Mở đầu: Hai nàng công chúa lạnh lùng trong mơ
Tập 6 Mở đầu: Hai nàng công chúa lạnh lùng trong mơ
「Địa Ngục Điểu.」
Tại một nơi nào đó không rõ tên, thiếu nữ có mái tóc màu đỏ son cất tiếng gọi tinh linh bên cạnh.
「Sắp đến lúc xuất phát rồi nhỉ? Quả nhiên đúng như ta dự đoán, Masato và 『Bé Nến』 đang gặp chút rắc rối nhỏ. Chúng ta đi tìm cách giải quyết thôi nào.」
「Vâng.」
Người phụ nữ đeo mặt nạ cung kính quỳ một gối xuống tại chỗ. Thiếu nữ nở một nụ cười tao nhã.
「Cơ mà, thời gian trôi qua nhanh thật đấy.」
Với những bước đi đoan trang, thiếu nữ chậm rãi tiến về phía trước.
「Cũng đã lâu rồi không gặp Masato.」
Người phụ nữ đeo mặt nạ lặng lẽ lướt đi từng bước, theo sát phía sau cô.
Thiếu nữ cất giọng nhẹ nhàng tựa như đang hát:
「Không biết Masato đã thay đổi thế nào rồi nhỉ? Đối với ta, chuyện này vừa đáng mong chờ lại vừa đầy bất an.」
Giọng nói của cô cao quý và điển nhã, không hề mang chút ác ý nào.
Thiếu nữ nhẹ nhàng đưa tay ra, mỉm cười.
「Nè, Masato.」
Hãy để ta bắt nạt cậu đến mức phải khóc thét lên vì bất lực thêm lần nữa nhé?
----------------------------------------------------------------------
Tối tăm, buốt giá, lạnh lẽo, đau chết mất! Một con quái vật với vẻ mặt hung tợn đang đuổi sát nút phía sau, tôi thở hồng hộc không ra hơi. Đáng sợ quá.
Ngạt thở, rét buốt, cảm giác như cơ thể sắp nổ tung, đau đớn tột cùng! Phải mau chạy thôi.
Lạnh quá.
Bụng đói cồn cào, ý thức ngày càng xa dần, khó chịu quá. Tôi... có lẽ... thực sự tiêu đời rồi.
Ngay lúc này, cậu bỗng nhiên bừng tỉnh.
Gần như cùng lúc, Togami Masato bật dậy như một chiếc lò xo, ngồi thẳng người lên. Cậu mở to mắt, hồn xiêu phách lạc nhìn dáo dác xung quanh.
「!」
Trong khoảnh khắc, cậu không thể định hình mình đang ở đâu, ngay lập tức rơi vào trạng thái hỗn loạn.
Masato ôm đầu, các ngón tay vò loạn mái tóc.
Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?
Đây là đâu?
Cậu liếc nhìn sang bên cạnh.
「Ưm~」
Một giọng thiếu nữ nũng nịu vang lên.
「Masato~」
Cơ thể mềm mại bên cạnh ôm chặt lấy cậu. Masato thuận thế đặt tay lên bờ vai mảnh khảnh trần trụi của cô bé, vỗ về nhẹ nhàng.
「Ư hự hự.」
Kichi phát ra tiếng cười như bị cù lét, rúc mặt chặt vào hông cậu, dụi dụi đầy yêu thương, sau đó lại bắt đầu phát ra tiếng thở đều đều của giấc ngủ say. Masato nhìn hành động của Kichi một lúc, rồi như vừa tỉnh mộng, cậu lại đưa mắt quan sát xung quanh.
Cả bốn bức tường đều một màu trắng toát.
Giấy dán tường màu trắng kem nhạt. Chiếc bàn học có ngăn kéo mang màu sắc rực rỡ như bánh macaron kiểu Pháp, lò sưởi kiểu Âu được trang trí bằng khung ảnh đứng, trong tủ kính cao bày biện rất nhiều đồ trang trí thủy tinh hình ngôi sao và trái tim, phía tường đối diện còn đặt một chiếc ghế sofa nhỏ có tay vịn thêu hoa văn trang nhã.
Dời tầm mắt sang phải một chút, có thể thấy một ban công nhỏ với cửa kính, những cơn gió mát rượi đang lùa vào từ cánh cửa mở rộng. Ngoài cửa sổ là vài cây du cao vút, xuyên qua lớp rèm cửa trắng mỏng manh, có thể thấy những cành cây đang đung đưa theo gió.
