Chương 8: Đội Chuột Tiến Công - Phẩn 1-2
Phần 1:
“Go! Go! Go! Nào mấy cậu trai trẻ, chạy lên đi! Những vị khách xinh đẹp của chúng ta đang chờ các cậu đến cứu kìa!”
Cá voi đứng ngoài phòng hóa trang gào to, các cậu trai bao thay đồ ra ra vào vào không ngớt.
“Tới đây tới đây!”
Lộ Minh Phi vừa xách quần vừa lao ra khỏi nhà vệ sinh.
“Sakura, cậu chết chìm trong toilet rồi à?”
Cá voi tức giận vỗ mạnh vào vai cậu, suýt thì vỗ sập cả bả vai.
“Thiếu người rồi! Mau ra rót rượu cho khách!”
“Vâng vâng! Em ra ngay!”
Lộ Minh Phi phóng về đại sảnh như chạy nước rút trăm mét, vừa chạy vừa thắt dây quần.
“Xịt thêm nước hoa! Đừng để nồng quá làm khách khó chịu! Lấy tinh thần ra! Trên hoa đạo của đàn ông, hãy chạy như ngựa chiến!”
Cá voi vung tay gào thét.



Từ 8 giờ đến 10 giờ tối là khung giờ bận rộn nhất của Takamagahara.
Trên sân khấu, các cậu trai bao thay nhau biểu diễn kịch:
Có cả những vở cổ trang mùi mẫn kiểu Cleopatra và Antony, cũng có màn biểu diễn kiếm thuật của Sở Tử Hàng.
Dưới sân khấu, khách khứa đã ngà ngà say, bắt đầu gọi những gương mặt quen ra ngồi uống rượu cùng.
Trước cửa xe cộ nối đuôi không dứt, những vị khách đến muộn thường là từng nhóm chị em thân thiết, ăn tối xong liền kéo nhau tới Takamagahara nhập hội tiệc ca múa rộn ràng.
Trai bao phải chạy khắp nơi chào hỏi, chỗ nào cũng thiếu người.
Từ trai bao tới phục vụ đều chạy việc bằng… chân, còn Cá Voi thì đứng ngoài phòng hóa trang gào suốt, hệt như quản lý gánh xiếc.
Mỗi lần như vậy, Lộ Minh Phi lại cảm thấy mình giống một con tinh tinh trong đoàn xiếc của lão, khi hổ Bengal chui qua vòng lửa và ngựa đen cắm lông trắng còn đang chuẩn bị tiết mục hoành tráng, thì cậu bị đẩy ra biểu diễn mấy trò vặt kiểu đội bát, đi xe một bánh để khán giả khỏi sốt ruột.
“Ukyo! Ukyo!”
Từ xa đã nghe tiếng phụ nữ gào lên.
“Nếu anh còn không tới bên em, em sẽ nhảy xuống đây! Chúng ta chỉ còn gặp nhau ở thiên đường thôi! Lúc đó anh còn yêu em không?”
“Nhảy đi, nhảy đi, ở đây là… tầng một mà.”
Lộ Minh Phi lẩm bẩm trong lòng.
Cậu vừa lao vào vùng ánh sáng chói lòa, còn chưa kịp thở thì một bà béo khổng lồ, vóc người chẳng khác gì Fujiwara Kansuke, đã nước mắt lưng tròng phóng tới, đè cậu dán chặt xuống ghế sofa:
“Ukyo! Anh chạy đi đâu thế? Anh sẽ không giống thằng đàn ông vô lương tâm kia, bỏ em lại rồi đi mất đúng không?”
“Cứu… cứu với…”
Lộ Minh Phi liều mạng chui ra từ khe ghế.
Một thân hình vạm vỡ như núi xuất hiện bên cạnh sofa.
Fujiwara Kansuke, cựu tuyển thủ sumo quốc gia, quả nhiên không hổ danh.
Dù trọng lượng của bà khách này cũng chẳng kém anh là bao, anh vẫn dễ dàng bế bà ta sang một bên.
Lộ Minh Phi vừa bị nghiền vừa bị ngạt thở, ngồi trên ghế lắc lư trợn trắng mắt.
Lúc này bà béo mới nhận ra mình… nhầm người, bèn giữ ý chỉnh lại ngực áo và váy, trông như không muốn để một tên hầu vô danh chiếm tiện nghi.
