Lớp biểu bì bóng nhờn, nhăn nheo chằng chịt, phủ lên bằng một thứ ánh sáng trơn nhớt như màng dầu rỉ ra từ cống ngầm. Những chân tơ bé xíu trải dọc thân làm da đầu tê rợn.
Nó dường như cảm nhận được hơi thở của sinh vật sống. Khuôn mặt phúng phính, non nớt như mặt trẻ sơ sinh khẽ ngẩng lên, đôi mắt đục trắng lờ mờ đảo tới, như đang ước lượng kẻ xâm nhập.
Khoảng cách chưa đầy năm mét. Mùi tanh ngọt pha lẫn vị mục ruỗng, ngai ngái của máu và cá thối ập đến nghẹn ứ, cuộn vào không khí đặc sệt khiến ngực muốn nôn cứng lại.
Kinh tởm… quá kinh tởm…
Tô Tô Ưu Điệp không kìm được mà tặc lưỡi.
Cô vốn không sợ sâu bọ, nhưng cảm giác buồn nôn bào mòn trong mắt thì chẳng giả nổi. Tệ hơn, cô biết sau lớp kính một chiều kia, vô số ánh nhìn đang dán lấy từng chuyển động của mình, như quan sát một con ác thú bị khóa trong lồng sắt.
Đúng lúc ấy, giọng Thẩm Mặc Viên vang lên từ loa truyền thanh:
“UN-13, thực hiện lệnh. Nhìn thẳng vào Dị Thường US-774.” Giọng lệnh ngắn gọn, sắc lạnh như dao mổ.
Ngay khoảnh khắc đó, cặp kính bảo hộ trên mặt Tô Ưu “tách” mở, tự động tháo chốt rồi rơi xuống cổ, co rút lại thành một vòng kim loại—một chiếc vòng phong tỏa.
“Lưu ý. Cấm gây tổn hại thực thể bằng tác động vật lý.” Hắn tiếp: “Đội ghi hình chuẩn bị. Tập trung quan sát và ghi chép bất kỳ dạng thức khiếp sợ mới nào từ UN-13, nhằm phân tích nguyên mẫu sợ hãi bên trong US-774.”
Giọng hắn không hề đổi. Chính là giọng của ngày đó.
Là tên khốn đã giật điện cô.
Tô Ưu Điệp thầm rủa, nhưng đối mặt thứ đang quằn quại kia, cô thật sự… không biết nên bắt đầu từ đâu.
Trong phòng điều khiển trung tâm, Hạ Chiêu bước đến cạnh Thẩm Mặc Viên. Khóe môi cô cong nhẹ thành nụ cười vui đùa, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, đầy ngạo nghễ.
“Lấy được con sâu quý giá của mụ điên đó cho thí nghiệm… bác sĩ Thẩm, chắc hẳn anh đã tốn không ít công sức phải không?” Hạ Chiêu cất giọng giễu cợt.
Thẩm Mặc Viên không rời mắt khỏi màn hình, nét mặt chẳng đổi:
“Miễn là sau thí nghiệm, US-774 còn nguyên vẹn. Ả ta sẽ không ý kiến.”
Mày liễu của Hạ Chiêu nhướng nhẹ, như tìm thấy thú vui mới:
“Ồ? Nghe anh nói vậy… chẳng lẽ anh mượn nó mà không để Ưu Kỉ biết?”
Thẩm Mặc Viên im lặng.
Hạ Chiêu bật cười khẽ, trong giọng đượm rõ cảm giác khoan khoái của kẻ vừa ngửi thấy mùi biến cố:
“Anh nên nghĩ thật kỹ đi. Nếu con sâu đó cụt mất một sợi râu… ả đàn bà đó sẽ liều mạng với anh. Anh không sợ UN-13 lại mất kiểm soát nữa sao?”
“Mất kiểm soát?” Hắn rốt cuộc quay đầu. “Ý cô nói Tô Ưu? Đừng lo. Tôi đã lo liệu cả rồi.”
Trong phòng bê tông khóa kín, Tô Ưu Điệp vẫn lưỡng lự, nét mặt kiên kháng nhưng cũng cố nặn ra vẻ đáng thương để phù hợp vỏ bọc của mình.