Dù trong phòng không bật điều hòa, nhưng không khí mát mẻ khiến lòng người cảm thấy bình yên lạ thường.
「...」
Masato vẫn chưa thể lục tìm chính xác trong ký ức xem đây là chốn nào, chỉ ngẩn ngơ ngồi yên tại chỗ.
Trên người mình đang mặc một bộ đồ ngủ màu trắng.
Kichi cũng vậy.
Masato có chút ngại ngùng đưa tay chỉnh lại áo ngủ cho Kichi.
Gần đây đường cong đôi chân của Kichi dường như ngày càng gợi cảm hơn. Trước kia rõ ràng trông vẫn còn giống như một đứa trẻ con...
Hiện tại hai người đang nằm trên một chiếc giường đôi sang trọng (Cỡ King Size chăng?). Ga giường trắng tinh tươm, chăn lông trông cực kỳ sạch sẽ, còn có những chiếc gối mềm mại. Bên cạnh giường đặt một chiếc bình hoa pha lê trong suốt, dưới ánh nắng hè phản chiếu ra những tia sáng lấp lánh. Trong bình còn cắm một bó hoa hồng vàng rực rỡ.
Ưm~... Masato nghiêng đầu khó hiểu. Cậu nhớ là mình đã gặp con quái vật đó dưới gầm cầu... Thấy sắp mất mạng đến nơi rồi cơ mà...
Con quái vật đó đã lao thẳng vào tôi.
Ký ức có vẻ chồng chéo hỗn loạn. Chính vào lúc này——
「A, chào buổi sáng. Cậu dậy rồi à?」
Nghe thấy giọng nói dịu dàng này sau tiếng gõ cửa khẽ khàng, cậu mới ngẩng đầu lên nhìn...
「!」
Nhịp tim của Masato bỗng hẫng đi một nhịp.
「Ninomiya-san... hả?」
Cậu cảm thấy cổ họng khô khốc trong giây lát. Đứng trước mặt cậu chính là đệ nhất mỹ thiếu nữ của cả khối, người đang nở nụ cười dịu dàng trên môi——
Ninomiya Ryoko.
「...Ưm? Sao vậy?」
Ninomiya Ryoko mỉm cười nhẹ với cậu, điều này khiến Masato càng thêm ngẩn ngơ đánh mất chính mình. Đẹp quá...
Cậu vốn đã biết điều đó.
Dung mạo của Ninomiya Ryoko xinh đẹp đến nhường nào. Nhưng cảnh tượng trước mắt lại vượt ngoài dự liệu của cậu. Đứng bên cửa sổ dưới ánh nắng ban mai, Ninomiya Ryoko đang dịu dàng nhìn cậu.
Dáng vẻ đó thực sự là...
Masato ngây người ngắm nhìn cô.
Ninomiya Ryoko mặc một chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi và đi dép trong nhà, trên tay bưng một chiếc khay bạc, bên trên đặt hai chiếc ly thủy tinh trong suốt. Trong ly chứa đầy chất lỏng màu hổ phách, bồng bềnh trôi vài chiếc lá nhỏ màu xanh tươi tắn. Cậu đoán đó chắc là trà thảo mộc mát lạnh. Chỉ nhìn thôi đã thấy vô cùng sảng khoái, uống vào chắc chắn sẽ lập tức cảm nhận được sự thanh mát lan tỏa khắp cơ thể.
「Togami-kun, mình để cái này ở đây nhé, nếu không chê thì mời cậu dùng một chút. Các cậu bây giờ nên nạp thêm nhiều nước thì tốt hơn đấy.」
Vừa nói, cô vừa bước lại gần giường, lần lượt chuyển những chiếc ly từ khay sang chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Lúc này, cô hơi cúi người xuống.
Ngay bên cạnh Masato.
Thoảng đến một mùi hương dịu nhẹ thanh tao.
Đây là gì nhỉ?
Mùi thơm quá.
Tuy không phân biệt được là hương hoa gì, nhưng đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng.
Phần thân trên của Ninomiya Ryoko hơi ghé sát lại, bộ ngực khẽ lay động do tư thế nghiêng người, theo trọng lực vẽ nên một đường cong đầy mê hoặc. Vòng eo thì thon thả đến mức đáng kinh ngạc.
Vòng ba hơi cong về phía sau, trông tròn trịa quyến rũ.