Gom góp lại cảm xúc, bà ta lại bắt đầu gào:
“Ukyo! Anh là báu vật thần ban cho em! Em nguyện làm chim gai, để trái tim mình cắm trên lưỡi kiếm của anh!”
Kiểu khách này đúng là đau đầu nhất, mượn rượu làm càn.
Cứ để bà ta gào tiếp chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới khách khác.
Nhưng Sở Tử Hàng vừa diễn xong vở Võ sĩ đạo Sashimi, phải đi rửa mùi tanh trên người, nên Cá Voi mới vội lôi Lộ Minh Phi ra thay.
Dù sao thì cậu và Sở Tử Hàng đều là người Trung Quốc, tóc đen mắt đen, lúc Sở Tử Hàng không kịp tới thì Lộ Minh Phi cũng coi như… tạm dùng được.
“Đây là Sakura, người mới của tiệm. Ukyo đang thay đồ phía sau, quản lý bảo để Sakura rót rượu cho chị trước.”
Fujiwara Kansuke quả không hổ là tiền bối trong giới trai bao, người đàn ông của lòng bác ái, khéo léo giới thiệu hậu bối.
“Chúng tôi đến đây cũng trả tiền đàng hoàng nhé? Nhân lực không đủ thì đem phục vụ ra lấp chỗ à?”
Bà béo liếc Lộ Minh Phi một cái rồi lại om sòm.
“Các người coi thường người Kansai chúng tôi à?”
Lộ Minh Phi co ro ngồi ở góc sofa, trong lòng nghĩ thầm:
Bà như thế này mà cũng dám tự nhận là chim gai à?
Hai trăm cân chim gai, lưỡi kiếm của đàn anh sao chịu nổi?
Bên kia, bà béo mở chiếc túi Birkin da cá sấu, lấy từng xấp tiền mặt đặt lên bàn, vừa đập vừa lắc bờ vai tròn vo:
“Nghe nói Takamagahara là chỗ tốt nhất Tokyo! Tôi muốn người đàn ông nổi nhất của chỗ tốt nhất! Bao nhiêu tiền tôi cũng trả! Gọi Ukyo ra đây! Tôi không cần hàng rẻ tiền!”
Bà ta chỉ thẳng vào Lộ Minh Phi đang ủ rũ.
Fujiwara Kansuke nhướng mày, không động tới chỗ tiền, sắc mặt vẫn cung kính:
“Tôi sẽ cho người đi mời Ukyo ra ngay. Xin chị cứ ngồi yên uống một ly. Sakura, đừng đứng ngây ra đó, rót rượu cho khách đi.”
Anh đỡ Lộ Minh Phi dậy, dẫn cậu ra phía sau bà béo, nhét chai sâm panh vào tay cậu rồi vỗ nhẹ lên vai.
Lộ Minh Phi vội vàng rót đầy ly trống.
Bà béo lúc này mới gật đầu hài lòng:
“Như thế mới phải. Phục vụ thì làm đúng việc của phục vụ đi. Không phải mặc đẹp lên là có tư cách ngồi uống rượu với tôi.”
Lộ Minh Phi liếc Fujiwara Kansuke đầy biết ơn, cảm kích vì anh đã giúp mình dàn xếp ổn thỏa.
Fujiwara Kansuke không kịp nói thêm, đã nhanh chóng bước đi về phía những vị khách quen khác.
Bà béo cùng đám chị em thân thiết đi theo thao thao bất tuyệt bằng giọng Kansai.
Với trình độ tiếng Nhật của Lộ Minh Phi, cậu chỉ hiểu được chừng ba bốn phần.
Đại khái là họ đang ca ngợi Ukyo Tachibana quả đúng là một mỹ nam phong hoa tuyệt đại, không biết giữa bà và anh có duyên nợ từ kiếp nào, chỉ một khoảnh khắc 4 mắt chạm nhau đã nảy sinh tình ý, trái tim bà bị anh lặng lẽ trộm mất.
Lát nữa khi Ukyo tới, mọi người nhất định phải chúc phúc cho bà và Ukyo, nhưng xin đừng quá ghen tị với bà.
Thực ra hôm qua bà béo mới gặp Sở Tử Hàng lần đầu.
Khi ấy Sở Tử Hàng mặc trang phục võ sĩ, đeo kiếm tiếp chuyện bà.
Vì trước giờ chưa từng gặp kiểu khách vừa thấy là lao thẳng vào như thế, anh hiển nhiên cũng có chút không chịu nổi, những ngón tay nắm chuôi kiếm trắng bệch.