Không phải sợ, chỉ là cô muốn chọc tức Thẩm Mặc Viên thêm chút nữa.
“UN-13, chấp hành lệnh.” Giọng hắn lại vang, lần này trĩu xuống như tiếng sét báo án tử:
“Nếu trái lệnh… quy trình giật điện sẽ được kích hoạt.”
Giật điện?! Lại nữa?!
Ký ức dòng điện chạy xuyên cơ thể như mũi khoan nóng xoay vào da thịt chợt lóe. Tô Ưu Điệp rùng mình, gấp gáp bước lên vài nhịp, chân kéo lê khe khẽ nhưng gấp rút.
Đùa thì được. Nhưng để bản thân lại bị tra tấn vì diễn xuất… không đáng.
Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào Ma Nhãn đục mờ như phủ màng sữa của US-774.
Khoảnh khắc hai ánh nhìn chạm nhau—
Đồng tử của Tô Ưu lập tức xoáy méo, như hồ mực bị khuấy vỡ tầng, tách thành vô số vòng xoắn dị dạng xếp tầng chồng lên nhau—đồng dạng với dị thường trước mặt!
Hốc mắt cô buốt nhói như bị dao găm xuyên chéo. Cô quỵ xuống đầu gối, tiếng thét bật ra sắc như dây thép cứa qua không trung.
Mảnh ký ức đáng sợ găm thẳng vào não—
Trong không gian nửa sáng nửa tối, một bóng dáng nữ cao gầy đứng quay lưng. Tư thái tao nhã nhưng sau lưng lại bung ra những chân nhện đen khổng lồ kinh hoàng!
Chỉ một cái phất tay nhẹ, những sợi tơ bạc dính nhớp bắn vọt, trói chặt US-774 thành một kén co siết đến vụn nát.
Thứ bên trong vùng vẫy rồi lặng dần. Một tiếng “bục” khẽ vang, chất nhờn xanh nhớt rỉ ra ứa thành một vệt chảy dài trong kén.
Khốn khiếp! Đau kinh khủng!
Tô Ưu Điệp gào lên trong đầu. Tưởng chỉ đau một lần đầu, mà lần nào cũng như bị nghiền xương!
Ngay khoảnh khắc tiếp, vô số tơ nhện trắng như tuyết phun trào điên cuồng từ vòng xoắn trong mắt Tô Ưu!
Chúng đổ ào ạt, dệt thành kết cấu dị dạng như mạng nhện méo mó, quấn lấy thân hình cô một cách tham lam, cuồng loạn—như để phong ấn chính cô!
Chớp mắt, thân người bị bao phủ toàn bộ trong tơ. Những sợi trắng đan siết rồi đông kết lại thành một kén khổng lồ, co bóp như trái tim còn sống!
US-774 cảm nhận được nguy hiểm, bắt đầu bò giật lùi, những xúc tu mảnh như ấu trùng bạch tuộc quẫy loạn trong tuyệt vọng.
“ROẸT!”
Một bàn tay tái nhợt bất ngờ thò phá khỏi kén!
Một lớp sương đỏ loãng tản ra từ kén, như hơi thở cuối cùng của thứ bị nhai nát bên trong.
Thế nhưng thứ bò ra không phải hình dạng khiếp sợ mới, mà lại là Wendigo?!
Cô lao ra khỏi kén tơ như báo tuyết săn mồi, đáp xuống bằng bốn chi, vững, lạnh và hoang bạo!
Nhiệt độ tụt sâu xuống bậc âm. Cái lạnh len qua tầng cách ly, dù cách hơn mười mét mà phòng điều khiển vẫn cảm nhận được như kim băng châm vào phổi.
Đôi mắt xanh lục quái dị của Wendigo khóa thẳng vào US-774. Vuốt Khiếp Hồn hắc diện lao ra trong khoảnh khắc, xé thành tiếng rít chói tai, phản kích lại con sâu khổng lồ đang run rẩy tháo chạy!
