Chap 21.5: Phụ Chương- Eyes of the Stars: Tinh Nhãn
Những đợt khí nóng tạo ra bởi vô số vụ nổ đang liên tục ảnh hưởng đến giác quan của Hoa Minh.
Cô nhìn xuống vùng đất hoang tàn ở phía dưới, bị biến dạng bởi vô số vụ nổ của thiên thạch, vô số vết nứt đỏ lòm trải đầy vùng đất, biến toàn bộ lãnh thổ này thành một vùng đất chết.
Đã bao nhiêu lần rồi?
Hoa Minh hạ cánh tay đang run rẩy của mình xuống. Liên tục sử dụng thiên thạch để tấn công đã khiến tâm trí cô rơi vào trạng thái mệt mỏi tột độ.
Nếu cô gượng ép mà sử dụng thiên thạch một lần nữa, cô có thể sẽ mất tỉnh táo và gục ngã tại chỗ.
Không- nếu cô gục ngã ngay lúc này, thì mọi công sức của cô sẽ đổ vỡ.
Cô phải đổi phương thức tấn công.
Trong khi cô suy nghĩ, một giọng yếu ớt phát ra từ phía dưới.
"Mười bảy lần! Đủ mười bảy lần!"
Oán hận, phản nghịch- vật chất bóng tối chứa đầy cảm xúc tiêu cực đâm xuyên qua tảng thiên thạch. Một lần nữa, nó tích tụ trước mặt Hoa Minh thành một phù thuỷ vô diện.
"Sao ngươi dám? Ngươi đã giết ta mười bảy lần!"
Tiếng hét điên loạn xuyên thủng màn nhĩ Hoa Minh, nhưng cô chỉ cười khan.
"Thật thất vọng, phù thuỷ. Chỉ mới mười bảy lần- chưa bằng một góc của tôi- và cô dám gọi bản thân là định nghĩa của Tuyệt vọng sao? Thật thất vọng."
"Câm miệng!"
Vô số chỉ đen có sức mạnh phá vỡ cả đá toả ra từ ả phù thuỷ sau màn đáp lại gắt gao.
Trong một cái chớp mắt, tầm nhìn của Hoa Minh đã bị phủ đen bởi những sợi chỉ.
"LÁ CHẮN!"
Ngay khoảng khắc nguy cấp, những ánh sáng xanh xuất hiện trước cô, chúng tụ thành một chiếc khiên thô sơ, bảo vệ cô ở phía sau.
Nhưng thứ sức mạnh toả ra từ những sợi chỉ thật đáng gờm. Chiếc khiên được triệu hồi trong gấp gáp đã nứt ở vài chỗ sau khi tiếp xúc với những sợi chỉ trong hai giây.
"Yếu đuối!"
Lời khiêu khích của phù thuỷ vang khắp vùng đất hoang tàn, sau đó chiếc khiên vỡ tan ở vùng trung tâm.
Mặc dù Hoa Minh đã né tránh, một sợi chỉ đen đã lách qua và nhắm thẳng vào vai cô ngay lập tức.
Nổi đau thấu xương làm cô tái mặt. Sợi chỉ kia đâm xuyên bả vai bé nhỏ của cô.
Nhưng vẫn chưa xong, thứ đáng sợ của phù thuỷ là ngoài sát thương vật lí đơn thuần, sợi chỉ còn có khả năng ăn mòn.
Hoa Minh nghiến răng và nhìn xuống bả vai bị thương của mình. Như đã đoán trước, sợi chỉ đen ở đó đang toả ra năng lượng dần ăn mòn cánh tay của cô.
Cánh tay này hết cứu rồi.
Một tia sáng màu xanh- một thanh trường kiếm lơ lửng cạnh cô.
Giây tiếp theo, cánh tay bị ăn mòn của cô- từ vai đổ xuống- bị chém đứt bằng một đường kiếm gọn gàng.
Phù Thuỷ Tuyệt Vọng nhìn hành động dứt khoát của Hoa Minh; đôi mắt không tồn tại của ả ta nheo lại trong vô thức.
"Ngươi đang cố hiểu ra 'Ăn mòn' của ta?"
Ả ta hỏi mà không nói trước.
Hoa Minh bay về một vị trí an toàn, đặt bàn tay còn lại bên cánh tay đã bị chém đứt, và chạm vào nó. Năm sợi chỉ xanh toả ra từ bàn tay, nối vào vết thương ấy.
Chịu đựng cơn đau, cô cười khẩy về phía phù thuỷ:
"Sao? Cảm thấy khó chịu sao?"
"Hay cô quên rằng ai là người cung cấp cái thứ năng lượng tuyệt vọng này cho cô?"
Đối mặt với lời khiêu khích của Hoa Minh, ả phù thuỷ giữ bình tĩnh vào lúc này. Ả ta nhìn cánh tay bị chém lìa ở dưới đất và cánh tay đang được hồi phục giữa ánh sáng xanh kia, rồi nói với giọng trầm đục:
"Tinh Tú Phân Giới- Ảo Ảnh và Thực Tại. Đó là tên ma thuật cốt lõi của ngươi, đúng không?"
Hoa Minh chững người. Ngay lúc đó, cùng với sự bất an đang lên là cái bóng đã xuất hiện trước mặt cô.
