Lý do cô bạn thuở nhỏ luôn ngăn cản tôi hết mình khi tôi tháo kính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 2079

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13657

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 859

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2263

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85425

Web novel - Chương 09

◇ Góc nhìn của Ichinose Haruto

Vào giờ nghỉ trưa, tiếng ồn ào trong lớp học lớn hơn mọi khi.

"Lễ hội thể thao năm nay, căng đấy nhỉ?"

"Trong trò "Mượn đồ" có cả mục "Người mình thích" nữa đấy."

"Thật á!? Coi như là sự kiện tỏ tình luôn rồi còn gì!"

-Tôi ngẩn người nhìn tấm poster dán ở hành lang.

《Chỉ còn 3 ngày nữa là đến hội thao! Bùng nổ thanh xuân với trò "Mượn đồ" đối kháng giữa các lớp!》

"...“Bùng nổ thanh xuân” á, là do bom mìn viết à?"

Vừa lẩm bẩm thì có tiếng từ phía sau.

"Cuối cùng cũng để ý rồi à? Chỉ còn có 3 ngày nữa thôi đấy?"

Quay lại, là Shinohara Kohaku, tay cầm bánh pudding, ngồi xuống cạnh tôi.

"Haruto, cậu là thành viên của trò "Mượn đồ" đúng không? Chạy được không vậy?"

"...Không. Trong cuộc đời tớ không có khái niệm "tốc độ"."

"Xong rồi. Ít nhất đừng có té nhé. Nhục lắm."

"Sao lại cứ phải tớ là người thấy nhục thế này?"

"Tại vì tớ không mong đợi gì ở cậu thôi."

Nói thẳng thắn đến vậy.

Nhưng, Kohaku lại có vẻ rất vui điều đó khiến tôi thấy vui lây.

"...Này, Kohaku. Trong trò "Mượn đồ" có thật là có mục "Người mình thích" không vậy?"

"Ừm. Hội học sinh năm nay, thuộc kiểu thích làm mấy trò náo nhiệt này."

"Chết dở. Ai mà bốc được thì xác định địa ngục rồi."

"Không đâu, không phải địa ngục đâu."

Kohaku cười rồi đứng dậy, đứng đối diện tôi.

"Chỉ cần quyết định "người mình sẽ dẫn đi" từ đầu là được mà, đúng không?"

"...Hả?"

Và rồi.

Cô nắm tay tôi.

"Hả, ha, ha!? Ơ, ơ, chuyện gì thế này!?"

"Đang xác nhận."

"Xác nhận, cái gì!?"

"Kích thước tay của Haruto, và độ an toàn khi chạy cùng. Ừm, đạt."

"Ơ, là thi tuyển sao!? Mà tại sao lại là tớ!?"

"Tại vì, nếu Haruto bốc phải "mục đó" thì, tớ không muốn cậu chạy cùng cô gái nào khác ngoài tớ."

"Ơ, ơ, cậu nói cái gì vậy..."

Não tôi sắp bị đoản mạch đến nơi rồi.

Nhưng Kohaku vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng đâu đó lại có vẻ thích thú, tiếp tục.

"...Tớ sẽ không nói là "Tớ thích cậu" nữa. Nhé?"

"Ơ... ơ...?"

"Cậu có nhận ra không. Tớ, luôn chỉ là "bạn thuở nhỏ" của cậu."

"Ơ, không, ừm, thì..."

"Cậu đang cuống à?"

"Tớ không cuống thì là gì!"

Kohaku khúc khích cười.

"Nếu Haruto bốc được "Người mình thích", thì hãy dẫn tớ đi nhé. Được không?"

"Được, được, ý là, chuyện đó, thì..."

"Nắm chặt tay tớ hơn một chút đi."

"T, tại sao!?"

"Luyện tập đó. Lúc nắm tay nhau...Nếu không, hôm đó cậu sẽ bị té, rồi còn kéo tớ theo nữa."

Không hiểu gì cả, nhưng thôi, tôi nắm tay cô ấy. Đầu ngón tay, hơi ấm áp.

Tim đập liên hồi.

"...Sắp sửa nói ra rồi. Cho đến lúc đó, hãy để ý tớ nhé?"

Nói vậy, Kohaku quay lại chỗ ngồi.

Tôi đứng một mình, nhìn vào bàn tay đang nắm chặt, lẩm bẩm.

"...Tớ không hiểu gì cả... nhưng mà, cũng căng đấy..."

Có lẽ, vào khoảnh khắc này, tôi là người hồi hộp nhất đời.

Lời bạt.

Đến đây tim tôi cũng đập thình thịch theo.