Lucky Chance!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 1 - Chương 3: Trời mưa, Mèo con và Từ khóa may mắn

Chương 3: Trời mưa, Mèo con và Từ khóa may mắn

Tập 1 - Chương 3: Trời mưa, Mèo con và Từ khóa may mắn

Vào ngày này, như một thông lệ để các bạn cùng lớp bố thí đồ ăn trưa, Togami Masato lại bắt đầu công cuộc khất thực. Masato kính cẩn đặt chiếc bát chuyên dụng lên bàn, chắp tay thành khẩn:

「Nhờ lòng từ bi hỉ xả của chư vị, Togami Masato hôm nay mới có thể sống lay lắt qua ngày. Đa tạ các vị thí chủ, vô cùng đa tạ, xin hãy bố thí chút đồ ăn cho Togami Masato này với ạ! Làm ơn đi mà!」

Masato kêu gọi mọi người, bộ dạng vừa như đang gây quỹ từ thiện, lại vừa có nét giống đang vận động tranh cử.

Cậu cúi đầu, gập người thật sâu.

Ngay lập tức, có người hưởng ứng:

「Ồ ồ, người anh em, hôm nay trông cũng đầy sức sống đấy chứ. Để tôi cúng dường cái này trước nhé.」

Yamaguchi Ryoua, kẻ có biệt danh là "Hòa thượng", gắp một miếng cá hồi thả vào bát Masato.

「A, Hòa thượng, xin lỗi nhé, hôm qua đột nhiên lại bỏ về khỏi nhà cậu.」Masato áy náy nói.

「Ài, tôi hiểu cậu mà, chắc chắn là có nỗi khổ tâm khó nói. Đừng bận tâm, hoan nghênh cậu ghé chơi bất cứ lúc nào.」

Hòa thượng cười sảng khoái rồi rời đi. Tiếp theo là——

「Huynh đệ~ hôm qua không cho cậu tá túc ở nhà tôi được, ngại quá. Cái này cho cậu, tuy chẳng bõ bèn gì để đền bù đâu.」

Một người bạn thân khác trong lớp, Kirishima Touji, thả một cây xúc xích cay loại xịn vào bát của Masato.

「Đa tạ ông, vô cùng đa tạ thí chủ.」

Masato chắp tay cảm kích. Các nam sinh khác cũng lần lượt xúm lại, chia sẻ đồ ăn trong hộp cơm của mình. Trong nháy mắt, chiếc bát ăn xin đã đầy ắp các món sơn hào hải vị. Điều kỳ lạ là, phần lớn đám con trai này đều nháy mắt, giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ đồng chí hướng với Masato.

Đối mặt với những phản ứng này, Masato chỉ biết cười trừ.

Đúng lúc đó...

「...」

Masato bỗng cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo. Cậu ngẩng phắt đầu lên, bàng hoàng phát hiện sau lưng những nam sinh vừa hào phóng quyên góp, các nữ sinh lại đang xếp thành một hàng dài dằng dặc trước bàn cậu.

「Ha, ha ha.」

Masato toát mồ hôi hột.

「Bọn tôi... cũng được chứ?」

Nữ sinh đứng đầu hàng lên tiếng. Đó là Sano Natsumi, người được xem là "chị đại" của phe con gái trong lớp.

Sano Natsumi ném cho Masato một ánh nhìn sắc lẹm.

「Được, được chứ...」

Masato run rẩy đẩy cái bát về phía trước.

「...」

Cô nàng lẳng lặng ném xương cá vào trong bát.

「Xin, xin nương tay cho.」

Nữ sinh tiếp theo thả vào vỏ nhím biển, nhấn mạnh là chỉ có vỏ chứ không có chút thịt nào.

「Cái, cái này ăn được sao?」

Người kế tiếp tặng cậu một gói hút ẩm.

「Cái này tuyệt đối không ăn được mà!」

Sau đó là bình đựng nước tương hình con cá vàng, túi trà chưa pha, bùa cầu mẹ tròn con vuông, mảnh giấy nháp kịch bản hài... từng thứ từng thứ một bị ném vào bát của Masato.

Cái bát hoàn toàn biến thành bãi tập kết phế liệu.

「Toàn là những thứ không bỏ vào mồm được...」

Masato thút thít. Kể từ sau sự cố làm vỡ tường phòng thay đồ nữ, Masato luôn bị các nữ sinh coi như cái gai trong mắt, trong khi nam sinh lại tôn sùng cậu như anh hùng. Nhưng nói thật lòng, cậu chẳng thấy vui vẻ chút nào.

「Hu hu, thôi kệ, chuyện này cũng đành chịu thôi.」

Tuy trong bát liên tục bị tống vào mấy thứ tạp nham khó hiểu, nhưng dù sao chỉ cần lọc đống đó ra là có thể thưởng thức phần thức ăn của bọn con trai. Xét về khía cạnh nào đó, đây có lẽ cũng là chút "dịu dàng" sót lại của đám con gái, coi như một hình thức phản kháng và trừng phạt nho nhỏ vậy.

Ngay lúc này...

Masato bỗng trố mắt kinh ngạc. Cậu nhìn thấy Ninomiya Ryoko cũng đang đứng ở khoảng giữa hàng người. Chuyện này chưa từng có tiền lệ.

Cô ấy luôn cố tình tránh ánh mắt của cậu, nhưng giờ thì...?

「Hửm? Ơ?」

Masato nhất thời hoảng loạn chân tay. Ơ? Mình đã làm gì sao?

Tối qua cô ấy còn nói chuyện rất thân thiện với mình, thậm chí tin rằng chuyện đó chỉ là hiểu lầm cơ mà...

Trong lúc suy nghĩ miên man, hàng người đã ngày càng ngắn lại.

Masato bất giác ôm đầu, chuẩn bị đón nhận sự trừng phạt.

Ninomiya Ryoko tiến lại gần bàn của Masato, khẽ nói:

「Cho cậu này.」

Cô đặt một miếng trứng chiên vào bát, ngượng ngùng nói:

「Hôm qua, chuyện ở Pastel ấy... xin lỗi nhé.」

Ninomiya Ryoko xấu hổ đỏ bừng cả mặt, nhanh chóng quay người rời đi. Sau đó, các nữ sinh khác lần lượt bỏ vào bát những món đồ nhỏ như pin khô và cục tẩy mới tinh. Nhìn ở góc độ nào đó thì toàn là nhu yếu phẩm thiết thực, nhưng Masato chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.

Cậu chỉ ngẩn ngơ dõi theo bóng lưng Ninomiya Ryoko đang xa dần...

***

「Ngọt quá, ngon quá đi mất~」

Masato dọn sạch đống tạp nham bọn con gái ném vào, đặt lên một tấm vải sạch, rồi bắt đầu nhấm nháp thức ăn bọn con trai ban cho. Sau khi vị giác và dạ dày đã được thỏa mãn, cậu cẩn trọng cắn một miếng trứng chiên Ninomiya Ryoko tặng. Kết cấu xốp mềm, vị ngọt thanh tao, hương thơm đậm đà lan tỏa khắp khoang miệng trong tích tắc.

Masato lâng lâng như đi trên mây, tán thưởng:

「A, a a, trứng chiên ơi, để tôi làm cho em một bài thơ Haiku nhé: 『Trứng chiên tuyệt thế, a a trứng chiên tuyệt diệu, đúng là hảo trứng chiên.』」

Ở bên cạnh, Kichi đang lơ lửng giữa không trung, tò mò hỏi:

「Nè, Masato, trứng chiên thực sự ngon đến thế sao?」

Masato không trả lời, chỉ mải mê phồng má nhai, từ tốn tận hưởng hương vị nơi đầu lưỡi, rồi nở một nụ cười ngập tràn hạnh phúc.

「Phù, món trứng chiên này, được làm từ sự dịu dàng và tình yêu của Ninomiya-san đấy!」

「...」

Kichi làm vẻ mặt nghi hoặc, dường như cảm thấy đầu óc Masato có vấn đề. Nhưng Masato vẫn say sưa với miếng trứng chiên của mình, lẩm bẩm:

「Á~ Ninomiya-san tuyệt quá! Tuyệt vời ông mặt trời!」

Cho đến mẩu vụn cuối cùng, Masato vẫn giữ thái độ thưởng thức sùng kính, hoàn toàn gục ngã trước sự ngon lành của món trứng chiên, bộ dạng phục sát đất cứ như đang tôn thờ nữ thần Ninomiya Ryoko vậy. May mà trên sân thượng ngoài Kichi ra không còn ai khác, nếu không hành động kỳ quái này của Masato chắc chắn sẽ dọa người ta chạy mất dép.

Nhưng điều này cũng cho thấy Masato vui sướng đến nhường nào.

Các nữ sinh khác ném vào bát toàn những thứ kỳ quái, duy chỉ có Ninomiya Ryoko là trao cho cậu miếng trứng chiên ngon lành. Quan trọng hơn là, cô ấy tin lời cậu, tha thứ cho cậu. Sự ân cần này sưởi ấm trái tim Masato.

Đúng lúc này...

「...Masato, ngươi có hạnh phúc không?」

Kichi lấy ống tay áo che miệng, nghiêng đầu hỏi theo tư thế quen thuộc. Masato nghe vậy liền giơ ngón tay cái lên, thè lưỡi, trả lời với giọng điệu hưng phấn tột độ:

「Ồ~ Yeah! Hạnh phúc muốn chết luôn!」

Sau đó...

「...」

「A rế?」

「...」

「Hửm hửm? Này này?」

Nhìn kỹ lại, Kichi đã cứng đờ người.

「C, cô sao thế? Kichi?」

Masato lay vai Kichi, nhưng không có phản ứng.

「Nè, Kichi?」

Hai chân cô bé lơ lửng trên mặt đất, cơ thể dường như mất đi trọng lượng, mong manh như thể sắp bị gió thổi bay. Masato vội vàng túm lấy eo cô bé.

「Kichi, tỉnh táo lại đi! Rốt cuộc là bị làm sao?」

Kichi dường như biến thành một tờ giấy mỏng manh nhẹ bẫng, toàn thân mềm nhũn vô lực, đầu lắc lư trước sau. Một lúc sau, cô bé quay lại, với vẻ mặt bi tráng như tráng sĩ chặt tay, thốt ra một câu:

「Ta, cũng muốn làm trứng chiên.」

「Hả?」

「Ta nói, ta cũng muốn trứng chiên.」

Trong lòng Masato hiện lên hàng vạn dấu chấm hỏi. Cậu bỗng tưởng tượng ra cảnh Kichi không đập vỏ mà ném nguyên cả quả trứng vào chảo xào loạn xạ.

「T, tại sao? Sao tự nhiên lại muốn làm chuyện đó?」

「...Bởi vì trông ngươi có vẻ rất hạnh phúc.」

「?」

「Là Phúc Thần của ngươi, vậy mà lại hoàn toàn không nhận ra chuyện này... Ta hoàn toàn thua Ninomiya rồi.」

「C, cái gì?」

「Ta muốn làm cho ngươi được hạnh phúc!」

Kichi đột nhiên hét lớn.

「Cho nên ta cũng muốn làm trứng chiên! Ta đâu có biết là ngươi thích trứng chiên đến thế! Tại sao không nói cho ta biết? Tại sao? Nhìn bộ dạng này của ngươi, thì cũng ngang ngửa với mức độ ta thích bánh bao thịt còn gì!」

「Ơ, không phải, tôi cũng không phải là đặc biệt cuồng trứng chiên...」

「Nguy to rồi! Thế này không được! Cứ đà này thì vị trí Phúc Thần sẽ bị Ninomiya Ryoko cướp mất!」

「Hả!?」

「Không được! Phải làm sao đây? Ninomiya Ryoko chứ gì? Hay là ta biến thành Ninomiya Ryoko luôn nhé! Được không? Ta thấy không ổn lắm! Không phải ta muốn nói xấu gì đâu, nhưng cái sân bay này đâu có đùa được! Úi trời, ta đang nói cái gì thế này! Masato, không có ngực thì có lỗi sao!」

「Kichi.」

Masato nhẹ nhàng gõ lên đầu Kichi, ngăn cô bé nói tiếp.

「Yên tâm, Ninomiya sẽ không trở thành Phúc Thần của tôi đâu, cô cũng không cần thiết phải trở thành Ninomiya... Xem ra cô cũng giống tôi, dễ bị hoang tưởng nhỉ.」

Cậu vừa cười vừa nói, nhẹ nhàng bế bổng cơ thể Kichi lên để hai người giao tiếp bằng mắt, giống như đang nâng niu một chú mèo con vậy.

Masato nói với giọng điệu răn dạy:

「Tôi không phải vì thích trứng chiên mới vui mừng như thế đâu.」

「?」

Kichi nghiêng đầu, hoàn toàn mù tịt. Masato hắng giọng, giải thích:

「N, nói tóm lại là thế này nhé!」

Nói đoạn, Masato bỗng đỏ bừng mặt. Bị đôi mắt cực kỳ đặc biệt của Kichi nhìn chằm chằm, cậu lại thấy ngượng:

「Nói cách khác, là vì món trứng chiên đó do chính Ninomiya cố tình tặng cho tôi.」

Masato quay mặt sang một bên, không dám nhìn thẳng. Dù đối phương là Kichi thì lời thổ lộ này cũng khá là xấu hổ.

「Bởi vì người tặng là Ninomiya.」

「...」

Kichi im lặng, rồi lập tức đập tay vào lòng bàn tay một cái "Bộp".

「Ta hiểu rồi.」

「Th, thật á?」

「Ừm.」

Kichi tự tin đưa ra kết luận:

「Ý là, Ninomiya Ryoko làm trứng chiên rất giỏi, đúng không!」

Masato nghe xong suýt chút nữa ngã lăn ra đất. Xem ra cô bé vẫn chưa hiểu mô tê gì. Masato cười khổ, nhớ ra Kichi vốn dĩ không hiểu chuyện nam nữ. Tuổi tâm hồn của cô bé ngây thơ hơn vẻ bề ngoài rất nhiều, chắc hẳn không thể hiểu được tâm trạng nhảy cẫng lên vui sướng của con trai khi nhận được món ăn do cô gái mình thầm mến tự tay làm.