Cổ chân tinh tế, làn da trắng mịn màng, đôi má hơi ửng hồng, và hơi thở ngọt ngào phả ra ngay trước mặt Masato.
Bất chợt——
「...Thật là.」
Ninomiya Ryoko dừng tay, một tay vén tóc lên, ngước đôi mắt có chút hờn dỗi nhìn Masato.
「...Togami-kun, cứ nhìn chằm chằm như vậy, người ta sẽ thấy hơi xấu hổ đó?」
Giọng điệu có chút như đang trêu chọc, lại giống như đang làm nũng.
Chất giọng mang theo vài phần giận dỗi đáng yêu khiến hai má Masato đỏ bừng, vô cùng hoảng hốt.
「A, không, xin lỗi!」
Cậu liên tục xua tay, Ninomiya Ryoko thấy vậy liền khẽ cười một tiếng khúc khích.
「Đùa cậu thôi... Cơ thể quả nhiên vẫn cảm thấy chưa ổn lắm nhỉ?」
Nói rồi, cô đặt chiếc khay lên bàn cạnh giường, rồi ngồi xuống ngay bên cạnh Masato. Khiến tim Masato đập thình thịch liên hồi.
Cô ấy ngồi gần quá!
Hả?
Gần thế này sao? Ninomiya-san bình thường có bạo dạn như vậy đâu?
Tuy nhiên, ở khoảng cách gần đến mức có thể ngửi thấy rõ hương thơm trên tóc cô, Masato nhận thấy đôi mắt cô có chút ươn ướt, khóe mắt nhuộm màu đỏ ửng vì e thẹn. Lúc này cậu mới vỡ lẽ, hóa ra...
Ninomiya-san thực ra cũng đang thấy rất xấu hổ...
Nhưng mà——
Có động cơ nào đó đã khiến một thiếu nữ thực hiện hành động táo bạo như vậy.
「Lúc trước anh trai mình đã làm chuyện quá đáng với cậu như vậy... Vết thương anh ấy gây ra không sao chứ?」
Cô ngước mắt nhìn cậu đầy lo lắng.
「Hả?」
Masato theo phản xạ nhìn xuống cơ thể mình, nhưng cũng không phát hiện ra vết thương nào đặc biệt.
「A, ừm. Khỏi rồi! Hoàn toàn không sao cả!」
Ninomiya Ryoko khẽ cúi đầu.
「Vậy sao, tốt quá...」
Giọng nói dường như có chút ngập ngừng đứt quãng, Masato nhìn kỹ thì thấy...
Ngay cả cổ cô ấy cũng đỏ bừng lên một mảng.
Masato cũng căng thẳng đến mức nhất thời không biết nên nói gì. Chỉ cần vươn tay ra một chút...
Là có thể chạm vào cơ thể mềm mại của Ninomiya Ryoko.
Gò má của cô ấy.
Đôi môi ấy.
Masato cảm thấy đầu óc có chút lâng lâng. Chính vào lúc này.
「...Cái đó...」
Đột nhiên, giống như có một luồng điện chạy dọc từ đầu đến chân, khiến Masato cứng đờ người trong giây lát. Bởi vì Ninomiya Ryoko đã nhẹ nhàng nắm lấy tay Masato từ bên cạnh.
「Cảm ơn cậu.」
Cô kéo tay cậu lại gần đầu gối mình, ngẩng đầu nhìn Masato với vẻ hơi khó xử.
「...Togami... không, Masato-kun. Cảm ơn cậu đã chọn mình.」
「Hả?」
「Người cậu chọn là mình... chứ không phải là Amakusa-san...」
Một xúc cảm tinh tế truyền đến từ đầu ngón tay mát lạnh của cô.
Cô nhẹ nhàng khép hàng mi lại.
「Masato-kun...」
Từ từ ghé sát mặt lại...
「Mình thích cậu.」
Masato nhất thời nghẹn lời. Hả?
Đùa à?
Cái, cái này... cái này hoàn toàn giống như đang mơ vậy. Nhưng, đôi môi quyến rũ của Ninomiya Ryoko đang ngày càng tiến lại gần cậu hơn... Hả?
Khô, không thể nào...
Mới sáng sớm đã táo bạo thế này sao. Khô, không nhưng mà...
Thật sự được sao?
Cái đó...
Hôn Ninomiya-san.
Dễ dàng thế này ư...
Đơn giản như vậy mà đã...
Cậu dựa vào chút lý trí còn sót lại, cố gắng mở đôi mắt đang nhắm nghiền theo phản xạ ra.
