieval Land", ngay cả một thế giới mang đậm phong cách phương Đông cũng có thể tồn tại. Đây là điều không tưởng đối với "Sad Medieval Land". Nếu những kẻ tôn sùng "Sad Medieval Land" mà nhìn thấy cảnh này, chắc họ sẽ sùi bọt mép mà ngất xỉu mất.
Nhưng biết sao được, bản chất của "Happy Medieval Land" vốn là vậy mà.
Thế nên, hy vọng mọi người cứ tận hưởng đồ ăn ngon và sống thật hạnh phúc đi.
Sau khi đi dạo một vòng, tôi rời khỏi biệt viện dành cho khách để tiến vào bản doanh của Kiếm Lâm.
Bản doanh của Kiếm Lâm vô cùng đồ sộ, người qua kẻ lại tấp nập. Ai nấy đều vận y phục gọn nhẹ, bên hông đeo kiếm, dáng vẻ bận rộn.
Tôi chăm chú quan sát một lúc rồi lững thững đi theo họ.
Chẳng vì lý do gì đặc biệt cả, đơn giản là tôi đang buồn chán đến phát điên.
Tình cảnh hiện tại của tôi hoàn toàn là do Thiên Kiếm Silversra mà ra.
Vốn dĩ những kẻ siêu việt đều có đầu óc không bình thường, đó là lẽ đương nhiên.
Nhưng tôi cứ ngỡ một thủ lĩnh đứng đầu cả tổ chức thì ít ra cũng phải tỉnh táo đôi chút, ai ngờ tôi lại bị "leo cây" thế này.
Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện khi vừa đặt chân đến Kiếm Lâm vào ngày hôm qua.
"Thiên Kiếm đại nhân ư? Ngay cả chúng tôi cũng không biết khi nào mới có thể gặp được ngài ấy nữa."
"Tại sao lại như vậy?"
"Bởi vì ngài ấy là người sống hoàn toàn theo cảm hứng mà."
"... Chẳng lẽ không có cách nào để liên lạc sao?"
"Nếu mà làm được chuyện đó thì ngài ấy đã chẳng phải là Thiên Kiếm rồi."
Thiên Kiếm Silversra chẳng khác nào một con quái vật xuất hiện ngẫu nhiên trong trò chơi cả. Nếu so với P○kemon, ngài ấy chính là một P○kemon huyền thoại.
Việc gặp mặt vốn dĩ đã khó như lên trời, vậy nên để lại thư cho người của Kiếm Lâm chuyển giúp là phương án nhàn hạ nhất, thế nhưng...
"Không được đâu."
"Tại sao chứ?"
"Tự tay giao thư mới là lễ nghĩa. Hơn nữa, không chỉ là đưa thư, tôi còn có chuyện quan trọng cần phải hỏi đích thân Thiên Kiếm đại nhân nữa."
Nghe bảo là vậy đấy.
Thế là cuối cùng, Haze buộc phải ở lại bản doanh của Kiếm Lâm. Tôi đã thoáng suy nghĩ về việc này.
Thấy tình hình có vẻ sẽ kéo dài, tôi định bụng sẽ bỏ mặc Haze ở đây, đi tìm thanh kiếm của Sơ đại Hoàng đế rồi chuồn thẳng về học viện ma pháp. Nhưng như thể đọc thấu tâm tư của tôi, Haze liền lên tiếng:
"Cậu nghĩ xem ai là người nắm rõ thông tin về Kiếm Sơn nhất? Từ giờ tôi sẽ đi hỏi thăm tung tích của Thiên Kiếm đại nhân từ người của Kiếm Lâm, sẵn tiện thu thập luôn tin đồn về thanh kiếm của Sơ đại Hoàng đế cho cậu."
"Tôi lúc nào cũng tin tưởng ngài mà, Haze-nim."
Thế là tôi đành ở lại biệt viện của Kiếm Lâm để giết thời gian.
Nhưng nảy sinh một vấn đề nan giải. Đó là tôi quá buồn chán.
Dĩ nhiên, luyện tập ma pháp là cách giải quyết tốt nhất, khổ nỗi cái nơi Kiếm Lâm này chẳng có chút ưu ái nào cho pháp sư cả. Đào đâu ra không gian để mà luyện ma pháp cơ chứ.
Chỗ nào cũng là sân tập kiếm, nhìn đâu cũng thấy người ta đang vung kiếm.
Choảng! Tiếng kiếm va vào nhau chát chúa.
Tôi thong thả ngồi xem các kiếm sĩ đối luyện, không quên nhâm nhi nốt chỗ bánh trung thu mang theo.
Có vẻ cả hai đều đã đạt đến giai đoạn Cường hóa cơ thể, bởi chuyển động của họ trông không hề tầm thường chút nào. Một bên là đường kiếm theo đuổi sự thần tốc, bên còn lại là đường kiếm tin rằng mọi thứ đều có thể được kiểm soát trong một dòng chảy mềm mại. Cả hai đều đang cố gắng bảo vệ lý lẽ của riêng mình.