Lúc này, Masato chuyển đề tài.

「Quay lại chuyện trứng chiên... Kichi, cô chắc là không biết cách làm đâu nhỉ?」

「Đ, đâu có, ta biết mà.」

Kichi đang nằm gọn trong vòng tay Masato đảo mắt nhìn đi chỗ khác, xua tay phủ nhận. Masato cười nói:

「Vậy thì, đố cô một câu nhé~」

Masato thả Kichi xuống.

「Trình tự làm trứng chiên là gì?」

「Ơ, cái này...」

Kichi nỗ lực vắt óc suy nghĩ. Tuy thời gian sống nhờ ở trường học chỉ có một chút, nhưng cô bé vẫn luôn đứng sau lưng nhìn Masato nấu ăn.

「Đầu tiên là trứng, trứng gà.」

「Ừ ừ, rồi sao nữa?」

「Ch, chảo rán?」

「Ồ! Trúng phóc!」

Masato vỗ tay khen ngợi. Kichi đắc ý ưỡn ngực.

「Còn cần dầu salad nữa đúng không!」

「Ồ!」

Masato lộ vẻ thán phục. Có khi nào... trả lời đúng thật cũng nên?

「Đầu tiên cầm cái này thế này——」

Kichi làm động tác cầm quả trứng lên, đặt lên bệ bếp.

Sau đó giả vờ cầm chảo rán...

「Hây!」

Giáng một cú trời giáng xuống quả trứng ảo!

「!」

Masato kinh hãi trước hành động ngoài sức tưởng tượng này, trợn tròn mắt. Trong lúc Masato còn đang chết lặng, Kichi liên tục giơ chảo lên rồi đập xuống, bộ dạng như thể không đập nát quả trứng ảo ra cám thì thề không bỏ qua, càng quá đáng hơn là——

「Đổ dầu vào.」

Kichi làm động tác tưới dầu salad lên đống hỗn độn.

「Bật lửa!」

「Nhà bếp sẽ cháy rụi mất! Kichi, thế này đáng sợ quá đấy? Nhìn cô cứ như đang giết người xả giận ấy, cô có thù hằn gì với trứng gà à?」

「Thế này không đúng sao?」

「Hiện trường vụ án mạng và nấu ăn đương nhiên là khác nhau rồi!」

「Ưm.」

Kichi phồng má, ủ rũ hỏi:

「...Vậy là ta không thể làm cho ngươi hạnh phúc được sao?」

Masato nhìn Kichi đang ngước nhìn mình, lắc đầu cười nói:

「Không phải, không phải như cô nghĩ đâu.」

Cậu xoa đầu Kichi, nói:

「Kichi, cô không phải là cô ấy, không phải là bạn cùng lớp Ninomiya Ryoko của tôi. Cô là Phúc Thần mà, đúng không?」

「Ừm...」

「Cho nên cô chỉ cần dùng cách của cô làm tôi hạnh phúc là được rồi. Thật ra cô có tấm lòng này, tôi đã vui lắm rồi.」

「Chỉ có tấm lòng thì sao mà đủ được!」

Kichi lắc đầu thật mạnh, lại ngước lên nhìn chằm chằm Masato:

「...Dùng cách của ta để khiến ngươi hạnh phúc, như vậy thật sự được sao?」

「Đương nhiên.」

「Masato!」

Kichi vô cùng cảm động.

「Ngươi đúng là một 『người tốt』!」

「Ơ, ha ha, cảm ơn lời khen của cô.」

Kichi gật đầu cái rụp "Ừm ừm".

「Được! Vậy thì phải dùng chiêu 『Chiêu Tài』 (Mời gọi may mắn) thôi! Chỉ cần dùng được chiêu này, nhất định sẽ làm cho ngươi hạnh phúc hơn, mà cảm giác cũng giống Phúc Thần hơn!」

「『Chiêu Tài』... chính là chiêu mà nếu thành công thì rất tốt, còn nếu thất bại sẽ trở nên bất hạnh hơn ấy hả?」

Masato lo lắng hỏi. Kichi lắc đầu nguầy nguậy, đáp:

「Yên tâm, nếu không chọn mục tiêu, vòng tuần hoàn nhân quả sẽ không thay đổi, cho nên không liên quan đến thất bại hay thành công, may mắn và bất hạnh cũng sẽ không giáng xuống.」

「?」

「Tóm lại là, sẽ không có bất kỳ thay đổi nào xảy ra. Giờ thử xem nhé?」

「Hả? Oa!」

Masato hoảng hốt ôm đầu, Kichi tự mình niệm chú:

「『Masato, ban cho ngươi hạnh phúc!』」

Trong khoảnh khắc này——

「Ồ!」

Masato há hốc mồm nhìn mái tóc xám của Kichi trong nháy mắt phát ra ánh sáng vàng kim, tỏa ra xung quanh theo hình nan quạt giữa không trung.

Tuy nhiên...

「A rế?」

Những sợi tóc đang bay bổng bỗng nhiên như quả bóng xì hơi, dần dần rũ xuống, phai nhạt trở lại màu tóc ban đầu. Cảm giác này...

Giống như phóng tên lửa mà không đủ lực, bị tắt máy giữa đường.

Kichi thở dài một hơi nặng nề, bộ dạng mất hết uy nghiêm của Phúc Thần.

「Ừm, giống như thế đấy. Thật ra lần này cũng thất bại rồi... Ta không khóa mục tiêu cụ thể nào, nên chắc chẳng có chuyện gì xảy ra đâu nhỉ?」

Masato nhìn dáo dác xung quanh, lại nhìn bản thân. Xem ra đúng là không xảy ra chuyện gì, dù may mắn hay xui xẻo. Kichi giải thích:

「Lần trước lúc ngươi sắp ngã, mục tiêu được thiết lập vào hai việc là 『Masato sắp ngã』 và 『cứu giúp』, cho nên không bị ngã. Nhưng vì 『Từ khóa may mắn』 vẫn chưa hoàn chỉnh, nên mới sinh ra một loại bất hạnh khác. Đây đều là do vòng tuần hoàn nhân quả chảy ngược.」

「Ra là thế.」

「Yếu tố ảnh hưởng đến kết quả có rất nhiều loại, quy trình càng phức tạp, mục tiêu càng lớn, thì bất hạnh dội lại khi thất bại cũng càng lớn.」

Masato nuốt nước bọt cái "ực". Kichi tiếp tục nói:

「Cho nên trước khi tìm ra 『Từ khóa may mắn』 của ngươi, tốt nhất vẫn là đừng đặt mục tiêu khi sử dụng 『Chiêu Tài』 thì hơn. Nếu luyện tập trong tình trạng không đặt mục tiêu, ta nghĩ là hoàn toàn không có vấn đề gì.」

「Nè, 『Từ khóa may mắn』 không phải là cố định sao?」

「Không phải.」

Kichi lắc đầu đáp:

「Thứ mà ta cảm nhận được chính là 『Từ khóa may mắn』... hình như là thế.」

Masato nhíu mày, hỏi:

「...Thế nghĩa là sao?」

Câu trả lời của Kichi luôn rõ ràng và rành mạch, nhưng bây giờ lần đầu tiên cô bé lộ vẻ bối rối.

「Ta cũng không rõ lắm.」

Cô bé ngẩng đầu nhìn Masato:

「Ta cần phải tiến hành 『thao tác tìm kiếm mạch phát động năng lực』.」

「?」

「Nên hình dung thế nào nhỉ, chính là 『mối quan hệ tương đối giữa đối phương và bản thân』.」

「??」

「Ngay cả ta cũng chẳng hiểu mình đang nói cái gì nữa...」

Kichi xoa xoa các đầu ngón tay vào nhau, tỏ vẻ lúng túng.

「『Tóm lại là, cứ đi theo cảm giác là đúng』 đại loại thế.」

「???」

Masato càng nghe càng hồ đồ, Kichi dường như cũng không thể giải thích rõ ràng hơn được nữa.

「Ơ~ Câu nói này, là tiền bối hay ai đó bảo cô thế hả?」

Masato hỏi.

Kichi nghiêng đầu suy nghĩ...

「...」

...Sau đó gật đầu.

「Ừm, đúng là vậy.」

Masato khoanh tay trước ngực.

「Thế à~ Mấy cái chiêu thức không có câu thần chú cố định kiểu này, đúng là rắc rối thật đấy.」

「Nghe nói các Phúc Thần thâm niên hầu như có thể tìm ra câu thần chú chính xác trong nháy mắt, nhưng ta mới làm Phúc Thần chưa được bao lâu... A đúng rồi!」

Kichi bỗng đập tay cái "bộp", rồi nắm chặt nắm đấm, nhắm mắt lại hô to:

「『Masato, ngươi đúng là người tốt!』」

Masato trố mắt, không hiểu ra làm sao.

「Cái gì cơ?」

Mái tóc của Kichi trong nháy mắt lại bung tỏa ánh sáng vàng kim, một nguồn sức mạnh đang dần dần tập trung. Thế nhưng chỉ được vài giây, ánh sáng chói lòa bắt đầu mờ dần, những sợi tóc rũ xuống, sức mạnh tích tụ trên người cô bé cũng tan biến.

「Ưm.」

Kichi bĩu môi lẩm bẩm:

「Lại thất bại rồi... Thử nói thẳng cảm nhận về ngươi xem sao, nhưng vẫn không được.」

Cô bé nghiêng đầu suy tư:

「Ừm~~ Vẫn không đúng... Tưởng đúng mà lại sai, không phải câu này. Mặc dù cảm nhận của ta về ngươi đúng là như thế thật, nhưng đây không thể là 『Từ khóa may mắn』 được. Ừm, thật ra chính ta cũng cảm thấy vậy. Chắc chắn phải có câu nào đó thể hiện cảm xúc của ta mãnh liệt hơn mới đúng!... Nhưng ta vẫn không nghĩ ra, thật sốt ruột quá đi.」

Masato cười khổ:

「Cứ từ từ thôi, được không?」

Cậu hơi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Kichi:

「Vừa nãy chẳng phải đã nói rồi sao, có tấm lòng này của cô là tôi vui lắm rồi.」

Masato nở một nụ cười, lại xoa đầu cô bé.

「Ừ, ừm.」

Kichi ngượng ngùng đáp. Cô bé lấy ống tay áo che khóe miệng, trên mặt thoáng ửng hồng, thì thầm khe khẽ:

「Chính là cảm giác này nhỉ?」

「Hả?」

「Ta cũng không hiểu lắm, những lúc được ngươi xoa đầu...」

Kichi dường như muốn nói gì đó, nhưng lập tức nuốt lời vào trong.

「Được! Không hiểu!」

「Hả?」

「Vì không hiểu nên mới phải đi tìm hiểu, như thế sẽ hiểu thôi.」

「Nói lại lần nữa xem nào, hả?」

「『Về cơ bản, 『Từ khóa may mắn』 mang tính tương đối.』 —— Ta nghe người ta nói thế, cho nên cần phải có sự hiểu biết sâu sắc về đối tượng sử dụng.」

Kichi ngẩng đầu nhìn Masato, tuyên bố kết luận:

「Ta phải tìm hiểu ngươi, cho đến khi hoàn toàn hiểu rõ mới thôi! Như vậy sẽ hiểu ra thôi!」

「Cái gì?」

Masato lại ngơ ngác đáp lại một lần nữa.

Sau đó, Kichi thực sự bắt tay vào hành động. Giờ nghỉ trưa cô cứ bám theo Masato hỏi han liên tục, cứ như phóng viên đang phỏng vấn dồn dập vậy.

「Nói về chuyện lần trước dùng đồng xu năm yên thay cho linh phù ấy, lúc đó đồng xu biến mất tiêu, là sao vậy?」

Kiểu như thế——

「Hồi nhỏ, ngươi là đứa trẻ như thế nào?」

Hoặc như vầy——

「Tại sao lại thích ngực bự? (Nhìn thẳng lên)」

——Mấy câu hỏi đại loại như thế.

Về chuyện này, Masato kiên nhẫn trả lời từng câu một:

「Cái này à, ờ~ 『Ngũ Yên』 Thuật sư ấy mà... phải nói sao nhỉ? Thuật sư không trực tiếp sử dụng đồng xu, mà dùng ý niệm hoặc vận may trong đó làm chất xúc tác kích nổ. Tiền bạc luân chuyển qua lại ở nhân gian, linh khí của con người dần dần bám vào đồng xu, thứ tôi vận dụng chính là những linh khí này. Sau khi sử dụng xong, đồng xu năm yên sẽ quay trở về cội nguồn của vận may... hoặc là nói, đồng xu sẽ lặng lẽ quay về ví, túi tiền lẻ hay heo đất của ai đó chăng? ...Cơ mà tình trạng thực tế thế nào, nói thật là tôi chưa tận mắt chứng kiến bao giờ.」

Masato trả lời xong liền bồi thêm một câu:

「Hồi nhỏ của tôi á? Hừ hừ. Hừ hừ hừ hừ hừ hừ hừ...」

Đồng thời nhìn về phía xa xăm.

「Vẫn đen đủi lắm, y hệt như bây giờ vậy.」

Còn về câu hỏi tiếp theo...

「K, Kichi, cô giận à?」

「Ta không giận.」

「À, ài dà, nói sao đây nhỉ? Có thể coi là một sự lãng mạn của đàn ông đi! (Hê hê)」

「Ồ~? Vậy sao.」

「A, phản ứng lạnh nhạt quá đấy!」

Buổi phỏng vấn độc quyền của Masato cứ thế tiếp diễn vô cùng náo nhiệt, nhưng đôi khi cũng xuất hiện vài tiếng phản đối. Chẳng hạn như trước khi vào tiết năm, Masato đang định vào nhà vệ sinh nam để giải quyết nỗi buồn, Kichi lại cũng tò tò đi theo.