Nhưng theo cách hiểu của bà béo thì mỗi lần Sở Tử Hàng và bà nhìn nhau đều tóe lửa.
Quả thật là tóe lửa.
Năm xưa kiếm thánh Miyamoto Musashi quyết đấu với Sasaki Kojiro tại đảo Ganryu, lúc 4 mắt nhìn nhau cũng tóe lửa như thế… rồi sau đó Musashi rút katana chém Kojiro.
Sở Tử Hàng trong bộ vest bạc cuối cùng cũng bước nhanh từ hậu trường ra.
“Sâm panh! Thêm sâm panh nữa! Nâng ly vì Ukyo của tôi!”
Bà béo phấn khích đến mức sắp nổ tung.
Bà ném tiền mặt vào khay của phục vụ.
Tiếng bật nút sâm panh vang lên liên hồi như đại bác chào mừng, dòng rượu vàng óng được rót đầy ly, bà béo và đám chị em nâng cốc reo hò.
“Doanh số tối nay của Ukyo còn vượt cả Basara King đấy! Bán được 120 chai sâm panh rồi!”
Phục vụ ghé tai Lộ Minh Phi nói nhỏ khi mang rượu tới.
“Tôi thấy Basara King cũng rất cố gắng, đang ganh đua với Ukyo phải không?”
Lộ Minh Phi thầm nghĩ:
Giờ cậu mới biết à?
Hai người này ngày xưa ganh đua là cầm Desert Eagle với Uzi bắn nhau đấy, máu chảy thành sông.
So với thế thì tranh thành tích trong hộp đêm trai bao chỉ là trò đùa vui thôi.
Không xa đó, tại một bàn riêng, Basara King cởi trần chơi xúc xắc với khách.
Luật là ai thua thì hoặc uống cạn một ly rượu mạnh, hoặc cởi một món đồ.
Theo lý mà nói, tửu lượng của Caesar đủ để càn quét cả bàn, nhưng tối nay khách rõ ràng đã chuẩn bị kỹ, váy, tất, áo lót đều mặc hai lớp.
Caesar rơi vào bẫy, tình hình hơi căng.
“Đại ca còn trụ nổi không?”
Lộ Minh Phi dùng tiếng Trung gọi về phía Caesar.
“Ổn!”
Caesar đẩy bà thím đang lăn lộn trên đầu gối mình ra.
“Xem tôi chuốc say lũ heo thối này!”
Bên này, Sở Tử Hàng mặt lạnh như băng, một giọt rượu cũng không chạm môi.
Bà béo và đám chị em dựa sát hai bên anh, cọ tới cọ lui.
Mỗi khi Sở Tử Hàng lộ vẻ khó chịu, mấy người phụ nữ kia lại như lên cơn, uốn éo bờ vai, kiểu như đang khiêu khích:
“Đánh em đi, đánh em đi.”
“Sakura! Qua đây phụ đổi bối cảnh! Phía sau không xoay kịp rồi!”
Đạo diễn sân khấu vừa vẫy tay vừa hét.
“Sakura! Mau đi lấy xô đá cho khách!”
Phục vụ giao rượu hối hả nói.
“Đơn nhiều quá tôi chạy không kịp!”
“Sakura! Mau quét mảnh kính vỡ trên sàn đi…”
Lại có người gọi.
Lộ Minh Phi chạy ngược chạy xuôi, hết chỗ này tới chỗ khác.
Sau khi biểu diễn sân khấu kết thúc là đến lúc say sưa và disco.
Đèn laser quét qua, bóng người nào cũng thon thả, đường cong nào cũng gợi cảm, mộng ảo mê ly.
Lộ Minh Phi luồn lách giữa đám đông, cảm thấy mình khá giống… một con chó.
Cậu đã lăn lộn ở Takamagahara được 1 tuần, từ trai bao tập sự tụt xuống làm phục vụ.
Không phải Cá Voi không chăm sóc cậu.
Cá Voi từng hỏi cậu có tài nghệ gì, Lộ Minh Phi ngập ngừng mãi mới nói:
“Em chơi StarCraft khá tự tin…”
Suýt nữa khiến Cá Voi phun cả ngụm máu.
Cá Voi nghĩ đã không có tài nghệ thì chỉ còn cách bán thân hình, bèn may cho Lộ Minh Phi một chiếc trường bào La Mã bằng vải mỏng, cho cậu vào vai một cậu bé đưa tin lả lơi trong vở kịch Caesar đóng chính.
