Luyện Thành Thất Kiếm Thần – Anh Hùng Tương Lai Cứu Thế Gian Bằng Vòng Lặp Thời Gian

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1492

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 262

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1133

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 5830

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 309

Quyển Bốn: Tận Cùng Của Nhân Loại - Chương 26: Nơi Tỉnh Giấc Là Đâu?

Ta đã thề sẽ cứu ngươi. Nếu lần này thất bại, sẽ là lần sau. Nếu vẫn không được, thì là lần sau nữa. Dù có phải lặp lại bao nhiêu lần đi chăng nữa. Lần cuối cùng ấy, ta nhất định sẽ khiến ngươi mỉm cười.

『…kun』

Nỗi hối hận vì không thể bảo vệ được đã giày vò ta dữ dội.

『Se…kun』

Vì thế, ta sẽ chiến đấu. Lần tới, ta nhất định sẽ khiến ngươi hạnh phúc.

『Sei…kun』

Vì điều đó, ta sẽ làm lại bao nhiêu lần cũng được.

『Seiji-kun!』

「!?」

Một vết nứt xuất hiện trong bóng tối, ánh sáng tức thì nhuộm trắng cả thế giới.

Ngay lập tức, cảm giác lơ lửng bao trùm cơ thể biến mất. Ta, đúng nghĩa đen, bị ném ra khỏi bóng tối và lăn xuống cầu thang.

「Gaha! Khụ, khụ!」

Ta hít đầy phổi không khí. Cứ như thể nãy giờ ta nín thở, hơi thở dồn dập không ngừng.

「Ha… ha…, rốt cuộc là chuyện gì vậy?」

Dù hơi thở đã dần ổn định, nhưng giờ đây là tình cảnh gì? Rốt cuộc đây là đâu?

「Hả?」

Đó là một nơi ta chưa từng thấy bao giờ.

Căn phòng lờ mờ tối, một thứ ánh sáng yếu ớt như đèn khẩn cấp màu đỏ đang bật. Ta nằm trên sàn nhà cứng nhắc, xoa đầu gối bị va đập khi ngã.

Ta quay đầu nhìn ra phía sau. Ở đó có một chiếc kén khổng lồ. Chiếc hộp làm bằng kính trong suốt, hoặc nhựa cường lực, đủ lớn để một người có thể nằm gọn bên trong. Nó nằm trên cầu thang, cửa đã mở, bên trong vẫn còn ướt đẫm dung dịch màu nhạt. Toàn thân ta cũng ướt sũng thứ chất lỏng ấy. Cả người ta đang mặc một bộ đồ liền thân màu trắng.

「Cái quái gì thế này?」

Ý thức ban đầu còn mơ hồ, giờ dần trở nên rõ ràng. Cảm giác như vừa thoát khỏi cơn ngái ngủ.

Ta đứng dậy, tay vẫn giữ lấy cơ thể còn đau nhức.

「Đây là đâu vậy?」

Rốt cuộc đây là nơi nào? Và tại sao ta lại ở đây? Ta chưa từng thấy một nơi như thế này bao giờ.

Ta đứng trước cánh cửa lọt vào tầm mắt. Đó là một cánh cửa tự động, nó nhẹ nhàng trượt sang ngang, hé lộ hành lang bên ngoài cũng lờ mờ tối. Những chiếc đèn đỏ chỉ chiếu sáng một cách hời hợt, nhưng ta chỉ cảm thấy chúng đang tạo nên một bầu không khí rùng rợn.

Không lẽ ở đây chẳng có ai sao? Hay ta thử gọi xem có ai không?

Không, đừng hoảng loạn. Hay đúng hơn là đừng vội vàng. Ta còn chưa biết đây là nơi nào. Thân phận của ta cũng chưa rõ, việc gọi ai đó quá nguy hiểm. Có thể đây là địa bàn của kẻ địch. Rõ ràng đây là một nơi bất thường, nên cẩn trọng đến mấy cũng không thừa. Trước tiên, hãy tìm lối ra.

Ta bắt đầu bước đi. Hành lang lạnh lẽo và cứng nhắc truyền tới cảm giác dưới chân trần. Sự u ám, không gian tĩnh mịch và tình cảnh cô độc một mình càng làm dấy lên nỗi bất an trong ta.

Đây rốt cuộc là nơi nào? Ta có cảm giác mơ hồ như một bệnh viện không người. Hay là một viện nghiên cứu?

Cứ thế bước đi, ta tìm thấy một cầu thang. Ta leo lên những bậc thang dẫn lên trên.

Đến cuối đường, một cánh cửa sắt đóng chặt như chắn ngang lối đi. Ta vươn tay tới nắm lấy tay nắm tròn, dồn lực vào cả hai tay.

Nó cứng, nhưng không đến mức không thể mở. Tiếng kẽo kẹt ma sát vang lên khi ta xoay tay nắm và mở cửa. Ánh sáng tràn vào nơi u ám này, ta mở cửa và bước ra ngoài.

「Đây là…」

Đó là sảnh của một bệnh viện hoặc viện nghiên cứu, đúng như ta đã nghĩ. Có quầy tiếp tân, ghế dài và cả những khu vực tập trung nhiều ghế sofa.