「Nè, bánh bao thịt và trứng chiên, ngươi thích cái nào hơn?」

「Tí nữa hãy hỏi! Tí nữa!」

Kichi cảm thấy không ổn liền vèo một cái xuyên tường chuồn thẳng. Đúng lúc này...

「Dô! Huynh đệ, sao thế? Một mình mà hét to thế.」

Đang đứng giải quyết nỗi buồn trước mặt Masato là người bạn cùng lớp, Kirishima Touji. Cậu ta chào hỏi Masato với vẻ thoải mái vui vẻ.

「Không có gì, không có gì đâu.」

Masato vừa nói, vừa đi đến vị trí bên cạnh Kirishima Touji.

「Ha ha, cậu vẫn là một tên lập dị như ngày nào.」

Kirishima Touji trêu chọc Masato, run cả vai lên cười. Cậu thiếu niên này có làn da nâu nhạt, hàm răng trắng bóng, và khuôn mặt nam tính cực kỳ sảng khoái, là bạn của Masato từ hồi cấp hai. Thái độ nói chuyện tuy có hơi cợt nhả, nhưng thực chất lại rất nhiệt tình giúp đỡ người khác, là một trang hảo hán biết nghĩ cho bạn bè.

Sở thích của cậu ta là kết bạn với con gái.

Thực tế thì, dung mạo của cậu ta quả thực có thể thu hút không ít vận đào hoa, nhưng mà...

「À đúng rồi, người anh em tốt của tôi!」

Kirishima Touji hỏi bâng quơ.

「Chuyện gì?」

「Về chuyện của Ninomiya-san ấy, cậu biết chưa?」

Masato cảm thấy tim mình thót lên một cái thật mạnh.

「C, cái gì? Ninomiya-san sao cơ?」

Kirishima Touji liếc xéo Masato một cái, lại hỏi:

「Tôi bảo cậu đấy, đã làm chuyện tốt gì rồi hả?」

「Hả, hả cái gì? Ông đang nói gì thế?」

「Sano Natsumi-san bảo với tôi, nói là Ninomiya-san bênh vực cậu ra mặt luôn đấy. Cô ấy bảo 『Togami-kun vì lý do nào đó, mới cực chẳng đã phải làm như vậy, xin mọi người hãy tha thứ cho cậu ấy.』 Sano-san tuy là chị đại của đám con gái trong lớp, nhưng cũng khá biết điều. Quan trọng hơn là, Sano-san cực kỳ nể phục Ninomiya-san.」

Thình thịch, thình thịch. Masato chỉ cảm thấy tim đập thình thịch liên hồi.

「Cho nên ấy, bọn con gái khác nhìn thì có vẻ vẫn đang giận, nhưng quá nửa là giả vờ cho vui thôi, vì Ninomiya ngoan hiền đã nói đỡ cho cậu rồi, mọi người cũng đành phải chấp nhận thôi. Tôi thấy cậu sắp được ân xá rồi đấy?」

A a~

Masato được bao bọc bởi niềm hạnh phúc, say sưa ngước nhìn trần nhà.

Có điều khóa quần của cậu vẫn đang mở toang, trong lòng toàn nghĩ về người trong mộng.

Ninomiya-san, đúng là một cô gái tốt mà—

Ở bên cạnh, Kirishima Touji quay sang chất vấn Masato:

「Nè, cậu khai thật đi! Giữa cậu và Ninomiya-san, có phải đã xảy ra chuyện tốt gì rồi không?」

「L, làm gì có chứ! Không thể nào đâu!」

Masato lắc đầu nguầy nguậy phủ nhận. Touji cười khẩy hì hì hai tiếng.

「Thì đấy~ Cỡ nhát gan như cậu, tuyệt đối không bao giờ xảy ra chuyện đó đâu. Ninomiya-san chỉ là thương hại cậu thôi.」

「...」

「Chắc chắn là vì Ninomiya-san có tấm lòng lương thiện, mới nói đỡ cho cậu thôi.」

「...」

「Cơ mà, Ninomiya-san đúng là dễ thương quá đi~ Xinh đẹp thế kia mà lại chẳng hề kiêu căng.」

「Ê ê, tôi bảo này Touji?」

Masato vừa đi vệ sinh, vừa lo lắng nhìn thằng bạn thân. Cậu thấy Kirishima Touji đang khom người về phía trước, lẩm bẩm trong miệng, dần dần chìm đắm vào thế giới riêng.

「Cho dù chỉ là thương hại, thì vẫn khiến người ta ghen tị chết đi được. Người anh em tốt của tôi ơi, điều này chứng tỏ Ninomiya-san đã chú ý đến cậu rồi đấy. À còn nữa, chuyện tối qua cậu có muốn nghe tôi kể không? Đêm qua cho mấy cô ả kia ở nhờ nhà, thậm chí không tiếc từ chối lời thỉnh cầu của cậu, kết quả cậu biết không—— tôi lần đầu tiên gặp phải chuyện này, từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ mới thấy—— bọn họ lại là 『nữ quái siêu trộm』... Sáng tôi tỉnh dậy, đồ đạc trong nhà bị khuân đi sạch.」

Masato nghe mà toát mồ hôi lạnh.

「N, nữ quái siêu trộm?」

「Phải đấy, còn để lại mảnh giấy ghi 『Người xuyên qua màn đêm đô thị kính bút』 nữa chứ. Cô ả quen lần trước thì có sở thích phóng hỏa, lơ là một chút là định đốt nhà tôi; cô em tây nhìn có vẻ trí thức lần trước nữa, thực tế không biết là gián điệp hay cái gì, hại tôi bị công an theo dõi; lần trước nữa thì là một bà già khai gian 40 tuổi; trước nữa là một cô bé nhìn có vẻ bình thường, cảm giác khá ổn, nhưng chẳng bao lâu sau tôi bị xe tải tông bay, bị cuốn vào giao dịch của xã hội đen, bị cục quản lý xuất nhập cảnh giam giữ, rốt cuộc còn bị cô ta đá... Cũng phải thôi, dù sao tôi chưa bao giờ đến được chỗ hẹn hò suôn sẻ cả, chuyện này cũng đành chịu thôi.」

Kết bạn với con gái —— đây chính là sở thích của Kirishima Touji.

Nhưng vấn đề lớn nhất nằm ở chỗ——

「Phải nói là như mọi khi nhỉ, đúng là bi tráng thật...」

Vận may với phụ nữ của Kirishima Touji tệ hại không tả nổi.

Chỉ riêng điểm vận may với phụ nữ cực kém này, mức độ của nó có thể nói là vượt xa Masato!

「Hu hu...」

Kirishima Touji giật giật hai vai, rồi...

「Tôi rốt cuộc đã làm sai cái gì chứ~~!」

Sau một hồi gào thét, Kirishima Touji kiệt sức ngã về phía trước, úp mặt xuống sàn nhà. Masato thấy vậy liền dời mắt đi, không nỡ nhìn tiếp nữa. Hai người này, quả đúng là bạn thân nối khố từ hồi cấp hai...

***

Rửa tay xong, Touji bảo phải về lớp lấy đồ nên đi trước. Masato bước ra khỏi nhà vệ sinh, nhìn dáo dác xung quanh.

「Kichi?」

Phúc Thần của Masato chắc đang lảng vảng đâu đó quanh đây, nhưng lúc này lại không thấy tăm hơi. Chẳng bao lâu sau, thay vào đó là——

「A, Togami-kun.」

Ninomiya Ryoko xuất hiện. Tim Masato đập thình thịch, chỉ thấy khô cả cổ họng.

「N, Ninomiya-san, trùng hợp ghê.」

「Đ, đúng vậy.」

Nhịp tim của Masato còn kịch liệt hơn cả lúc nhận được trứng chiên ban nãy. Không biết có phải vì cũng cảm thấy ngại ngùng không, Ninomiya Ryoko lúng túng, gật đầu cái rồi định đi qua. Nhưng Masato vẫn lấy hết can đảm chào hỏi:

「M, mình bảo cậu cái này nhé, trứng chiên ngon lắm, cảm ơn cậu!」

Ninomiya Ryoko lộ ra biểu cảm phức tạp, vừa vui mừng, lại vừa như e thẹn đứng chôn chân tại chỗ.

Masato tranh thủ cơ hội vòng ra trước mặt Ninomiya Ryoko, nỗ lực giải thích:

「Tỷ lệ mặn ngọt vừa vặn, thực sự rất tuyệt. Là cậu làm sao?」

「L, là vậy đó. Cơ bản là cơm hộp của mình đều là tự làm... Hợp khẩu vị của cậu chứ?」

「Tuyệt lắm~ Quá xá ngon luôn~!」

Ninomiya Ryoko đỏ bừng mặt.

「C, cảm ơn lời khen của cậu. Ờm, Togami-kun, mình——」

Masato cố hết sức truyền đạt lòng biết ơn, không thể kiềm chế được.

「Còn nữa, nghe nói cậu đi khắp nơi biện hộ cho mình? Cảm ơn cậu nhiều lắm!」

「Đ, đừng nói thế, có gì đâu.」

Má Ninomiya Ryoko lại ửng hồng, cúi đầu không nói.

Masato tưởng cô chỉ khiêm tốn, liền nói tiếp:

「Thật ra không sao đâu, Sano-san chỉ muốn trừng phạt mình chút xíu thôi, nói đỡ cho mình sẽ khiến lập trường của cậu khó xử lắm đúng không.」

「Ừm~」

「Hả? Sao cơ?」

「C, cái đó, Togami-kun, chuyện đó thực sự không có gì đâu.」

Ninomiya Ryoko xấu hổ đến cực điểm, mặt đỏ bừng. Cô co rúm vai lại, dùng giọng nói nhỏ như muỗi kêu:

「Thật ra mình...」

Cô lúng túng do dự, không biết có nên nói hay không.

「?」

「Đang định đi vệ sinh.」

「!」

Masato quay phắt đầu lại, rồi...

「Ú òa a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a!」

Masato phát hiện mình đang chặn ngay lối vào nhà vệ sinh nữ, không nói hai lời lập tức nhảy sang một bên. Nhìn tình hình này, cậu đã chặn đường Ninomiya Ryoko đang định giải quyết nỗi buồn.

「X, xin lỗi! Xin lỗi!」

Masato vội vàng cúi đầu tạ lỗi. Ninomiya Ryoko ngại ngùng cúi đầu đáp lại, rảo bước đi vào nhà vệ sinh nữ.

Vội vàng chuồn khỏi hiện trường, Masato bất giác thở dài thườn thượt:

「Lại hỏng bét rồi~~!」

***

Ở một bên khác, Kichi đang lơ lửng gần trần nhà trong phòng Hiệu trưởng. Hiệu trưởng Samon Tokijirou đang ngồi trên chiếc ghế ngay bên dưới cô bé, hai chân gác thoải mái lên bàn.

「Tóm lại, cưng đến đây để hỏi ta về chuyện của bé Masato, đúng không?」

Ông ta hỏi Kichi như vậy.

Hiệu trưởng đặt chiếc mũ Borsalino mà bình thường ở trong nhà ông cũng đội lên ngực, hai tay đan vào nhau dưới mũ, hai chân khẽ vắt chéo. Tư thế tao nhã như một quý tộc, cũng giống như trùm Mafia đang tận hưởng kỳ nghỉ ở Corsica.

「Đúng vậy.」

Kichi gật đầu.

Cô bé nhìn xuống Hiệu trưởng, giống như con mèo con đang từ trên cao dòm ngó động tĩnh bên dưới.

「Ngươi chắc chắn rất hiểu Masato, nên ta muốn tranh thủ lúc hắn đi vệ sinh để hỏi ngươi cho ra nhẽ. Có thể cho ta biết không?」

「Hưm~」

Hiệu trưởng cố tình nhíu mày.

「Nhưng mà nè, Kichi, chuyện này phải được chính chủ đồng ý mới được nha.」

「Đồng ý?」

「Ai cũng có bí mật mà, không được người ta cho phép mà nói ra, là phản bội người ta đó nha.」

「Bí mật?」

Kichi tỏ ra khá hứng thú.

「Masato có bí mật sao?」

「Đó là đương nhiên rồi.」

Hiệu trưởng cố nhịn cười, nói với vẻ nghiêm trọng:

「Ví dụ như là, xem Sumo sẽ hưng phấn bất thường, hay liếm sáo dọc của bạn nữ chẳng hạn... Ái chà, ghét ghê! Người ta lỡ mồm nói ra mất tiêu rồi!」

Ông ta cố tình làm động tác hoảng hốt che miệng. Kichi gật gù:

「Ra là thế, đúng là sở thích kỳ quặc thật.」

「A ha ha ha ha! Đùa thôi mà!」

Hiệu trưởng không nhịn được cười nữa, cười phá lên. Ông ta đứng dậy, dang rộng hai tay:

「Kichi, lại đây nào.」

Ông ta nở nụ cười, ra hiệu bảo cô bé lại gần. Khoảnh khắc Kichi ngoan ngoãn từ trần nhà bay xuống, Hiệu trưởng nhanh chóng tóm lấy cơ thể cô bé.

Kichi khua chân múa tay loạn xạ, nhưng Hiệu trưởng lại ôm cô bé chặt hơn, cọ cọ vào má cô:

「Ưm~ Đúng là dễ thương quá đi mất. Vì muốn Masato hạnh phúc hơn mà tìm cách hiểu rõ nó hơn, tinh thần thật đáng khen ngợi nha!」

「Râu chọc vào! Đau chết mất thôi!」

「Đừng ồn, im lặng nào! Người ta đang cưng chiều nhóc đấy, ngoan ngoãn nghe lời đi!」

「Có mùi gì đó! Mùi lạ lắm!」

「Vô lễ! Đây là nước hoa, là nước hoa đấy! Kichi, nghe cho rõ nè! Nhóc muốn Masato được hạnh phúc đúng không? Ta sẽ chỉ cho nhóc vài cách hay ho, tuyệt chiêu khiến mọi gã đàn ông đều cảm thấy hạnh phúc!」

Kichi bỗng ngừng giãy giụa, dè dặt hỏi:

「...Thật sao?」

Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Kichi đang ngước nhìn mình, Hiệu trưởng cười:

「Thật, cứ giao cho ta.」

Hiệu trưởng vỗ vỗ ngực.