Vai này không có thoại, cũng chẳng cần diễn xuất, cởi trần khoác áo mỏng chạy một vòng trên sân khấu là xong.
Nhưng Lộ Minh Phi hơi ngại, bèn mặc thêm quần đùi hoa xanh bên trong, nửa kín nửa hở, cực kỳ khiêu gợi, hiệu quả sân khấu bùng nổ.
Khách cười ngã nghiêng.
Còn chuyện tiếp rượu thì cũng giống tối nay.
Đối xử tốt với cậu nhất là một nữ khách làm luật sư, tới tìm Cá Voi rất khéo léo nói:
“Các anh không thể dùng lao động trẻ em đâu nhé.”
Vậy nên tới giờ cậu chỉ có đúng một phiếu hoa, do vị luật sư tốt bụng kia mua cho, chắc thấy cậu thảm quá.
Lộ Minh Phi không buồn.
Những chuyện nổi bật, ló mặt trước đám đông vốn chẳng tới lượt cậu, cậu quen rồi.
Cậu chỉ lo mình chắc chắn không gom đủ 800 phiếu hoa, sang tuần là bị quét ra khỏi cửa.
Vừa dọn xong thùng rác ở khu V3, cậu thấy một phục vụ chạy tới hối hả:
“Mau mau! Phòng Natsuki ở tầng ba! Khách mở phòng lớn rồi, Basara King với Ukyo đã lên đó, bên kia còn thiếu người, gọi cậu qua giúp ngay!”
Lộ Minh Phi hơi ngạc nhiên, không hiểu chuyện tốt kiểu này sao lại rơi xuống đầu mình.
Tầng ba có mấy phòng riêng xa hoa, dành cho khách mở tiệc riêng, mức tiêu dùng tất nhiên cao hơn hẳn các bàn tầng một.
Một đêm không ném vài triệu yên thì khỏi mơ lên tầng ba.
Nhiều khách coi việc mở phòng lớn là cách ủng hộ trai bao, vì khoản chi tiêu khổng lồ sẽ ghi vào tên mấy người họ gọi, địa vị của trai bao trong tiệm cũng theo đó mà tăng lên.
Như Fujiwara Kansuke, mỹ nam cơ bắp xuất thân sumo bình thường mỗi tuần cũng chỉ được vào phòng riêng một lần.
Còn Lộ Minh Phi, tân binh xếp chót bảng, đến đứng ngoài cửa hầu hạ cũng chưa tới lượt.
Cậu nghĩ chắc là anh em giúp đỡ, đại ca với đàn anh thấy cậu ít phiếu hoa quá nên muốn giúp cậu để còn ở lại…
Nhưng mẹ kiếp, vào phòng riêng rồi đám khách đó chẳng phải sẽ càng không kiêng dè gì sao?
Nghĩ thôi Lộ Minh Phi đã thấy rợn sống lưng.
Phần 2:
“Xin chào, em là Sakura, tới phục vụ… em vào được chứ?”
Lộ Minh Phi cẩn thận gõ cửa.
Bên trong tiếng nhạc ầm ĩ đến chói tai.
“Mẹ kiếp! Vào mau giúp đi! Tôi sắp mệt chết rồi đây!”
Giọng Caesar gầm lên từ trong phòng.
Lộ Minh Phi thầm nghĩ:
Ơ kìa đại ca, anh chỉ ngồi uống rượu hát hò thôi mà, mệt chết cái gì?
Chẳng lẽ trong đó đang làm mấy việc tiêu hao thể lực không thể cho người ngoài biết?
Trong đầu cậu lập tức hiện ra đủ loại hình ảnh kinh hoàng, tim đập loạn xạ, da đầu tê dại.
Nhưng đã tới đây rồi thì không thể co đầu rụt cổ được.
Cậu đành nặn ra nụ cười cứng đờ, nghiến răng đẩy cửa…
“À ờ! Đây là… hiện trường giết người à? Coi như em chưa thấy gì, thả em ra ngoài được không?!”
Lộ Minh Phi giơ hai tay lên quá đầu, gào thất thanh.
Dưới sàn, mấy người phụ nữ nằm sóng soài trên thảm, váy áo xộc xệch, cơ thể phơi bày.
Caesar và Sở Tử Hàng mồ hôi nhễ nhại đang… kéo “xác”.