Bởi vì...
Dù nói thế nào đi nữa, tình huống hiện tại đối với mình quả thực là quá thuận lợi. Nói thật, hôn Ninomiya Ryoko có thể nói là hành động cầu còn không được, sướng đến chết mất.
Nhưng mà, bản thân hiện tại vẫn chưa trả cái giá tương xứng.
Bản thân vẫn chưa dốc toàn lực tỏ tình với cô ấy, cũng chưa truyền đạt đàng hoàng tâm ý của mình cho cô ấy.
Đã vậy thì——
Tuyệt đối không được thỏa hiệp dễ dàng vào lúc này.
Và ngay khoảnh khắc cậu hạ quyết tâm đó, thứ xuất hiện trước đôi mắt cậu là...
「!!!!!!!!!!!!!」
Suýt chút nữa thì tim cậu ngừng đập rồi!
Không biết từ lúc nào, chễm chệ trước mắt cậu là Ninomiya Hayahiko đang nở nụ cười điên cuồng, tay giơ cao chiếc cưa máy bước xăm xăm về phía này. Và khi hoàn hồn lại, cảnh sắc xung quanh cũng thay đổi hoàn toàn.
Cậu đã quay lại dưới gầm cầu đó.
Trong nháy mắt bị đá văng từ thiên đường xuống địa ngục.
「Gừ àoooooooooooooo!」
Chiếc cưa máy vung xuống.
Masato hét lên thảm thiết.
「Oa a a a a!」
Tiếp theo——
Cả người cậu bật dậy. Ánh mắt liếc nhìn xung quanh, không thể ngừng run rẩy. Sâu trong cổ họng không tự chủ được phát ra tiếng thở rít lên từng hồi.
Cậu đổ mồ hôi lạnh toát toàn thân.
「A!」
Masato thở không ra hơi.
「Phù——」
Cơ thể cậu đổ rạp về phía trước, an tâm thở phào một hơi dài thườn thượt.
「Hóa ra là mơ à...」
Tay chân bủn rủn vô lực. Hậu quả của việc gồng cứng người trong khoảnh khắc bị Ninomiya Hayahiko tấn công trong mơ dường như đã khiến cơ bắp cứng đờ đến cực hạn. Thật sự quá đáng sợ...
Masato nghĩ lại mà không khỏi rùng mình một lần nữa.
Tên đó quả nhiên là quái vật...
「Hộc...」
Cậu vô thức đặt tay lên ngực. Tim vẫn đang đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Nguy hiểm quá, nếu phải chịu thêm cú sốc nào kích thích hơn nữa, tim có khi sẽ ngừng đập thật cũng nên. Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy dựng tóc gáy. Nếu thật sự như vậy thì... Masato nheo mắt liếc nhìn Kichi đang ngủ bên cạnh.
(Nhỏ này không biết sẽ buồn đến mức nào đây...)
Một Kichi luôn một lòng một dạ ngưỡng mộ mình, kiên cường và dũng cảm như vậy.
「Ưm~」
Kichi phát ra tiếng rên rỉ ngủ ngon lành y hệt như trong giấc mơ ban nãy. Điểm khác biệt duy nhất so với trong mơ là chiếc áo ngủ màu trắng đã đổi thành bộ yukata màu xanh đậm.
Tuy nhiên——
「Ưm~ Masato~」
Cô bé vừa nói mớ, vừa ôm chặt lấy Masato, đồng thời quấn đôi chân lên người cậu, để lộ ra cặp đùi gần đây ngày càng đầy đặn gợi cảm, điểm này thì hoàn toàn không thay đổi. A, khoan, có một chỗ khác.
Vì ngay cả đai lưng yukata trên người cô bé cũng đã lỏng ra, nên khuôn ngực cũng theo đó mà thoắt ẩn thoắt hiện. Masato đành phải đỏ mặt tía tai vội vàng kéo lại y phục cho Kichi.
Kichi phát ra tiếng cười 「Ư hự hự」 như bị cù lét, đầu dụi nhẹ vào người cậu mấy cái, nhưng Masato cuối cùng cũng chỉnh xong quần áo cho cô bé. Sau khi chăm sóc xong cho Kichi——
「Phù—」
Cậu quệt mồ hôi trên trán, rồi mới quan sát kỹ xung quanh. Căn phòng trang nhã kiểu Tây trong giấc mơ ban nãy và căn phòng họ đang ở hiện tại hoàn toàn khác một trời một vực.