***

Ngày hôm nay đối với Kichi mà nói chẳng có gì đặc biệt, nhưng đối với Masato lại là một ngày bất hạnh. Nguyên nhân là do lúc đó Hiệu trưởng đang rảnh rỗi không có việc gì làm...

Sau giờ học, Kichi vẫn chưa quay về. Masato đành phải một mình trở về chỗ ở bên ngoài trường (cái lều), nằm dài trên giường.

「Phù~ Hôm nay cũng xảy ra không ít chuyện nhỉ.」

Cậu nhớ lại chuyện lúc nãy gặp Ninomiya Ryoko và Kirishima Touji. Lại nghĩ đến——

「...Kichi rốt cuộc đi đâu rồi nhỉ?」

Cứ tưởng Kichi đã về trước rồi, không ngờ trong lều vẫn chẳng thấy tăm hơi...

「Lát nữa ra ngoài tìm cô ấy vậy?」

Masato lộ vẻ lo lắng như mèo cưng đi lạc. Cô bé vẫn chưa quen đường sá quanh đây, có lẽ đã bị lạc đường, đang cảm thấy hoang mang lo sợ.

Trong đầu cậu dần hiện lên vẻ mặt sợ sệt bất an của Kichi.

Thực sự khiến người ta lo lắng.

Đừng đợi nữa, giờ đi tìm ngay thôi...

Khi Masato đang định đứng dậy thì——

Bịch.

Bên ngoài truyền đến tiếng động.

Đó là tiếng đặt một vật thể lớn nào đó xuống đất. Tiếp theo, cậu lại nghe thấy tiếng bước chân sột soạt dần xa, và tiếng cười khúc khích "hehe" đầy ám muội.

「Hửm? Cái gì thế?」

Masato kéo khóa cửa lều, ngó ra ngoài.

Kết quả...

「...Hửm? Hiệu trưởng?」

Trong ánh hoàng hôn chập choạng, cậu nhìn thấy Hiệu trưởng đang dần biến mất ở phía bên kia khu rừng. Lúc này Hiệu trưởng quay đầu lại nhìn, lấy tay che miệng, phát ra tiếng cười "ưm hơ" kinh tởm.

「Hự!」

Masato bất giác rùng mình.

「C, cái thứ quỷ gì vậy?」

Tiếp đó cậu chuyển tầm mắt xuống chân, trước mắt sừng sững một hộp quà khổng lồ nặng trịch.

「Ông đừng có đi vội! Cái này là cái gì?」

Masato khum tay quanh miệng làm loa, gọi to Hiệu trưởng, nhưng không có hồi đáp.

「Hiệu trưởng! Này, ê! Ông chú!」

Xem ra ông ta sẽ không quay lại đâu.

Masato thở dài, đối diện lại với cái hộp đó. Hộp quà khổng lồ có vẻ khá nặng, trên nắp còn thắt một cái nơ đỏ đẹp đẽ.

Trong cái nơ có kẹp một tấm thiệp nhỏ.

Masato nhăn mặt, rút tấm thiệp ra.

Mở ra xem:

「Tặng cho cưng đấy~ Samon Tokijirou」

Trên đó viết như vậy. Masato nhíu mày theo phản xạ, vo viên tấm thiệp lại, do dự xem có nên vứt món quà to đùng này ra bãi rác không.

Cái lão Hiệu trưởng đó mà tặng không thứ gì tốt lành sao? Không đời nào!

Cho dù có thật đi nữa, cũng tuyệt đối sẽ không gói ghém đẹp đẽ thế này!

Trước khi bị cuốn vào rắc rối khó hiểu nào đó, nhất định phải tìm cách... Trong lúc Masato đang suy nghĩ cách thoát thân, cậu nhìn thấy trên tấm thiệp còn viết thêm:

「Tái bút: Phải vào phòng mới được mở nha. Không mở là bắn bỏ đấy!」

Masato đành bất lực khiêng hộp quà lên, mang vào trong lều. Cậu đóng chặt cửa lều để đề phòng vạn nhất.

「Thật là... lão Hiệu trưởng đó, đôi khi cứ làm người ta chẳng hiểu ra làm sao.」

Cậu tháo nơ, nơm nớp lo sợ mở nắp hộp.

「Hy vọng không phải là bom...」

Thực ra, cậu có một nửa tâm trạng thực sự nghĩ như vậy. Sau đó——

「Hả?」

「Pặc~!」

Đột nhiên có cái gì đó nhảy ra từ trong hộp quà.

「Hự á!」

Masato phát ra tiếng kêu quái dị, ngã phịch xuống đất.

「Oa a a a a a a a a a a a!」

Vật thể đó nhảy bổ vào người Masato đang ngỡ ngàng.

「『Em chính là quà tặng đây, cưng à.』」

Món quà vòng hai tay ôm chặt cổ Masato, thì thầm vào tai cậu:

「『Hãy ăn em đi, phải nhấm nháp thật kỹ lưỡng đó nha~』」

Nghe ngữ điệu thì rõ ràng là kiểu không hiểu ý nghĩa nhưng cứ đọc vẹt theo. Đợi đến khi Masato nhìn rõ khuôn mặt đối phương, không kìm được thất thanh kêu lên:

「K, Kichi?」

Món quà này chính là vị Phúc Thần vừa mới chơi trò mất tích——Kichi.

Masato nhìn đến ngẩn người.

Kichi quay về giọng điệu bình thường, ngước nhìn cậu.

「Masato, cảm giác thế nào? Hạnh phúc không?」

Cô bé nhẹ nhàng ngồi lên đùi Masato, hai tay vòng qua cổ cậu. Masato hét lên quái dị hỏi:

「C, cô ăn mặc kiểu gì thế này?」

Kể từ khi quen biết, trên người Kichi luôn là bộ trang phục kỳ lạ với ống tay dài thượt vướng víu. Giờ đây cô bé lại mặc một bộ đồ hiện đại——áo nữ tính tông màu xanh lam, váy ngắn mini, và tất ngắn học sinh gấp nếp.

Mái tóc xám tro bình thường cứ để xõa tùy ý sau lưng, giờ lại được chải chuốt gọn gàng, trên đỉnh đầu còn thắt một dải ruy băng đỏ.

Hơn nữa——

「K, kỳ lạ?」

Masato chọc chọc mấy cái vào lưng Kichi, xác nhận xúc cảm.

「C, chẳng lẽ cô bây giờ có thực thể?」

Kichi luôn xuất hiện dưới dạng linh thể, mắt thường người phàm không thể nhìn thấy. Masato tuy nhìn thấy và sờ được, nhưng xúc cảm lại trơn tuột và lạnh lẽo.

Nhưng bây giờ...

Cậu không tự chủ được mà đỏ mặt.

Kichi hiện tại chân thực như vẻ bề ngoài, cơ thể có trọng lượng, hơn nữa độ mềm cứng vừa phải. Từ đầu gối có thể cảm nhận được xúc cảm trơn mượt như lụa của đùi cô bé, đôi bàn tay thon nhỏ áp sát vào cổ cậu. Hơi thở ngọt ngào của cô bé phả vào tai Masato, còn thoang thoảng mùi hương con gái thơm phức.

「Á á, oa!」

Masato bối rối ngã ngửa ra sau, còn Kichi thì vẫn ngồi trên đùi cậu, hơi nghiêng đầu.

「Ô, ô qua!」

Masato liên tục kêu lên kinh ngạc, chẳng ai hiểu cậu đang kêu cái gì. Dù sao chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cậu, khiến cậu hoảng hốt luống cuống, khó giấu được sự dao động.

Đúng vậy!

Đứa trẻ này quả thực là "con gái" không sai.

「Thế nào?」

Kichi nghiêng đầu, lại siết chặt đôi tay đang vòng qua cổ hơn nữa. Masato cảm thấy đôi gò bồng đảo đang khẳng định sự tồn tại lại càng áp sát hơn.

Masato lại hét lên thảm thiết.

「Á á!」

「Ư~m, phản ứng thế này được coi là hạnh phúc không nhỉ?」

Kichi nghiêm túc suy nghĩ, đập tay vào lòng bàn tay cái bộp, nói:

「Được rồi, thực hiện tác chiến giai đoạn hai.」

Cô bé đứng dậy, dùng đôi mắt long lanh ngước nhìn Masato.

「『Anh hai, trừng phạt đứa em gái không nghe lời này đi, anh muốn làm gì cũng được.』」

Vẫn là ngữ điệu đều đều như tụng kinh, vừa nói hai tay còn vừa nhẹ nhàng vén váy lên. Đôi chân trắng nõn thon thả của cô bé lộ ra không sót chỗ nào, và sâu bên trong nữa là chiếc quần lót sọc xanh trắng...

「Oa~~~~!」

Masato hoảng hốt thẳng lưng dậy, xua tay kháng cự.

「Cô đang làm cái gì thế? Làm cái trò gì thế?」

Masato hỗn loạn đến cực điểm, lôi cả giọng nhà quê ra. Kichi lộ vẻ bối rối:

「Ta chỉ muốn làm cho ngươi hạnh phúc thôi mà.」

「Không được! Không được làm chuyện này!」

Cậu dốc hết sức lực hét lên.

「Mấy cái trò này, rốt cuộc là ai dạy cô...」

Lời vừa nói xong, Masato lập tức nhớ lại lão Hiệu trưởng vừa rời đi với nụ cười quỷ dị ban nãy, tức thì tay chân rụng rời.

「Hóa ra là lão già đó...」

Mặc dù trên người đang mặc chiếc áo không tay mát mẻ, Kichi vẫn không bỏ thói quen mỗi khi thắc mắc. Cô bé lấy tay che miệng, nhìn xuống Masato.

Bộ đồ này, chắc chắn là Hiệu trưởng đưa cho cô bé.

「Kichi, nghe cho rõ này.」

Masato vẫy tay, ra hiệu bảo cô bé lại gần. Kichi vội vàng đến bên cạnh cậu.

「Tôi bảo cô này...」

Masato vừa nói, vừa đặt tay lên vai Kichi. Nên mở lời thế nào đây? Cậu nhìn chằm chằm vào đôi mắt tỏa ra ánh sáng kỳ lạ của Kichi——

「Phụt.」

Masato không nhịn được cười khổ. Kichi đang toàn tâm toàn ý nhìn Masato, dường như đang đoán xem cậu có đạt được hạnh phúc hay chưa.

Biểu cảm của cô bé cực kỳ nghiêm túc, muốn nhìn thấu tâm tư của Masato.

「Kichi, điều đầu tiên tôi muốn nói là, cô mặc thế này rất đẹp, ừm.」

Masato mở đầu bằng câu này trước. Phải rồi, cô bé này quả thực vẫn là một đứa trẻ, ngay cả lời mình nói ra mang hàm ý gì, bản thân cũng không biết.

「Đẹp?」

Kichi nghiêng đầu hỏi, Masato thấy vậy liền cười, xoa đầu cô bé nói:

「Cô rất dễ thương. Lão già đó tuy ngốc, nhưng gu thẩm mỹ của người đồng tính quả nhiên khác biệt, rất biết chọn quần áo.」

Chắc chắn là vậy.

Ngoài mục đích trêu chọc Masato, giết thời gian ra, nói cho hay ho thì Hiệu trưởng hẳn là đang tận hưởng niềm vui khi cải tạo lột xác và tặng quần áo mới cho Kichi đi.

「Dễ thương?」

Kichi trố mắt kinh ngạc.

「Ngươi nói ta sao?」

Cô bé chỉ vào mình, vẻ mặt không dám tin. Masato cười cười, gật đầu, kết quả——

「!」

Kichi bỗng co rúm người lại.

Sau đó với tốc độ nhanh đến mức Masato cũng phải giật mình, trong nháy mắt đỏ bừng mặt.

「L, lần đầu tiên có người nói ta như vậy. Ơ? C, cái gì thế này? Lạ quá?」

Cô bé hoảng hốt đứng dậy, dường như có chút rối loạn.

「Masato! L, làm sao đây! Ta vui quá!」

「A, ha ha, thế à?」

「M, Masato! Ngươi gian lắm! Ta vui quá, người cứ run lên này! Ta muốn nhảy múa quá!」

Kichi vừa nói vừa thả lỏng người nhẹ bẫng, nhảy điệu nhảy giống như điệu Hula. Như trẻ mẫu giáo múa hát, chân trái chân phải lần lượt chấm về phía trước, rồi xoay một vòng.

Masato càng nhìn càng thấy thú vị.

「Dễ thương là dễ thương chứ sao, Kichi, cô mặc thế này thực sự rất dễ thương!」

「~~~~~~!」

Niềm vui sướng của Kichi bùng nổ đến cực điểm, kích động khua tay múa chân, hét lớn:

「Masato!」

Cô bé lao vào lòng Masato.

「Không biết tại sao, nhưng ta thực sự rất vui! Vui đến mức muốn nhảy múa, muốn ôm lấy ngươi!」

Kichi áp má vào mặt Masato, dính chặt lấy cậu. Masato cười bẽn lẽn.

Sau đó, Kichi cứ quấn lấy Masato thân thiết. Cô bé vô cảm sờ sờ Masato, cọ cọ đầu vào cậu, hoặc dựa lưng vào hai đầu gối cậu, tạo nên một khung cảnh thú vị.

「Phù, người Masato dày dặn, thích thật đấy!」

Cô bé nói như vậy.

Diễn tả cảm giác này thế nào nhỉ...

Giống như mèo cưng dùng cơ thể để bày tỏ niềm vui vậy.

Còn Masato đã dần quen, tỏ ra thoải mái hơn nhiều. Kichi quả thực là một mỹ thiếu nữ "hàng thật giá thật", dáng người đáng yêu quyến rũ, nhưng bên trong lại ngây thơ như mèo con. Chỉ cần coi cô bé là con mèo con đang kêu meo meo làm nũng, thì chẳng có gì phải bận tâm cả.