Caesar đang kéo đúng bà béo 200kg kia, bảo sao không mệt đến thế.
“Đừng có gào nữa, mau lại đây giúp!”
Caesar đứng thẳng người, thở hổn hển.
“Hai người là… tiên gian hậu sát hay tiên sát hậu gian thế này?”
Lộ Minh Phi vừa lẩm bẩm vừa bế một vị khách nhẹ cân hơn đặt lên sofa.
“Đến lúc thu dọn hiện trường mới gọi em, hai anh quá đáng thật đấy!”
Vị khách nấc mấy cái, phát ra tiếng rên thỏa mãn.
Hóa ra họ chỉ là uống quá say.
Với tửu lượng của Sở Tử Hàng và Caesar mà có thể cùng lúc khiến hơn chục người bất tỉnh, hiển nhiên là đã động tay động chân vào rượu.
“Thuốc ngủ liều mạnh pha với rượu mạnh, ít nhất họ sẽ ngủ đến sáng mai.”
Caesar lắc lắc một lọ thuốc nhỏ.
“Tôi đã nói là sẽ chuốc họ gục hết mà.”
“Từ giờ đến sáng mai chúng ta có khoảng 8 tiếng, đủ thời gian đi rồi về từ Tập đoàn Genji.”
Sở Tử Hàng chỉnh lại váy cho một vị khách.
“Trước khi vào đây chúng ta đã gọi đủ sâm panh, trong thời gian này sẽ không có phục vụ nào vào kiểm tra. Với lại mấy người này trước khi tới đã say mềm rồi, họ sẽ chẳng nhớ nổi chuyện tối nay.”
“Chúng ta… đến Tập đoàn Genji làm gì?”
Lộ Minh Phi nghe mà da đầu tê dại.
Đột nhập tổng bộ Tokyo của xã hội đen giữa đêm, đây là chán sống hay… chán sống thật?
“Xem xem sau lưng Bát gia Jaki rốt cuộc giấu cái gì, tiện thể gây chút nổ lớn.”
Caesar châm một điếu xì gà, ánh lửa hắt lên lớp trang điểm trên mặt anh.
“Trong thùng trang bị có 15 pound C4, đủ không?”
Sở Tử Hàng lấy ra từng khối như đất nặn.
Những “cục đất nặn” ấy màu xanh sẫm, có thể tùy ý vo nặn, dễ mang dễ dùng,
chính là C4, loại thuốc nổ dẻo mà mọi phần tử khủng bố trên thế giới đều… nên sở hữu.
“Này này này! Lôi thuốc nổ ra làm gì hả? Chúng ta đang từng bước biến thành loại người treo trên lệnh truy nã đấy!”
Lộ Minh Phi hoảng hốt.
“Tội danh chúng ta bị Sở cảnh sát Tokyo truy nã là buôn lậu nhiên liệu hạt nhân, khủng bố và cưỡng hiếp trẻ vị thành niên. Chỉ cần không làm cái cuối cùng thì vẫn chưa phải loại người trên lệnh truy nã đâu.”
Caesar cố định bao da đựng Dictator vào đùi, Desert Eagle cài ở hai bên sườn, 8 băng đạn nhồi đầy đạn Frigg đeo quanh eo.
“Đừng nghĩ đáng sợ thế. Tôi với Sở Tử Hàng chỉ định cho nổ lõi lưu trữ của Kaguya-hime thôi. Kaguya-hime là tuyến phòng thủ đầu tiên của Bát gia Jaki. Nổ nó xong, bọn họ coi như mù, còn Norma sẽ thừa cơ giành lại quyền kiểm soát mạng nội địa Nhật Bản.”
“Đừng vội thay đồ, phải để lại chút ‘bằng chứng’.”
Sở Tử Hàng nói.
“Suýt nữa quên mất.”
Caesar tháo vũ khí, khoác lại bộ vest tím ôm dáng.
“May mà tôi chưa tẩy trang.”
Anh ngồi xuống sofa, kéo “phiên bản nữ của Fujiwara Kansuke” đè lên người mình, nhét micro vào tay bà ta, còn mình cầm một chiếc khác, làm bộ say sưa hát lớn.
Sở Tử Hàng lôi điện thoại từ túi xách của một vị khách ra, chụp lại khoảnh khắc ấy.
Sau đó là cảnh Sở Tử Hàng đội mũ chóp ngồi giữa đám khách hát bài mừng sinh nhật.