Trên đời này vốn chẳng có đáp án nào là tuyệt đối. Mọi lý lẽ đều đúng đắn theo cách riêng của nó.
Tuy nhiên, kẻ thắng người thua thì vẫn luôn hiện hữu.
Khi hai lý lẽ đối đầu, chắc chắn sẽ có một bên giành chiến thắng.
Vì vậy, kiếm thuật cũng có thể được định nghĩa như thế này:
Đó là hành động chứng minh "đáp án" mà bản thân đã dày công mài giũa cho cả thế giới thấy.
Thanh kiếm của vị kiếm sĩ đang nỗ lực chạm tới cảnh giới tối cao của "Khoái kiếm" chỉ bằng tốc độ di chuyển một cách thanh thoát. Bởi lẽ, sức nặng chỉ là vật cản của sự thần tốc. Đôi tay anh ta nhẹ nhàng, bộ pháp nhẹ nhàng, cả cơ thể cũng nhẹ nhàng.
Thế nhưng, tâm thế của anh ta lại chẳng hề nhẹ nhàng chút nào.
Đường kiếm thần tốc định đâm xuyên qua dòng chảy mềm mại kia, nhưng lại bị giữ lại trong gang tấc. Bị vây hãm trong một dòng chảy hỗn loạn, thanh kiếm ấy vội vã tìm cách thoát ra. Mà điểm thú vị của Khoái kiếm chính là: càng vội vã, nó lại càng trở nên chậm chạp.
Tôi chậm rãi lên tiếng:
"Có vẻ người kia không hợp với Khoái kiếm cho lắm. Trong lòng anh ta có quá nhiều sự thận trọng."
"Sự thận trọng không hẳn là liều thuốc độc đối với Khoái kiếm đâu. Nếu là một kẻ có tính cách cẩn mật, chỉ cần đợi đến thời điểm chắc chắn rồi mới bộc phát là được. Vấn đề của tên nhóc đó không phải là thận trọng, mà là sự nửa vời khi hành động trong tình huống bản thân còn chưa chắc chắn."
Tôi quay đầu lại nhìn.
Chẳng biết từ lúc nào, một người đàn ông đã đứng cạnh tôi. Gã vừa ngậm một cọng cỏ vừa quan sát sân tập, rồi bất thình lình nhổ cọng cỏ ra và thản nhiên nhét một miếng bánh trung thu vào miệng.
Đáng nói là, cái bánh đó là của tôi mà.
Gã lấy nó từ lúc nào thế không biết?
Dù vậy, tôi vẫn tiếp lời:
"Tôi không chắc đâu. Dẫu biết mọi thứ đều tùy thuộc vào cách sử dụng, nhưng mỗi người đều có một 'bộ y phục' phù hợp riêng cho mình mà."
Dù là một thiên tài xuất chúng đến đâu thì lĩnh vực mà họ thực sự tỏa sáng cũng đã được định sẵn rồi.
Đó chính là cái bẫy của sự toàn năng. Nếu cứ bị mê hoặc bởi việc cái gì cũng làm tốt, cuối cùng ta sẽ chẳng bao giờ chạm tới được cảnh giới tối cao.
Thế nhưng, người đàn ông kia chỉ khẽ cười khẩy trước lời tôi nói.
"Muốn chạm tới cảnh giới tối cao thì phải biết làm tất cả mọi thứ. Việc chỉ chọn lấy một thứ duy nhất là điều bất khả thi về mặt cấu trúc."
"Dù vậy thì cũng phải dựng cột cho chuẩn chứ. Một kẻ ngay cả cái tên của con đường mình đang đi còn không biết, thì làm sao mà chạm tới cảnh giới tối cao được?"
"Mỗi người mỗi cảnh mà. Không phải ai cũng được hưởng một môi trường công bằng đâu. Nếu hoàn cảnh bắt buộc tên nhóc đó phải học Khoái kiếm thì sao? Nếu đó là lựa chọn duy nhất của nó thì cậu tính thế nào?"
"Nếu là tôi..."
"Nếu là cậu thì sao?"
"Tôi sẽ gọt giũa ạ."
"Gọt giũa cái gì cơ?"
"Linh hồn của mình."
"Nói thì lúc nào chẳng dễ. Nào là mài xương, nào là nỗ lực đến đổ máu, rồi thì hiến dâng cả linh hồn. Thế cụ thể là cậu định làm gì?"
"Dạ? Ngài nghe tôi nói thế mà vẫn không hiểu sao? Ý tôi là phải luyện tập đến mức linh hồn cũng phải công nhận rằng Khoái kiếm là chân lý ấy. Nếu mỗi ngày cơ thể đều bị đâm xuyên bởi những đường kiếm lao đến từ vùng không gian thần tốc, bộ nào sẽ tự khắc thay đổi thôi. Nó sẽ nhận ra rằng: 'À, hóa ra vị thần duy nhất của thế giới này chính là tốc độ'."