Nhắc đến chuyện này, cậu cũng vừa mới nuôi một con mèo hoang nhỏ——mặc dù chỉ trong thời gian cực ngắn. Masato xoa đầu Kichi đang không ngừng làm nũng, nói:

「Rồi thì, Kichi...」

Masato đi vào chủ đề chính. Cậu bế bổng Kichi lên, để cô bé ngồi xuống.

「Quay lại chuyện lúc nãy nhé, hành động đó của cô... ờ~ mấy lời khiêu khích kiểu đó, không được nói trước mặt con trai đâu, biết chưa?」

「Nhưng mà cái sinh vật kỳ lạ đó bảo là, làm như thế đàn ông ai cũng sẽ vui hết.」

Kichi nghiêng đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Bộ dạng đáng ghét của Hiệu trưởng đang ôm bụng cười lăn lộn trên đất dường như hiện ra ngay trước mắt. Masato bất giác lấy một tay che mặt, thở dài thườn thượt.

「Cái lão già đó, lát nữa tôi sẽ xử đẹp ông ta. Tôi bảo cô này, mấy hành động đó ấy, ờ... đúng rồi.」

Cậu đập tay vào lòng bàn tay một cái, nghĩ ra cách giải thích xác đáng hơn.

「Mấy hành động đó phải tùy tình huống. Chỉ có người yêu mới được nói mấy lời đó thôi.」

「?」

「Nói cách khác, tôi và cô không phải là người yêu, cho nên tôi sẽ không cảm thấy hạnh phúc.」

「Ồ~」

Kichi gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu khá rõ.

「Tóm lại, sự kết hợp giữa Phúc Thần và người bị ám, là không được chứ gì?」

「Đúng, nói chung là như vậy.」

「Ta hiểu rồi.」

Kichi sảng khoái đồng ý với cách giải thích này, nhưng lập tức lại hỏi:

「Nh, nhưng mà bộ đồ này, ta có thể tiếp tục mặc nó không?」

Cô bé lo lắng ngước nhìn Masato. Masato cười:

「Đương nhiên không sao rồi. Nếu tôi có tiền, còn muốn mua quần áo cho cô nữa kia... Ơ? Kichi, bộ đồ cũ đâu rồi?」

Cậu hỏi Kichi.

「Vẫn còn đây.」

Kichi đáp ngay lập tức. Masato nhìn quanh...

「Hả? Ở đâu?」

Cô bé đáp với vẻ hơi thích thú:

「Đó là Linh y của ta, khi linh thể hóa tự nhiên sẽ biến thành bộ trang phục đó. Mặc bộ đồ này tuy chưa đến mức không thể linh thể hóa, nhưng khi sử dụng sức mạnh thì hơi bất tiện.」

「Ồ ồ, ra là thế... Tôi xác nhận lại lần nữa, cô bây giờ là thực thể đúng không?」

Kichi gật đầu.

「Bởi vì sinh vật kỳ lạ đó bảo 『Làm thế này, chắc chắn sẽ mê hoặc bé Masato chết đứ đừ』!」

「Ai làm ơn bịt miệng lão già đó lại giùm cái đi? Thật là.」

「Nhưng mà ta mới chỉ thử thực thể hóa vài lần thôi... Có chỗ nào không ổn sao?」

Kichi đứng dậy, xoay một vòng.

「Không có, hoàn toàn không có.」

「Ưm, cơ thể nặng nề, bụng cũng đói, hơn nữa——」

Cô bé ngửi ngửi cơ thể mình.

「...Hình như có mùi gì đó?」

「Nhắc mới nhớ——」

Masato nhớ lại chuyện lúc đầu.

Kichi sau khi đến bên cạnh cậu chưa từng tắm bao giờ, có lẽ vì liên tục thực thể hóa, cho nên Masato vẫn luôn không để ý đến điểm này.

Trên người cô bé quả thực có một mùi giống như phấn nền. Masato cảm thấy đó là một mùi hương con gái ngọt ngào khiến người ta đứng ngồi không yên.

「Hưm~」

Masato lẩm bẩm trong miệng. Để một mỹ thiếu nữ tuyệt trần trong không gian chật hẹp để lộ cặp đùi và cánh tay trắng nõn, tỏa ra mùi hương quyến rũ, thực sự không ổn lắm.

Có chút rắc rối.

Đối phương tuy là mèo con, nhưng vẫn không tốt lắm. Huống hồ mỹ thiếu nữ này còn liên tục sán lại gần, vừa ôm vừa dính.

「Cùng đi tắm nhé?」

Masato thở dài, hỏi Kichi.

「Ồ~!」

Kichi phát ra tiếng cảm thán khó hiểu.

***

Một lát sau, hai người cùng đi đến tòa nhà câu lạc bộ của trường.

Kichi hiếm khi thực thể hóa vẫn chưa thích ứng được với cơ thể bằng xương bằng thịt, đi lại có chút khó khăn. Masato nhìn không đặng, qua dắt tay cô bé. Kichi bình thường lơ lửng giữa không trung, không có nửa tiếng bước chân, giờ đây đôi chân trần giẫm chắc nịch trên mặt đất, bộ dạng dò dẫm từng bước khiến Masato cảm thấy mới mẻ và thú vị, bất giác bật cười thành tiếng.

Hai người trong đêm tối, trông y hệt một cặp anh em tình cảm thắm thiết.

Chẳng bao lâu, họ đã đến tòa nhà câu lạc bộ trong trường. Hồi Masato còn sống ở phòng bảo vệ, những lúc muốn tắm cũng thường sử dụng phòng tắm của tòa nhà câu lạc bộ. Cậu luôn chọn lúc tất cả học sinh đã về hết mới đi tắm, nên Hiệu trưởng cũng chẳng nói gì nhiều.

Masato dùng chìa khóa dự phòng đã chuẩn bị trước (đánh trộm) mở cửa tòa nhà câu lạc bộ, bật đèn. Cậu dắt tay Kichi, dẫn cô bé đến trước phòng tắm nữ.

「Vậy tôi ở trên tầng... biết cách tắm vòi sen không?」

Kichi gật đầu thật mạnh.

「Thật không đó~ Tôi cứ giải thích qua một chút cho chắc.」

Masato dẫn Kichi vào phòng tắm nữ không người, giải thích đơn giản về thiết bị vòi sen. Kichi gật đầu, Masato vẫn bán tín bán nghi:

「Vậy thì, đố cô một câu. Làm thế nào để chỉnh nhiệt độ nước đến mức thích hợp?」

Kichi tức thì cứng đờ, nỗ lực suy nghĩ.

Thậm chí còn hỏi ngược lại một câu kinh người:

「Nè, Masato... cái chỗ này, rốt cuộc là dùng để làm gì?」

Cô bé nói như vậy.

Masato trố mắt tròn xoe.

Đáng ngạc nhiên là, Kichi hoàn toàn không có khái niệm "tắm rửa". Cô bé biết con người đôi khi khỏa thân ngâm mình trong nước, nhưng lại không biết tại sao họ làm vậy.

Bước đầu tiên của việc tắm rửa——làm sạch cơ thể, Kichi cũng hoàn toàn mù tịt.

Cô bé nhìn chằm chằm lên Masato.

Masato hơi toát mồ hôi lạnh.

Vì sau này, nhất định phải có người dạy cô bé cách tắm. Vấn đề là... ai dạy?

Phải dạy thế nào?

Kết quả, đáp án chỉ có một...

「Kichi...」

Trên đường đi đến phòng thay đồ, Masato gọi cô bé lại.

「Quần áo phải cởi hết ra nhé, biết chưa?」

「Đã rõ.」

Kichi đáp, tiếng sột soạt cởi quần áo lập tức truyền đến từ phía bên kia cánh cửa. Masato lắc đầu, tự nhủ không được nghe những âm thanh đó. Cậu tự thôi miên mình: Cô ấy là mèo con, chỉ là một con mèo con thôi.

Nhưng mà, một lúc sau...

「Masato, cái quần lót này... cũng phải cởi ra sao?」

Nghe câu trả lời như vậy, Masato sắp phát điên rồi.

「Phải!」

「Ừm ưm.」

Không bao lâu sau...

「Cởi hết rồi, sau đó thì sao?」

Kichi lên tiếng ra hiệu. Thế là Masato bèn dốc hết sức giải thích:

「Cái khăn tắm vừa mang theo vẫn còn đó chứ? Tuy hơi cũ một chút, nhưng giặt sạch sẽ rồi, yên tâm đi. Tiếp theo, dùng khăn tắm quấn quanh người. Ngực, bụng và mông phải che hết lại mới được! Tuyệt đối không được để tôi nhìn thấy mấy chỗ đó nhé!」

Nếu không, Kichi chắc chắn sẽ xuất hiện với bộ dạng khiến người ta xịt máu mũi.

「Thế này á?」

「Ư, thế này sao?」

Cô bé mò mẫm một hồi...

「Ưm, xong rồi.」

Giọng Kichi khá thỏa mãn.

「Thế này được rồi chứ?」

Cạch một tiếng, cửa mở ra, Kichi từ phòng thay đồ bước ra, tim Masato bất giác đập mạnh một cái. May mà Kichi đã che hết những bộ phận trọng yếu, còn cuộn mép khăn tắm nhét vào ngực để phòng khăn tuột xuống.

Làm được đến mức này, đúng là quá giỏi rồi.

Tuy nhiên, dù là vậy...

Xương quai xanh mảnh mai, cánh tay và đôi chân trắng mịn, cùng những ngón chân cũng trắng ngần cứ thế trần trụi trước mặt Masato. Chỉ cần bỏ lớp vải kia đi, bên trong chính là một mỹ thiếu nữ khỏa thân. Bầu không khí nguy hiểm này, khiến Kichi non nớt càng thêm yêu kiều.

Bộ ngực tưởng chừng như màn hình phẳng, nhìn kỹ lại, hóa ra cũng lồi lõm hấp dẫn, giống như một ngọn đồi nhỏ.

「Masato, ngươi sao thế?」

Bị Kichi hỏi vậy, Masato đang thất thần vội vàng hắng giọng, nhanh chóng hoàn hồn. Cô bé không biết bộ dạng của mình quyến rũ đến mức nào.

「Kh, không có gì! Vào tắm thôi!」

Nói xong, cậu liền dẫn Kichi vào trong một buồng tắm vòi sen.

「Ưm.」

Kichi đi chân trần, hớn hở đi theo.

「V, vậy thì tiếp theo...」

Phần mở nước nóng đã giải thích xong, mà khả năng tiếp thu của Kichi mạnh ngoài sức tưởng tượng, rất nhanh đã học được cách điều chỉnh nhiệt độ và lượng nước. Nhưng phần sau đó mới là thứ khiến người ta đau đầu.

Bởi vì...

「T, tiếp theo là rửa người...」

Đúng vậy.

Vấn đề nằm ở chỗ này. Masato nghĩ đi nghĩ lại, mở miệng nói:

「Kichi! Đợi tôi ở đây một chút!」

Cậu vèo một cái lao vào phòng thay đồ, đóng cửa lại.

「Tôi về rồi đây!」

Một lúc sau, Masato quấn một chiếc khăn tắm quay lại. Đã không thể trực tiếp tắm cho Kichi, vậy thì để mình làm mẫu cho cô bé xem vậy.

Tiện thể tắm rửa sạch sẽ cho bản thân luôn, một mũi tên trúng hai đích.

「Cầm xà phòng và khăn tắm trên tay đi.」

Cậu nói. Nhưng sự chú ý của Kichi lại đặt ở chỗ khác.

「Masato, ngươi không che ngực không sao chứ?」

Kichi hỏi. Masato thản nhiên đáp:

「Đàn ông thì không sao.」

「Ừm ưm, không công bằng.」

Kichi có chút không phục, Masato cười.

「Ha ha ha, nói ngốc nghếch gì thế, ngực con gái quan trọng thế đấy, con trai thì chẳng sao cả. Vì quan trọng nên con gái mới phải che ngực lại.」

「...Ưm, là thế sao?」

「Ừ, đúng vậy. Vậy tôi bắt đầu làm mẫu đây.」

Masato thấm xà phòng vào khăn tắm tạo bọt, bắt đầu chà rửa cánh tay. Kichi cũng bắt chước làm theo.

「Đúng đúng đúng, chính là thế, rất tốt rất tốt.」

Trong quá trình chà rửa, Kichi suýt trượt ngã một lần do rửa chân. Vì không gian quá chật hẹp, Masato theo phản xạ đỡ kịp Kichi, coi như buổi học tắm rửa bình an vô sự. Nhưng khi cổ tay chạm vào làn da Kichi, cảm giác trơn mượt vẫn khiến cậu có chút đỏ mặt tim đập.

Dù vậy, cậu vẫn thầm niệm câu thần chú 『Cô ấy là mèo con, chỉ là một con mèo con』 trong lòng.

「Tiếp theo, phần quấn khăn tắm cũng rửa sạch theo cách vừa rồi, phần này bỏ qua không nói nữa. Đợi tôi sang buồng bên cạnh rồi mới bắt đầu, biết chưa?」

Kichi gật đầu.

Sau khi xả sạch bọt xà phòng, hơi nước ấm áp bốc lên nghi ngút.

「Rồi thì, ờ, tóc của cô.」

Masato nhìn mái tóc dài kia của Kichi. Bỗng nhiên bắt cô bé tự gội đầu, có vẻ hơi quá sức.

「Hết cách rồi.」

Masato thở dài.

「Lần này để tôi làm cho.」

「Ồ~」

Kichi nheo mắt thoải mái, có vẻ khá tận hưởng. Masato đứng phía sau dùng dầu gội đầu xoa xoa gội đầu cho cô bé.

「Nhìn kỹ nhé, sau này cô phải gội đầu như thế này, nhớ đấy nha.」

「...Ta thích để ngươi gội hơn.」

「Khô~ng được.」

「Hừ, đồ keo kiệt.」

Soạt soạt soạt soạt. Sự chênh lệch chiều cao của hai người khiến Masato duỗi thẳng tay là vừa vặn chạm vào gáy Kichi, cũng khiến cậu cảm thấy mình dường như đang tắm cho một chú cún con. Masato càng gội càng thấy vui, sự xấu hổ ngượng ngùng ban đầu cũng bị đè xuống.