"Đừng bất ngờ, Hoa Minh. Khoảng khắc đòn tấn công của ngươi chạm vào cơ thể ta, thông tin đã tự động chảy vào đầu của ta."
Ả phù thuỷ nghiêng đầy về phía tai Hoa Minh; giọng lạnh lẽo làm cô thể cô cứng đờ:
"Đã rất lâu rồi ta mới thấy nó- thứ sức mạnh có thể đối đầu với 'phép màu' . Và đôi mắt này nữa."
Trong tầm nhìn của Hoa Minh, hình dáng vô diện của Phù thuỷ xuất hiện trước mặt Hoa Minh như skip thời gian.
"Tinh Nhãn."
Ả ta nói cái tên với một sự nhớ nhung.
Ngay lúc đó, Hoa Minh giành lại quyền kiểm soát cơ thể của mình. Cô phóng thẳng cây kiếm trong khi rút lui.
Ả phù thuỷ bình tĩnh đánh bay cây kiếm, rồi nhìn cô gái lùi lại mà không đuổi theo.
Hoa Minh cảm thấy hành động của ả ta kì lạ nhưng không dám hạ cảnh giác. Nếu mụ phù thuỷ có thể tiếp cận dễ dàng, thì ả ta hoàn toàn có thể làm lại lần nữa.
Tại sao ả ta lại không tấn công? Vì đôi mắt của mình?
"Vượt qua muôn trùng cái chết, chạm đến vinh quanh dưới thiên đàng, để nhìn thấy sự rực rỡ của những vì sao."
Mù phù thuỷ nghe như một người khác biệt, tông giọng của ả khác biệt khi ả ta nhắc đến Hoa Minh:
"Đó là thứ ta tìm kiếm cả đời. Ấy vậy mà, số phận trớ trêu lại khiến nó lại thuộc về ngươi."
"Đôi Tinh Nhãn đó có thể nhìn thấu cái chết của vạn vật."
Hoa Minh nheo mắt lại. Cô chả biết gì về những "vì sao" hay những thứ liên quan. Cô chỉ biết là ả phù thuỷ trước mắt chắc hẳn đang rất ghen tị.
Vậy-
"Phù Thuỷ Tuyệt Vọng, có lẽ cô chỉ là một kẻ tầm thường lập giao kèo sớm hơn tôi một chút."
Cô gái không bỏ lỡ cơ hội nào để móc mỉa phù thuỷ- cô thù dai.
Mụ phù thuỷ nhìn Hoa Minh, cánh tay kia giờ đã hồi phục, và không tỏ ra giận dữ. Thay vào đó, ả đồng ý:
"Đúng thật. Sự tồn tại của ngươi có thể gọi là phép màu. Tôi luyện bởi cái chết; nhìn thấu sự tuyệt vọng để tìm thấy hi vọng- và từ bỏ mọi thứ vì nó."
"Hah~ nhân loại- không, Hoa Minh, Ma pháp Thiếu nữ Stellar!"
Một giọng điên loạn, cảm thông phát ra từ cơ thể đó. Mụ phù thuỷ đổi tông và nói:
"Ta mừng là ta đã lập giao kèo với ngươi- Stellar của ta, giao kèo của ta. Ta sẽ tha thứ cho mọi hành động trước đó của ngươi. Đến bên ta, ta sẽ cho ngươi mọi thứ ngươi muốn."
Giọng điệu của ả ta như đang thích thú trước món dụng cụ cao cấp.
Ừm thì, đó là cách mà phù thuỷ hoạt động mà.
"Vậy sao?"
Hoa Minh vung vẫy cánh tay đã lành của mình. Trong mắt cô, hiện thân của Stellar hiện tại, vẫn là sự lạnh lùng ban nãy.
"Nhưng tôi không tha thứ cho cô."
Cô nhìn chằm chằm về phía phù thuỷ, nhấn mạnh từng chữ:
"Sự hành hạ đến từ cô từ mỗi vòng lặp- tôi sẽ không bao giờ quên, ngay cả nếu tôi có chết đi."
"Bạn bè, tiền bối, bạn học, thầy giáo, và cô ấy. Những người tôi đã trân trọng- liên tục chết đi trong những vòng lặp gọi là tuyệt vọng của cô."
"Món nợ này- tôi sẽ khiến cô trả đủ, bằng mọi giá!"
Đằng sau Hoa Minh, một vùng trời rộng lớn là một màn đêm rực rỡ thắp sáng một góc của vùng đất hoang tàn. Cơn giận của cô đã tạo nên hiện tượng này.
"Và đôi mắt này nữa."
Sao băng xanh lam từ từ bay lên từ tay Hoa Minh, từng cái xuất hiện đằng sau cô.
"Cô nói chúng được tôi luyện bởi cái chết. Vậy hôm nay, tôi sẽ dùng chúng để chứng kiến cái chết của cô!"
Vô số vì sao bao quanh phù thuỷ. Ý định của cô rõ ràng.
"Vậy tiếp tục thôi nào."
Mụ phù thuỷ không tỏ ra vui mừng hay giận dữ. Mang theo vô số chỉ đen, ả tấn công Hoa Minh.
Trận chiến vĩ đại này lại nổ ra một lần nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