Đây là một căn phòng trải chiếu Tatami kiểu Nhật rộng chừng năm tsubo (khoảng 16m2). Cửa lấy sáng được chạm khắc tinh xảo, cửa giấy vẽ những bức tranh phong nhã, trong hốc tường bên trong có treo một bức tranh thư pháp theo phong cách thiền, bên dưới còn cắm hoa ly trắng. Ở phía bên kia tầm mắt, có một cánh cửa kéo bằng giấy dường như dẫn ra hành lang.
Ánh nắng dịu nhẹ của mùa hè xuyên qua từ đó, chiếu rọi thuần khiết vào một góc phòng.
Đây là một căn phòng mang đậm phong cách Nhật Bản vô cùng thanh tịnh và điển nhã.
Masato thuận tay sờ vào mặt chiếu Tatami bên cạnh, chiếu vẫn còn rất mới, cảm giác trơn láng mát rượi. Có lẽ được quét dọn lau chùi mỗi ngày nên trên chiếu không hề vương một hạt bụi. Mình và Kichi cũng đang ngủ trên tấm nệm sạch sẽ, trên người đắp chăn bông mát mẻ.
Vốn dĩ trong phòng trải hai tấm nệm, nhưng vì Kichi đã chui tọt vào chăn của cậu, nên tấm nệm kia hiện đang bỏ trống.
(Đây là... ửm?)
Ngay khi Masato cuối cùng cũng bắt đầu suy nghĩ về nơi mình đang ở...
「...Tôi vào nhé. Hừ, Thuật sĩ 'Ngũ Viên'.」
Một giọng nói trong trẻo vang lên, cửa giấy lập tức được kéo ra. Sau tiếng bước chân khe khẽ lướt trên chiếu Tatami, Masato ngẩng đầu về hướng phát ra âm thanh——
「!」
Cậu kinh ngạc hít vào một hơi lạnh.
Thiếu nữ đứng trước mặt cậu——Amakusa Sayo đang đỏ mặt trừng mắt nhìn cậu với vẻ hơi ngại ngùng.
「Gì chứ... Cậu dậy rồi à?」
「A, ừm ờ...」
Masato ấp úng. Nhìn kỹ thì thấy, có một con Chihuahua đang dính chặt ở chân Amakusa Sayo, người đang mang đôi tất đen huyền bí, thỉnh thoảng nó lại ló đầu ra quan sát cậu.
『Chào buổi sáng!』
Nó giơ một tấm bảng lên trước mặt Masato. Cảnh tượng này khiến người ta cảm thấy quen mắt đến lạ. Là con Chihuahua ma thuật đã bắt được trước đó, xem ra bây giờ nó đã trở thành thú cưng của Amakusa Sayo rồi.
「...」
Masato há hốc mồm nhìn bọn họ, nhất thời không thốt nên lời.
「?」
Amakusa Sayo thấy vậy, biểu lộ vẻ bối rối.
「...Cậu sao vậy? Thuật sĩ 『Ngũ Viên』. Không khỏe à?」
Cô di chuyển nhẹ nhàng trên chiếu Tatami, và ngồi xuống trước mặt Masato với động tác nhanh nhẹn tao nhã. Đầu ngón tay hơi duỗi thẳng, lưng thẳng tắp, dáng ngồi xinh đẹp và đúng mực. Masato lại một lần nữa cảm thán, người này quả là một mỹ nhân.
Đôi mắt hạnh, cùng mái tóc đen óng ả buộc kiểu đuôi ngựa lệch sang một bên, hẳn là niềm ao ước của tất cả phụ nữ Nhật Bản.
Dáng người cô mảnh mai, mặc bộ đồng phục thủy thủ có thiết kế hơi cổ điển giống như mọi khi. Mặc dù là mùa hè nhưng cô vẫn mang tất đen; nhưng để Amakusa Sayo mặc vào thì không những không có cảm giác nóng bức, mà trông lại mang đến ấn tượng mát mẻ gọn gàng, cấm dục.
Masato không kìm được tán thưởng mà nhìn đến ngẩn ngơ.
Tuy nhiên, điều đó cũng chỉ kéo dài đến——
「!」
Khoảnh khắc Amakusa Sayo đưa đầu ngón tay trắng ngần của mình ấn lên trán Masato.