「Quý khách ơi~ còn chỗ nào ngứa không ạ?」

Cậu thậm chí còn nói ra câu đùa kiểu này. Kichi nghiêm túc đáp:

「Không, không có chỗ nào đặc biệt ngứa cả.」

Đúng lúc này...

Kichi dường như nhớ ra điều gì đó, nói:

「Đúng rồi, cái sinh vật kỳ lạ đó còn truyền cho ta rất nhiều chiêu khác nữa.」

「Hả? Hiệu trưởng? Chiêu gì?」

Masato đột nhiên dừng tay. Kichi vẻ mặt nghiêm túc:

「Cách làm cho ngươi hạnh phúc. Lúc tắm thì khỏa thân xông vào, vừa hét to 『Chủ nhân, em đến kỳ lưng cho ngài đây~』, vừa lao vào ôm chầm lấy.」

「Mấy chuyện đó quên ngay đi!」

「Còn nữa, lúc đi ngủ thì lén chui vào chăn nói 『Đại nhân, xin hãy yêu thương em thật nhiều nha~』」

「Vãi~! Không được! Cái này cũng không được! Xóa ngay! Lời lão già đó nói, một câu cũng không được lưu lại trong đầu! Biết chưa, Kichi!」

「Ư, được.」

Kichi bị khí thế của cậu áp đảo, vội vàng gật đầu. Một lát sau lại nói:

「Masato, chỗ khăn tắm quấn vào nhau, vẫn thấy ngứa ngứa.」

Cô bé vừa nói, vừa dùng ngón tay gãi chỗ ngứa ở ngực. Kết quả...

「Hửm?」

Pặc.

Chiếc khăn tắm che cơ thể Kichi đột nhiên tuột ra, rơi bịch xuống đất.

「Rơi rồi.」

Kichi thản nhiên trần thuật sự thật. Cô bé chỉ vào chiếc khăn tắm rơi dưới đất, bình thản ngước nhìn Masato.

Masato ở bên kia, mắt mở to hết cỡ, toàn thân cứng đờ.

Tuy hơi nước mờ mịt, nhưng tất cả vẫn lọt vào tầm mắt. Cơ thể trần trụi trắng nõn, bầu ngực nhô lên nhưng chưa phát triển hoàn toàn, vùng bụng phẳng lì.

Sau đó...

「Oa a a a a a a a a a a a a a a a a a a!!!」

Khoảnh khắc tiếp theo, Masato hét lên thảm thiết. Sau đó, việc khiến Kichi quấn lại khăn tắm làm cậu tốn không ít công sức...

Trải qua một loạt sự cố, cuối cùng cũng tắm rửa sạch sẽ, hai người rời khỏi khu luyện tập của câu lạc bộ. Họ dọn dẹp sạch sẽ nơi đã sử dụng, tắt đèn, khóa cửa cẩn thận rồi mới rời khỏi trường. Đã ở nhờ đây thì phải giữ phép lịch sự tối thiểu. Masato rất rõ điều này.

Vầng trăng vàng nhạt đã lặng lẽ leo lên bầu trời.

「Ưm, tắm rửa thú vị thật đấy. Ta có thể hiểu tại sao con người lại thường xuyên tắm rửa rồi.」

Kichi gật gù liên tục, tỏ vẻ thỏa mãn. Masato thì mang vẻ mặt kiệt sức.

「Tôi thì mệt lả rồi đây...」

Kichi liếc nhìn lên Masato.

「Hây a.」

Rồi cô bé bỗng nhiên nắm lấy cánh tay Masato, nhảy mạnh lên không trung, từ thực thể biến thành linh thể.

Bộ váy lúc nãy, trong nháy mắt biến lại thành bộ trang phục kỳ lạ tay dài lúc mới gặp.

「Masato.」

Kichi tích tụ sức mạnh trong cơ thể, gọi:

「Hôm nay ngươi đã dạy ta nhiều chuyện như thế...」

Cô bé hét lên từ tận đáy lòng...

「『Cảm ơn ngươi』!」

...Linh lực cấp tốc tập trung xung quanh Kichi, Masato ồ lên một tiếng mở to mắt. Cậu biết ngay Kichi đã sử dụng 『Chiêu Tài』.

Kichi lơ lửng giữa không trung, mái tóc tỏa ra ánh sáng vàng kim, sức mạnh lớn hơn hẳn trước kia.

Tuy nhiên——

「Ưm.」

Vẫn giống như trước. Một lúc sau, tóc vàng lại biến về màu xám ban đầu.

「Tâm trạng hiện tại... cũng chính là lòng biết ơn đối với ngươi, ta cứ tưởng đây chính là 『Từ khóa may mắn』 chứ.」

Kichi ủ rũ, im lặng không nói. Masato thấy vậy liền bật cười. Cậu lại gần cô bé, nhẹ nhàng xoa đầu:

「Cứ từ từ thôi, đừng vội.」

Kichi gật đầu. Thế là hai người một trước một sau, cùng nhau trở về lều.

***

Ngày hôm sau, tuy trời mưa lất phất ngắt quãng từ sáng, tâm trạng của Masato lại rất tốt. Bởi vì chiến dịch trừng phạt giờ nghỉ trưa do các nữ sinh khởi xướng đã được bãi bỏ.

Người đầu tiên bãi bỏ là chị đại của đám con gái trong lớp —— Sano Natsumi.

「Togami-kun, không được nhìn trộm nữa đâu đấy! Biết chưa?」

Sano Natsumi nheo mắt, ra vẻ thuyết giáo.

「Măng tây cho cậu này.」

Cô cho Masato một cây măng tây tẩm bột chiên, Masato suýt chút nữa quỳ xuống đất bái lạy. Tiếp theo, những người khác cũng lần lượt chia đồ ăn cho Masato.

「Ha ha ha, không chia cơm trưa cho cậu, cứ thấy không giống giờ nghỉ trưa tí nào.」

Kiểu như thế——

「Togami, cái này cho cậu. Xin lỗi nhé, cứ bắt nạt cậu mãi, ngại quá cơ.」

Hoặc đại loại vậy, các thiếu nữ khác cũng nhao nhao chia các món ăn cho Masato. Trong lớp thay đổi hẳn bầu không khí ảm đạm hôm qua, họ nở nụ cười, xem ra đã tha thứ cho Masato. Khả năng lãnh đạo siêu phàm có sức ảnh hưởng cực lớn của chị đại Sano Natsumi, qua đây có thể thấy rõ. Trong đám con gái, năng lực như vậy quả thực hiếm thấy.

Đúng như Masato và Kirishima Touji nghĩ, thực ra đây là một hành động thị uy mang ý nghĩa trừng phạt. Đa số con gái có một nửa là hùa theo cho vui.

Tuy nhiên, hiệu quả của hành động thị uy "hùa theo cho vui" này lại đáng kinh ngạc. Từ nay về sau đám con trai trong lớp chắc chẳng dám nhìn trộm con gái thay đồ nữa.

Hơn nữa cách làm không khiến người ta khó chịu sau này cùng sự khoan dung độ lượng này, còn mang lại hiệu quả phụ là làm tăng thiện cảm của các nam sinh khác đối với nhóm nữ sinh đứng đầu là Sano Natsumi.

Đám con trai đứng bên cạnh cười nói:

「Masato, tốt quá rồi, họ tha cho cậu rồi kìa.」

「Ha ha ha, bữa trưa thịnh soạn lâu ngày mới thấy nhỉ. Quả nhiên vẫn phải nhờ con gái mới phong phú được.」

Họ bắt chuyện với Masato, tán gẫu chuyện thường ngày.

Tuy nhiên...

Người cậu để ý nhất là người đó.

「Tốt quá rồi, Togami-kun.」

Cô canh lúc những người khác đi hết, bỏ một miếng trứng chiên vào bát của Masato, cười nói như vậy.

Chiến dịch trừng phạt có thể bãi bỏ nhanh như thế, hoàn toàn nhờ cô——Ninomiya Ryoko đã lớn tiếng biện hộ cho Masato.

Masato không thể kìm nén tâm trạng kích động.

「Chuyện này đều nhờ công cậu cả, Ninomiya-san, cảm ơn cậu!」

「Đâu có...」

Ninomiya Ryoko thoáng chốc đỏ mặt, lại lắc đầu nói:

「Mình có làm gì đâu. Ờm, chuyện đó...」

Ngay khi cô định mở miệng nói gì đó...

「Ê~ Masato!」

Cậu thấy Kirishima Touji đi tới.

「V, vậy mình đi trước đây.」

Nói xong, Ninomiya Ryoko vội vàng rời đi. Masato say sưa trong cảm giác chua chua ngọt ngọt, vừa nghiêng đầu suy đoán xem rốt cuộc cô ấy muốn nói gì.

Ngoài dự đoán là, Masato rất nhanh đã có câu trả lời. Giờ nghỉ trưa, Masato từ nhà vệ sinh đi ra, ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, vừa nghĩ "Ồ ồ, mưa to thật đấy~", thì có người gọi tên cậu từ phía sau.

「Togami-kun, bây giờ có tiện nói chuyện không?」

Trước khi quay lại, chỉ nghe giọng thôi cậu đã biết là ai rồi.

Là Ninomiya Ryoko.

Masato hít sâu liên tục, làm ra vẻ thật ngầu nói:

「Chào, Ninomiya-san.」

Không biết bản thân đã thất thố trước mặt cô ấy bao nhiêu lần rồi, cậu cực lực vớt vát hảo cảm:

「Có chuyện gì không?」

Masato nhe hàm răng trắng bóng lấp lánh, cố hết sức làm màu.

Ninomiya Ryoko đang ngượng ngùng nhìn Masato lúc này bỗng đỏ mặt tía tai, cúi gằm mặt xuống. Masato thấy cô xấu hổ như vậy, đang định sướng thầm vì mình làm màu thành công, thì cô bỗng dời mắt đi, buông một câu:

「T, Togami-kun! Khóa quần của cậu chưa kéo kìa...」

「Ối giời!」

Cách làm màu này cũng táo bạo quá rồi đấy!

Masato vội vàng quay người, nhanh chóng kéo khóa lên.

Hỏng rồi!

Hỏng bét hết rồi!

Tuy nhiên, điều đáng ngạc nhiên nhất là——

「Hi hi.」

Ninomiya Ryoko bật cười. Masato ngỡ ngàng quay lại, thấy Ninomiya Ryoko một tay che miệng cười:

「...Togami-kun, cậu bất cẩn thật đấy.」

Hơn nữa cô còn trêu chọc như vậy.

Quá kinh ngạc!

Thật sự! Trong tình huống bình thường, bị ném cho ánh mắt khinh bỉ cũng chẳng có gì lạ. Huống hồ mấy ngày nay Masato liên tục làm những chuyện như thế này với Ninomiya Ryoko——nhìn trộm con gái thay đồ (tuy là hiểu lầm), cản trở cô đi vệ sinh, hôm nay thì quên kéo khóa quần.

Hơn nữa, trong khoảng thời gian này, cậu chưa từng nói được câu nào lọt tai.

Thế nhưng, Ninomiya Ryoko lại vẫn nói với kẻ như thế rằng:

「Cậu bất cẩn thật đấy.」

Chỉ dùng một câu như vậy đã giải quyết mọi vấn đề. Thế là sao?

Rốt cuộc là tại sao?

Cô gái này là Bồ Tát tái thế à?

Masato trố mắt, không dám tin. Cậu lại nghĩ đến việc cô từng nỗ lực biện hộ cho mình...

「C, cái đó...」

Masato không kìm được hỏi:

「Tại sao Ninomiya-san lại dịu dàng đến thế?」

Lời vừa thốt ra, Masato đã hối hận.

(Tự nhiên mình hỏi mấy cái này làm gì chứ!)

Ninomiya Ryoko xấu hổ cúi đầu, đáp rất nhanh:

「Mình chẳng dịu dàng chút nào đâu.」

Cô nói nhỏ.

「Nhắc đến chuyện này, mình lại thấy cậu còn hơn cả mình...」

「Dạ?」

「Không, không có gì.」

Ninomiya Ryoko cười lắc đầu, rồi như hạ quyết tâm ngẩng đầu lên, nheo mắt nói:

「Ờm, nếu cậu tiện thì, mình có một thỉnh cầu.」

Thỉnh cầu của Ninomiya Ryoko rất đơn giản——cô muốn Masato sau giờ học đi cùng cô chọn quà sinh nhật cho anh trai.

Chỉ thế thôi.

Tại sao lại tìm mình giúp chọn quà nhỉ? Masato thầm nghĩ.

「Oa~ Ninomiya-san, tình cảm hai anh em cậu tốt thật đấy~」

Sự cảm động chiến thắng nỗi nghi hoặc, Ninomiya Ryoko tỏ ra có chút ngại ngùng.

「Ừ, ừm~ thế sao? Thật ra, không nhất thiết phải là hôm nay đâu.」

「Ồ, không, cùng đi chứ! Dù sao hôm nay mình cũng rảnh mà!」

「C, cảm ơn cậu.」

Ninomiya cảm ơn xong, cúi đầu chào một cái.

「Vậy, hẹn gặp sau giờ học.」

Nói xong, cô bỗng lộ ra biểu cảm e thẹn khiến ngay cả Masato cũng phải kinh ngạc, rồi nhanh chóng rời đi.

「Ái chà, ngại quá đi mất~ Nhưng mà...」

Masato khoanh tay trước ngực.

「Cô ấy tốt với anh trai thật đấy~」

Vào lúc quan trọng nhạy cảm lại trở nên chậm tiêu ngu ngốc, đó chính là Masato...

Ninomiya Ryoko có hảo cảm với mình——Masato chưa từng mơ thấy giấc mơ đẹp như vậy, chỉ cảm thấy cô là một cô gái dịu dàng đến mức không chịu nổi, càng lúc càng cảm kích cô.

Tại sao cậu lại nghĩ như vậy?