Rồi Lộ Minh Phi uống rượu chơi xúc xắc với khách.
Sở Tử Hàng và Caesar cởi trần vật tay…
Mỗi lần chụp, Sở Tử Hàng và Caesar đều chỉnh lại thời gian trên điện thoại.
Như vậy khi tỉnh dậy kiểm tra máy, các vị khách sẽ tưởng rằng mình đã trải qua một đêm khó quên cùng các mỹ thiếu niên…
Chỉ tiếc là họ uống quá nhiều, chẳng nhớ nổi chi tiết gì, chỉ có thể tự tưởng tượng.
“Đàn anh, con mụ béo kia sẽ tưởng tượng là đã đè anh đó!”
Lộ Minh Phi run rẩy.
“Mấy tấm ảnh này mà lộ ra ngoài thì danh tiếng chúng ta tiêu đời! Trong khi bọn mình thật sự chẳng làm gì cả!”
“Không làm chuyện xấu mà mang tiếng xấu thì thấy ấm ức à?”
Caesar cúi đầu kiểm tra kíp nổ C4.
“Hay là tôi với Sở Tử Hàng ra ngoài chờ, để cậu ở lại làm chuyện xấu cho đúng danh?”
“Xàm!”
Lộ Minh Phi lập tức tỏ ra chính khí lẫm liệt.
“Từ giờ em sẽ kề vai sát cánh với hai người, nửa bước cũng không rời! Đừng hòng bỏ em lại một mình!”
Mẹ kiếp, tất nhiên là không thể ở lại đây rồi.
Nếu về trường, thế nào Caesar cũng đi rêu rao:
Đêm đó tôi và Sở Tử Hàng đột nhập tập đoàn Genji, cho nổ Kaguya-hime…
Còn Lộ Minh Phi à?
Không biết, tụi tôi để cậu ta lại với hơn chục bà mặc váy cổ khoét sâu, say đến bất tỉnh trong một căn phòng riêng rồi!
Sở Tử Hàng đeo thanh katana dài sau lưng, khoác bên ngoài một chiếc áo gió đen, đầu đội mũ lưỡi trai cùng màu.
Caesar cũng mặc áo gió đen, lớp lót bên trong áo của cả hai đều là những bức ukiyo-e rực rỡ.
Họ vậy mà lại đặt may riêng mỗi người một bộ đồng phục của Cục Chấp Hành.
“Liều quá rồi đấy? Chỉ với trình độ tiếng Nhật của mấy người chúng ta mà dám giả làm người của Cục Chấp Hành sao? Người ta chỉ cần hỏi vài câu phức tạp là lòi ngay!”
Lộ Minh Phi lo lắng nói.
“Đương nhiên không thể xông thẳng vào.”
Sở Tử Hàng lắc đầu.
“Tập đoàn Genji là một tòa nhà được phòng vệ cực kỳ nghiêm ngặt, mức độ chẳng kém gì tổng bộ Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản. Tôi và Caesar đã mất mấy ngày nghiên cứu nơi này. Từ tầng 1 đến tầng 20 là khu văn phòng thông thường, từ tầng 20 trở lên là khu vực nội bộ của Bát Gia Jaki. Ra vào đều cần thẻ từ, lại có bảo vệ tuần tra, mà đám bảo vệ ấy đều mang vũ khí thật. Dù mặc đồng phục Cục Chấp Hành, chỉ cần là gương mặt lạ cũng có thể bị thẩm vấn. Huống chi không có sự hỗ trợ của Norma, tôi cũng không thể làm được thẻ ra vào.”
Sở Tử Hàng trải bản đồ vẽ tay ra.
“Cách duy nhất là chui vào từ hệ thống cống ngầm, tiến vào khu gọi là ‘nội khu’. Bên trong đó không có hệ thống kiểm soát cửa.”
Lộ Minh Phi chợt nhớ ra, lần trước tham quan Tập đoàn Genji, họ từng đi thang máy xuống lòng đất, tận mắt thấy hệ thống cống ngầm khổng lồ của Tokyo.
Bến đỗ tàu ngầm của Sở Nghiên cứu Ganryu được xây dựng ngay trong một đường ống khổng lồ đường kính 12m.
“Nội khu quan trọng như vậy, hệ thống an ninh chẳng phải còn nghiêm hơn bên ngoài sao?”
Lộ Minh Phi cảm thấy hoàn toàn không chắc chắn.