"......."
Người đàn ông nhìn tôi chằm chằm như muốn soi mói điều gì đó. Gã đang tìm kiếm một thứ gì đó trên người tôi, nhưng tôi cũng chẳng rõ đó là gì.
Gã lẩm bẩm:
"Không thấy có vết bỏng nào cả...?"
Gã đang tìm cái quái gì vậy trời.
"Ngài thật thất lễ quá đấy. Tôi là một pháp sư vô cùng bình thường nhé."
"Phải rồi, pháp sư. Cậu là pháp sư kia mà? Chẳng lẽ một kiếm sĩ như ta lại không hiểu rõ về kiếm bằng cậu sao?"
"Ngài đang dùng chiêu trò hèn hạ để công kích cá nhân đấy à? Ma pháp là đỉnh cao của mọi thứ. Nói cách khác, một pháp sư cũng có thể kiêm luôn cả kiếm sĩ đấy."
Tôi rút kiếm ra. Một luồng ma pháp màu xanh lam bao phủ lấy lưỡi kiếm, tôi dõng dạc hô vang chú ngữ:
"Tỏa sáng đi, Thanh Dạ!"
"Lần đầu tiên trong đời ta thấy có kẻ đặt tên cho ma pháp cường hóa vũ khí đấy."
"Đó chính là một trong những điều khiến tôi thất vọng về thế giới này. Mọi người chẳng có chút lãng mạn nào cả."
Sẵn tiện đang cầm kiếm, tôi liền vung vài đường. Tôi lần lượt phô diễn những kỹ năng cơ bản đã học được từ Leon cùng với vài chiêu thức của phái Phái Long. Người đàn ông chăm chú quan sát điệu múa kiếm của tôi rồi khẽ cười.
"Mắt nhìn thì tốt đấy, nhưng cậu chẳng có chút tài năng kiếm thuật nào cả."
"Lĩnh vực mà tôi có tài năng vốn dĩ đã hiếm rồi mà."
Cái thân xác này, ngoại trừ tài năng về khuôn mặt ra thì chẳng còn gì khác. Từ ma pháp, giả kim thuật cho đến kiếm thuật, tất cả đều bị các sư phụ phán cho một câu xanh rờn: "Không có tài năng".
"Nhưng dù sao thì ma pháp của tôi cũng đã đạt tới bậc 4 rồi đấy. Cũng khá ổn mà đúng không? Có lẽ đó là lĩnh vực duy nhất mà tôi có chút khiếu."
"Bậc 4 sao?"
"Khá cao đúng không?"
"Chắc chắn rồi, ở độ tuổi này mà đạt tới bậc 4 thì không chỉ dừng lại ở mức cao đâu. Thế nhưng, suy nghĩ của ta lại hơi khác một chút."
"Ngài nghĩ gì cơ?"
Tôi nghiêng đầu thắc mắc. Người đàn ông đột nhiên nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt gã lóe lên một tia sáng sắc lẹm.
"Cậu hợp với con đường của kiếm hơn. Chọn ma pháp là một sai lầm đấy."
"Đúng là một câu trả lời nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi luôn đấy. Thế cái người vừa bảo tôi không có tài năng kiếm thuật là ai khác à?"
"Đúng là cậu chẳng có chút tài năng nào với kiếm cả. Hoàn toàn không. Ta không biết sư phụ của cậu là ai, nhưng người đó đã giới thiệu cho cậu một loại kiếm thuật cực kỳ phù hợp với một kẻ thiếu tài năng đấy."
"Đấy, ngài thấy chưa? Đã bảo là tôi không có tài năng rồi mà. Vậy mà ngài bảo kiếm thuật hợp với tôi hơn cả ma pháp bậc 4 thì nghe có lý chút nào không?"
"Tuy nhiên..."
Gã ngừng lại một chút rồi bình thản nói tiếp:
"Nếu xét về tài năng để chạm tới cảnh giới tối cao của kiếm, thì cậu là kẻ có tiềm năng lớn nhất trong số những người ta từng gặp từ trước đến nay. Thế nào? Nếu muốn, ta sẽ nhận cậu làm đệ tử."
"Ngài rốt cuộc là ai mà lại nói những lời đó chứ?"
"Ta ư? Ta là-"
"Thiên Kiếm đại nhân!"
Tiếng ai đó từ đằng xa hét lên rồi chạy thục mạng về phía này. Tôi giật nảy mình.
Thiên Kiếm? Cái người này chính là Thiên Kiếm sao?
Thế nhưng, trước khi tôi kịp thốt lên lời nào, người đàn ông ấy - Thiên Kiếm Silversra - đã nở một nụ cười rạng rỡ và đáp lại:
"Ta là nhân cách dùng để hoạt động bên ngoài của Thiên Kiếm. Ta không có tên đâu."
Nghe xong câu đó, tôi chỉ biết đứng hình chớp mắt.
Lại thêm một kẻ quái đản gì nữa đây trời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