Tuy không đến mức khoa trương như thằng bạn thân Kirishima Touji, nhưng nguyên nhân thực ra xuất phát từ vận đào hoa nát bét của cậu.

Bị con gái lợi dụng, bị coi như đồ chơi mà đùa giỡn.

Bị họ cười nhạo, bị người ta lườm nguýt.

Trải qua đủ loại khổ nạn, nhưng chưa từng có một cô gái nào bày tỏ hảo cảm với cậu!

Thứ chưa từng trải nghiệm, thì sẽ không cảm nhận được——đây chính là con người...

Đối với Masato mà nói, nếu không trực tiếp bày tỏ tình yêu với cậu, có lẽ cả đời này cậu cũng không bắt được sóng của đối phương.

Cả đời.

Dù vậy, chỉ việc sau giờ học cùng nhau đi mua sắm cũng khiến Masato cảm thấy phấn khích như đang hẹn hò, cậu bất giác nhảy chân sáo.

Tâm trạng Masato vô cùng hớn hở. Chỉ cần có thể bình an vô sự cùng đệ nhất mỹ thiếu nữ toàn khối trải qua khoảng thời gian tán gẫu vui vẻ, đối với cậu đã là đủ hạnh phúc rồi. Cơ hội như thế này cậu chưa từng có, số lần nói chuyện với Ninomiya Ryoko cũng ít đến mức đếm trên đầu ngón tay.

Tình hình hiện tại dường như đã cải thiện được đôi chút. Mối quan hệ giữa Masato và cô ấy sở dĩ ngày càng tốt lên, có lẽ là vì...

Vì Phúc Thần đã đến bên cạnh chăng?

Nghĩ kỹ lại, từ sau khi Kichi đến, mình dường như bỗng nhiên có thể nói chuyện sâu hơn với Ninomiya Ryoko.

「Nếu thật sự là vậy, Kichi đúng là có bản lĩnh thật.」

Masato cười. Lúc này, chính chủ Kichi vừa hay từ đầu kia hành lang bay tới.

「Ồ, Kichi~」

Masato vui vẻ chào hỏi.

「Hôm nay cũng đi tham quan trường học à?」

Kichi gật đầu, thần sắc có chút nghiêm trọng, vẫy tay nói:

「Masato, nguy rồi!」

「Hửm? Sao thế?」

「Mưa rồi!」

「Hả? Mưa?」

「Trời mưa rồi, nhà chúng ta bị dột. Vừa nãy lúc về, sàn nhà hơi ướt ướt.」

「Ồ~」

Masato gật đầu. Cậu cũng lờ mờ dự đoán được tình huống này.

「Lều cũ quá rồi, đành chịu thôi. Biết rồi, tan học tôi sẽ về ngay.」

Vừa nói xong, cậu lập tức sửa lời:

「À không, sau giờ học tôi có việc, xong việc tôi sẽ về ngay. Kichi, cô về xử lý khẩn cấp trước được không? Nếu dột nghiêm trọng quá, nhớ đến phòng Hiệu trưởng trú mưa, hiểu chưa?」

「Được!」

Kichi nhận nhiệm vụ ưỡn ngực, tràn đầy ý chí chiến đấu. Masato cười nói:

「Vậy tôi đi đây, sắp vào lớp rồi.」

Masato vẫy tay, đi về phía lớp học.

Mưa bên ngoài, càng lúc càng to hơn...

Sau giờ học, Masato vội vàng đi đến cửa ra vào của tòa nhà. Khoảng thời gian mua sắm vui vẻ cùng Ninomiya Ryoko đang chờ cậu.

Hơn nữa, cậu còn không cần phải tiêu tiền của mình.

Đối với một thằng đàn ông mà nói, suy nghĩ như vậy thật quá hèn hạ, nhưng cũng khiến Masato thở phào nhẹ nhõm. Cậu chỉ cần dùng cái miệng góp ý kiến là được rồi.

「Được! Cố lên!」

Cậu nắm chặt tay, đầy khí thế. Đúng lúc này——

「Ơ kìa? Bé Masato, trông cưng có vẻ vui lắm nha? Ha ha~ Ta biết rồi, món quà hôm qua có hiệu quả rồi chứ gì?」

Hiệu trưởng đi tới từ phía cửa ra vào đang chật ních học sinh ra về. Masato đang trong giấc mộng đẹp tỉnh lại trưng ra bộ mặt thối, như thể cùng lúc ăn phải mơ chua và châu chấu vậy.

「Go to hell.」 (Đi chết đi)

「Hả? Cưng nói cái gì?」

「Tôi bảo là 『Xin chào, xuống địa ngục đi.』」

「...Cưng không thể che giấu đi một chút được sao?」

「Chả sao cả, thế này rất tốt.」

「Chẳng tốt tí nào!」

「Tôi đã dạy dỗ lại Kichi, kéo cô ấy về chính đạo rồi. Tôi bảo ông này...」

Masato thở dài.

「Muốn mua quần áo tặng Kichi, cứ tặng thẳng là được rồi, làm ơn đừng làm mấy chuyện khiến cô ấy hiểu lầm được không? Lòng tốt kiểu này đúng là khó hiểu! Đệ nhất quái đản được cả thiên hạ công nhận, thật không chịu nổi ông!」

Hiệu trưởng cười toe toét như Mèo Cheshire.

「Đâu có~ Người ta vốn dĩ đâu có ý đó... Hơn nữa, được mỹ thiếu nữ dễ thương như thế quyến rũ, chắc không đến mức thấy ghét đâu nhỉ?」

「Làm gì có chuyện đó. Cô ấy chỉ là một con mèo con thôi.」

「Mèo con?」

「Phải, với đứa trẻ như cô ấy, bất kể nói gì làm gì, tôi cũng sẽ không dao động đâu.」

Masato ngẩng cao đầu ưỡn ngực nói, nhưng cậu không nói ra chuyện thực ra mình cũng có chút rung động choáng váng.

Hiệu trưởng cười. Ông khoanh tay trước ngực.

「Cũng phải, có lẽ cưng đúng là như thế thật.」

Hiệu trưởng hiếm khi nói thật lòng:

「Nếu không thì sao ta dám dạy con bé mấy thứ nguy hiểm đó chứ? Chính là nhắm trúng cái tính không dám lợi dụng sự ngây thơ của đối phương của cưng, người ta mới chơi như vậy đó mà~」

「...Ông xấu tính thật đấy!」

「A ha ha, đúng thế, người giám hộ Samon Tokijirou của cưng xấu xa thế đấy! Giờ cưng mới nhận ra à? Thôi được rồi, gửi lời chào giúp ta tới con bé nhé~」

Hiệu trưởng vẫy tay, định rời đi. Lúc này Masato chợt nhớ ra điều gì đó nói:

「Hả? Kichi không đến phòng Hiệu trưởng sao?」

Mưa to thế này, Kichi lẽ ra phải đến phòng Hiệu trưởng trú mưa từ lâu rồi chứ.

Nhưng mà...

「Ơ?」

Hiệu trưởng quay người lại, ngạc nhiên hỏi:

「Hôm nay vẫn chưa thấy con bé đâu cả. Sao thế?」

「Không.」

Masato rơi vào trầm tư.

「...Không có gì.」

Hiệu trưởng nghiêng đầu, thấy Masato không nói gì, đành nhún vai rời đi.

Chẳng lẽ...

Kichi vẫn đang ở trong lều?

Nhìn trận mưa như trút nước này, cái lều rách nát đó chắc đã ngập trong nước rồi...

Không ổn.

Trong lúc Masato đang suy nghĩ lung tung, một giọng nói vang lên từ phía sau.

「A, Togami-kun, để cậu đợi lâu rồi. Mưa to thật đấy nhỉ.」

Masato quay lại, thấy Ninomiya Ryoko đang đứng đó mỉm cười. Cô ngượng ngùng nói:

「...Togami-kun, cậu có để ô ở trường không?」

「Ừm, có chứ.」

「Vậy, hôm nay chúng ta...」

Đúng lúc này...

Miệng của Masato vô thức cử động:

「Ờm, mèo con...」

Ninomiya Ryoko, cô gái xinh đẹp dịu dàng lại thông minh lanh lợi, mỹ nhân như vậy lại mời cậu cùng đi mua sắm!

Cơ hội tốt như thế này, có lẽ sẽ không có lần thứ hai đâu!

Trong lòng Masato có một con người khác đang gào thét nguyền rủa, nhưng cậu chỉ có thể lộ vẻ bất lực, cười nhẹ một cái. Cô ấy rốt cuộc vẫn là một con mèo con mà.

Mình phải chạy qua đó.

「Hiện tại, nhà mình có một con mèo con,」

Ninomiya Ryoko đang lắng nghe xem cậu muốn nói gì.

Cô ấy dịu dàng đáng yêu, thông minh lanh lợi, nhưng mà...

Ninomiya-san, xin lỗi!

Masato thầm xin lỗi trong lòng, vừa khua tay múa chân, nỗ lực giải thích:

「Cậu xem mưa to thế này, nhà mình... hay nói đúng hơn là cái lều chắc chắn đang bị dột. Mèo con rất nỗ lực, chắc là vẫn còn đang ở trong lều. Mình đúng là đồ ngốc, lẽ ra phải đưa nó đến chỗ không bị ướt trước mới đúng... vì đứa trẻ đó nỗ lực quá mà.」

Ngay cả bản thân cậu cũng thấy lý do này không hợp lý lắm, nhưng cậu vẫn nói tiếp:

「Mình rất lo cho nó, nên hôm nay thì...」

「Đó là chuyện đương nhiên mà.」

Lúc này, Ninomiya Ryoko lên tiếng.

「Hả?」

Masato không hiểu ý cô, bất giác hỏi lại. Ninomiya Ryoko tiếp tục nói:

「Không sao đâu.」

Cô vừa nói vừa mỉm cười.

「Việc của mình không gấp, hôm nay không đi mua quà nữa. Cảm ơn cậu đã để tâm đến suy nghĩ của mình.」

「Ninomiya-san...」

「Đừng như vậy, chuyện không nghiêm trọng thế đâu, cậu thực sự không cần để tâm đến mình... Mèo con thực sự rất đáng lo, cậu mau đi đi.」

Thật sự——

Masato nhất thời cảm khái vô vàn.

Có thể nói chuyện với cô ấy thế này, thật sự quá hạnh phúc.

Ninomiya Ryoko chợt nghĩ ra điều gì đó...

「Là con mèo con hồi đó sao?」

「Hả?」

Masato ngơ ngác hỏi. Ninomiya Ryoko nở nụ cười mập mờ.

「Con mèo con rơi xuống sông ấy. Hồi đó cậu đã cứu nó... không phải con mèo con đó sao?」

「Ồ~」

Masato nhớ ra rồi.

「Con mèo con đó...」

Phải rồi, con mèo con đó được Samon Tokijirou tìm người nhận nuôi, đang sống những tháng ngày hạnh phúc. Masato chăm sóc nó trong thời gian cực ngắn, Hiệu trưởng rất nhanh đã tìm được người bạn có kinh tế lại sẵn lòng nhận nuôi, khiến Masato ốc không mang nổi mình ốc thở phào nhẹ nhõm.

Người chủ đó (người đàn ông giống Okama) đặt tên cho mèo con là "Masato", hơn nữa còn cưng chiều hết mực, khiến Masato nghe được chuyện này tâm trạng khá phức tạp...

「Nhưng mà... a rế?」

Masato lần đầu tiên lộ vẻ ngạc nhiên.

「Ninomiya-san... sao cậu biết chuyện này?」

Cậu chưa từng kể cho bất kỳ ai trong trường.

Ninomiya Ryoko đỏ mặt.

「Thật ra mình đã nhìn thấy hết, lúc xảy ra sự việc mình có mặt ở hiện trường.」

Cô hơi cúi đầu, nói tiếp:

「Lúc đó trời cũng mưa to như thế này, một cái thùng các-tông mắc kẹt dưới bãi sông bên cầu Tsujidou sông Akemi, mèo con trong thùng kêu meo meo không ngớt... Người dân quanh đó và lũ trẻ đều đến, chỉ có thể đứng bên cạnh lo lắng suông. Lúc đó mình cũng có mặt, cũng bó tay chịu chết như họ...」

「...」

「Nhưng mà, cậu thì khác. Vừa nhìn thấy mèo con, cậu lập tức hành động. Trèo qua lan can, leo xuống thang, nhanh chóng chạy xuống cứu nó... Tiếng nước chảy ầm ầm, cậu trông chẳng sợ hãi chút nào, bất chấp cơ thể lấm lem bùn đất, từ từ tiến lại gần mèo con...」

「A, cái đó là vì, ờ, vì không còn ai khác mà!」

「Hi hi.」

Ninomiya Ryoko dời tầm mắt lên cao, nhìn Masato...

「Lúc đó cậu cũng nói y như vậy đấy. Người dân quanh đó bảo nguy hiểm quá, bảo cậu đừng qua đó, mau quay lại đi, nhưng mà——」

...Đôi mắt cô hơi ươn ướt.

「Cậu lại nói: 『Nếu tôi không đi, mèo con sẽ chết mất.』」

「...」

「Kết quả, cậu bị cái lốp xe cũ dưới sông đập trúng, lúc sắp đến trước mặt mèo con thì ngã sóng soài, đầu đập vào đê, còn bị móng vuốt mèo con cào cho thê thảm.」

「Ha, ha ha.」

「Nhưng mà, cậu vẫn ôm chặt lấy mèo con. Mặc dù toàn thân lấm lem bùn đất, thương tích đầy mình, vẫn bế mèo con lên. Sau khi xác nhận bình an vô sự, còn vui vẻ giơ cao mèo con lên, vừa nói 『Tốt quá rồi』...」

「...」

「Togami-kun, sở dĩ mình nói đỡ cho cậu, không phải là vô cớ đâu.」

Cô dừng lại một chút, cười nói tiếp:

「Kể từ ngày nhìn thấy cậu hôm đó, mình đã cảm thấy sâu sắc rằng, người như vậy không nên vô cớ rơi vào bất hạnh.」

Nói xong, hai người im lặng một lúc.