“Không ai biết hệ thống an ninh của nội khu là gì,” Sở Tử Hàng đáp, “nhưng ít nhất đi bằng đường cống sẽ tránh được những khu vực đông người.”
Ngón tay anh lướt dọc theo bản đồ hệ thống cống ngầm khu Shinjuku, những đường ống chằng chịt như mạng nhện.
“Ngay dưới Takamagahara có một tuyến cống. Chúng ta đi theo hướng đông, vòng qua dưới ga tàu điện ngầm Shinjuku, nhập vào tuyến chính thì chẳng bao lâu sẽ đến Tập đoàn Genji. Tổng chiều dài khoảng 2km.”
“Đây đúng là kiểu ‘dò đá qua sông’ rồi…”
Lộ Minh Phi than thở.
“Nhưng làm ơn đi, chúng ta đâu có băng qua con sông trong truyện Ngựa con qua sông. Tập đoàn Genji mà là sông thì cũng phải cỡ sông Yarlung Tsangpo! Trượt chân một phát là chết chìm luôn đó!”
Kế hoạch đầy bất định này hoàn toàn không thể khiến cậu yên tâm.
Lộ Minh Phi nghĩ lúc này mặt mình chắc xanh lét, không phải vì bảo vệ môi trường, mà vì sợ đến tái mét.
“Không thử thì sao biết?”
Caesar thản nhiên nói.
“Nếu bị phát hiện, cùng lắm là đường máu xông ra.”
“Này! Hai tên sát thần các anh thì tất nhiên xông ra được rồi! Có ai nghĩ đến trong nhóm còn có một thư sinh yếu ớt như em không?”
“Vậy cậu ở lại trông các cô gái nhé? Đêm hôm khuya khoắt, một mình trong phòng canh hơn chục phụ nữ quần áo xộc xệch, bất tỉnh nhân sự, rất hợp với một thư sinh đấy.”
“Khinh thường ai thế!”
Lộ Minh Phi nổi nóng.
“Em là loại người vô tình vô nghĩa đến mức để hai anh đi xông vào hang rồng còn mình thì ngồi đây chờ sao? Thôi khỏi nói nhiều, đưa em một khẩu súng!”
“Rất tốt!”
Caesar rút ra một khẩu Beretta 92FS nặng trịch ném cho Lộ Minh Phi.
“Hội Học Sinh chúng tôi chưa bao giờ rút lui trước trận chiến. Đã chuẩn bị sẵn cho cậu rồi. Băng đạn 13 viên, 9 viên đầu là đạn gây mê Frigg, 4 viên sau là đạn xuyên giáp lõi thủy ngân chuyên dùng để đối phó với rồng. Đừng dùng loại đó với con người hay hỗn huyết chủng. Thủy ngân tuy không quá chí mạng với con người, nhưng dính vào thì rất phiền phức, mà đầu đạn sẽ để lại vết thương xuyên thấu.”
“Trong Tập đoàn Genji có rồng sao?”
Lộ Minh Phi nhét súng vào sau lưng.
“Theo em thì toàn bộ đạn gây mê là đủ rồi.”
“Ai mà biết được.”
Caesar trầm ngâm.
“Tôi luôn cảm thấy thứ ẩn sau chuyện này… còn vượt xa cả những suy đoán táo bạo nhất của chúng ta. Giống như tảng băng trôi, thứ ta nhìn thấy trên mặt nước chỉ là 10%, sự thật khổng lồ nằm sâu dưới biển. Cẩn thận vẫn hơn.”
Thang máy hạ xuống tầng thấp nhất.
Cửa mở ra, bên ngoài tối đen như mực.
Sở Tử Hàng bật đèn pin, luồng sáng chiếu lên một bức tượng Đức Mẹ phủ đầy bụi.
Dù thời gian đã khiến màu sơn phai nhạt, bức tượng vẫn ánh lên sắc đỏ vàng sang trọng, chứng tỏ trong màu vẽ có trộn bột vàng thật.
Đây là tầng hầm B2 của Takamagahara.
Đến lúc này Lộ Minh Phi mới biết tòa nhà này lại có cả tầng hầm thứ hai.
Trong 4 thang máy, chỉ có 1 thang hàng có thể xuống được đây.
“Trông giống một công trình cổ thật đấy!”
Lộ Minh Phi tán thưởng.
“Phong cách này chẳng giống nhà Nhật chút nào.”