Trong chớp nhoáng, não cô tính toán—
Lời đối thoại ban nãy với Hạ Chiêu lóe lại trong đầu:
“Nếu tôi mất kiểm soát và giết chết con sâu đó, Cục có phải càng tin lời tiên tri và Thẩm Mặc Viễn hơn không?”
Cô đã hỏi.
Lúc ấy, Hạ Chiêu không trả lời thẳng, chỉ nghiêng đầu hỏi lại một câu:
“Ưu, nếu cậu là người quyết định, đứng giữa hai người lãnh đạo dự án: một kẻ luôn để dị thường mất kiểm soát, một kẻ có thể giữ ổn định—cậu sẽ nghĩ lỗi ở dị thường… hay lỗi ở kẻ quản lý?”
Tô Ưu Điệp đã hiểu hàm ý—
Cô cần thể hiện sự nguy hiểm, nhưng đó phải là nguy hiểm có thể bị "kiềm hãm" bởi Hạ Chiêu.
Bằng cách đó, Thẩm Mặc Viên sẽ trở thành kẻ quản lý thất bại tạo ra bất ổn. Còn Hạ Chiêu sẽ có cơ hội đứng lên nắm toàn bộ dự án của Tô Ưu… giống như một vụ giao dịch đôi bên cùng thắng mà cô ta đã hứa.
Thế nên, cú vồ ban nãy…
Móng vuốt đã đến, sắc bén như lưỡi tử thần!
Nhưng đúng khoảnh khắc móng chạm mục tiêu—
“RẦM! RẦM! RẦM!”
Trần nhà rung vang. Những rào chắn hợp kim dày như vòng tay người trưởng thành giáng ập xuống, đóng thẳng vào sàn bê tông bằng lực nghìn tấn.
Trong một nháy mắt, một tường thép dựng thẳng lên giữa Tô Ưu và US-774.
Wendigo phản ứng nhanh như bản năng sinh tồn thuần túy. Móng vuốt cắm sâu xuống đất, tóe lên tia lửa nhức nhối, cưỡng ép dừng đà lao!
Con quái thú quay đầu nhìn rào chắn, gầm lên hung hãn như lời đe dọa không tiếng người.
Móng vuốt tiếp tục vung, bổ xuống thép:
“KENG! KENG! KENG—!!!”
Tiếng kim loại xé nghiến vang động như bản giao hưởng của cối nghiền địa ngục, cạo sâu vào tai người ta đến chảy máu tinh thần.
Thế nhưng sau hàng loạt cú bổ, lớp hợp kim đặc dụng chỉ để lại vệt xước trắng với độ sâu khác nhau. Vết sâu nhất cũng chỉ vài phân, muốn xé đôi cả bức tường… chẳng thể trong khoảnh khắc.
Đúng như dự đoán của hắn…
Tim Tô Ưu Điệp lạnh đi một nhịp. Bởi vì, Thẩm Mặc Viên đã chuẩn bị cho khoảnh khắc cô mất kiểm soát từ lâu rồi.
Nhưng… cô vẫn còn một con át chủ bài khác. Chưa lật.
Trong phòng điều khiển, Hạ Chiêu nheo mắt, dường như đang nghiền ngẫm điều gì đó.
Khóe môi Thẩm Mặc Viên vẫn cong lên nụ cười lạnh, kiểu đắc thắng của kẻ cho rằng mọi thứ đã nằm trong tay—
Đúng, hắn đã đoán được cô sẽ lao vào giết US-774.
Thứ hắn không đoán được lại là: Tô Ưu đã chủ động chuyển về hình thái Wendigo.
…Cố ý sao?
Một thoáng thù hằn kéo ngang đáy mắt hắn như gợn sóng độc. Ngón tay đã đặt lên nút giật điện.
Nhưng cũng chính vì vậy, toan tính biến Tô Ưu thành bằng chứng bất ổn để đánh vào Thẩm Mặc Viên của Hạ Chiêu đã sụp đổ.
Hắn đúng là để dị thường mất kiểm soát, nhưng ít nhất—
Hắn cũng có phương thức kiềm hãm nó.
Với cấp trên, chừng đó đã là đủ.
Thế nhưng… nụ cười chưa kịp nở trọn đã đông cứng trên khuôn mặt hắn.