Masato dùng giọng nói hơi khàn khàn nói:

「A, ờ, cảm ơn cậu.」

Ninomiya Ryoko lắc đầu.

「Không, mình mới ngại ấy chứ. Bây giờ việc quan trọng hơn là...」

「A, ừ, vậy mình đi trước nhé, xin lỗi.」

「Ừm. A, cái đó...」

Ninomiya Ryoko rụt rè hỏi:

「Tuy lần này không thể cùng đi mua sắm, nhưng nếu có thể thì...」

「A, nếu cậu muốn thì, có lẽ chúng ta có thể đổi sang Chủ nhật tuần sau... hẹn lại thời gian được không?」

「!」

Cô ngạc nhiên tột độ, hai tay nắm chặt che miệng, trong giọng nói vẫn mang theo sự e dè:

「Th, thật sự được sao?」

「Đương nhiên rồi! Mình rất sẵn lòng!」

Ninomiya Ryoko đang che miệng gật đầu, mặt đỏ lên, bộ dạng có nét giống Kichi. Masato thấy vậy liền cười. Cậu giơ một tay lên, vẫy chào cô:

「Mình đi đây.」

「Ừ, ừm, mai gặp lại!」

Mèo con trong mưa lớn, mèo con cô độc trơ trọi. Cậu phải đi cứu cô bé.

Masato nhanh chóng quay người, rảo bước nhanh hơn.

Masato lờ mờ có một cảm giác——trải nghiệm và hoàn cảnh của Kichi dường như không đơn giản.

Tuy cậu vẫn chưa hiểu Dịch Bệnh Thần biến thành Phúc Thần có ý nghĩa gì, nhưng xét từ việc sống lâu hơn Masato gấp mấy chục lần, vị "phi nhân loại" này cho dù ít tiếp xúc với con người, thì sự thiếu hụt và lệch lạc về kiến thức cũng quá rõ ràng.

Cô bé từng nói một câu thế này.

「Ta của trước kia không có trái tim.」

Cho nên...

Sẽ có ngày, cậu biết được ý nghĩa trong đó.

Tại sao lại chọn cậu, ngay cả bản thân Kichi cũng không biết.

Trước khi lý do và hàm ý trong đó được làm sáng tỏ, đối với cậu mà nói, Kichi y hệt như một con mèo con.

Đã vậy, thì gánh vác trách nhiệm này đi.

——Mình phải bảo vệ cô ấy.

Mưa càng lúc càng dữ dội hơn...

***

Lúc này, Kichi đang rơi vào khổ chiến trong lều. Cái lều cũ kỹ thủng vô số lỗ nhỏ không nhìn thấy, mưa lớn cứ thế thấm qua những lỗ nhỏ này vào trong. Cô bé ban đầu dùng những mảnh vải trên người chặn lại, nhưng rất nhanh đã không ngăn được nước. Thế là cô đổi sang dùng hai tay bịt những lỗ dột lại, dốc sức ngăn lều bị ngập nước.

Chân đã ngâm trong nước rồi.

Cô bé bị ướt sũng toàn thân.

Cơ thể thực tế có hiệu quả ngăn mưa tốt hơn, cho nên cô bé đã thực thể hóa cơ thể.

Nhưng bộ quần áo dễ thương Hiệu trưởng tặng cũng vì thế mà ướt nhẹp nhăn nhúm. Kichi đi chân trần, kiễng chân chiến đấu với những cột nước đang trút xuống.

「A, này! Không được vào!」

Kichi luống cuống tay chân.

Cái lều sắp bị nước mưa đánh sập rồi.

Tình huống như thế này, lẽ ra phải bỏ lại lều mà sơ tán khỏi hiện trường. Nhưng Kichi vẫn mãnh liệt kỳ vọng vào bản thân.

Cô bé hy vọng có thể giúp được gì đó cho Masato.

Kichi một lòng muốn giúp Masato, cô độc chiến đấu với cái lều ướt sũng.

Đối với Kichi mà nói, Masato là đối tượng của rất nhiều cái "lần đầu tiên".

Là đối tượng được ám đầu tiên sau khi làm Phúc Thần.

Người dạy cô bé nhiều điều là cậu, người dịu dàng khẳng định và khen ngợi cô bé, cũng là cậu.

Cô bé sẽ không bao giờ quên.

Hương vị của chiếc bánh bao thịt mà Masato đã chắt chiu những đồng tiền cuối cùng trong cái ví nghèo nàn để mua cho cô bé. Cậu nói với cô bé rằng, cô bé rất dễ thương.

Cho nên——

Chỉ cần có "niềm vui" này, cô bé có thể nỗ lực mãi cho đến khi ngã xuống mới thôi!

Cái lều hấp thụ lượng nước lớn, trở nên ngày càng nặng nề, mắt thấy sắp sụp đổ rồi. Cô bé đi ra bên ngoài, ngây thơ định chống cái lều lên thì——

「A, đau quá!」

Kichi bỗng trượt chân, ngã nhào về phía trước, cái lều đã đến giới hạn cũng đồng thời đổ ập xuống về phía Kichi.

Đúng lúc này...

「Oa!」

Một người nhanh chóng tóm lấy cơ thể cô bé, vớt cô bé lên.

「Cô cũng thật là.」

Những hạt mưa lớn quất vào người, trong cơn mưa như trút nước, người đó nở nụ cười khổ. Đó chính là Togami Masato.

「M, Masato?」

Kichi ngạc nhiên quay đầu lại.

「Nè, Kichi! Tôi chẳng phải đã nói rồi sao, nếu tình hình nghiêm trọng đến mức không xử lý được, thì đến phòng Hiệu trưởng ngay lập tức cơ mà?」

Masato làm ra vẻ giọng điệu hơi giận dữ. Kichi rụt rè nói:

「Nh, nhưng mà, ta muốn giữ lại cái lều, cái lều của ngươi...」

Cô bé lại quay đầu nhìn, mặt nhăn nhó, túm chặt lấy cổ Masato, vẻ mặt bi thương chỉ vào cái lều đã bẹp dí thành một đống:

「Masato, ta xin lỗi ngươi. Lều... lều hỏng mất rồi. Là ngươi giao nó cho ta, ta đáng lẽ phải bảo vệ nó.」

「Cô nghe tôi nói này.」

Trong cơn mưa xối xả, Masato an ủi cô bé:

「Đối với tôi mà nói, chỗ ở bị phá hủy chỉ là chuyện cơm bữa, tôi chắc là đã nói chuyện này rồi chứ? Chuyện này thực sự chẳng là gì cả. Hơn nữa lều cũ nát thế này rồi, hỏng cũng là chuyện đành chịu thôi.」

「Nh, nhưng mà——」

「Nghe rõ này, Kichi.」

Cậu hơi kéo Kichi ra, nhìn thẳng vào mắt cô bé:

「Lều đổ rồi, lúc nào cũng có thể dựng lại. Đồ đạc bên trong cũng chẳng có gì to tát, chúng ta có thể tìm cách kiếm lại. Những thứ dùng tiền mua được, thì nhất định sẽ mua được. Nhưng mà...」

Lúc này, biểu cảm của Masato bỗng trở nên có chút phức tạp.

Kichi lần đầu tiên thấy cậu nở nụ cười cô đơn đến thế.

「Thứ có trái tim và sinh mệnh, thì không thể làm thế được.」

「...Masato?」

「Kichi, bố mẹ tôi——」

Nụ cười phức tạp của Masato mang theo vạn phần áy náy. Cậu nói với vẻ thương xót:

「Không, không có gì. Xin lỗi, tôi không nên nghĩ đến những chuyện này.」

「Không đúng.」

「Kichi, cảm ơn sự nỗ lực của cô. Cơ thể cô lạnh ngắt thế này rồi, đúng là đứa trẻ đáng thương.」

「Không đúng, Masato...」

「Hứa với tôi một chuyện được không? Nếu muốn ở bên cạnh tôi... nếu thực sự muốn làm tôi hạnh phúc.」

Masato đột nhiên ôm chặt lấy Kichi, âu yếm dùng tay vuốt ve mái tóc cô bé, nói bên tai cô:

「Trước tiên hãy trân trọng chính bản thân mình, được không?」

Khoảnh khắc này, thứ gì đó trong cơ thể Kichi bỗng nổ tung.

Thình thịch.

Thứ đó đang đập. Cảm giác mãnh liệt xuyên qua người cô bé.

Một sức mạnh dữ dội, to lớn, đánh thức cơ thể cô bé.

Sức mạnh "Ta muốn hạnh phúc".

Ta muốn làm cho thiếu niên bị mưa ướt sũng toàn thân này được hạnh phúc. Kichi không thể kìm nén sự xung động được nữa, buột miệng nói ra:

「Masato.」

Đó là "cảm giác" thực sự của cô bé.

「『Em thích anh!』」

Tiếng gọi hướng tới "may mắn".

Kichi cuối cùng cũng tìm thấy rồi...

Khoảnh khắc này, sức mạnh đáng sợ đồng loạt trú ngụ vào người Kichi. Những bánh răng trước kia chỉ còn thiếu chút nữa là khớp vào nhau, giờ đây kết hợp chỉnh tề đồng nhất, quay mạnh mẽ. Sức mạnh to lớn cuồn cuộn không ngừng hình thành nên lộ trình dẫn động bánh răng.

Mái tóc Kichi dần dần tỏa ra ánh sáng vàng kim.

Masato ở bên cạnh nhìn đến há hốc mồm. Trong ánh sáng, Kichi hóa thành linh thể, lơ lửng giữa không trung.

「『Masato, em thích anh!』」

Cô bé dốc toàn lực hét lên lần nữa.

Linh lực theo tiếng hét trong nháy mắt bành trướng, ánh sáng mãnh liệt nhuộm trắng xung quanh, độ chói mắt còn hơn cả khi Masato bắn hàng ngàn quả đạn ánh sáng cùng lúc.

Masato sợ đến mức đứng không vững.

「Oa! Oa!」

Kichi đầu đội tóc vàng, mắt mang ánh vàng, hóa thành 『Nữ thần may mắn』 thần thánh. Cô bé giơ cao tay phải, ngón trỏ chỉ lên trời:

「Masato! Ban cho anh hạnh phúc! Cho anh ánh nắng ấm áp!」

Luồng sáng cực mạnh tức thì bùng nổ từ cơ thể cô bé, lao thẳng lên trời cao, xuyên thủng mây đen.

Masato kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Không ngờ 『Chiêu Tài』 thực sự lại ẩn chứa sức mạnh phi thường đến thế.

Mây đen bị xé toạc, ánh nắng chói chang từ bên trong xuyên qua.

Mây đen dày đặc bao phủ dần dần bị trục xuất.

「Kh, không thể nào.」

Mặt đất bắt đầu lấp lánh ánh sáng trời quang.

Masato ngẩn ngơ nhìn tất cả chuyện này. Kichi thế mà...

Dựa vào sức của một mình mình thay đổi cả thời tiết!

「Tuyệt quá đi!」

Kichi hét lớn, hưng phấn lao vào lòng Masato.

「Tuyệt quá! Ta tìm thấy rồi! Ta cuối cùng cũng tìm thấy 『Từ khóa may mắn』 của ngươi rồi!」

Cô bé vui mừng khôn xiết nói với Masato đang ngỡ ngàng:

「Hóa ra chính là tâm trạng này đây~ Chỉ cần nói 『Masato, em thích anh』 là được thôi mà!」

Tóc của Kichi lại theo từ khóa mà tỏa ra ánh sáng vàng kim mãnh liệt hơn. Cô bé tự hào nói đi nói lại:

「『Masato, em thích anh!』」

Masato toát mồ hôi lạnh, không nói một lời. Kichi vẫn vòng tay ôm cổ Masato.

「Sau này ta sẽ làm cho ngươi rất hạnh phúc nha! 『Masato, em thích anh!』」

A a~

Masato nỗ lực thuyết phục bản thân. Cậu biết chuyện này là thế nào.

Kichi không hiểu chuyện tình cảm nam nữ, chỉ là giải phóng thiện ý như động vật nhỏ, giống như một con mèo con đang kêu meo meo. Đây không phải là tình yêu, cậu cảm nhận được.

Đây là biểu hiện thiện ý của mèo con, chỉ có vậy thôi.

Tiếp đó, cô bé lại dính sát vào...

「『Masato, em thích anh!』」

M, mình ổn mà. Mình hiểu, mình thực sự hiểu.

Cô bé lại một lần nữa triệt để...

「Masato, thật sự thú vị quá đi! Một câu nói đơn giản thế này lại có thể biểu hiện tâm trạng của ta đối với ngươi... Đúng là bỏ gần tìm xa, bất ngờ quá đi mất! Ư~m nhưng mà dùng rồi thấy rất có cảm xúc đấy nhé. Ừm, 『Masato, em thích anh!』 『Vô cùng, thích anh!』」

Mặt Masato đỏ đến tận mang tai.

「Ngươi muốn ta làm gì nào? Chuyện linh lực làm được có lẽ có hạn, nhưng ta của hiện tại, chắc có thể giúp ngươi làm bất cứ chuyện gì đấy! Tiền? Hay là đàn bà?」

Kichi bỗng ôm chặt Masato, ép ngực vào người cậu.

Cô bé hưng phấn nhìn Masato.

Đây chỉ là biểu hiện của thiện ý... mình biết. Cô ấy chỉ là một con mèo con. Mấy cái này mình đều hiểu.

Nhưng mà...

「C, cái đó...」

Masato không chịu nổi nữa, hét lớn:

「Câu nói đó, cấm sử dụng!」

Cho dù là mèo con.

Nói câu đó vẫn khiến người ta xấu hổ lắm chứ bộ!

Sau đó...

「Hả~~~~? Tại sao? Tại sao không được dùng?」

Kichi liên tục phản đối, bám riết lấy hỏi.

「B, bởi vì, thì là, tóm lại là thế đấy!」

Masato khổ sở, không biết giải thích thế nào.

Hai người trong ánh nắng chan hòa trông thật vui vẻ, cũng tràn ngập hương vị của hạnh phúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!