「Hả!?」
Masato mở to mắt nhìn cô. Amakusa Sayo vội vàng nói:
「Đồ, đồ ngốc! Tôi làm thế này là để kiểm tra xem cậu có sốt không thôi!」
「A, ừm.」
「Thật, thật là chịu không nổi~... Phản ứng đừng có kỳ lạ như thế. Người khó xử là tôi đấy nhé? Thật tình, đều tại hành vi cử chỉ thường ngày của cậu đáng ngờ quá đấy...」
Cô tuy càu nhàu, nhưng lại không dời ngón tay khỏi trán Masato.
Dù miệng lưỡi oán trách không ngớt, nhưng giọng điệu của cô, cũng như chất giọng khi nói chuyện lại tràn đầy vẻ mê hoặc mà bình thường chưa từng nghe thấy. Hơn nữa ánh mắt cứ lảng tránh nhìn xuống dưới, không dám chạm mắt với Masato. Nhìn kỹ mới phát hiện, trên cổ cô ấy cũng đã đỏ bừng lên một mảng.
Nhưng, cho dù vậy...
「Ừm, ừm, ừm... Hình, hình như không sốt. Hừ, vậy thì tốt.」
Cô vẫn không dời đầu ngón tay đi, trái lại——
「...A, ưm. Tuy, tuy nhiên, cảm giác vẫn có một chút chút, hình như là vậy.」
Cô áp cả lòng bàn tay vào trán Masato, và ghé sát lại gần hơn, như thể sắp đổ ập vào người cậu. Mái tóc thơm ngát của Amakusa Sayo khẽ cọ vào má Masato, cô lặng lẽ tựa người vào.
Masato hơi co người lại, trố mắt kinh ngạc.
Hả?
Cái gì?
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Cậu liếc nhìn sang bên cạnh...
『Hi hi hi hi!』
Chỉ thấy con Chihuahua cười toe toét giơ tấm biển lên.
『YOU~ Đẩy ngã cô ấy đi?』
Lúc này Amakusa Sayo lại——
「...Cái, cái đó...」
Cô chẳng thèm đoái hoài đến con Chihuahua, vươn ngón tay thon thả ra đẩy nó đi. Con Chihuahua sau đó bị hất văng vào cửa giấy, ra chiều hoa mắt chóng mặt. Amakusa Sayo lập tức nhanh chóng thu đôi chân đang duỗi ra một cách thất lễ vào trong váy một cách đoan trang. Ở khoảng cách cực gần, sát sạt Masato——
Cô thì thầm bên tai cậu:
「Tôi vui lắm...」
Masato cứng đờ cả người, Amakusa Sayo nở nụ cười nhạt.
「Cậu chọn không phải là người đó——」
Cô nheo mắt lại như đang làm nũng.
Má áp sát vào ngực cậu.
「Cậu chọn không phải là Ninomiya-san, mà là tôi.」
Trong khoảnh khắc này, Masato mới hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mình.
Bất chợt giật mình kinh hãi.
Cậu của lần này, mới thực sự là hoàn toàn tỉnh táo. Cơn bão tuyết dữ dội, còn kèm theo cả mưa đá quất vào mặt.
「Tỉnh lại đi mà——! Masato! Ngủ là chết chắc đó!」
Từ xa vang lên tiếng gọi ẽo uột như okama.
Không, không được.
Dù chỉ trong một khoảnh khắc, mình vừa rồi thực sự đã mở mắt mà ngủ gật.
Thật sự là giấc mơ chỉ kéo dài không phẩy mấy giây.
Cậu đã mơ thấy chuyện khiến mình luôn cảm thấy vô cùng khổ tâm.
「Á á!」
Kichi chỉ mặc mỗi đồ lót, trong nháy mắt bay người lao vào lòng cậu.
「——!」
Và Toto trong tình trạng bán khỏa thân cũng từ hướng khác lao tới chỗ cậu. Lần này nếu không tập trung toàn bộ tinh thần thì thực sự là dính đòn tất sát đấy. Không bị cơn bão tuyết liên tục ập đến cuốn đi rồi đập vào tường, thì cũng sẽ bị đông cứng toàn thân.
Hoặc là cứ thế bị con sóng dữ 「bất hạnh」 nuốt chửng?
Cho dù là cái nào đi nữa...
Masato liều mạng gào lên thảm thiết.
「Tại saooooo chứ a a a a!」
Kết quả là, Masato vẫn chưa đưa ra lựa chọn nào cả. Nếu cứ lơ là như vậy nữa...
Thực sự sẽ chết người đấy!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