“Trước Thế chiến thứ hai, nơi này là một nhà thờ Công giáo.”
Sở Tử Hàng nói.
“Sau Minh Trị Duy Tân, nhiều giáo sĩ đến Nhật truyền đạo, tín đồ Công giáo khi đó rất đông. Đây từng là cứ điểm của tín hữu Tokyo, có hàng chục linh mục sinh sống, thường xuyên tổ chức lễ và thánh ca. Trong chiến tranh, Tokyo bị ném bom, phù điêu và vòm trần đều bị phá hủy, chỉ còn khung chính là còn nguyên. Quản lý nhìn trúng vị trí nên thuê lại, bỏ rất nhiều tiền cải tạo thành hộp đêm. Sân khấu vốn là nơi đặt đàn ống, khu ghế ngồi từng là chỗ hát thánh ca. Tầng này trước kia là phòng xưng tội và phòng đọc kinh, thời chiến dùng làm hầm trú bom. Đến nay vẫn là nơi trú ẩn do chính phủ quy hoạch, chỉ là quản lý dùng làm kho chứa.”
Những nơi ánh đèn lướt qua đều phủ một màu xám xịt.
Tường quét vôi trắng, nền chỉ trát xi măng đơn giản, trên vách còn lưu lại dấu vết khói lửa.
Góc phòng chất đống linh kiện đàn ống, bục giảng tráng men, cùng những cây thập tự cao đến hai, ba người, trên đó treo những áo lễ màu đỏ nâu đã cũ.
Phảng phất có thể cảm nhận được sự huy hoàng năm xưa của nhà thờ, các giáo sĩ qua lại, tiếng tụng Kinh Thánh vang vọng không dứt.
Không ai ngờ trăm năm sau nơi này lại biến thành một hộp đêm ngập tràn truỵ lạc.
Sở Tử Hàng tìm thấy một miệng giếng ở góc đại sảnh, được đậy bằng nắp gang kiểu cũ, rỉ sét loang lổ, hẳn đã có lịch sử hơn trăm năm.
Dấu hiệu tiếng Đức của xưởng đúc gang đã mờ gần hết.
Sở Tử Hàng và Caesar hợp sức nhấc nắp giếng lên, từ trong bóng tối vọng ra tiếng nước chảy róc rách.
“Lối vào cống ngầm lại nằm ngay trong tòa nhà!”
Lộ Minh Phi vừa mừng vừa kinh ngạc.
Như vậy việc ra vào Takamagahara sẽ không ai hay biết.
“Quả thật là trùng hợp.”
Sở Tử Hàng nói.
“Ngay cả tôi cũng không ngờ lối vào cống lại giấu ở đây. Tôi tra được bản đồ cống ngầm khu Shinjuku, đừng nhìn Shinjuku lớn thế, số lối ra vào cống chỉ có hơn 10 cái, đa số nằm trong nhà máy xử lý nước thải. Chỉ có giếng này là ngoại lệ. Vốn dĩ nó nên bị phong kín, nhưng vì nối liền với hầm trú ẩn nên được giữ lại như lối thoát hiểm. Có thể nói chúng ta rất may mắn, khi tìm được nơi ẩn náu, đồng thời cũng chạm đến cửa sau của Tập đoàn Genji.”
Lộ Minh Phi khẽ sững lại.
Trong lòng cậu như có một con rắn băng giá bò qua.
Đúng vậy… may mắn.
Nhưng may mắn đến mức này thì thật quá đáng.
Cứ như thể trong cõi u minh có một bàn tay đang thao túng tất cả, từng bước dẫn họ đến cửa sau của Tập đoàn Genji.
Cuộc đột nhập trong đêm tưởng như là hành động bốc đồng của Caesar và Sở Tử Hàng, nhưng lại giống hệt một con đường đã được sắp đặt sẵn.
Giống như ai đó muốn con chuột bạch đi vào mê cung, chỉ cần đặt nó trước cửa mê cung, sau vài vòng xoay tại chỗ, nó sớm muộn gì cũng sẽ lao đầu vào đó, rồi cuống cuồng chạy trên những lối rẽ quanh co.
Lộ Minh Phi rùng mình dữ dội.
Trong trò chơi này, bọn họ chính là chuột bạch.
Còn cái bóng đen khổng lồ điều khiển mọi thứ thì ẩn mình nơi tầm nhìn không thể với tới, đứng trên cao lạnh lùng quan sát cuộc chạy trốn điên cuồng của họ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