Tuy nhiên, nó không bình thường. Nó hoang tàn như một phế tích. Hầu hết các ô cửa kính đều vỡ nát, mảnh vỡ vương vãi khắp sàn. Ghế sofa cũng rách nát, sàn nhà bẩn thỉu vì lá khô và bụi bẩn từ bên ngoài tràn vào.

「Rốt cuộc là chuyện gì vậy?」

Ở đây không có ai. Chỉ có mình ta. Bên ngoài thì sao?

Ta chạy về phía lối ra. Nhìn kỹ thì cánh cửa ở đây cũng đã vỡ. Gần lối vào có một chỗ để dép, ta mượn một đôi từ đó và bước ra ngoài.

Bầu trời bị che phủ bởi những đám mây dày đặc, khiến thế giới chìm trong bóng tối. Trong sân giữa khu nhà, bồn hoa đã đổ nát, đất vương vãi khắp nơi.

Ta chạy mãi, chạy mãi, băng qua cánh cổng, rồi ra ngoài. Đứng giữa con đường lớn, nơi những dãy nhà cao tầng và cửa hàng san sát.

Ở đó, ta đã nhìn thấy thế giới.

Những chiếc xe bị bỏ hoang, kính chắn gió nứt nẻ như mạng nhện. Nhựa đường bị xói mòn hoặc nứt toác, cỏ dại mọc lên từ những khe hở. Kính các tòa nhà và cửa hàng đều vỡ, thậm chí có những nơi cả công trình đã sụp đổ.

Ta đứng sững lại. Một tờ báo bị gió cuốn tới vướng vào chân ta. Ta từ từ nhặt nó lên.

『Quỷ dữ xâm lược không ngừng. Kyushu thất thủ?』

Trên tiêu đề, dòng chữ ấy được viết bằng phông chữ lớn.

Ngày tháng là 14 tháng 12 năm 2036.

Nhìn thấy điều đó, bàn tay đang cầm tờ báo của ta rũ xuống. Sức lực như bị rút cạn, tờ báo theo gió bay đi mất.

Cảnh tượng trải dài trước mắt. Điều này không thể sai được.

「Tại sao…」

Tương lai mà chúng ta đã đến, một thế giới nơi nhân loại đã thất bại.

「Rốt cuộc là…」

Ta không hiểu gì cả. Tại sao ta lại ở đây? Không, tại sao ta lại ở thời đại này!?

Ta không biết. Cảm giác như bị bỏ lại ở một đất nước xa lạ. Nhưng ta chắc chắn đã biết và từng sống ở nơi này.

Trước tiên, hãy thu thập thông tin. Dù làm gì đi nữa, ta cũng biết quá ít.

Ta tiếp tục bước đi. Cẩn trọng hơn lúc nãy. Trong thị trấn đổ nát, không chỉ không có người, mà ngay cả chim chóc hay mèo cũng chẳng thấy bóng. Chỉ nghe thấy tiếng gió thổi thỉnh thoảng. Thật tĩnh lặng, hoang vắng và rùng rợn.

Không có dấu hiệu của con người. Hoàn toàn khác biệt so với quảng trường nhà ga từng đông đúc người qua lại, hay ngôi trường nơi ta nghe thấy tiếng nói chuyện của bạn bè trong lớp ở thế giới trước. Có gì đó không? Có gì đó không? Ta nhìn quanh với một tâm trạng cầu nguyện. Ai cũng được. Ta muốn thoát khỏi sự cô độc này.

Đang suy nghĩ như vậy, ta nghe thấy một tiếng động. Từ trong con hẻm nhỏ. Ta tiến lại gần góc tòa nhà và nhẹ nhàng nhìn vào bên trong.

Bên trong tối quá, không nhìn rõ. Nhưng có tiếng sột soạt. Ta nheo mắt cố gắng nhìn sâu hơn vào trong.

Khoảnh khắc ấy, một thứ gì đó lao vút ra khỏi bóng tối.

「Uwa!」

Đó là một con mèo. Nó lướt qua dưới chân ta rồi biến mất vào đâu đó.

「Đừng dọa ta chứ.」

Trong khoảnh khắc, ta cứ nghĩ mình bị tấn công. Thật là hết nói nổi. Đâu cần phải đột ngột chạy về phía ta như vậy chứ.

Cứ như thể nó đang cố gắng chạy trốn khỏi thứ gì đó.

「…………」

Ngay lập tức, cơ thể ta cứng đờ. Sau đó, tiếng bước chân vang lên từ trong con hẻm.

Thình thịch, thình thịch. Một âm thanh rõ ràng lớn vọng ra từ con hẻm, nỗi bất an và nhịp tim ta đập nhanh hơn.

Âm thanh càng lúc càng gần, và cuối cùng nó đã lộ rõ thân phận.

「Kishaaa!」

Một cơ thể khổng lồ cao gần hai mét. Một dị hình giống bọ ngựa với lớp da đen. Nó có cả hai chi trước như lưỡi hái và một cái đuôi sắc nhọn.

Quỷ dữ. Nó gào lên một tiếng chói tai, bắn nước dãi và nhìn chằm chằm vào ta. Kẻ hủy diệt nhân loại. Chúng ta đã bị thứ này đánh bại. Và giờ đây, nó đang ở ngay trước mắt ta.