Lý do cô bé thiên tài nhảy lớp không thân thiết bất kỳ ai lại chỉ làm nũng với mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2585

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 456

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Vol 1 - Chương 5 - Ghi nhớ trong thoáng chốc

「—Cái mà người ta thường gọi là "Ghi nhớ trong thoáng chốc" ấy. Nói chung là, em có thể ghi nhớ được bất cứ thứ gì sau một lần đọc hoặc nghe qua」

「Anh đã từng thấy trong manga nhiều rồi, nhưng lần này được gặp trực tiếp ngoài đời. Nói sao nhỉ... cảm giác thật vinh dự」

「Ehehe. đừng tâng bốc như thế chứ, em sẽ xấu hổ chết mất... Nhưng mà không phải em điều có thể nhớ được mọi thứ một cách hoàn hảo nhất đâu đấy」

Trong lớp học sau giờ học, tôi đang tiếp tục trò chuyện với Hoshimiya Hime .

Mặc dù khá cảm kích trước tài năng của Hoshimiya-san, nhưng tôi không biết liệu mình có đang làm phiền cô hay không nữa.

Có lẽ nhờ Hoshimiya-san mà tâm trạng của tôi cũng đã khá hơn được một chút. Bây giờ tôi có thể di chuyển một cách thoải mái rồi. Tuy rằng tôi khá thích cuộc trò chuyện này, nhưng tôi nghĩ mình cũng nên về trước khi quá muộn.

Vừa suy nghĩ, tôi vừa im lặng lắng nghe Hoshimiya-san nói.

Hoshimiya-san có một khả năng đặc biệt là ghi nhớ thông tin một cách nhanh chóng, nhưng có lẽ nó cũng có giới hạn riêng.

「Trước hết, em không giỏi với những nội dung có lượng thông tin quá lớn. Và đặc biệt em không thích xem TV hay internet... Vì nếu xem nhiều quá, lượng thông tin tiếp nhận vào quá nhiều sẽ khiến em cảm thấy đau đầu」

「……Là vậy sao」

Có lẽ vì thế mà Hoshimiya-san không hề biết gì về thế giới bên ngoài.

Cô ấy không biết gì về cửa hàng tiện lợi và những đồ ngọt mà tôi vừa ăn, cô ấy sẽ biết được nếu xem TV và internet. Nhưng vì không tiếp xúc với những thứ đó nên cô không thể biết được.

「Mà, những việc khác thì em đã có người hầu lo liệu tất cả rồi, mọi chuyện hoàn toàn ổn. Chỉ là em thiếu hiểu biết về thế giới xung quanh... Thế nên, em có một chuyện muốn nhờ anh giúp. Yohei-kun」

「Chuyện mà tôi có thể giúp?」

Tôi không nghĩ là bản thân có thể giúp gì cho Hoshimiya-san, nhưng có lẽ tôi nên nghe cô ấy nói về ý định của mình trước đã.

Một người như cô ấy thì muốn tôi giúp chuyện gì chứ?

「Ừ-ừm... nếu anh không phiền thì, có thể dạy em một số thứ được không? Ví dụ như đồ ngọt, cửa hàng tiện lợi và những thứ thông thường khác nữa」

Hoshimiya-san muốn tôi dạy cô ấy những "kiến thức cơ bản".

Vì là thiên tài nên việc thiếu hiểu biết về những chuyện này là điều hiển nhiên nhỉ.

Đối với một người bình thường như tôi thì việc này khá đơn giản.

「Tất nhiên rồi, nếu không hiểu thứ gì đừng ngần ngại mà hỏi nhé.」

「―Anh nói thật chứ!? Tuyệt vời, may là nhờ có anh♪ Yohei-kun... Cảm ơn anh rất nhiều」

Khi tôi gật đầu, cô ấy nhìn tôi với đôi mắt tròn xoe, long lanh đầy niềm vui.

Cô ấy vui mừng hơn tôi tưởng. Nhìn thấy cô ấy như vậy, tôi cũng cảm thấy vui lây.

Được một người tuyệt vời như cô ấy nhờ vả, một nhân vật phụ như tôi sao lại không cảm thấy vui được chứ? Cảm giác tự tin đang trào dâng bên trong tôi ngày một nhiều.

「Giờ thì, bắt đầu thôi… Ừm, đồ ngọt em vừa ăn lúc nãy còn loại nào tương tự như thế không? Em đang rất tò mò về nó!」

「Hmm, ngoài loại hình măng tre đó ra thì vẫn còn loại hình nấm nữa」

「Nấm!? Có hình dạng đó luôn sao... Vị của nó thế nào, có khác biệt nhiều không?」

「Thanh socola lúc nãy là có vỏ là bánh quy, còn cái hình nấm thì được dùng bằng bánh cracker, hương vị và cảm giác khi ăn sẽ rất khác biệt đó」

「… Đừng. Nếu anh miêu tả chi tiết đến thế thì em sẽ thèm đến mức chảy nước miếng mất」

「Vậy ngày mai anh mang nó đến cho em nhé?」

「―Vâng! Hứa nhé! Yayyy, cảm ơn anh rất nhiều」

Và sau đó, tôi đã bị cô ấy hỏi liên tục về nhiều thứ khác nhau.

Nhìn thấy Hoshimiya-san như thế này, vui vẻ và ngạc nhiên khi biết thêm nhiều điều mới trông cũng thú vị đấy chứ.